Chương 16 - Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tần Thư Hách và Sơ Đào làm việc rất hiệu quả. Hai người thống kê số lượng người tham gia hoạt động, đặt hai chiếc (*)SUV. Đến bước đặt khách sạn, cân nhắc trong nhóm có hai cặp đôi, Sơ Đào —— trong nhóm kiểm tra lại. 

(*) SUV

【Tiểu Tô, em ở cùng phòng với bạn trai đúng không?】 

Omega được gọi tên gửi một sticker con thỏ nói “OK”. 

Sơ Đào tiếp tục: 【Tiểu Ỷ, em ở cùng phòng với anh Tùy nhé?】 

Thời Ỷ nhìn thấy tin nhắn, chẳng nghĩ ngợi gì liền trả lời. 

17: 【Chúng em tách ra.】 

Sơ Đào: 【?】 

Ss: 【?】 

Thương Tùy gửi dấu hỏi làm gì, hóng chuyện không sợ to chuyện chắc? 

Tần Thư Hách nghi hoặc hỏi: 【Hai người họ ở cùng phòng làm gì?】 

Sơ Đào: 【Em không biết à? Họ là một cặp đấy!】 

Tần Thư Hách: 【...Hả?? Chị nói ai với ai cơ???!】 

Tần Thư Hách nghĩ lại, tưởng hai người họ là lần trước lúc dẫn Thương Tùy đi dạo học viện mỹ thuật thì cặp với nhau: 

【Thời Ỷ! Chuyện lớn thế này sao cậu không nói với tôi? Nói gì thì tôi cũng coi như ông mai của hai người đấy nhé, không phải chứ, anh em, giờ tôi thực sự thấy lạnh lòng rồi!】 

【Còn anh nữa, sao anh cũng không nói với em một tiếng? Em không phải học sinh cưng nhất của anh sao!】 

Thời Ỷ nhìn một tràng tin nhắn dài ngoằng của Tần Thư Hách mà chóng mặt, thành thật trả lời một câu. 

17: 【Cậu đúng là cái máy nói.】 

Tần Thư Hách: 【......】 

Thời Ỷ nghĩ ngợi một lúc, trả lời tin nhắn của Sơ Đào. 

17: 【Chúng em cãi nhau rồi.】 

Ss: 【Phải đó, tạm thời sống riêng.】 

Thời Ỷ cũng không biết phải phản bác thế nào, bên cạnh Lâm Ngôn cười phá lên: “Hahahaha, Thương Tùy đúng là biết nói ghê! Nghe cứ như hai người từng sống chung ấy!” 

Sơ Đào dường như cũng bị chọc cười: 

【Được rồi được rồi~ Đôi yêu nhau nhỏ mà, có chút va chạm là bình thường.】 

【Vậy chị đặt hai phòng cho hai người.】

Thứ Sáu xuất phát, Thời Ỷ nhìn dự báo thời tiết của Tiểu Trùng Sơn, ban ngày trời khá quang đãng, nhưng tối thứ Bảy có thể sẽ có mưa lớn. 

Vừa gặp cậu, Tần Thư Hách đã ầm ĩ kêu lên: “Thời Ỷ! Hôm đó cậu ép buộc mang anh tôi đi, tôi đã biết cậu là kẻ cướp đoạt nam nhân, tâm tư bất chính rồi mà...”

Thời Ỷ không kiên nhẫn, dứt khoát hùa theo: “Đúng vậy, đều do tôi ép buộc cả. Nếu anh ấy không thuận theo tôi, thì đừng mong còn chỗ đứng ở thủ đô.”

"...Thật, thật sao?"

Người khác nói thế có thể chỉ là đùa, nhưng lời này thốt ra từ miệng Thời Ỷ lại có chút đáng tin. 

Thời Ỷ định nói “Cậu đoán xem”, nhưng khi mở cửa xe, thấy Thương Tùy đang ngồi ở hàng ghế cuối, vẻ mặt vốn lười biếng bỗng thay đổi. 

Tần Thư Hách vẫn còn giằng co giữa cảm xúc và đạo đức, lớn giọng từ phía sau: “Thế này không hay lắm đâu? Tuy tôi luôn đứng về phía cậu, nhưng cậu có thể dùng cách mềm mỏng hơn không? Ví dụ như quyến rũ anh ấy một chút chẳng hạn—” 

Thương Tùy giơ tay chào Thời Ỷ, chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay thu hút ánh mắt cậu. 

Lấy lại tinh thần, nghe thấy Tần Thư Hách càng nói càng lệch hướng, khóe miệng Thời Ỷ co giật. 

Cái gì mà quyến rũ, toàn nói linh tinh! 

