Chương 43 - Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Trước khi ngày tỏ tình đến, hãy đợi em nhé.

Giọng điệu của Thời Ỷ đặc biệt kiên định, cậu không chớp mắt mà đối diện thẳng với Thương Tùy, lời tỏ tình như một lời hứa.

Thương Tùy rất lâu không mở miệng.

Thời Ỷ không biết, lời “đợi” mà cậu nói kéo dài suốt sáu năm.

Dù vậy...

“Được,” Thương Tùy khẽ nói, “Anh nguyện ý đợi.”

Bởi vì khoảnh khắc này, những quãng thời gian dài đằng đẵng và cô đơn dường như cũng được trao cho một ý nghĩa.

Khóe môi Thời Ỷ khẽ cong lên, trong mắt lộ ra sự yêu thích thuần túy và mãnh liệt, không nhịn được mà xác nhận với hắn: “Vậy chúng ta chính là người yêu theo đúng nghĩa rồi?”

Cậu thử đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào chiếc cổ trắng như ngọc của Alpha, như thể đang làm quen với món đồ chơi cỡ lớn mới có được.

“Đương nhiên rồi.”

Thương Tùy mỉm cười với cậu, như đang cổ vũ.

Thời Ỷ gan dạ hơn, đưa tay chạm vào gương mặt mà ngày nhớ đêm mong. Thương Tùy phối hợp mà vùi má vào lòng bàn tay cậu, làm nũng cọ nhẹ một cái.

Da kề da truyền đến cảm giác ngứa ngáy tê dại, tim Thời Ỷ như bị lông vũ vuốt qua, mềm nhũn không gì sánh bằng.

Thế nhưng lúc này Thương Tùy lại hé mi mắt, nhìn thẳng vào cậu không rời.

Hắn đưa đầu lưỡi ra l**m nhẹ lòng bàn tay trắng nõn của Omega, trong ánh mắt Thời Ỷ đột nhiên đông cứng.

Như xé rách lớp vỏ thuần khiết vừa rồi, bên tai Thời Ỷ vang lên giọng nói chan chứa d*c v*ng:

“Nhưng anh đợi khổ lắm, em cuối cùng cũng đến bên anh rồi.”

Tai Thời Ỷ nóng lên: “Vậy thì……”

“Anh muốn phần thưởng cho sự chờ đợi.”

Không đợi Thời Ỷ phản ứng, Thương Tùy đẩy cậu một cái.

Thời Ỷ hoàn toàn không phòng bị, cả người lẫn tranh đập vào bức tường phía sau. Thương Tùy sớm đã dùng lòng bàn tay đỡ lấy sau đầu cậu, vừa bảo vệ cậu, vừa giam cậu trọn vẹn trong lòng mình.

Thời Ỷ bị ép chặt vào bức tranh, cảm nhận được người kia cúi đầu xuống, không khỏi hoảng hốt: “Đợi đã, tranh của anh——!”

“Lúc ở trong kỳ mẫn cảm, anh đã nghĩ trong lòng, nếu em chọn vén tấm tranh này lên, anh sẽ đè em lên nó……”

Thương Tùy thở cùng cậu, chữ cuối cùng khẽ đến mức không thể nghe thấy.

Thời Ỷ không nghe rõ: “Đè lên tranh làm gì cơ?”

Thấy Thương Tùy không trả lời, cậu đoán thử điều mình đang muốn nhất lúc này: “Hôn hả?”

Thương Tùy sững người trong chốc lát, đối diện với đôi mắt chẳng giấu nổi tâm sự trước mặt, rất nhanh liền nhận ra vì sao Thời Ỷ lại tràn đầy mong chờ mà nhìn mình như thế.

Hắn bật cười, phụ họa theo: “Ừ, hôn.”

Thời Ỷ chớp mắt một cái.

Cậu cũng muốn hôn, Thương Tùy cũng muốn hôn.

Tuyệt thật.

Thời Ỷ thuận thế rướn tới: “Vậy thì để em tặng anh phần thưởng.”

