02
Cuộc nói chuyện với Cố Chi Từ hôm đó tuy kết thúc trong sự không vui, nhưng cũng đủ khiến anh cảm thấy áy náy.
Chuyện ly hôn cũng nên chính thức được đưa vào lịch trình rồi.
Tình cảm không chịu nổi sự bào mòn của thời gian, cũng không thích hợp để đem ra lợi dụng hết lần này đến lần khác. Sự áy náy của đàn ông phải dùng đúng lúc mới có giá trị.
Vì thế, tôi để An An ở lại, còn mình dọn ra ngoài sống, không tiếp tục trách móc hay dây dưa nữa.
Cố Chi Từ không giữ tôi lại.
Anh cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi nhất thời.
Nghe bảo mẫu kể, anh gác lại toàn bộ công việc bên ngoài, ngày nào cũng ở cạnh An An, quyết tâm bù đắp hết những thiếu sót suốt mấy năm qua.
Trước khi ngủ, An An lén gọi điện cho tôi:
“Mẹ ơi, cái bạn tên Đào Đào lúc nào cũng vênh váo ấy hôm nay khóc lóc xin lỗi con rồi, con tha thứ cho cậu ấy luôn.”
Tôi gật đầu, lặng lẽ nghe thằng bé kể.
Hôm nay tâm trạng nó rất tốt.
“Mẹ của Đào Đào đẹp lắm, dịu dàng nữa. Cô ấy bảo con gọi cô ấy là dì Khương.”
“Thế con có thích cô ấy không?”
An An nghĩ ngợi một lúc:
“Nụ cười của cô ấy giống mẹ lắm, nhưng con vẫn hơi không thích.”
“Không thích thì không thích. Con không cần ép bản thân mình.”
Sau này thằng bé sẽ hiểu.
Nó có quyền tùy ý thích hay ghét ai.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ tài liệu, tôi hẹn Đào Tử ra uống rượu.
“Ơ? Cậu ra tay rồi à? Dạo này Khương Từ Ân chẳng làm phiền tớ nữa. Tớ thấy cô ta đang bận lấy lòng nhà cậu đấy.”
Đào Tử chính là luật sư riêng của Cố Chi Từ, đặc biệt giỏi xử lý các vụ ly hôn. Một năm nay, cô ấy gần như luôn bị Khương Từ Ân sai bảo.
Thời đại học, tôi và Đào Tử là bạn thân.
Chỉ là bên ngoài rất ít người biết chuyện đó.
Vừa nghe tôi nói muốn ly hôn, cô ấy lập tức bật dậy:
“Cậu có nhầm không đấy? Sáu năm trước chẳng vướng bận gì, không con cái, lúc ấy không ly hôn. Giờ vị trí bà Cố đã ngồi vững rồi, cậu lại muốn ly hôn?”
Tôi châm một điếu thuốc, cúi đầu cười nhạt:
“Năm đó ly hôn, tớ được gì chứ?”
Đào Tử từng tận mắt chứng kiến quãng thời gian khó khăn nhất của tôi.
Ngày cô nhân tình kia gọi điện ép cung, tôi đang lái xe.
Khi ấy tôi vừa mang thai ba tháng.
Chỉ một chút sơ suất thôi là đã suýt một xác hai mạng.
Trong ba ngày sau khi làm phẫu thuật nạo thai, tất cả mọi người đều khuyên tôi ly hôn.
Tôi còn trẻ, còn đẹp.
Là hoa khôi học bá nổi tiếng của Đại học Kinh Thành, trong số những người theo đuổi tôi, Cố Chi Từ chưa bao giờ là người xuất sắc nhất.
Rời khỏi anh, tương lai của tôi vẫn rộng mở.
Khi đó, Cố Chi Từ mới chỉ bắt đầu nổi danh trong giới đầu tư.
Xuất thân nghèo khó, đứng giữa tầng lớp thượng lưu, anh chẳng khác nào một kẻ phất lên nhờ thời vận, hoàn toàn thiếu nền tảng.