Lúc Thương Tùy không có mặt thì Tần Thư Hách có thể ba hoa tùy ý, nhưng vừa thấy người thật, Thời Ỷ lập tức quay đầu, nhanh trí đánh lạc hướng: “Bộ phim hôm qua cậu xem cẩu huyết thật đấy, thoại cậu còn nhớ rõ thế cơ à.”

Nói xong, cậu ra sức nháy mắt với Tần Thư Hách, đồng thời hạ giọng nhắc nhở: “Đừng nói nữa! Thương Tùy đang ở trên xe.”

Tần Thư Hách thấy Thương Tùy, lập tức đổi giọng: “Đúng vậy! Tôi nhớ giỏi lắm chứ? Tôi chỉ thích xem thể loại cưỡng chế yêu thôi.” 

Cậu cũng học theo Thời Ỷ hạ giọng, nửa đùa nửa thật cảm thán: “Dám làm không dám nhận, haiz!”

Thời Ỷ: "....."

Tài xế giúp họ xếp hành lý vào cốp xe. Thời Ỷ do dự một chút, cuối cùng vẫn đi về hàng ghế cuối, nhưng cố tình ngồi cách Thương Tùy một chỗ trống. 

“Cậu ngồi xa thế làm gì?”

Gần như ngay sau khi Thương Tùy lên tiếng, Tần Thư Hách ở ghế phụ lập tức quay đầu lại, hai mắt sáng rực như đèn pha, rõ ràng rất hóng chuyện tình cảm của hai người. 

Thời Ỷ mặt không cảm xúc, giơ tay làm động tác cắt ngang cổ, ý bảo cậu dám nói thêm một câu nữa là mất đầu. 

Tần Thư Hách đành ngượng ngùng quay đi. 

“Vì chúng ta đang giận nhau.” Thời Ỷ hạ giọng nhắc nhở, “Bây giờ phải giữ khoảng cách.”

“Ồ, quên mất.” Thương Tùy cười nhẹ, phối hợp mà hạ thấp giọng: “Vậy có cần tôi dỗ cậu không?”

“...Không cần.”

Những người khác lần lượt lên xe, Sơ Đào là người cuối cùng. Nhìn thấy hàng ghế cuối, cô không nhịn được bật cười: “Hai người bắt đầu ‘ly thân’ từ bây giờ luôn à?”

Cô vừa nói vừa nhìn quanh: “Mọi người đến đủ chưa?”

Sau khi nhận được phản hồi từ cả nhóm, Sơ Đào dùng bộ đàm liên lạc với Lâm Ngôn trên chiếc xe còn lại: “Bên chị không có vấn đề gì, xuất phát thôi!”

Lên đường chưa bao lâu, Thời Ỷ đã cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến. 

Cậu có thói quen sinh hoạt đảo lộn, giờ này đúng lúc cơn buồn ngủ mạnh nhất. Không lâu sau, mí mắt dần nặng trĩu, không mở ra nổi. 

Không biết có phải do hệ thống sưởi trong xe quá ấm không, nhưng trong người cứ có một luồng nóng bức khó chịu, khiến cậu vô thức cau mày. Trong cơn mơ màng, cậu ngửi thấy một mùi hương dễ chịu, theo bản năng nghiêng về phía nguồn phát ra nó. 

Lúc cậu suýt ngả xuống, Thương Tùy vươn tay ra, lòng bàn tay đỡ lấy mặt Thời Ỷ. 

Hắn nhẹ nhàng dịch sang ngồi bên cạnh, để cậu tựa vào vai mình. 

Tần Thư Hách vô tình quay đầu lại, thấy hai người họ đã dựa vào nhau đầy thân mật, lập tức quên sạch lời cảnh cáo của Thời Ỷ ban nãy: 

“Anh, Thời Ỷ nói cậu ấy ép anh yêu đương với cậu ấy, thật không đấy?”

Tính công tử nhà giàu của Thời Ỷ không phải ngày một ngày hai mà có. Không chỉ được người lớn nuông chiều, mà Khương Hựu Ninh cũng là một kẻ tùy hứng, không biết sợ trời đất. 

Tần Thư Hách vẫn còn nhớ khi mới vào đại học, có lần ăn cơm với chị gái của Thời Ỷ, nói chuyện về yêu đương. Khi đó, Khương Hựu Ninh thản nhiên bảo: 

“Bảo Bảo, sau này em không thể tìm Alpha có điều kiện quá tốt, ít nhất không được hơn nhà mình. Như vậy kết hôn rồi em mới dễ bắt nạt, chọc giận em thì nhốt ở nhà.”