Lời vừa dứt, cậu chủ động mổ một cái lên môi Thương Tùy.

Đôi môi áp vào nhau đặc biệt mềm mại, mang theo hương thơm nhàn nhạt của tin tức tố. Thời Ỷ theo phản xạ nuốt nhẹ một cái, đã có thể tưởng tượng ra vị ngọt ngào trong miệng người kia.

Đợi mãi không thấy Thương Tùy có phản ứng gì, Thời Ỷ l**m nhẹ môi hắn, nhỏ giọng giục: “Anh mau há miệng đi.”

Nhưng Thương Tùy lại cố ý ngả người ra sau: “Đây là thưởng cho em hay thưởng cho anh vậy?”

"...…"

Tâm tư bị vạch trần, Thời Ỷ lặng người một thoáng.

Thấy Thương Tùy nhìn sang với ý cười rạng rỡ, cậu rất nhanh liền nhận ra đối phương đang trêu ghẹo mình. Mặt Thời Ỷ nóng lên, giận dỗi hỏi lại: “Chẳng lẽ anh không muốn hôn em sao?”

Thương Tùy nhìn thẳng vào cậu. Nửa câu sau Thời Ỷ không nói ra, nhưng đôi mắt mèo to tròn sáng rỡ ấy đã viết rõ rành rành lời đe dọa: Nếu anh dám nói không muốn, anh chết chắc.

Đọc ra được ẩn ý của cậu, ý cười trong mắt Thương Tùy càng sâu hơn.

Sao lại đáng yêu thế này.

Hắn không trả lời, trực tiếp cúi đầu cắn lấy môi Thời Ỷ.

Thời Ỷ theo phản xạ hé môi, khác hẳn với dáng vẻ cố tình trêu chọc của chủ nhân, đầu lưỡi linh hoạt mềm mại lập tức xông vào, quấn lấy không rời.

Cảm giác hôn Thương Tùy đẹp đẽ y hệt trong ký ức. Dòng điện chạy từ môi lưỡi men theo sống lưng, dâng lên đại não.

Một nhịp sau, Thời Ỷ mới nhận ra người này, từ giờ trở đi, hoàn toàn thuộc về cậu.

Nghĩ đến điều đó, cậu choáng váng vì sung sướng quá mức, vô thức phát ra tiếng rên khe khẽ từ cổ họng, như một chú mèo nhỏ đang lí nhí kêu.

Alpha đang hôn cậu càng hăng hơn vì phản ứng này. Động tác của Thương Tùy dần trở nên thô bạo, thuận thế bóp lấy cổ cậu.

Hơi thở của Thời Ỷ nhanh chóng trở nên dồn dập, gần như không thể thở nổi.

"Ưm... ư...!"

Cảm giác sắp nghẹt thở khuếch đại sự k*ch th*ch của các giác quan, cậu có thể cảm nhận rõ ràng đối phương đang tỉ mỉ m*t lấy môi và đầu lưỡi mình, hết lần này đến lần khác cọ sát, khiến người ta gần như tan chảy.

Cùng lúc hôn, ngón tay nóng rực của Alpha chạm đến vị trí tuyến thể, nhẹ nhàng cào một cái.

Thời Ỷ toàn thân run rẩy. Thương Tùy khựng lại một chút, rồi dùng lòng bàn tay phủ lên mảng da yếu ớt đó, tăng thêm lực mà x** n*n.

Tuyến thể nhạy cảm sao chịu nổi sự k*ch th*ch như vậy, hai má Thời Ỷ đỏ bừng, đến cả cổ cũng dần dần nhuộm lên màu sắc rực rỡ:

“Đừng… đừng xoa như vậy.”

Cậu nghiêng đầu tránh đi trong hơi thở rối loạn, nhưng Thương Tùy không để ý đến sự kháng cự, như đã nếm được vị ngon thì lại càng thêm say mê mà hôn tiếp.

Lưng Thời Ỷ áp chặt vào bức tranh đầy màu sắc kia, cậu vẫn nhớ không được làm hỏng nó, đành cố gắng giữ cho mình đứng vững.