Mẹ tôi thường nói:
“Ngoài việc cho con một danh phận ra, nó có điểm nào hơn người khác đâu?”
Tôi tức đến mức đuổi bà ra khỏi nhà:
“Mẹ không cần thể diện, nhưng con cần!”
Cố Chi Từ là người tôi đã lựa chọn.
Đã đặt quân cờ xuống thì không hối hận.
Tôi tin vào mắt nhìn người của mình.
Cũng không cho phép bản thân kết thúc thảm hại như vậy.
Kể từ khoảnh khắc tôi giúp anh ổn định thị trường chứng khoán, tha thứ cho chuyện ngoại tình của anh...
Anh đã không còn là chồng tôi nữa.
Mà là đối tác hợp tác.
“Chia cho tớ năm mươi triệu? Hay một trăm triệu?”
“Tất cả còn phải xem lương tâm anh ta.”
Hợp đồng tài sản trước hôn nhân của Cố Chi Từ kín kẽ đến mức không có bất kỳ sơ hở nào để lợi dụng.
Đào Tử nghe vậy lại tặc lưỡi:
“Thế còn chưa đủ à?”
Tôi cười:
“Đương nhiên là không đủ. Với năng lực của Cố Chi Từ, chút tiền ấy đáng là gì?”
Đào Tử thở dài:
“Cũng đúng. Mấy năm nay ánh mắt đầu tư của anh ta sắc bén đến mức đáng sợ. Khối tài sản hiện tại vượt xa sức tưởng tượng của cậu.”
Cô bất lực nhún vai:
“Xin lỗi nhé, con số cụ thể tớ không thể tiết lộ.”
“Nhưng nói thật, tớ khuyên cậu đừng ly hôn. Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Sáu năm trước cậu đã nhịn được rồi, chẳng cần bây giờ phải nổi nóng làm gì.”
Tôi chỉ cười, lắc đầu.
Cắt lỗ lúc giá thấp rồi làm lại từ đầu mới gọi là nóng giận.
Còn chốt lời ở đỉnh cao, kiếm bộn tiền rồi rút lui...
Nếu vẫn gọi đó là nổi nóng thì đúng là được lợi còn ra vẻ thiệt thòi.
Cuối cùng, sau khi xem báo cáo đầu tư và tình hình tài sản của tôi suốt những năm qua, Đào Tử hít mạnh một hơi lạnh:
“Sáu mươi tỷ?! Trời đất ơi, k*ch th*ch thật đấy! Nhưng còn An An thì sao? Nếu đã tính toán từ trước, cậu không nên sinh thằng bé ra mới đúng.”
Tôi cụp mắt, đầu ngón tay khẽ vuốt mép bàn:
“Cuộc đời tớ chưa bao giờ có chuyện ngoài ý muốn.”
“An An cũng vậy.”
“Nếu không, sao Cố Chi Từ có thể tin tưởng tớ đến thế?”
Với sự khôn ngoan của Cố Chi Từ, nếu không có An An, có lẽ anh sẽ cảm kích sự rộng lượng của tôi.
Nhưng sẽ không bao giờ xem tôi là người nhà.
Điều tôi cần không chỉ là tiền của anh.
Tôi còn cần sự chỉ dạy của anh.
Trên đời này, còn mối quan hệ nào thân thiết hơn huyết thống nữa sao?
Đào Tử nghẹn lời:
“Như thế có bất công với An An quá không?”
“Có gì đâu.”
“Tớ chỉ có mình thằng bé.”
“Cố Chi Từ cũng vậy.”
“An An sẽ nhận được toàn bộ tình yêu của cả hai chúng tớ.”
Đào Tử phát điên:
“Cố Chi Từ cũng vậy là sao?”
“Lúc An An ba tuổi, anh ấy đã đi thắt ống dẫn tinh rồi.”
“Loại không thể phục hồi ấy.”
Tôi không thể phủ nhận.