Tần Thư Hách—một Beta—nghe vậy mà trợn mắt há mồm. Nhưng đáng sợ hơn nữa là, khi ấy Thời Ỷ vừa tròn mười tám, gương mặt vẫn còn ngây thơ như thiên sứ, thế mà ngồi bên cạnh lại ngoan ngoãn gật đầu đồng ý. 

Vậy nên khi Thời Ỷ nói linh tinh ban nãy, Tần Thư Hách thực sự đã tin trong giây lát. 

Nhưng nghĩ kỹ lại, trước đây cậu cứ tưởng Thương Tùy giống trợ giảng trước kia, được lão Tạ trọng dụng mà giữ lại trường. Nhưng sau một thời gian quan sát, từ quần áo, phụ kiện của Thương Tùy, có thể thấy điều kiện gia đình hắn rất tốt. Hắn đến làm ở học viện mỹ thuật, có vẻ chỉ vì sở thích. Hơn nữa, tính cách của Thương Tùy cũng chẳng phải kiểu dễ để người khác thao túng. 

Tần Thư Hách đoán Thời Ỷ chỉ đùa thôi, nhưng vẫn cảm thấy hai người họ yêu nhau thật sự khó tin, tò mò muốn hỏi thêm. 

Sơ Đào vốn đang chơi điện thoại, nghe vậy liền hét lên khe khẽ: “Oa! Cưỡng ép yêu đương á!”

Trên xe còn một cặp đôi khác, Omega kia hào hứng kéo Alpha của mình, còn nhỏ giọng thì thầm: “k*ch th*ch ghê!”

Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, Thương Tùy thản nhiên cất giọng đùa cợt: 

“Thì ra em ép buộc tôi à, Tiểu Ỷ?” 

Thời Ỷ dường như cảm thấy ồn ào, khó chịu rúc vào hõm cổ Thương Tùy, trông như đang từ chối trả lời. 

Cảm nhận mái tóc mềm mại cọ nhẹ lên da mình, Thương Tùy vươn tay che tai Thời Ỷ: 

“Ngoan, ngủ đi.”

Làm xong, hắn ngước lên nhìn Tần Thư Hách: 

“Cậu nghĩ sao?”

Tần Thư Hách lập tức làm động tác kéo khóa miệng. 

Hiểu rồi, không hóng chuyện nữa!

Chỉ cần nhìn ánh mắt khi nãy của hắn cũng đủ biết trên đời này chẳng ai có thể bắt nạt được hắn. 

Xe chạy hơn ba tiếng, cuối cùng cũng đến khách sạn suối nước nóng giữa núi tuyết. 

Thời Ỷ ngủ một giấc dậy, tinh thần sảng khoái. Cậu xuống xe chờ lấy hành lý. 

Thương Tùy đi ngay sau cậu, vừa xuống xe liền giơ tay xoay xoay bả vai suýt bị đè tê cứng. 

Nghĩ đến việc mình vô thức coi người ta thành gối tựa suốt cả quãng đường, Thời Ỷ có chút ngại ngùng: “Anh có đau không?”

“Không sao, lát nữa là hết.” Thương Tùy đáp một cách tự nhiên, “Miễn là cậu đừng giận dỗi với tôi nữa.”

Thời Ỷ sững người, nhìn sang thấy Sơ Đào đang mỉm cười đầy trìu mến, lúc này cậu mới phản ứng lại, Thương Tùy đang phối hợp với cậu đóng vai một cặp đôi đang cãi nhau. 

Cậu há miệng, nhưng không biết nên tiếp lời thế nào. 

“Sao không nói gì?” Thương Tùy cười cười, ánh mắt lại thấp thoáng vẻ trêu chọc, “Ngủ đến lú lẫn rồi à, Bảo Bảo?”

Lần này không chỉ Sơ Đào, mà ngay cả Tần Thư Hách cũng huýt sáo một tiếng. 

Đm…!!!

Hắn vừa gọi cậu là gì cơ?! 

Thời Ỷ trợn tròn mắt, hoàn toàn chết máy. Quá hoảng loạn, cậu buột miệng cao giọng: “Ai là bảo bảo của anh?! Gọi thân mật như thế làm gì?!”

Không quan tâm đến phản ứng của mọi người, cậu vội vã giật hành lý từ tay bác tài, chỉ kịp nói một tiếng cảm ơn rồi nhanh chân bỏ chạy. Dáng vẻ thế nào cũng giống như chạy trối chết. 

Tần Thư Hách không nỡ nhìn nữa, nghĩ đến chuyện lúc trước Thời Ỷ còn dám nói cậu ép buộc Thương Tùy, mà giờ lại bị hắn trêu đến mức mất bình tĩnh, đúng là một trời một vực. 

