Chương 8 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Ngày hôm sau vẫn là một ngày phải liều mạng kiếm ăn vì cơm áo gạo tiền, nhưng hoạt động hôm nay không còn là làm thủ công bán đồ nữa.

Địa điểm buổi sáng được chuyển tới hồ Cẩm Tú trong thôn, trên bờ hồ đậu sẵn mấy chiếc mô tô nước, mọi người vừa nhìn đã hiểu ngay tổ chương trình định chơi lớn.

Hồ Cẩm Tú nằm trong khu thắng cảnh du lịch, tổ chương trình còn kéo hẳn dây cảnh giới để ngăn khách du lịch đi vào, nhưng đội hình quay show quá hoành tráng, vẫn nhanh chóng thu hút rất đông người tới hóng.

Ngoài dây chắn chẳng mấy chốc đã kín người đứng xem, không biết ai nhỏ giọng kích động hét lên: "Oh My God... đó là Kỷ Tinh Dã đúng không? Má ơi, ngoài đời còn đẹp trai hơn lên TV gấp vạn lần luôn ấy!"

Kỷ Tinh Dã không nghe thấy, nhưng Trần Kinh Hạo đi ngang qua lại nghe rất rõ.

Sắc mặt cậu ta lập tức trầm xuống, tối qua sau khi livestream kết thúc, cậu ta lập tức lên mạng xem các hot topic liên quan tới chương trình.

Kết quả phát hiện Kỷ Tinh Dã liên tục leo hot search, mà toàn là hot search phản hồi cực tốt.

Trong khi đó cậu ta lại bị cư dân mạng chế ảnh ngón tay hoa lan, đem đi meme khắp nơi, bị trêu chọc tới mức muốn phát điên.

Trần Kinh Hạo tức tới nghẹn họng, cục tức này khiến cậu ta cả đêm ngủ không ngon.

Dựa vào cái gì mà Kỷ Tinh Dã lại hút fan qua đường như vậy? Cậu ta có chỗ nào thua cậu chứ?!

Trần Kinh Hạo tuyệt đối không chấp nhận chuyện mình kém hơn Kỷ Tinh Dã. Trong vòng chơi tiếp theo cậu ta nhất định phải đè bẹp cậu.

Đạo diễn bắt đầu giới thiệu luật chơi: "Đầu tiên, chúng ta sẽ xáo trộn đội hình và chia nhóm lại."

Tống Diệc An vừa nghe xong đã lập tức la lối: "Hả? Đừng mà, tôi không muốn tách khỏi chị tôi đâu."

Nghe vậy, Kỷ Tinh Dã khẽ động ánh mắt, theo bản năng nhìn sang Kỷ Tri Ý bên cạnh.

Kỷ Tri Ý bắt sóng ánh mắt cậu gần như ngay lập tức, dễ dàng nhìn ra vẻ lưu luyến không nỡ trong mắt em trai.

Cô bật cười, lấy tay che môi.

Kỷ Tinh Dã lập tức quay đầu đi chỗ khác, giả vờ như không thấy chị gái đang trêu mình.

"Chỉ là chơi game thôi mà. Yên tâm, không ai cướp chị của em đâu." Kỷ Tri Ý còn cố tình bồi thêm một câu.

Kỷ Tinh Dã ho khẽ một tiếng, mạnh miệng phản bác: "Em đâu có ấu trĩ vậy."

Toàn bộ màn tương tác đều bị camera ghi lại rõ ràng, cư dân mạng lại một lần nữa bị Kỷ Tinh Dã đáng yêu tới rung tim.

[Cú mị, biểu cảm nhỏ kia ngạo kiều quá trời luôn!!]

[Aaaaa nếu em trai nhà tôi đẹp trai đáng yêu được như ảnh thì tôi đâu có ngày nào cũng mắng nó rồi!]

[Hôm nay lại là một ngày ghen tị với em trai nhà người ta...]

"Việc chia đội sẽ quyết định bằng bốc thăm, tất cả mọi người sẽ bị xáo trộn hoàn toàn. Sau đó tiến hành thi đấu đối kháng giữa các đội, mỗi người sẽ có một lượt thi riêng. Nhiệm vụ là lái mô tô nước tới đích trong thời gian quy định, nhưng tôi phải nói trước, quá trình chắc chắn sẽ không dễ dàng đâu nhé, vì nhân viên tổ chương trình sẽ thiết lập khá nhiều chướng ngại vật."