Giữa tôi và Cố Chi Từ cũng từng có một khoảng thời gian rất hạnh phúc.
Đặc biệt là trước khi anh ngoại tình.
Đã nhiều lần nhìn gương mặt An An, tôi tự hỏi bản thân:
Hay là cứ thế sống tiếp đi?
Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn không cam tâm.
Tôi hỏi Đào Tử:
“Anh ấy chọn lên giường với thư ký.”
“Với sự tỉnh táo và lý trí của Cố Chi Từ, chẳng lẽ anh ấy chưa từng cân nhắc giữa việc ngủ với cô ta và mất đi tớ sao?”
Đào Tử nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
Môi mấp máy vài lần.
Cuối cùng vẫn không nói gì.
Chắc chắn là đã cân nhắc rồi.
Mà kiểu cân nhắc đó...
Cả đời này cũng không đáng để tôi tha thứ.
Cuối cùng, Đào Tử vẫn nhận vụ ly hôn của tôi.
Một bên đã xong.
Nhẫn nhịn lâu như vậy rồi, cũng đến lúc tôi gặp Khương Từ Ân.
Đêm khuya, tôi gọi cho cô ta một cuộc điện thoại.
Chuông reo đến tiếng cuối cùng, đầu dây bên kia mới bắt máy.
“Chị Khương, ra gặp nhau một chút nhé?” Tôi nói.
03
“Tiểu Nghi, chuyện của An An chị thật sự rất xin lỗi. Chị không ngờ Đào Đào lại đem chuyện quyên góp thư viện ra để lập phe kéo nhóm trong trường.”
Tiếng “chị” tôi gọi đầy mỉa mai như vậy, cô ta không thể nào không nghe ra.
Thế nhưng cô ta vẫn giả vờ không biết, thân thiết như người một nhà mà bắt chuyện với tôi.
Xem ra nhà họ Khương thật sự sa sút rồi.
Bảo sao mặt dày đến mức bắt An An gọi mình là dì.
“Xin gọi tôi là bà Cố. Ngoài ra, không cần xin lỗi. Một ngàn vạn có thể giúp các người lên mặt, nhưng An An và tôi sẽ không để bụng chuyện đó.”
Tôi nhàn nhạt đáp.
“Tiểu Nghi, em nhất định phải nói chuyện với chị bằng thái độ cao cao tại thượng như vậy sao? Dù sao chị cũng là chị gái em mà.”
Cô ta tủi thân nói, giọng còn nghẹn ngào:
“Dù em có tin hay không, chị và Cố Chi Từ thật sự trong sạch.”
Tôi cười lạnh.
“Chị biết em vẫn để tâm chuyện sáu năm trước chị từng xem mắt với Tư Chấn Đình. Nhưng đó là sắp xếp của gia đình, cuối cùng chị cũng đâu có lấy anh ấy.”
Đột nhiên cô ta đổi chủ đề.
Tôi cười nhạt:
“Vậy nên sáu năm sau, chị định cướp chồng tôi thêm lần nữa sao?”
“Cảm ơn vì đã công nhận mắt nhìn đàn ông của tôi.”
“Tiểu Nghi, đừng như vậy mà. Chị biết thân phận con riêng năm đó khiến em bỏ lỡ Tư Chấn Đình, nhưng chị đã thuyết phục bố mẹ rồi. Chỉ cần em đồng ý, bất cứ lúc nào cũng có thể nhận tổ quy tông.”
“Nhận tổ quy tông?”
“Nhà họ Khương các người nằm mơ giữa ban ngày à!”
“Còn nữa, cô Khương đúng là thừa hưởng hoàn hảo gen của bố mẹ. Vừa giả tạo vừa thích làm kẻ thứ ba, thật khiến người ta buồn nôn!”
Tôi bắt đầu nói năng gay gắt.
Ở Hải Thị không ai biết.
Trước khi kết hôn với mẹ tôi, Triệu Chí Thành từng bị Khương Nghiên chen chân phá hoại.
