Chương 74 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Đôi môi cô áp lên cánh môi mỏng của người đàn ông. Trái ngược với cơ bắp rắn chắc, môi anh lại mềm mại hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.

Kỷ Tri Ý thử khẽ m*t nhẹ một cái.

Cơ thể trong vòng tay cô lập tức cứng đờ, hơi thở vốn dĩ nhẹ nhàng giờ cũng trở nên dồn dập hơn.nCảm giác tê dại như luồng điện lan tỏa từ môi lan ra khắp tứ chi.

Tạ Ngộ đứng đực ra tại chỗ, mặc kệ cho Kỷ Tri Ý nhẹ nhàng hôn lên môi mình. Dần dần, anh bắt đầu không thỏa mãn với những cái hôn phớt nhẹ như vậy nữa.

Kỷ Tri Ý không có kinh nghiệm, hoàn toàn hôn theo bản năng, bản thân cô cũng bắt đầu mê man, cảm giác như thể đang say rượu, toàn thân lâng lâng như bước trên bông.

Đúng lúc này, bàn tay to lớn đang giữ lấy eo cô siết chặt lại. Ngay giây sau đó, cô cảm thấy trời đất như xoay chuyển.

Người đàn ông dùng một tay chống lên tường bên cạnh cô, lưng Kỷ Tri Ý đã áp vào bức tường ngoài của biệt thự. Tạ Ngộ giam cô vào trong một thế giới nhỏ, xung quanh đâu đâu cũng là hơi thở của anh.

Cô khẽ hé mi mắt, đôi mắt thanh lãnh giờ đã đượm vẻ say sưa, đuôi mắt hơi xếch lên, mang theo vẻ quyến rũ chết người.

Cô vòng tay ôm lấy cổ Tạ Ngộ, nhìn vào đôi mắt đen thẳm đầy thâm trầm của anh. Trong mắt anh đang cuộn trào những cảm xúc phức tạp, sâu thẳm, hun hút, đầy mê hoặc lòng người.

Hương vị lạnh lẽo, sạch sẽ của Tạ Ngộ bao trùm lấy cô, đôi môi mỏng của anh lại lần nữa phủ xuống. Kỷ Tri Ý nhắm mắt lại. Khác với sự thận trọng dè dặt của cô, nụ hôn của Tạ Ngộ mang theo chút mạnh mẽ, áp đảo.

Hai bờ môi khép chặt, đầu lưỡi anh tìm kẽ hở rồi thăm dò tiến vào. Ý thức của Kỷ Tri Ý ngày càng trở nên mơ hồ, các đầu ngón tay cô bất giác siết chặt lấy gáy người đàn ông.

Cô không ngờ rằng, hóa ra hôn lại có ma lực đến thế, khiến người ta không thể kiểm soát mà chìm đắm vào trong.

Hơi thở giao hòa trở nên dồn dập và nóng bỏng. Động tác của anh còn chút vụng về, ngây ngô xông vào nhưng lại chưa tìm được mục tiêu mình muốn.

Khi đầu lưỡi vô tình quét qua vòm miệng, cơ thể Kỷ Tri Ý khẽ run lên, một luồng tê dại lan tỏa từ tận xương cụt lan khắp cơ thể.

Lực đạo trên môi bất giác mạnh lên, đầu lưỡi cuối cùng cũng quấn lấy nhau.

Đuôi mắt Tạ Ngộ đã nhuốm một tầng đỏ ửng nhạt. Trạng thái khi đ*ng t*nh của người đàn ông này cũng đặc biệt mê hoặc lòng người.

Kỷ Tri Ý khẽ mở mắt nhìn anh, nhưng rất nhanh sau đó, chút ý thức vừa tỉnh táo lại bị anh cuốn vào nụ hôn nồng cháy ấy.

Không biết đã bao lâu trôi qua, lực quấn quýt dần trở nên dịu dàng, rồi cuối cùng, càng lúc càng mềm mại hơn.

Sự dịu dàng ấy suýt chút nữa khiến đôi chân Kỷ Tri Ý nhũn ra.

Tạ Ngộ giữ chặt thắt lưng cô, đôi môi mỏng từ từ rời khỏi cánh môi cô.

Trán tựa vào trán, hơi thở của hai người hỗn loạn đan xen vào nhau.

"Sao anh lại biết hôn giỏi thế chứ." Kỷ Tri Ý lấy lại hơi thở, giọng nói khàn khàn thốt lên.