"Cuối cùng, thứ hạng sẽ quyết định phần thưởng. Đội hạng nhất sẽ có phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh. Hạng hai thì... không được tốt lắm. Ngoài ra, nếu vượt quá thời gian quy định sẽ tính là nhiệm vụ thất bại, không có bất kỳ phần thưởng nào."

Sau khi công bố luật chơi, đạo diễn để huấn luyện viên lên hướng dẫn mọi người cách điều khiển mô tô nước cùng các lưu ý an toàn.

Trước khi thi đấu chính thức, mỗi người đều được xuống nước chạy thử một vòng. Sau khi mọi người đã quen tay, chương trình bắt đầu bốc thăm chia đội.

Mọi người quen thuộc đi tới ống thăm, rút từng que tre nhỏ, đầu que có màu sắc khác nhau, ai rút trúng cùng màu sẽ thành đồng đội.

Kỷ Tri Ý rút được màu đỏ.

Đồng đội của cô là Khương Ngôn.

[Cứu mạng!!! Chị gái nữ thần ghép cặp với em trai quốc dân Khương Ngôn á?!]

[HAHAHAHA tổ chương trình chắc chắn đang cố tình gây chuyện rồi!]

[Kỷ Tinh Dã: Tôi nghỉ chơi. Tức á!!!]

Camera lập tức lia sang Kỷ Tinh Dã.

Cậu vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh thường ngày, chỉ là lúc Khương Ngôn đi tới cạnh Kỷ Tri Ý, khóe môi cậu khẽ mím lại một chút.

Biến hóa cực nhỏ này ngay lập tức bị cư dân mạng soi bằng kính hiển vi phát hiện.

Bình luận bùng nổ: [HAHAHAHA em trai ghen rồi kìa!!!]

Kỷ Tinh Dã cầm que thăm màu xanh, đứng giữa đám đông tìm đồng đội của mình.

Đúng lúc đó, Tống Diệc An u oán nhìn sang.

Bốn mắt chạm nhau.

Khóe môi Kỷ Tinh Dã lập tức ép thành một đường thẳng.

Cứu mạng thật luôn.

Đây là nghiệt duyên gì vậy trời?!

Tống Diệc An chỉ muốn gào thét vì vận may đen đủi của mình.

Sao lại ghép cậu ta với Kỷ Tinh Dã chứ?!

Phiền chết đi được!!!

Khác hẳn tâm trạng tệ hại của Tống Diệc An.

Trần Kinh Hạo sau khi bốc trúng cùng đội với Tống Hân Nghi thì vui tới mức muốn bay luôn.

Ban đầu cậu ta còn đang nghĩ cách kiếm cơ hội tương tác với cô ấy để tăng độ hiện diện. Ai ngờ cơ hội tự đưa tới tận cửa.

Tống Diệc An vốn rất có thiện cảm với Trần Kinh Hạo, thậm chí còn hơi đồng cảm với hoàn cảnh bị bắt nạt của cậu ta.

Lúc này thấy hai người chung đội còn khá vui vẻ: "Kinh Hạo, chị tôi giao cho cậu đó."

Trần Kinh Hạo ngẩng cằm, tự tin cười: "Yên tâm. Nhất định sẽ đưa chị tôi giành hạng nhất."

Đội còn lại là Tô Nguyệt Vân và Đỗ Tư Tuyết, cư dân mạng hơi lo hai cô gái sẽ chịu thiệt, nhưng Đỗ Tư Tuyết lại cười nói: "Đừng lo. Con gái đâu có thua con trai, đừng xem thường tụi em nha."

Một câu nói khiến độ hảo cảm của netizen với cô ta tăng vọt.

Thứ tự thi đấu cũng được quyết định bằng bốc thăm. Trận đầu tiên là đội xanh VS đội vàng.

Nhanh vậy đã thành đối thủ của chị mình rồi, tâm trạng Tống Diệc An hơi phức tạp, cậu ta để Kỷ Tinh Dã lái trước, còn mình ngồi phía sau.