Để bớt phấn đấu mười năm, ông ta hủy hôn, ở rể nhà họ Khương.
Sau khi đứng vững chân ở nhà họ Khương, ông ta lại lừa dối mẹ tôi sinh ra tôi.
Mẹ tôi là một kẻ yêu mù quáng.
Cả đời không kết hôn.
Cam tâm tình nguyện l*m t*nh nhân trong bóng tối của ông ta.
Nhưng mỗi đêm tỉnh mộng, bà lại không cam lòng.
Bà cảm thấy cả thế giới đều nợ mình.
Cứ thế điên điên dại dại sống hết nửa đời người.
Đó chính là xuất thân nhơ nhuốc mà tôi chưa từng nhắc tới.
Thật ra từ lâu tôi đã quên chuyện này rồi.
Không ngờ Khương Từ Ân lại muốn dùng nó để khiến tôi khó chịu.
Tiếng nức nở của Khương Từ Ân truyền qua điện thoại.
Tôi nghe mà thấy phiền, đang định cúp máy thì một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên:
“Lục Nghi, em quá đáng rồi.”
“Cố Chi Từ?!”
Tôi kinh ngạc mở to mắt.
Đã hơn mười hai giờ đêm.
Anh lại đang ở bên cạnh Khương Từ Ân?
Thế còn An An thì sao?!
“Tôi không có ý xen vào chuyện gia đình em, nhưng em không nên hiểu lầm Từ Ân và bố em như vậy.”
“Em cũng là người làm mẹ rồi.”
“Ý tốt của cha mẹ, chẳng lẽ khiến em ghê tởm đến thế sao?”
Giọng Cố Chi Từ đầy bất mãn:
“Chính vì tâm lý này nên em mới tùy tiện đem chuyện ly hôn treo bên miệng.”
“Anh nghĩ em cần học lại bài học về trách nhiệm gia đình.”
Giọng tôi run lên:
“Anh lấy tư cách gì để chất vấn tôi?”
“Là một người cha.”
“Cũng là một người chồng!”
Tôi lập tức quát lại:
“Là một người chồng, nghe lén cuộc gọi giữa tình nhân và vợ mình, rồi còn đứng ra bênh vực tình nhân sao?”
“Lục Nghi!”
“Là một người cha, anh cho rằng trên đời không có cha mẹ nào sai, cha mẹ đều lương thiện nhân từ cả sao?”
“Đủ rồi!”
“Là một người vợ, một người mẹ, có lẽ tôi không hoàn hảo nhất.”
“Nhưng ít nhất tôi còn tốt hơn cái tên khốn Triệu Chí Thành kia cả trăm lần!”
“Tôi sinh ra từ mối nghiệt duyên đó, chẳng lẽ ngay cả quyền oán hận cũng không có sao?”
“Anh lấy tư cách gì bắt tôi tha thứ?”
“Anh lại có tư cách gì làm người hòa giải?”
Rõ ràng biết tất cả đều do Khương Từ Ân cố tình dẫn dắt.
Nhưng tôi vẫn cãi nhau dữ dội với Cố Chi Từ qua điện thoại.
Từ chuyện nhà họ Khương.
Cãi sang nhà họ Tư.
Rồi lại cãi đến người yêu cũ của tôi, Tư Chấn Đình.
Cố Chi Từ cố chấp cho rằng tôi đòi ly hôn vì khuyết thiếu trong gia đình nguyên sinh.
Rằng tôi vẫn chưa quên được Tư Chấn Đình.
Anh muốn tôi hòa giải với nhà họ Khương là vì muốn tốt cho tôi.
“Cố Chi Từ, tôi thật sự không ngờ anh lại trở nên tự cho mình là đúng đến thế!”
Tôi gào lên.
Giọng vừa tủi nhục vừa nghẹn ngào.
Thậm chí còn có chút chật vật.
Năm đó bị nhân tình tìm tới tận cửa ép cung, tôi còn chưa từng mất bình tĩnh như vậy.