Đôi mắt cậu ướt nước, khóe mắt ửng đỏ. Tựa như một đóa linh lan bé nhỏ, chờ người đến hái.

Thương Tùy cuối cùng cũng m*t một cái lên môi cậu, ngón tay đang xoa sau gáy chuyển thành nâng lấy khuôn mặt cậu, đệm ngón tay dịu dàng v**t v*.

Thời Ỷ bất giác run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà giống như bản năng tiềm ẩn trong gen của một Omega.

Đúng lúc này, thủ phạm lại hỏi: “Sao lại run thế này, không thoải mái à?”

“…Không.”

Thời Ỷ khó nói ra là chân mình đã mềm nhũn không đứng vững nổi, thấy Thương Tùy nhìn sang, cậu cố gắng gượng vẻ bình tĩnh: “Anh hôn em đã đủ k*ch th*ch rồi, còn xoa tuyến thể của em, lại còn… duỗi chân.”

Thương Tùy quan sát cậu một lát, đầu gối bất ngờ thúc nhẹ một cái.

Tai Thời Ỷ lập tức đỏ bừng, cậu vùng vẫy muốn thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, nhưng lại bị Thương Tùy dễ dàng áp chế: “Thích hay ghét?”

“Anh đừng hỏi cái này…!”

“Không được nói dối.”

Thời Ỷ im lặng chốc lát: “Thích.”

“Vậy còn việc xoa tuyến thể của em thì sao?”

Thời Ỷ mở miệng, vừa xấu hổ vừa khó xử.

Rõ ràng vừa nãy cậu còn bảo Thương Tùy đừng xoa chỗ đó, nếu bây giờ nói thật thì chẳng phải...

Thương Tùy hôn nhẹ lên má cậu đang đỏ bừng, dù là hành động rất thân mật nhưng lại vô cớ mang theo một chút uy h**p: “Bảo bối, anh không muốn dùng khống chế tinh thần áp chế em đâu, mau nói thật đi.”

Thời Ỷ rùng mình, không ngờ hắn còn có chiêu này.

Ánh mắt cậu rơi xuống ngón tay của Alpha, xương khớp rõ ràng, thon dài trắng trẻo, đốt ngón hơi ửng hồng, vừa mang cảm giác mạnh mẽ lại vừa đẹp mắt.

Thời Ỷ khẽ nuốt một ngụm nước bọt, chỉ cần nghĩ đến việc bị đôi tay ấy chạm vào, cậu lại thấy trong lòng dâng lên một cơn đói khát khó gọi thành tên.

Dù thế nào cũng trốn không thoát, cậu đành buông xuôi, nói: “Thích, anh làm gì em cũng thích! Được chưa!”

“Anh cũng thích em,” Thương Tùy mỉm cười, hôn nhẹ lên vành tai cậu như đang dỗ dành một con thú nhỏ đang nổi giận.

“……”

“Vậy anh đổi chỗ khác nhé.” Hắn dụ dỗ, “Nếu không dễ chịu thì cứ bảo dừng lại, mình thử xem?”

Chưa kịp để Thời Ỷ hiểu được câu ấy có nghĩa là gì, ngón tay của Thương Tùy đã trượt xuống.

Thời Ỷ mở to mắt, khuôn mặt đỏ ửng như sắp nhỏ máu.

Cậu siết chặt đôi chân, hoàn toàn quên mất phải cẩn thận giữ cho bức tranh không bị hỏng.

“Nhẹ, nhẹ thôi, em đứng không vững…”

“Nếu đứng không vững thì ngồi đi,” Thương Tùy nói, “Ngồi lên tay anh.”

Giống như thiên sứ bị giam cầm trong bức tranh, cậu không còn nơi nào để trốn, chỉ có thể mềm nhũn ngả vào vòng tay Thương Tùy.

Nước mắt Thời Ỷ lăn dài theo gò má, chảy xuống cằm nhọn.