Tạ Ngộ nhếch môi, không kìm được mà vươn tay xoa xoa đỉnh đầu cô, giọng nói cũng khàn đặc đi: "Kỷ Tri Ý, đã có ai nói với em chưa, em rất đáng yêu."

Kỷ Tri Ý ngước mắt lên, trên mặt vẫn còn vương lại dư vị của nồng nàn, cô khẽ cười: "Thật ra thì chưa từng, anh là người đầu tiên đấy."

Ánh mắt Tạ Ngộ đong đầy dịu dàng. Sau khi rời khỏi mái tóc cô, anh lại v**t v* gò má cô, tràn đầy sự cưng chiều trong đáy mắt.

Kỷ Tri Ý tựa vào lòng anh, mặc kệ sự đụng chạm ấy, cảm thấy thật nhẹ nhàng, thật dễ chịu. Bầu không khí giữa hai người lúc này như tràn ngập sự quấn quýt, dịu ngọt.

"Phải rồi..." Kỷ Tri Ý đứng thẳng người dậy, ngước mắt nhìn anh, trong mắt lóe lên tia tinh quái đầy ẩn ý.

Tạ Ngộ thắc mắc "ừm" một tiếng: "Sao thế?"

Nụ cười trên môi Kỷ Tri Ý càng sâu hơn: "Anh nói thật với em xem, tối nay hẹn em đi bơi rốt cuộc là vì mục đích gì?"

Nói xong, ánh mắt cô liếc nhẹ trên người anh đầy trêu chọc.

Ý tứ đã quá rõ ràng.

Tạ Ngộ nhướng mày, trầm giọng nói: "Chẳng phải em đều đoán ra cả rồi sao?"

Kỷ Tri Ý đặt tay lên ngực anh, vẫn thấy thật khó tin: "Chỉ vì em lỡ miệng nói tò mò về vóc dáng của anh, mà anh lại cất công hẹn đi bơi, chỉ để cho em xem thôi á?"

Bị cô vạch trần như vậy, trên mặt Tạ Ngộ thoáng hiện lên vẻ mất tự nhiên.

Kỷ Tri Ý cong môi: "Vậy nếu em đưa ra yêu cầu quá đáng hơn, anh cũng đồng ý ư?"

Tạ Ngộ cúi đầu, đối diện với đôi mắt có phần láu lỉnh của cô, khóe môi khẽ nhếch: "Ừm, đồng ý."

Kỷ Tri Ý: "..."

Ngập ngừng một lát, cô hắng giọng rồi nói tiếp: "Chuyện gì cũng được sao?"

Tạ Ngộ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc đáp: "Trước mặt em, chuyện gì cũng được."

Kỷ Tri Ý đưa tay sờ lên đôi gò má đang nóng bừng của mình, trong lòng không kìm được cảm thán, cô có vận may gì thế này, lại nhặt được một cậu bạn trai nghe lời đến vậy!

"Cái đó... cũng muộn rồi, em vào nhà đây." Kỷ Tri Ý buông tay ra, lùi lại một bước, nhẹ nhàng nói với anh. Bây giờ đã gần mười hai giờ đêm, quả thực không còn sớm nữa.

Tạ Ngộ khẽ gật đầu: "Được."

Ánh mắt anh dõi theo bóng Kỷ Tri Ý vào trong cổng, lúc này mới thu hồi lại.

Tạ Ngộ ngồi vào xe, mở cửa sổ đón gió mát bên đường một lúc. Sau khi những cảm xúc xao động suốt cả đêm dần bình ổn lại, anh mới khởi động xe rời khỏi đó.

Kỷ Tri Ý về đến nhà, đèn phòng ngủ ở tầng hai vẫn còn sáng. Nghe thấy động tĩnh, Kỷ Tinh Dã mở cửa phòng bước ra.

"Sao giờ này chị mới về?" Kỷ Tinh Dã nhìn cô, quan tâm hỏi: "Là việc ở công ty sao?"

Lúc Kỷ Tri Ý ra ngoài không hề nói rõ lý do với mọi người.

Bây giờ...

Được em trai quan tâm đến hành trình, Kỷ Tri Ý cũng không muốn giấu giếm, nói thẳng: "Không phải, chị đi chơi với Tạ Ngộ."

Sắc mặt Kỷ Tinh Dã hơi biến động nhưng trong lòng lại chẳng hề ngạc nhiên.

Khoảng thời gian này, mối quan hệ giữa Kỷ Tri Ý và Tạ Ngộ đã trở nên mật thiết hơn trước rất nhiều.

"Tiểu Dã, thực ra chị với anh ấy..."

