Chương 70 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

"Sao anh lại tới đây?" Kỷ Tri Ý rón rén từ trong nhà bước ra, tiện tay khép chặt cửa lớn biệt thự.

Dáng hình cao lớn đứng trước cửa khẽ khựng lại. Anh nhìn cô gái nhỏ đang trở nên dịu dàng lạ thường dưới ánh trăng, thấp giọng giải thích: "Phân cảnh của anh ở thành phố D đã quay xong, sắp tới anh sẽ ở lại phim trường tại thành phố A để quay một thời gian."

Kỷ Tri Ý chớp chớp mắt: "Vậy là anh vừa xuống máy bay đã đến tìm em ngay ạ?"

"Ừm."

Người đàn ông đứng trong bóng râm có đôi mắt sâu thẳm, khi ánh nhìn của anh tập trung vào đâu đó, luôn mang lại cảm giác vô cùng thâm tình. Kỷ Tri Ý ngẩng đầu lên, chạm ngay vào tầm mắt ấy, trái tim cô không khỏi lỗi nhịp.

Cả hai nhìn nhau không quá ba giây, Kỷ Tri Ý đã chịu thua, đành lảng tránh ánh nhìn trước.

Nhác thấy cây đàn guitar gỗ treo sau lưng anh, cô tò mò hỏi: "Anh biết chơi guitar ạ?"

Tạ Ngộ khẽ chớp đôi hàng mi dài, ánh mắt cuối cùng cũng rời khỏi khuôn mặt cô, anh tháo cây đàn xuống: "Ừm, trước kia có một bộ phim yêu cầu phải chơi guitar nên anh đã học một thời gian."

Đúng là Tạ Ngộ, một phái trải nghiệm bẩm sinh, cái gì cũng muốn làm thật. Kỷ Tri Ý đưa tay chạm thử vào cây đàn.

Âm sắc của guitar gỗ nghe thật trong trẻo và thanh mảnh. Kỷ Tri Ý từng nhờ Kỷ Tinh Dã dạy một vài ngón cơ bản, dù trình độ chỉ dừng ở mức chơi bài "Twinkle Twinkle Little Star", nhưng cô vẫn luôn giữ niềm yêu thích với guitar.

"Anh đi theo em." Kỷ Tri Ý nắm lấy cổ tay anh, kéo anh đi.

Tạ Ngộ sững người, ánh mắt không tự chủ được mà dán chặt vào cổ tay mình. Nơi ấy đang bị những ngón tay mảnh khảnh mà hữu lực của cô nắm lấy, vùng da đó dần nóng ran lên.

Tạ Ngộ lặng lẽ theo chân cô.

Kỷ Tri Ý dẫn anh đến một khu vườn nhỏ trong khuôn viên biệt thự, cách đó không xa là một hồ nước nhân tạo với đình hóng mát giữa hồ.

Cả hai tìm chỗ ngồi xuống trong đình. Hơi nước xung quanh dìu dịu, mang chút ẩm nóng đặc trưng của mùa hè, nhưng thỉnh thoảng lại có cơn gió mát thổi qua, xua đi cái oi bức, khiến lòng người sảng khoái.

"Ở đây được đấy." Kỷ Tri Ý nhìn quanh. Bên bờ hồ có những chiếc đèn treo tường nhỏ, ánh đèn vàng cam hắt xuống mặt nước, lấp lánh như bụi vàng. Khung cảnh và ánh đèn tạo nên một bầu không khí mùa hè vô cùng dịu mát.

Không gian thế này phối cùng tiếng đàn guitar quả thực là quá hợp. Kỷ Tri Ý đầy mong đợi nhìn Tạ Ngộ.
Dáng hình cao lớn bao trùm lấy cô, Tạ Ngộ ngồi xuống bên cạnh, đeo đàn chéo trước ngực. Những ngón tay thon dài của anh bắt đầu lướt trên dây đàn.

Anh thử vài nốt lướt để làm quen tay, sau đó những ngón tay bắt đầu linh hoạt gảy những giai điệu.

Giai điệu quen thuộc vang lên bên tai, Kỷ Tri Ý nghiêng đầu nhìn anh, khóe môi khẽ cong lên.

Sau phần dạo đầu, đôi môi mỏng của người đàn ông khẽ mở, một tiếng ngân nga trầm thấp tuôn ra từ cổ họng.

Kỷ Tri Ý không nhịn được mà xoa xoa cánh tay mình. Trời ơi, giọng hát này thật tan chảy, cảm giác như vừa bị dòng điện chạy qua người vậy.

Ngay sau đó, câu hát đầu tiên vang lên khiến đáy mắt Kỷ Tri Ý lóe lên vẻ kinh ngạc.