Toàn thân cậu phủ lên một sắc hồng mềm mại, như một con búp bê nhỏ xinh khiến người ta chỉ muốn nâng niu.

Không rõ đã bao lâu trôi qua. Thời Ỷ ngửa mắt, không thể chống đỡ được nữa.

Vì cồn còn sót lại trong người, thuốc giải rượu, cùng với sự dao động cảm xúc sau lời tỏ tình – tất cả k*ch th*ch dồn dập khiến Thời Ỷ cuối cùng ngất đi.

Hình ảnh cuối cùng cậu thấy trước khi mất ý thức, là nốt ruồi đỏ nhỏ ở đùi thiên sứ trong tranh.

Khi mở mắt lần nữa, Thời Ỷ nửa tỉnh nửa mê, không biết bản thân đang ở đâu.

Có cảm giác đau nhức âm ỉ từ sâu trong cơ thể truyền tới, cậu khẽ động đậy đôi chân, mơ hồ nhận ra nguyên nhân.

Thời Ỷ chậm rãi quay đầu, nhờ ánh sáng ban mai nhìn rõ gương mặt người nằm cạnh. Hình ảnh đêm qua lần lượt lướt qua trong đầu.

Đêm tuyết, buổi tiệc, lời tỏ tình giữa cậu và Thương Tùy, sau đó là cảnh bị ép vào bức tranh...

Rõ ràng mới xác nhận mối quan hệ, vậy mà cậu với Thương Tùy đã...

Do chứng suy thoái tuyến thể, cơ thể cậu vốn khác với đại đa số Omega, trước đây chỉ cần dừng ở những bước đơn giản nhất.

Tuy đêm qua chỉ dùng tay, nhưng đối với cậu, đó là lần đầu tiên trải nghiệm kiểu cảm giác ấy.

Không trách được Lâm Ngôn trước đây hay ngắm tay Alpha, còn bình phẩm tay đẹp nhất là tay vừa nhìn đã muốn “hạ gục”.

Cậu suýt nữa thật sự bị bàn tay của Thương Tùy làm cho hồn vía lên mây.

Các ngón tay của Alpha hơi cong ở trạng thái thư giãn, nhưng dù vậy, chúng vẫn rất thon thả, với các đốt ngón tay mỏng và khỏe, đặc biệt nổi bật.

Thời Ỷ cảm thấy rất ngượng ngùng, nhất là khi cậu vô tình liếc nhìn bàn tay của Thượng Tùy đang đặt trên gối.

Đêm qua là tay trái hay tay phải?

Có vẻ như là cái này………?

Nhận ra mình đã nhìn chằm chằm vào người khác vào sáng sớm với đầu óc toàn là những thứ dơ bẩn, Thời Ỷ nhanh chóng thu mắt lại muốn ra khỏi giường.

Trước khi kịp đi được vài bước, eo cậu đột nhiên bị siết chặt, bị kéo vào lòng.

"Em muốn đi đâu?"

Thương Tùy đi theo cậu, cúi xuống từ phía sau, thì thầm vào tai cậu, âm thanh lười biếng của người vừa thức dậy.

Thấy cậu không nhúc nhích, Thương Tùy đưa tay nhéo vành tai nhỏ của cậu. So với cậu, Alpha cao lớn hơn nhiều, giống như một con thú hung dữ không bao giờ biết cách duỗi eo và duỗi chân.

Thượng Tùy lại hỏi: "Bảo bối, em muốn đi đâu?"

Thời Ỷ há miệng, không biết phải đối mặt với hắn thế nào, chỉ đành quay lưng lại với hắn,thì thầm: "Em muốn đi rửa mặt."

"Anh bế em."

Thượng Tùy nói xong, không đợi cậu phản ứng, đã xuống giường, đi vòng qua bên cạnh, một tay bế Thời Ỷ lên.

Sợ cậu ngồi không vững, Thương Tùy dùng tay còn lại đỡ hông. Thời Ỷ cảm thấy mông như đang bốc cháy. Nếu Thương Tùy không giữ cậu đủ chặt, cậu đã ngã rồi.