Vốn dĩ cô định đợi thêm một thời gian nữa mới báo cho gia đình, nhưng giờ đã nói đến nước này rồi, Kỷ Tri Ý cảm thấy cần phải thành thật thông báo.

Kỷ Tri Ý chưa kịp nghĩ ra từ ngữ, Kỷ Tinh Dã đã ngắt lời: "Hai người yêu nhau rồi à?"

Lần này đến lượt Kỷ Tri Ý ngạc nhiên: "Em nhìn ra được sao?"

Kỷ Tinh Dã gật đầu, dù sao cũng là người nhà sớm chiều bên nhau, chỉ cần nhìn một biểu cảm hay một cử chỉ thôi cũng có thể đoán ra được vài phần.

"Đúng vậy, vừa mới đây thôi, tụi chị đã xác định quan hệ rồi." Kỷ Tri Ý mỉm cười dịu dàng, trong ánh mắt tràn ngập vẻ ấm áp mà Kỷ Tinh Dã chưa từng thấy bao giờ.

Kỷ Tinh Dã nhướng mày, tuy cậu không còn thành kiến gì với Tạ Ngộ nữa, nhưng...

"Nếu tên Tạ Ngộ đó mà bắt nạt chị, chị phải bảo em, em sẽ đánh hắn giúp chị!"

Kỷ Tri Ý buồn cười lắc đầu, Tạ Ngộ làm sao có thể bắt nạt cô chứ, nếu nói là bắt nạt, thì cũng phải là cô bắt nạt anh mới đúng.

"Yên tâm đi, không có chuyện đó đâu."

Thấy vẻ mặt đầy chắc chắn của Kỷ Tri Ý, Kỷ Tinh Dã khẽ thở dài, trong lòng đột nhiên dâng lên một chút cảm giác hụt hẫng, bần thần.

Chị gái mình... yêu rồi.

Bộ ảnh gia đình chụp xong đã được gửi cho tổ chương trình ngay trong ngày, sang hôm sau, trang Weibo chính thức của chương trình đã đăng tải ảnh chụp chung của các gia đình.

Cùng lúc đó, Weibo chính thức cũng thông báo chương trình đã bắt đầu bước vào giai đoạn cuối.

[Cái gì cơ? Mùa này sắp kết thúc rồi sao? Cứu với! Tôi xem vẫn chưa đã mắt mà!]

[Á á á, luyến tiếc anh Dã quá! Luyến tiếc nữ thần tỷ tỷ quá!]

[Hu hu, tôi còn muốn xem bé Thanh Quả đáng yêu nữa cơ!]

[Còn cả cặp chị em nhà họ Tống hay tấu hài nữa, thật sự không nỡ rời xa chút nào!]

[Luyến tiếc anh Thịnh của tôi nữa!]

[Còn có anh họ Tống nữa chứ!]

[Cứu tôi với! Dàn khách mời mùa này ai tôi cũng không nỡ rời xa! Sau này họ còn có cơ hội cùng xuất hiện nữa không vậy?]

[Đừng nói nữa, tôi đã bắt đầu rưng rưng nước mắt rồi đây này.]

Chương trình Khi Chúng Ta Trưởng Thành bước vào đếm ngược, đạo diễn yêu cầu nhân viên gửi thẻ nhiệm vụ tập cuối cho các khách mời.

"Xin mời các vị khách mời kết hợp cùng người thân, thực hiện tiết mục đồng ca cuối cùng để khép lại chương trình."

Kỷ Tri Ý đọc nội dung trên thẻ nhiệm vụ, trong lòng chợt dâng lên một nỗi buồn man mác.

Nhanh thật đấy...

Chương trình sắp kết thúc rồi.

Về ca hát, Kỷ Tinh Dã là chuyên gia, nên công việc chọn bài Kỷ Tri Ý giao hết cho cậu.

Thời gian tiếp theo, Tạ Ngộ cũng bước vào giai đoạn quay phim dày đặc.

Kỷ Tri Ý và anh chỉ có thể trò chuyện vài câu qua WeChat.

Kỷ Tinh Dã mất nửa ngày để chốt bài hát, đó là một ca khúc kinh điển vô cùng phổ biến.

Ý nghĩa của bài hát là vì mục đích công ích, hưởng ứng thông điệp hòa bình thế giới, quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa. Giai điệu ấm áp truyền cảm hứng, độ lan tỏa rất cao. Kỷ Tinh Dã chia đoạn kỹ càng, rồi đưa bản nhạc cho hai bố con cô.