Nhìn đôi mắt sáng rực của cô gái nhỏ, Tạ Ngộ khẽ nhếch đôi môi mỏng, cất tiếng hát từng câu từng chữ bằng chất giọng trầm nam tính.

Dù không sở hữu kỹ thuật thanh nhạc điêu luyện, nhưng cảm xúc trong anh rất đầy đặn, âm sắc lại vô cùng quyến rũ. Đặc biệt là mỗi khi hát một câu, biểu cảm gương mặt và những cử động nhỏ của anh đều truyền tải trọn vẹn tình ý trong ca từ một cách chuẩn xác.

Quả không hổ danh là ảnh đế, ngay cả khi hát cũng có thể dùng cảm xúc để diễn giải.

Cách anh hát khác hẳn với bản gốc. Bản gốc thể hiện một tình yêu đầy sự mất mát và không cam tâm, nhưng hương vị trong giọng hát của Tạ Ngộ lại mang vẻ dịu dàng, bình thản.

Sự bình thản ấy như thể mọi vấn đề đều có thể dễ dàng giải quyết, và sự dịu dàng cũng có thể trở nên mạnh mẽ hơn.

Trong tiếng hát của anh chứa đựng sự bao dung vô hạn và vẻ nhẫn nại, kiềm chế dành cho tình yêu.

Kỷ Tri Ý từ từ đắm chìm trong giọng hát của anh, tựa như được bao bọc bởi một dòng nước dịu êm, vô cùng thư thái và yên bình.

Mãi đến khi bài hát kết thúc, cô mới bừng tỉnh, trong lòng vẫn còn chút lưu luyến không muốn dừng lại.

"Hay quá, không ngờ anh lại hát hay đến thế." Kỷ Tri Ý thốt lên lời khen không chút do dự.

Tạ Ngộ cúi đầu, khóe môi bất giác cong lên: "Cảm ơn em, em thích là tốt rồi."

Nói đoạn, anh tháo đàn đặt lên đùi cô, ngước mắt nhìn: "Em cũng muốn chơi thử một chút đúng không?"

"Sao anh biết?" Kỷ Tri Ý ngạc nhiên.

Đáy mắt Tạ Ngộ tràn đầy ý cười: "Ngay khi thấy anh đeo đàn guitar đến, mắt em đã sáng rực lên rồi."

Kỷ Tri Ý sờ vào dây đàn, ngượng ngùng nói: "Có lộ liễu thế sao?"

Thật kỳ lạ, sao cứ ở bên cạnh Tạ Ngộ là cô lại trở nên trẻ con thế này.

"Muốn anh dạy em không?" Tạ Ngộ dịu dàng hỏi.

Kỷ Tri Ý dùng tay phải gảy dây, một giai điệu vui tươi tuôn ra: "Tiểu Dã từng dạy em rồi, nhưng em chỉ biết mỗi bài Twinkle Twinkle Little Star thôi."

Bản tình ca Tạ Ngộ vừa hát có tên là Vô Ngôn Tâm Động (Rung động không lời).

Trên mạng có những blogger âm nhạc đã biên soạn lại bản nhạc, Tạ Ngộ mở bản nhạc đó ra: "Em thử xem?"

Kỷ Tri Ý nhìn theo bản nhạc, ngón tay lóng ngóng đàn, chẳng may ấn mạnh tay một chút nên tạo ra một tiếng tạp âm nghe khá chói tai.

"Chỗ này không đúng, dây này phải ấn nặng tay hơn một chút, nhưng đoạn này lại cần nhẹ tay." Tạ Ngộ chỉ vào vị trí của hai sợi dây đàn.

Kỷ Tri Ý mò mẫm nhưng không tìm thấy vị trí chính xác: "Chỗ nào cơ?"

Tạ Ngộ khựng lại một chút rồi hỏi ý kiến cô: "Anh có thể cầm tay em được không?"

Đây là muốn tự tay hướng dẫn đây mà. Kỷ Tri Ý gật đầu: "Được chứ ạ."

Trước đây khi cả hai còn giả l*m t*nh nhân, cô thậm chí đã từng nắm tay Tạ Ngộ, nên kiểu chạm chạm thế này vốn chẳng đáng là bao.

Kỷ Tri Ý không hề để tâm, chỉ là khi bóng hình cao lớn của người đàn ông bao trùm lấy cô, nhịp thở của cô không khỏi hơi nghẹn lại.

Mùi hương trên người anh rất thanh mát, chỉ đơn giản là hương bạc hà chanh của sữa tắm, nhưng lại rất dịu nhẹ, bình thường không lại gần thì không thể ngửi thấy.