Trần Kinh Hạo liếc nhìn Kỷ Tinh Dã bằng khóe mắt, trong mắt đầy vẻ nhất định phải thắng.

Sau khi hai bên chuẩn bị xong.

Đạo diễn hô bắt đầu.

Hai chiếc mô tô nước lập tức lao vút về phía trước.

"T-từ từ thôi Kỷ Tinh Dã!!!" Tống Diệc An không biết bơi.

Mặt hồ rộng mênh mông cùng tốc độ lao vun vút khiến cậu có ảo giác chiếc xe sẽ lật bất cứ lúc nào.

Đúng lúc này, Kỷ Tinh Dã bất ngờ giảm tốc.

Tống Diệc An ngẩng đầu lên mới phát hiện có nhân viên chương trình đi thuyền chặn phía trước.

Nhân viên giơ loa: "Trả lời nhanh mười câu! Bắt đầu!"

Cái gì? Tống Diệc An còn chưa load kịp.

Nhân viên đã hỏi luôn.

"Kỷ Tinh Dã, thích màu gì?"

Kỷ Tinh Dã: "Màu đen."

"Tống Diệc An, cậu có bạn gái chưa?"

Tống Diệc An đứng hình một giây rồi lập tức trợn mắt: "Chưa!!!"

"Kỷ Tinh Dã, thích ăn gì?"

"Mì."

"Tống Diệc An, có người mình thích thầm không?"

"Không!!!"

Một màn hỏi nhanh đáp gọn khiến Tống Diệc An muốn tắt thở.

Cậu biết ngay tổ chương trình chẳng tốt đẹp gì mà. Toàn hỏi mấy thứ kỳ quái!!!

Mô tô nước tiếp tục xuất phát.

Tống Diệc An quay đầu nhìn lại, phát hiện Trần Kinh Hạo đã bị bỏ xa phía sau.

Tiếng động cơ rền vang trên mặt nước.

Thấy Kỷ Tinh Dã càng lúc càng kéo giãn khoảng cách, Trần Kinh Hạo lập tức cuống lên.

Đúng lúc đó nhân viên hỏi: "Trần Kinh Hạo, người anh ghét nhất là ai?"

Trần Kinh Hạo gần như không suy nghĩ, bật thốt: "Kỷ Tin—"

Cậu ta lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội vàng sửa miệng: "Không có! Không có ai tôi ghét cả."

Nhưng màn bẻ lái quá gượng này, ngược lại càng đáng ngờ hơn, cư dân mạng trong livestream lập tức bóc trần ngay tại chỗ.

[Kỷ Tinh cái gì? Là Là Kỷ Tinh Dã đúng không?]

Fan Trần Kinh Hạo lập tức lao ra bảo vệ idol:

[Anh nhà tôi bị Kỷ Tinh Dã hại thảm bao nhiêu lần rồi, ghét cậu ta chẳng phải rất bình thường sao?]

[Với lại để giữ hòa khí cùng công ty, anh tôi chưa từng nói xấu Kỷ Tinh Dã nửa câu, cũng chưa từng thể hiện bất mãn trước mặt công chúng.]

[Nhưng anh ấy cũng là con người mà, sao có thể hoàn toàn không có cảm xúc được?]

[Tội anh tôi thật sự, bị bắt nạt xong vẫn luôn im lặng, còn giúp Kỷ Tinh Dã nói đỡ nữa chứ.]

[Anh ấy sống quá khó khăn rồi.]

Trên livestream, fan bắt đầu đào lại hàng loạt phốt trước đây của hai người.

Nào là Kỷ Tinh Dã mặt lạnh không thèm để ý Trần Kinh Hạo khi chung khung hình.

Nào là đủ loại tin đồn Kỷ Tinh Dã bắt nạt người cùng công ty.

Lịch sử đen bị lôi ra tung đầy màn hình.

Ở hiện trường.

Sau khi khó khăn hoàn thành phần hỏi đáp, Trần Kinh Hạo lập tức tăng tốc lao lên.

Tốc độ cực nhanh, mái tóc trước trán bị gió thổi tung, lộ ra đôi mắt hơi đỏ ngầu.