"Bố, đoạn mở đầu bố hát nhé..."

"Cái gì? Bố hát mở đầu á?"

Kỷ Hàn Mặc uy phong lẫm liệt hiếm khi tỏ ra bối rối: "Cái này... cái này... hay là con hát mở đầu đi? Con hát hay như vậy, con không hát thì ai hát cơ chứ?"

Kỷ Tinh Dã không cho ông cơ hội thoái thác, giọng điệu kiên định: "Con đã phân chia xong rồi, dựa trên âm vực phù hợp nhất với hai người, bố yên tâm, chắc chắn sẽ hát tốt mà."

Kỷ Hàn Mặc cầm bản nhạc thở ngắn than dài, nhưng vì không muốn làm mất mặt Kỷ Tinh Dã, ông vẫn quyết tâm sẽ tập luyện thật kỹ.

Phải cố gắng làm tốt nhất có thể!

Bài hát này, ai cũng không thấy xa lạ. Sau khi nghe xong một lượt bản gốc, cả nhà bắt đầu luyện tập.

Kỷ Hàn Mặc hát câu đầu tiên đầy gượng gạo, rồi dưới sự chỉ dẫn không ngừng nghỉ của Kỷ Tinh Dã, ông dần dần tiến bộ.

Nếu là trước đây, Kỷ Hàn Mặc không bao giờ dám nghĩ tới chuyện có ngày mình lại cùng đứng hát với Kỷ Tinh Dã.

Ba người cùng nhau luyện tập bài hát trong phòng khách. Từ những câu hát vấp váp ban đầu, cuối cùng họ cũng đã hát một cách trôi chảy và tự nhiên.

Tổ chương trình dành cho mọi người ba ngày để luyện tập. Sau ba ngày, tất cả sẽ cùng đến nhà hát ở Kinh Thị để công diễn.

Đến ngày cuối cùng, Kỷ Tri Ý thu dọn hành lý chuẩn bị đi Kinh Thị. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt bên tay bỗng sáng đèn. Nhìn thấy người gọi đến, đáy mắt cô khẽ sáng lên.

"Alo?"

"Tri Ý, anh đang ở dưới nhà em."

Kỷ Tri Ý bước nhanh về phía cửa sổ, quả nhiên nhìn thấy dáng hình quen thuộc ấy: "Anh đợi em chút!"

Cô vội vã chạy xuống lầu. Kỷ Hàn Mặc đang xem tivi trong phòng khách nhìn cô đầy khó hiểu: "Chạy nhanh như vậy làm gì?"

"Đi chơi ạ!"

Kỷ Hàn Mặc chặc lưỡi hai tiếng: "Sao càng lớn lại càng trẻ con thế không biết, cái bộ dạng này của con mà để đám cổ đông già trong công ty nhìn thấy thì..."

Cô khép cửa biệt thự lại, ngăn cách tiếng lải nhải của bố ở bên trong.

Đã yêu đương rồi, cần gì phải trưởng thành chín chắn nữa chứ!

Kỷ Tri Ý khoác tay Tạ Ngộ, cười rạng rỡ: "Đi thôi, em dẫn anh đi chơi."

Lịch trình sắp tới, Kỷ Tri Ý phải đến Kinh Thị ghi hình tập cuối, còn Tạ Ngộ phải bôn ba qua ba bốn thành phố để quay phim. Đêm nay, có thể coi là buổi hẹn hò cuối cùng của hai người trước khi tạm xa nhau.

Kỷ Tri Ý đưa Tạ Ngộ đi dạo chợ đêm mới mở ở trung tâm thành phố, mua không ít món đồ nhỏ xinh. Sau khi dạo xong chợ đêm, họ còn cùng nhau đi xem một bộ phim.

Mãi đến tận rạng sáng, cả hai mới chuẩn bị quay về. Tạ Ngộ lái xe đưa cô về đến dưới nhà.

Lần chia tay này, có lẽ cả tháng trời họ không thể gặp nhau. Tạ Ngộ nắm lấy tay Kỷ Tri Ý, trong lòng dâng lên nỗi luyến tiếc khôn nguôi.

Ánh trăng nhàn nhạt ngoài cửa sổ hắt vào, phủ lên hai người một lớp ánh sáng mỏng manh. Ngay khi Tạ Ngộ định buông tay để đưa cô vào nhà, Kỷ Tri Ý đột nhiên tiến lại gần, hạ thấp giọng nói: "Tạ Ngộ, bây giờ em có thể đưa ra một yêu cầu quá đáng được không?"