“…Hả? Ờ.”

Sơ Đào sợ Thời Ỷ đi nhầm đường, xách hành lý đuổi theo: “Ơ kìa Tiểu Ỷ! Đợi chị với!”

Vất vả lắm mới bắt kịp cậu, Sơ Đào chợt nhớ ra chuyện trước đó: “À đúng rồi, sau trận đấu, hôm sau Cố Trừng rời khỏi câu lạc bộ luôn rồi.”

“Em cũng chẳng bận tâm đúng không? Chị cũng thế, kệ hắn thôi.”

Sơ Đào nhún vai. Nhưng cảnh tượng vừa rồi cứ quẩn quanh trong đầu cô, khiến cô không nhịn được mà hỏi: “Em định giận dỗi với anh Thương đến bao giờ vậy? Chị thấy anh ấy cưng em lắm đấy. Em nhìn Tiểu Tô với bạn trai em ấy đi, hai người ngọt ngào biết bao, tối nay đi tắm suối nước nóng, sau đó thân mật một chút cũng hay mà—…Ơ kìa Tiểu Ỷ! Cẩn thận phía trước—!”

Thời Ỷ đầu óc còn đang treo ngược cành cây, hoàn toàn không để ý đường đi, kết quả bốp một tiếng, va thẳng vào cửa kính khách sạn. 

Sơ Đào bị cậu làm cho hết hồn. May mà cậu đi chậm, va chạm không quá đau. 

Dưới ánh mắt lo lắng của cô, Thời Ỷ làm thủ tục nhận phòng nhanh như gió, rồi gần như chạy thẳng vào phòng mình, cứ như phía sau có ma quỷ đuổi theo. 

Vào phòng rồi, cậu dựa lưng vào cửa, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn. 

…Không sao cả.

Cậu tự an ủi bản thân.

Dù sao thì có rất nhiều người gọi cậu là "bảo bảo", Thương Tùy gọi hai tiếng cũng chẳng sao, hơn nữa đây chẳng phải đang diễn kịch sao. 

Cảm giác nóng bức trong cơ thể ngày càng mãnh liệt, Thời Ỷ liếc nhìn vào gương, thấy gò má đỏ bừng lan dần xuống cổ, đôi mắt cũng mơ hồ phủ một tầng hơi nước. 

……Nhìn cũng chẳng giống như không có chuyện gì nhỉ? Thật là vô dụng. 

Cậu không nhịn được mà thầm oán trách. 

…… 

Không đúng. 

Thời Ỷ chậm chạp nhận ra, phản ứng của mình dường như không chỉ vì tiếng gọi "bảo bảo" đó. 

Hình như cậu lại ph*t t*nh rồi. 

Kỳ ph*t t*nh lần này đến vừa nhanh vừa mãnh liệt, từng đợt nóng rực cuộn trào trong cơ thể. Nhân lúc còn chút tỉnh táo, cậu vội lấy bình xịt ức chế mang theo bên mình ra xịt một hơi. 

Không ngờ, mùi mật ong lại khiến cậu càng thêm chóng mặt. 

Thời Ỷ mềm nhũn tay chân mở hành lý, vất vả lắm mới tìm được ống tiêm ức chế, vừa định tiêm xuống thì đột nhiên nhớ đến lời nhắc nhở của Lâm Ngôn. 

Vì lần trước đã dùng thuốc ức chế đặc biệt, trong thời gian ngắn, thuốc ức chế thông thường hoàn toàn không có tác dụng với cậu. 

Cũng rất có thể vì tác dụng phụ của thuốc ức chế đặc biệt, kỳ đ*ng d*c của cậu mới bị rối loạn, đột ngột đến mức này. 

Phải làm sao đây? 

Nếu thứ này vô dụng, vậy chẳng phải cậu chỉ có thể tự mình…… 

Thời Ỷ ngây ngẩn quỳ ngồi trên mặt đất, lắc đầu mấy cái, cố gắng giữ tỉnh táo. 

Trước tiên đi tìm Lâm Ngôn đã? 

Hỏi xem Lâm Ngôn đang ở phòng nào trước đã…… Vừa rồi để điện thoại ở đâu nhỉ? 

Đúng lúc này, có người gõ cửa phòng cậu: "Thời Ỷ, cậu thay đồ xong chưa?" 

Là Tần Thư Hách. 

Trước đó, Sơ Đào đã nói về lịch trình, sau khi đến khách sạn, mọi người sẽ đi tắm suối nước nóng trước, có thể vừa ngâm mình vừa uống chút đồ, rồi muộn hơn sẽ đi ăn đêm. 