Giờ đây khi khoảng cách đã sát lại, cô mới nhận ra mùi hương ấy.

Dòng suy nghĩ bỗng chốc bay xa, tiếp đó bàn tay cô truyền đến hơi nóng, những ngón tay phải bị lòng bàn tay rộng lớn của anh bao trùm lấy.

Nhịp tim Kỷ Tri Ý bỗng chốc rối loạn. Lạ thật, rõ ràng trước đó cô nắm tay anh cũng chẳng có cảm giác gì, sao giờ lại...

Tạ Ngộ đang thì thầm gì đó bên tai, nhưng trong đầu Kỷ Tri Ý lúc này như một mớ bòng bong, chẳng lọt vào tai được câu chữ nào.

"Cứ như vậy, em thử lại lần nữa xem?"

Kỷ Tri Ý sực tỉnh, mơ hồ đáp "ừm" một tiếng.

Cô gảy loạn vài dây đàn, phát ra mấy tiếng tạp âm. Tạ Ngộ nhìn cô đầy vẻ nghi hoặc.

Chạm phải ánh mắt người đàn ông, đôi mắt Kỷ Tri Ý lại chẳng kìm được mà liếc nhìn bàn tay anh: "Em xem một chút được không?"

Tạ Ngộ: "?"

Ánh mắt cô quá mức táo bạo, ý tứ đó – nếu như Tạ Ngộ không nhìn nhầm và hiểu lầm – thì dường như cô đang muốn xem bàn tay của anh?

Tạ Ngộ do dự một chút, rồi vẫn thử chìa tay ra.

Tay vừa chìa ra, Kỷ Tri Ý đã chộp lấy, nắm chặt vào lòng bàn tay mình giống như cách anh vừa làm với cô lúc nãy.

Quá đột ngột.

Một lòng bàn tay mềm mại tinh tế, chạm phải một bàn tay thô ráp với những vết chai mỏng.

Cả hai cùng sững sờ.

Hơi nóng không sao kiểm soát được bắt đầu lan lên gò má.

Kỷ Tri Ý vội vàng buông tay anh ra, giải thích một câu: "Em chỉ muốn xem xem, bàn tay như thế nào mới có thể gảy ra được bản nhạc hay đến vậy. Ồ, hóa ra đúng là khác biệt thật."

Cô siết nhẹ lòng bàn tay mình, nơi đó vẫn còn vương lại hơi ấm của anh, nhịp tim vẫn đang tăng dần.

Kỷ Tri Ý vốn dĩ luôn là người lý trí và tỉnh táo. Từ nhỏ đến lớn, cô không có thứ gì đặc biệt yêu thích, cũng chẳng bao giờ đắm chìm vào những người hay sự việc nào đó. Dù trải nghiệm tình cảm của cô vẫn là một trang giấy trắng, nhưng cô luôn nhìn nhận mọi thứ rất thấu đáo.

Một vài mối quan hệ, suy cho cùng cũng chỉ vì ham mê sự mới mẻ thú vị nhất thời, nhiệt huyết do hormone mang lại vốn chẳng thể kéo dài. Thế nhưng, một mối quan hệ có thể bền lâu rốt cuộc phải như thế nào? Cô không hề rõ, bởi xung quanh cô chẳng hề có lấy một ví dụ như vậy.

Trong giới của họ, đa phần đều là hôn nhân thương mại, vợ chồng chẳng giống vợ chồng, mà giống những đối tác kinh doanh hơn.

Ngay như tình cảm giữa Kỷ Hàn Mặc và mẹ cô cũng chỉ là tương kính như tân, hoàn toàn khác biệt với những tình yêu oanh oanh liệt liệt trong phim ảnh. Vì thế, đối với cuộc sống, cô luôn giữ thái độ tùy hứng và phóng khoáng.

Kỷ Tri Ý không có bất kỳ suy nghĩ gì về trạng thái tình cảm của bản thân, ngay cả trong nguyên tác, cuối cùng cô cũng lựa chọn cuộc sống độc thân.

Thế nhưng đêm nay, ở bên cạnh Tạ Ngộ, trong lòng cô bỗng xuất hiện những hoang mang.

Chuyện gì thế này? Lẽ nào cô thực sự có tình cảm với Tạ Ngộ...?

Ngày hôm sau, chương trình tiếp tục ghi hình.

Nhiệm vụ đạo diễn giao cho mọi người là: Chụp bộ ảnh gia đình để làm tư liệu quảng bá chương trình. Trang phục tự chuẩn bị, yêu cầu tự chụp tại nhà.