Cuối cùng Cố Chi Từ cũng nhận ra có điều không ổn.
Giọng anh mang theo vài phần hoảng hốt:
“Đợi anh về.”
Đáp lại anh, tôi hung hăng ném điện thoại lên không trung.
Chiếc điện thoại rơi xuống đất, vỡ tan tành, chỉ còn lại đầy mảnh vụn.
Tôi đứng lặng trong gió đêm rất lâu.
Cả người vẫn run rẩy giữa cơn bão cảm xúc.
Nhưng đồng thời lại có một sự bình tĩnh cực độ sau cơn điên cuồng.
Khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ chợt hiện lên.
Cũng tốt.
Cố Chi Từ sẽ không ngoan ngoãn ly hôn.
Chuyện này vừa hay có thể trở thành điểm đột phá.
Sau đó tôi lập tức lái xe trở về.
Tôi phải đi tìm An An.
Sau khi dỗ An An ngủ say, có lẽ vì những lời Khương Từ Ân nói nên tôi lại mơ thấy chuyện của sáu năm trước.
Khi ấy tôi vừa tốt nghiệp Đại học Kinh Thành không lâu.
Dựa vào gương mặt xinh đẹp trong trẻo và thành tích học bá chói sáng, rất nhiều doanh nghiệp đã chìa cành ô liu với tôi.
Ngay lúc tôi chuẩn bị nhận offer của Tập đoàn Tư Thị.
Mẹ tôi đột ngột xông vào căn hộ.
Bà tức đến mức mặt mày méo mó:
“Chẳng phải Tư Chấn Đình là bạn trai con sao?”
“Tại sao bố con lại nói Khương Từ Ân đang qua lại với nó?!”
“Con nghe đây, tuyệt đối không được để con gái của con tiện nhân đó thắng!”
Lúc ấy tôi và Tư Chấn Đình đã âm thầm yêu nhau được hai năm.
Chỉ còn thiếu bước gặp mặt phụ huynh hai bên.
“Bao nhiêu người không được, tại sao lại là nhà họ Khương?”
“Mẹ con họ nhất định phải đối đầu với chúng ta mới chịu sao?”
Mẹ tôi vừa khóc vừa lau nước mắt.
Sau đó lại mặc kệ tất cả, tiếp tục kể lể chuyện cũ năm xưa.
Oán trách số phận bất công với mình.
Mắng Triệu Chí Thành là tên khốn đã hủy hoại cả cuộc đời bà.
Bộ dạng dữ tợn, tiều tụy và chật vật ấy khiến tôi không khỏi nhíu mày.
Nhưng tôi vẫn biết ơn bà.
Bởi vì vài ngày sau, lúc tôi hẹn hò với Tư Chấn Đình thì vô tình bị bà Tư nhìn thấy.
Bên cạnh người phụ nữ quý phái ấy còn có vài người bạn thân.
Sau khi đánh giá tôi từ trên xuống dưới, bà ta cười như không cười:
“Tôi đã sớm nghe danh cô Lục.”
“Chấn Đình cũng từng nói với tôi rằng cô rất chăm chỉ và tự lập.”
“Nhưng một người có cha ruột không rõ là ai…”
“Đủ rồi!”
Tư Chấn Đình kéo tôi ra phía sau lưng.
Ngăn mẹ anh nói tiếp.
Khi chỉ còn lại hai người chúng tôi.
Anh có vẻ hơi mệt mỏi.
Anh bảo tôi đợi thêm một thời gian.
Anh sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.
Tôi nhìn anh thật lâu.
Rồi lắc đầu.
Hai năm yêu nhau.
Tôi vẫn hiểu Tư Chấn Đình đôi chút.
Anh là kiểu đàn ông khắc sự lịch thiệp, tôn trọng và khoảng cách vào tận trong xương tủy.
Gia thế hiển hách nhưng chưa từng kiêu ngạo hay coi thường người khác.
Cho nên anh luôn có duyên với phụ nữ.
