Chương 33 - Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Thương Tùy cười vui như vậy, Thời Ỷ luôn cảm thấy câu này không đơn giản như mình tưởng.

Trên đường quay về, cậu mở miệng hỏi Lâm Ngôn.

"Một người nói muốn làm chó của cậu là có ý gì?" Thời Ỷ đoán, "Là ý muốn làm thú cưng sao?"

"..."

Lâm Ngôn vốn đang không làm gì, lướt video cho vui, điện thoại "bộp" một cái rớt trúng người, "Cậu lại gặp b**n th** rồi à?!"

Vừa tiễn được Úc Tri Linh đi, sao lại thêm một đứa nữa rồi?!

"Không có, tôi tiện miệng hỏi thôi."

"Nếu có người nói với cậu mấy câu kiểu này, thì bảo hắn cút đi."

"Ờ." Thời Ỷ thành thật đáp, "Nhưng tôi không muốn bảo hắn cút."

Lâm Ngôn kinh ngạc nhìn cậu, chốc lát sau, dần dần lộ ra nụ cười mờ ám.

"Không nhìn ra nha bảo bối, thì ra trong lòng cậu lại giấu sở thích cuồng dại thế này."

"Nhưng Thương Tùy nhìn không giống kiểu sẽ chịu bị quản, cậu chơi lớn vậy, lỡ bị phản công lại..."

Lâm Ngôn đánh giá gương mặt nhỏ nhắn thuần khiết như thiên thần trước mặt, lập tức cảm thán: "Vậy cũng không tệ mà, cảm giác rất ư là s*c t*nh."

"?"

Thời Ỷ mơ hồ, hỏi cho ra rốt cuộc là ý gì.

Lâm Ngôn sống chết không chịu nói, chỉ bảo sau này tự mình cảm nhận.

So với lúc đi, trên đường về ai nấy đều kiệt sức.

Từ cánh đồng hoa Kỳ Giang trở về ký túc xá A Đại chẳng khác nào qua một đêm đã vào đông, dù Thời Ỷ xưa nay thích nghi tốt cũng cảm thấy chênh lệch quá lớn.

"Thả tôi về Kỳ Giang đi, đó mới là quê hương của tôi."

Lâm Ngôn vừa làm báo cáo thực tập xã hội vừa than vãn: "Tôi chịu đủ rồi, vừa nãy đi dưới lầu không chú ý mặt băng, suýt thì té."

Sắp tới kỳ nghỉ Tết Dương lịch ba ngày, khoa yêu cầu trước khi nghỉ phải nộp báo cáo.

Thời Ỷ đối với hoạt động thực tập xã hội lần này hoàn toàn mù tịt, viết báo cáo chỉ có thể bịa đại.

Lâm Ngôn với cậu chẳng hơn gì nhau, vừa làm vừa hỏi:

"Tết Dương lịch cậu về nhà không?"

Trước đó Thời An còn cố ý gọi điện, nói nửa năm nay không về nhà, lần này kiểu gì cũng phải về một chuyến.

Trước đây Thời Ỷ không muốn về nhà là để tránh nghe Thời An giục cưới, giờ có "bạn trai" rồi, lại tiện thể nói với Khương Hựu Ninh chuyện của Úc Tri Linh, Thời Ỷ liền đồng ý.

"Vậy tôi cũng về, ở ký túc xá một mình chán chết."

Hỏi xong kế hoạch Tết Dương lịch, Lâm Ngôn lại nói:

"Thứ Sáu là Giáng sinh cậu tính làm gì? Muốn đi đánh mạt chược với bọn tôi không?"

Giáng sinh đánh mạt chược?

Thời Ỷ phun lời:

"Cách mấy người ăn mừng lễ thật độc đáo."

Thời Ỷ trong lòng có dự tính khác, cậu lắc đầu, gửi tới Lâm Ngôn lời chúc phúc chân thành nhất: "Chúc cậu thắng tiền."

Vội vàng gấp rút, Thời Ỷ cuối cùng cũng viết xong báo cáo vào đúng ngày Giáng Sinh, chấm dứt sự dày vò.

Từ sau khi trở về từ Kỳ Giang, cậu và Thương Tùy chưa từng gặp lại. Thời Ỷ mở khung chat với đối phương ra, đang định hỏi hắn có muốn cùng nhau đón lễ hay không, thì tin nhắn của Thương Tùy đã gửi tới trước một bước.

Ss: [Giáng sinh vui vẻ, ra ăn với tôi không >