Livestream bắt đầu lúc tám giờ rưỡi, nhưng phải đến chín giờ rưỡi Kỷ Tri Ý mới lười biếng bước xuống từ tầng hai. Cô lấy một cốc nước từ máy lọc, ngửa cổ uống cạn mới cảm thấy mình tỉnh táo hơn đôi chút.

"Chị ngủ không ngon ạ?" Kỷ Tinh Dã bước tới, trông thấy quầng thâm dưới mắt chị gái.

Kỷ Tri Ý lười nhác "ừm" một tiếng, đêm qua cô bị mất ngủ.

Mãi đến gần sáng mới thiếp đi trong trạng thái mơ màng.

Vừa dứt lời, Kỷ Tri Ý không nhịn được mà ngáp một cái dài. Đôi mắt thanh lãnh bỗng chốc phủ một tầng hơi nước, phản ứng cũng chậm hơn thường ngày một nhịp. Cô từ từ hạ bàn tay đang che miệng xuống, hàng mi cũng chớp chớp theo.

[Haha, nữ thần lúc ngủ không ngon trông cưng xỉu!]

[Tớ quay lại rồi! Chuẩn bị làm ảnh động nè! Đáng yêu quá đi!]

[Làm xong nhớ đăng vào siêu thoại của chị ấy nhé! Tụi mình chờ nhận ảnh!]

[Không thành vấn đề...]

"Chị có muốn vào ngủ thêm lát nữa không?" Kỷ Tinh Dã hỏi.

Kỷ Tri Ý xua xua tay, chậm rãi bước vào bếp: "Không cần đâu, giờ chị đói rồi."

Trong bếp có phần điểm tâm sáng đã chuẩn bị sẵn cho cô, nồi cháo vẫn còn nóng hổi, Kỷ Tri Ý trực tiếp múc cho mình một bát.

Kỷ Tinh Dã giúp cô lấy chỗ điểm tâm đã nguội cho vào nồi hấp để hâm nóng lại.

"Lát nữa mình định làm gì?" Sau khi ăn sáng xong, Kỷ Tri Ý hỏi Kỷ Tinh Dã về kế hoạch tiếp theo.

"Chụp ảnh ạ?"

Việc này thì Tống Hân Nghi rất thạo.

Kỷ Tri Ý trực tiếp gọi điện thoại cho Tống Hân Nghi. Bên kia đã bắt đầu quay chụp rồi, bối cảnh, trang phục và đạo cụ đều có sẵn.

Thế nhưng, nhà họ Kỷ thì chẳng có gì cả.

"Nhà có máy ảnh không?" Tống Hân Nghi hỏi.

Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã nhìn nhau, rồi lại nhìn Kỷ Hàn Mặc. Ông lắc đầu: "Nhà mình đâu có ai chơi nhiếp ảnh đâu. Lúc các con còn nhỏ thì có mua một cái, tiếc là không dùng mấy lần rồi để xó, sau đó lâu không đụng đến nên hỏng từ lâu rồi."

Tống Hân Nghi đưa ra lời khuyên: "Vậy đi, hai người đi mua một cái máy ảnh trước đi. Sau đó tự chọn một bộ quần áo rồi chụp gửi cho mình xem thử. Chụp cả mấy góc trong nhà nữa, để mình xem chỗ nào lên hình thì đẹp..."

Đúng là có người chuyên nghiệp hướng dẫn thì khác hẳn, Tống Hân Nghi còn dạy Kỷ Tri Ý một vài thủ pháp chụp ảnh.

Khi cả ba người đang chuẩn bị đi trung tâm thương mại mua máy ảnh, Kỷ Tri Ý nhận được cuộc gọi từ Tạ Ngộ.

"Kỷ Tri Ý, anh ở đây có máy ảnh chuyên nghiệp, em có muốn dùng của anh không?"

Kỷ Tri Ý không từ chối, cô nhắn nhủ với Kỷ Hàn Mặc và Kỷ Tinh Dã một tiếng rồi lập tức lên đường tìm Tạ Ngộ.

[Chu choa mạ ơi! Đi tìm Tạ Ngộ kìa!!]

[Đây là tình tiết bất ngờ gì thế này! Không lẽ là do chương trình đã sắp đặt sẵn rồi sao?]

[Trời ơi! Radar đẩy thuyền CP của tôi lại hoạt động rồi!]

[CP Ngụ Ý! Tôi lại có thể rồi!]

[Nhưng mà hai người này trước kia từng dính scandal, chẳng phải đã đính chính rồi sao?]

[Cứu tôi với! Lầu trên đừng có dội gáo nước lạnh vào tôi mà!]

[Tôi mặc kệ! Kỷ Tri Ý và Tạ Ngộ đứng chung một khung hình quá tình tứ! Tôi cứ thích chèo cặp này đó!]