Bất kỳ ai từng tiếp xúc với anh đều khen anh chân thành, phong độ.
Nhưng tôi biết.
Sự chân thành của anh là kiểu vừa nói chuyện xong đã lập tức quên mất.
Không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Sự chân thành ấy giống như nụ cười của một số người.
Chỉ là một biểu cảm.
Không liên quan đến cảm xúc.
Hai năm.
Hai năm đẹp nhất đời người con gái.
Kết thúc như vậy, dĩ nhiên tôi không cam lòng.
Con thú dữ trong lồng ngực tôi nhe nanh múa vuốt, muốn phá tung mọi thứ.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến mẹ mình.
Nghĩ đến Triệu Chí Thành.
Nghĩ đến Khương Nghiên.
Tôi đối với Tư Chấn Đình.
Nhất định sẽ chỉ là vật hy sinh trong một cuộc liên hôn môn đăng hộ đối.
Tôi không đánh cược.
Tôi nhắm mắt lại.
Để hình ảnh mẹ mình tự thương hại bản thân, điên cuồng và không cam lòng diễn đi diễn lại trong đầu.
Không hiểu sao tâm trạng lại bình tĩnh hẳn.
Nhìn người khác phát điên mất kiểm soát.
Vẫn tốt hơn tự mình trải qua tất cả.
Ánh mắt tôi dần kiên định.
Tôi, Lục Nghi, tuyệt đối sẽ không để bản thân trở thành loại người yếu đuối như bà.
Chỉ biết than thân trách phận.
Moi hết vết thương của mình ra cho người khác cười nhạo.
Vì vậy.
Tôi lùi lại vài bước.
Hai tay đặt trước bụng.
Khẽ cúi đầu hành lễ.
“Cảm ơn anh vì hai năm đồng hành và giúp đỡ.”
“Những gì cần học từ anh, em đã học đủ rồi.”
Thân hình anh khẽ rung lên.
Trong mắt hiện lên vài phần khó hiểu và u ám:
“Lục Nghi, em không tin anh sao?”
Tôi chậm rãi mỉm cười với anh:
“Anh Tư.”
“Chúng ta chia tay trong hòa bình đi.”
Sau đó tôi khẽ gật đầu.
Xoay người rời đi.
Vẽ lên đoạn tình cảm này một dấu chấm hết hoàn mỹ và thể diện nhất.
Biết tin tôi chia tay.
Mẹ tôi lại xông tới căn hộ.
Đập phá mọi thứ tan tành.
Bà chửi tôi vô dụng:
“Tao còn tưởng có thể dựa vào mày để đổi đời.”
“Kết quả mày chẳng là cái thá gì.”
“Phí hoài một gương mặt đẹp!”
“Học giỏi thì sao chứ?”
“Không có gia thế, ai coi trọng mày!”
Sau khi trút giận xong.
Bà túm lấy tôi.
Trong mắt lóe lên thứ ánh sáng kỳ lạ:
“Tiểu Nghi à, cho dù không làm được vợ Tư Chấn Đình thì cũng chẳng cần chia tay.”
“Loại đàn ông như nó, không thể chỉ có một gia đình đâu...”
“Đủ rồi, cút đi!”
Cuối cùng tôi cũng nổi giận.
Chỉ thẳng ra cửa rồi gào lên bảo bà biến đi.
Trên đời sao lại có người mẹ như vậy chứ!
Từ ngày đó, tôi hoàn toàn cắt đứt liên lạc với bà.
Cho đến một năm sau, khi tôi và Cố Chi Từ kết hôn.
Bà mặt dày tìm đến tận cửa.
Quan hệ giữa chúng tôi mới miễn cưỡng hòa hoãn đôi chút.
“Ngoài cái danh phận ra, nó có điểm nào hơn Tư Chấn Đình?”
Bà bất mãn lẩm bẩm.
Tôi lạnh lùng nhìn bà:
“Muốn bị tôi đuổi ra ngoài thêm lần nữa sao?”