Chiếc mô tô nước nghiêng mạnh, xé mặt hồ tạo thành từng đợt sóng lớn, dọa Tống Hân Nghi ngồi phía sau hoảng tới mức bật ra tiếng hét ngắn, cô ấy nhắm chặt mắt theo phản xạ.

Sau màn hỏi nhanh đáp gọn, mọi người còn phải vượt thêm mấy mini game như đoán câu đố, nghe nhạc đoán tên bài hát, cuối cùng thì đích đỏ rực cũng xuất hiện ở phía trước.

Kỷ Tinh Dã tăng tốc.

Trần Kinh Hạo phía sau vẫn còn đang cuống cuồng trả lời câu hỏi.

Càng gấp càng sai.

Đợi tới lúc cuối cùng cũng trả lời đúng hết, Kỷ Tinh Dã đã cách đích chưa tới mười mét.

Trần Kinh Hạo sốt ruột, cậu ta đẩy công suất mô tô nước lên tối đa, điên cuồng lao tới.

Vì tăng tốc quá mạnh, thân xe lần này nghiêng cực kỳ nghiêm trọng.

Nửa cánh tay Tống Hân Nghi đã bị nước tạt ướt sũng: "Trần Kinh Hạo! Chạy chậm lại!! Tôi sắp rơi xuống rồi!"

Người luôn bình tĩnh như cô ấy lúc này cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa.

Bị Tống Hân Nghi kéo tới kéo lui, bên tai còn liên tục vang tiếng hét.

Trần Kinh Hạo gần như mất kiên nhẫn, đúng là phụ nữ phiền thật, mới chút k*ch th*ch đã chịu không nổi, cậu ta lười cả việc dỗ dành cô ấy.

Hiện tại trong đầu cậu ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất, vượt mặt Kỷ Tinh Dã!

Cuối cùng hai chiếc mô tô nước cũng ngang hàng.

Trần Kinh Hạo quay đầu nhìn sang, khóe môi nhếch lên.

Ngay sau đó, cổ tay cậu ta xoay mạnh.

Chiếc mô tô nước bất ngờ đâm về phía Kỷ Tinh Dã.

"RẦM—"

Hai thân xe va chạm mạnh, ma sát phát ra tiếng ken két chói tai, tốc độ của Kỷ Tinh Dã bị ép chậm lại.

Hai bên âm thầm giằng co, không ai chịu nhường ai.

Mắt thấy sắp tới đích, hai chiếc mô tô vẫn còn đang đấu sức, cư dân mạng xem livestream cũng căng thẳng tới nghẹt thở.

Mặt mũi Kỷ Tinh Dã khẽ trầm xuống, cậu không muốn tiếp tục dây dưa với Trần Kinh Hạo nữa.

Đang chuẩn bị tăng tốc cắt đuôi thì đúng lúc này, Trần Kinh Hạo bất ngờ bẻ lái mạnh, chiếc mô tô nước lập tức lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, vẽ ra một đường cong chữ S cực lớn.

Chiến thắng đã ở ngay trước mắt, cậu ta còn quay đầu, đầy khiêu khích nhướng mày nhìn Kỷ Tinh Dã phía sau.

Ngay khoảnh khắc đó, biến cố xảy ra!!!

"Aaa!!!"

Tống Hân Nghi không bám chắc được, cả người trực tiếp trượt khỏi ghế sau.

[A A A A chị Tống rơi xuống nước rồi!!!]

"Cứu với! Chị tôi không biết bơi!!!" Tống Diệc An hoảng tới mức hét lớn.

Dù nơi này đã khá gần bờ, nhưng nước vẫn đủ sâu để ngập cả miệng mũi.

Áo phao khiến cơ thể Tống Hân Nghi nổi lơ lửng giữa mặt nước, cô ấy chật vật vùng vẫy, ngẩng đầu hít thở, bộ dạng vô cùng chật vật và khó chịu.

Kỷ Tinh Dã híp mắt.

Không hề do dự.

Lập tức quay đầu xe.

Chiếc mô tô nước nhanh chóng áp sát bên cạnh Tống Hân Nghi.

Kỷ Tinh Dã trực tiếp nhảy xuống nước, một tay đỡ lấy cô ấy, Tống Diệc An vẫn còn ngơ người.