Có lẽ mọi người đều đã thay áo choàng tắm xong, Tần Thư Hách thấy cậu mãi chưa ra nên mới đặc biệt qua tìm. 

Tần Thư Hách là Beta, không bị ảnh hưởng bởi pheromone, Thời Ỷ yên tâm mở cửa, định nhờ đối phương dẫn mình đi luôn. 

Cửa vừa mở, Thời Ỷ loạng choạng một bước, suýt thì không đứng vững. 

Tần Thư Hách sững người một chút, lập tức đưa tay đỡ lấy cậu. Thấy gương mặt Thời Ỷ đỏ đến bất thường, cậu ta do dự hỏi: "Cậu có phải đang...?" 

"Dẫn tôi đi tìm Lâm Ngôn." 

Giờ còn giận dỗi gì nữa chứ. 

Tần Thư Hách thầm nghĩ.

Omega đã có người yêu rồi thì đến kỳ ph*t t*nh sao có thể không tìm Alpha của mình chứ? 

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ hai người họ trên xe lúc trước, rõ ràng tình cảm giữa Thời Ỷ và Thương Tùy rất tốt mà. 

Nghĩ đây cũng coi như một cơ hội để phá băng, Tần Thư Hách lập tức quyết định, đổi hướng dẫn Thời Ỷ đến phòng của Thương Tùy. 

Biết đâu lần ph*t t*nh bất ngờ này lại giúp hai người họ làm lành thì sao? 

Càng nghĩ càng thấy có lý, Tần Thư Hách thầm cảm khái, nào có người anh em nào chu đáo như mình chứ. 

Trong cơn mê man, Thời Ỷ cảm thấy Tần Thư Hách dừng lại trước một cánh cửa, giơ tay gõ nhẹ. 

Alpha ra mở cửa khoác một chiếc áo choàng tắm, cổ áo hơi trễ để lộ một mảng lớn da thịt trước ngực. Cơ bắp rắn chắc dần chìm vào bóng tối của lớp áo, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ đặc trưng của đàn ông. 

Thương Tùy chậm rãi quan sát Thời Ỷ. Dưới ánh đèn, đôi mắt nâu nhạt của hắn lóe lên ánh sáng u tối, tựa như dã thú đang trong trạng thái săn mồi, ánh mắt tràn đầy tham lam. 

Tần Thư Hách nói gì đó với hắn, Thương Tùy nhìn sang Thời Ỷ, người sau chỉ đờ đẫn nhìn hắn chằm chằm. 

Dù vẫn có một phần hình xăm bị áo choàng che mất, nhưng lần đầu tiên Thời Ỷ thấy rõ hoa văn trên xương quai xanh của Thương Tùy. 

Hóa ra không phải là hoa. 

Những đường nét phóng khoáng quấn lấy nhau như cánh hoa, nhưng trọng tâm của hình xăm là những con bướm bị những sợi chỉ mảnh mai xâu lại, dần dần tan chảy, vừa đẹp đẽ lại mong manh. 

Thời Ỷ xuất thần nhìn hoa văn uyển chuyển trên xương quai xanh của hắn, một lúc lâu sau mới bừng tỉnh. 

Không đúng, sao lại là Thương Tùy? 

Như thể nhìn thấu suy nghĩ của cậu, Thương Tùy khẽ cười: “Sao lại đưa cậu đến chỗ tôi thế này?” 

Thời Ỷ run lên, lập tức tỉnh táo. 

Cái tên ngốc Tần Thư Hách này, sao còn chưa phân biệt được Lâm Ngôn và Thương Tùy chứ.

Cậu định quay đầu gọi Tần Thư Hách, nhưng vừa mở miệng đã bị một bàn tay mạnh mẽ che lại, chút âm thanh yếu ớt cũng bị chặn đứng. 

Ưm, thơm quá… 

Bị bịt chặt miệng mũi, Thời Ỷ như thể trúng độc, một lần nữa rơi vào trạng thái choáng váng trong làn hương ngọt ngào của pheromone. 

“Trên người cậu toàn mùi giống tôi.” 

Ngửi thấy mùi hương của thuốc xịt ức chế, Thương Tùy nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cậu, kéo thẳng vào lòng. 

Giọng hắn thấp xuống, mang theo một tia phấn khích khó nhận ra, ôm Thời Ỷ vào phòng, như thể đang kéo con mồi vô vọng muốn trốn thoát trở lại hang ổ. 

"Cậu còn muốn đi đâu nữa?”

_________________

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn Tần Thư Hách đã gửi Thời Ỷ, bạn bè tốt thật sự có công lớn.