Trong cơn hoảng loạn, cậu vội vàng ôm chặt lấy cổ Thượng Tùy.

"Tại sao em lại xấu hổ?" Thương Tùy thấy buồn cười, siết chặt tay rồi nhấc cậu lên: "Đêm qua cũng không phải là chúng ta không chạm vào nhau."

Chỉ đến lúc này Thời Ỷ mới nhận ra hắn chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm.

Chiếc áo choàng tắm bằng lụa đỏ sẫm được trang trí bằng những sợi chỉ sáng bóng, lấp lánh theo từng bước chân của hắn. Cổ áo mở một nửa, để lộ hình xăm con bướm trên xương quai xanh và b* ng*c cơ bắp.

Thời Ỷ nhìn chằm chằm hồi lâu, lén lút l**m môi.

Cậu đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Anh tắm cho em à?"

"Đúng vậy," Thượng Tùy nói bằng giọng thân mật, "Anh tốn rất nhiều công sức để vệ sinh cho em."

Hắn không ngờ rằng Thời Ỷ lại yếu ớt và ngất đi nhanh như vậy, chỉ có thể giữ chặt người kia và tự mình xử lý.

Bây giờ thì có vẻ như Thời Ỷ không còn chút ký ức nào nữa rồi?

Thật đáng tiếc, nhưng tốt hơn là không nên có ký ức.

Thượng Tùy suy nghĩ rất vô lương tâm.

Nếu Thời Ỷ biết chuyện gì đã xảy ra với cậu trong lúc cậu bất tỉnh, có lẽ cậu sẽ nhảy ra khỏi vòng tay hắn.

Hắn vô tình hay cố ý liếc nhìn đôi chân thon dài thẳng tắp của Thời Ỷ: "Chân em không đau sao?". Thời Ỷ nhìn hắn đánh răng rửa mặt. Rõ ràng đây chỉ là một cảnh tượng rất bình thường, nhưng vì thay đổi thân phận nên Thời Ỷ cảm thấy mọi thứ đều mới mẻ và thú vị.

Thời Ỷ ngơ ngác nói: "Hình như rất đau."

Tại sao chân lại đau?

Trước khi Thời Ỷ kịp hiểu ra điều này, cậu đột nhiên hiểu ra ý nghĩa của việc giúp tắm rửa.

Nói cách khác, Thượng Tùy đã nhìn thấy mọi thứ của cậu.

Nhưng cậu không thấy gì cả.

Thời Ỷ cảm thấy bất công, muốn bảo hắn c** q**n áo ra cho cậu xem, nhưng lời vừa ra đến miệng, cậu lại không thể nói ra được.

Cậu được đặt lên bệ rửa mặt lớn, Thương Tùy cầm bàn chải đánh răng và cốc của cậu lên.

"Mở miệng ra."

Thời Ỷ có chút không thoải mái: "Em tự làm được."

"Anh muốn giúp em."

Thương Tùy thấy cậu sửng sốt một lát, sau đó ngoan ngoãn mở miệng. Đầu tiên hắn đánh răng cẩn thận rồi rửa mặt.

Hắn đắp một chiếc khăn nóng lên má và xoa nhẹ nhàng. Lông mi dài của Thời Ỷ khẽ rung động. Cậu luôn cảm thấy Thương Tùy đối xử với cậu như một con búp bê đồ chơi.

Cậu được bế đến đây mà không có dép, nên chỉ có thể tạm thời ngồi trên chiếc bàn lạnh lẽo, chờ một người khác.

Thương Tùy giúp cậu rửa mặt, lười biếng dọn dẹp ở một bên.

Không phải bạn bè. Hắn là một người bạn trai.

Nghĩ đến đây, cậu vui vẻ, nhưng đột nhiên lại có ý tưởng không hay, cố ý nhắc lại chủ đề: "Hôm qua em uống rượu."

"Ồ, vậy bây giờ em vẫn còn thấy khó chịu sao?"