Kỷ Tinh Dã lạnh lùng quét mắt sang: "Còn không kéo chị cậu lên?!"

"À— à!! Được!"

Hai người phối hợp kéo Tống Hân Nghi trở lại mô tô nước, đúng lúc đó đội cứu hộ của chương trình cũng kịp chạy tới.

Tống Hân Nghi chỉ bị sặc vài ngụm nước, không có gì nghiêm trọng, nhưng quần áo đã ướt hoàn toàn. Gió vừa thổi qua, cô ấy lập tức run lên vì lạnh.

Trần Kinh Hạo là người đầu tiên lao tới đích, nhưng cậu ta còn chưa kịp tận hưởng cảm giác chiến thắng, vừa quay đầu nhìn lại sắc mặt lập tức khó coi.

Phần thưởng hạng nhất là một phiếu đổi phòng homestay cao cấp.

Nhưng thì sao chứ?

Hạng nhất có nổi bằng Kỷ Tinh Dã lao xuống nước cứu người không?

Bàn tay Trần Kinh Hạo siết chặt.

Tức tới muốn nổ tung.

Kỷ Tinh Dã cùng Tống Diệc An dìu Tống Hân Nghi lên bờ.

Nhân viên lập tức quấn khăn sạch cho cô ấy, môi cô ấy trắng bệch vì lạnh, cả người còn hơi run, rõ ràng đã bị dọa không nhẹ.

Ánh mắt Trần Kinh Hạo lóe lên, một ý nghĩ nhanh chóng hiện ra, cậu ta lập tức đổi sang vẻ mặt áy náy hối hận: "Chị Tống, hết sức xin lỗi..."

Tống Hân Nghi mệt mỏi giơ tay, may mà cô ấy không sao. Chỉ là một trò chơi thôi, cô ấy cũng không muốn cãi nhau trước ống kính.

Ai ngờ, Trần Kinh Hạo lại nói tiếp: "Xin lỗi, nếu lúc đó mô tô của Tinh Dã không đột nhiên tăng tốc, có lẽ tôi đã không vô tình va phải cậu ấy."

"Như vậy cũng sẽ không làm chị bị hất xuống nước... Xin lỗi, tôi biết trách nhiệm chính vẫn là ở tôi, là tôi không kiểm soát tốt tay lái, nhưng chị cũng đừng trách Tinh Dã. Cậu ấy lần đầu chơi nên còn chưa quen thôi...."

Tống Hân Nghi khựng lại. Sao nghe cứ kỳ quái thế nào ấy? Cô ấy ngồi ghế sau, không ai rõ tình hình lúc đó hơn cô ấy cả.

Một suy nghĩ chợt lóe qua đầu, trong mắt Tống Hân Nghi hiện lên tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bị cô ấy che giấu.

Trần Kinh Hạo vẫn tiếp tục âm thầm đẩy trách nhiệm sang Kỷ Tinh Dã.

Tống Hân Nghi cúi đầu, sắc mặt dần lạnh xuống, nhân viên đi đến đưa cô ấy đi thay đồ.

Phần thi sau đó, Tống Hân Nghi không tiếp tục tham gia nữa.

Vì luật chơi yêu cầu từng người lần lượt thi đấu, đội của Trần Kinh Hạo thiếu người nên cuối cùng cậu ta phải tự chạy thêm một lượt.

Sau khi tất cả thi xong, nhiệm vụ buổi sáng cũng chính thức kết thúc.

Kỷ Tri Ý dẫn Kỷ Tinh Dã tới homestay thăm Tống Hân Nghi, lúc này camera trong phòng đã tắt để tiện cho cô ấy nghỉ ngơi.

Tống Diệc An ngồi cạnh liên tục hỏi cô ấy có khó chịu ở đâu không, Tống Hân Nghi nhẹ lắc đầu, sắc mặt vẫn còn hơi trắng bệch.

"Chúng ta nói chuyện chút đi." Kỷ Tri Ý nhìn thẳng vào mắt cô ấy, nhẹ giọng nói.

Tống Hân Nghi khẽ cụp mi, rồi gật đầu.

Lần này cô ấy không còn giả vờ làm ngơ nữa.