"Lúc đó em không còn tỉnh táo nữa." Thời Ỷ liếc nhìn vẻ mặt của hắn, giả vờ bình tĩnh: "Em không nhớ tối qua chúng ta đã xảy ra chuyện gì?"

Thương Tùy rửa mặt xong, phủi sạch những giọt nước trên tay.

Hắn quay đầu lại, nhẹ giọng nói: "Tiểu Ỷ, em đùa anh à?"

Nghĩ đến chuyện hôm qua bị ép vẽ tranh, mặc dù đã nhiều lần cầu xin tha thứ nhưng vẫn không được thả, Thời Ỷ muốn trả thù Thương Tùy một chút. Cậu hơi nhíu mày, lộ vẻ ngạc nhiên: "Em không đùa đâu."

Nhìn nụ cười của Thương Tùy dần dần biến mất, ánh mắt quyến rũ của hắn nhìn chằm chằm vào cậu, Thời Ỷ cảm thấy áp lực rất lớn.

"Nếu em nói hay làm gì với anh thì em không có ý đó."

Tối qua là Thương Tùy ức h**p cậu, cậu chỉ ức h**p lại một chút thôi, không đi quá xa.

Thời Ỷ tự khích lệ mình trong lòng, mạnh dạn nói: "Dù sao chúng ta cũng là một cặp, có lẽ em cũng không kiềm chế được."

"Quên hết đi."

"Quên nó đi?" Thương Tùy tự nhủ: "Sao em không nhớ lại xem?"

Thời Ỷ lắc đầu: "Em thật sự không nhớ rõ, khi say rượu, em thường bị mất trí nhớ."

Thương Tùy không để ý tới giọng điệu xa cách trong lời nói của cậu mà tiến lại gần cậu.

Hắn giữ chặt đầu gối của Thời Ỷ bằng một tay, đứng g*** h** ch*n cậu, tay còn lại nắm lấy cằm Thời Ỷ, ch*m r** v**t v*.

Nhiệt độ cơ thể của Thương Tùy thấp hơn cậu, khiến Thời Ỷ cảm thấy như bị rắn quấn lấy: "Hãy nhớ kỹ về những gì đã xảy ra giữa chúng ta." Con rắn xinh đẹp rít lên bên tai cậu: "Đừng quên, hãy nhớ kỹ, nếu không anh sẽ tức giận."

Thời Ỷ cảm thấy lạnh sống lưng khi nhìn thấy ánh mắt của hắn. Cậu biết mình đang tự chuốc lấy cái chết, nhưng cậu vẫn không thể kiềm chế được mà nhẹ nhàng đá hắn bằng đôi chân trần của mình.

Cảm nhận được sự phản kháng của cậu, Thương Tùy cong môi, vẻ mặt trầm xuống.

Thời Ỷ run rẩy trước phản ứng buồn bực của hắn, định nói: "Em nhớ rồi."

Thương Tùy dường như đang nhìn một người đàn ông vô tâm đã quay lưng lại với bạn trai mình. Giọng nói của hắn tràn đầy oán hận: "Em đã cướp hết của anh, em phải chịu trách nhiệm với anh."

"Em chịu trách nhiệm với anh??"

Thời Ỷ suýt nữa nghẹn thở, thầm nghĩ: "Em còn chưa từng nhìn thấy thân thể của anh." Cậu lập tức bối rối: "Em làm gì anh? Em chỉ muốn hai ngón tay của anh thôi sao?"

"......"

"......"

Thương Tùy cười khúc khích.

"Khoan đã," Thời Ỷ bắt đầu đổ mồ hôi, "Không phải vậy đâu, hãy nghe em giải thích, em không có ý định chơi khăm anh đâu! Em chỉ đùa thôi mà."

Thêm chút vui vẻ cho ngày đầu tiên hẹn hò.

"Ba."

"Cái gì?"

"Tiểu Ỷ thật là mơ hồ, rõ ràng là có ba ngón." Thương Tùy nhếch khóe môi, lạnh lùng hỏi: "Muốn anh giúp em nhớ lại không?"

"Đêm qua em khóc nhiều quá.".