Nhóm của Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã là nhóm hoàn thành đầu tiên. Từ thêu tay, nhuộm cho tới sấy khô, tổng cộng còn chưa tới ba tiếng.
Trước khi rời đi, Kỷ Tri Ý còn chủ động chào Tống Hân Nghi, cử chỉ giữa hai người tự nhiên thân thiết vô cùng.
Trần Kinh Hạo đứng nhìn mà trong lòng vừa hận vừa sốt ruột.
Nhóm hoàn thành thứ hai là Đỗ Tư Tuyết và Khương Ngôn.
Cuối cùng chỉ còn nhóm của Trần Kinh Hạo và chị em nhà họ Tống vẫn đang vật lộn sống chết với kim chỉ.
Nhưng tốc độ của họ rõ ràng không thể so với hai nhóm đã ra ngoài bán hàng.
Khăn tay của Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã vừa mang ra đã bán sạch rất nhanh, tổng cộng thu về được 280 tệ.
Túi thơm của Đỗ Tư Tuyết và Khương Ngôn cũng bán cực kỳ chạy, kiếm được 240 tệ, chỉ thấp hơn chị em nhà họ Kỷ một chút.
Lúc hai nhóm quay lại, phát hiện hai nhóm còn lại vẫn còn đang cặm cụi thêu.
Tổ chương trình bèn bảo họ lên xe nghỉ trước, đợi các nhóm còn lại hoàn thành nhiệm vụ rồi cùng quay về thôn Cẩm Tú.
Không lâu sau, nhân viên cửa tiệm cũng sắp tan làm, tổ chương trình bắt đầu tháo thiết bị quay.
Cuối cùng trước sáu giờ chiều, hai nhóm kia cũng hoàn thành nhiệm vụ trong đau khổ.
Tống Diệc An lần này thật sự rất nghiêm túc, cậu bỏ rất nhiều tâm huyết vào hai chiếc quạt.
Thành phẩm ngoài dự đoán lại khá đẹp, ít nhất nhìn qua cũng đủ bán được tiền.
Hai chị em đều rất hài lòng.
Ngồi cả buổi chiều khiến Tống Hân Nghi vừa mệt vừa khát, cô ấy cùng Tống Diệc An đi vào trong tìm chủ tiệm xin nước uống.
Tô Nguyệt Vân thì đi tìm nhà vệ sinh bên ngoài.
Lúc này trong phòng, camera đã bị tháo gần hết, chỉ còn lại một m*nh tr*n Kinh Hạo.
Cậu ta nhớ tới thái độ nhiệt tình của Tống Hân Nghi với Kỷ Tri Ý, lại nhớ tới màn thể hiện nổi bật của Kỷ Tinh Dã trong chương trình hôm nay.
Trong lòng càng lúc càng mất cân bằng, ánh mắt cậu ta rơi lên mấy món đồ thêu trên bàn.
Quạt của Tống Diệc An và Tống Hân Nghi thêu hoa lan với hoa mai, nhìn kỹ thì hơi thô thật, nhưng nhìn tổng thể vẫn rất đẹp mắt.
Đúng lúc này, Trần Kinh Hạo chú ý thấy ngoài cửa có một đứa trẻ đang ngậm kẹo m*t, đáy mắt cậu ta lập tức lóe lên tia sáng kỳ quái.
Tống Hân Nghi và Tống Diệc An uống nước xong quay lại, vừa vào đã thấy Trần Kinh Hạo đứng đó với vẻ mặt muốn nói lại thôi, đầy áy náy.
Hai người còn chưa kịp hỏi xảy ra chuyện gì, đã nghe Tống Diệc An hét lên: "Sao lại thành thế này? Ai làm vậy?!"
Tống Hân Nghi lập tức nhìn về phía chiếc bàn, chỉ thấy tác phẩm mà họ mất cả buổi chiều mới thêu xong đã bị mực nhuộm màu đen làm hỏng toàn bộ.
Trần Kinh Hạo lắp bắp giải thích: "Xin lỗi... Là tôi... tôi không cẩn thận..."
"Cái gì?!" Tống Diệc An tức đến bật cười: "Cậu có biết hai cái quạt này tôi mất bao nhiêu thời gian không? Sao cậu có thể bất cẩn như vậy chứ?!"
Trần Kinh Hạo vẫn bày ra vẻ mặt áy náy: "Xin lỗi. Đều tại tôi không chú ý..."
Tống Diệc An tức tới mức còn muốn mắng thêm.
Đúng lúc ấy, một đứa trẻ đột nhiên nhảy ra, nó chỉ thẳng vào Trần Kinh Hạo: "Chú nói dối! Rõ ràng không phải chú làm! Lúc nãy có một chú trông rất ngầu đi tới! Chính chú ấy làm đó!"
Trần Kinh Hạo khựng người, rõ ràng cậu ta không ngờ mình sẽ bị bóc nhanh như vậy, lập tức cúi đầu, bày ra vẻ mặt xấu hổ.
Tống Diệc An còn chưa load kịp, đầy khó hiểu hỏi: "Không phải chứ? Cậu nói thật cho tôi nghe đi, rốt cuộc là ai làm?"
Trần Kinh Hạo mím môi không nói.
Tống Diệc An đột nhiên phản ứng lại: "Khoan đã... Một chú trông rất ngầu? Trong đám tụi mình ngoài Kỷ Tinh Dã ra còn ai nhìn ngầu hơn cậu ta nữa?!"
Thấy không giấu nổi nữa, Trần Kinh Hạo chỉ có thể giả vờ khó xử nói: "Xin lỗi... Thật ra Tinh Dã cũng không cố ý đâu. Lúc nãy cậu ấy quay lại lấy đồ, vì quá gấp nên mới làm đổ thuốc nhuộm, kết quả làm bẩn tác phẩm của hai người. Cậu ấy không dám thừa nhận, là vì sợ chị Tống..."
Nói đến đây, cậu ta cố tình dừng lại, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Tống Hân Nghi lạnh lùng nhìn thẳng cậu ta: "Cậu tiếp tục nói đi."
Trần Kinh Hạo như thể đang đấu tranh nội tâm dữ dội, nhưng dưới áp lực từ ánh mắt của Tống Hân Nghi, cậu ta vẫn miễn cưỡng nói ra sự thật: "Cậu ấy sợ chị Tống sẽ có ấn tượng xấu với mình, với cả hôm nay chị gái cậu ấy vừa mới thân thiết được với chị. Nếu quan hệ hai người đổ vỡ, sẽ rất bất lợi cho cậu ấy, cho nên mới nhờ tôi đứng ra nhận thay."
Tống Diệc An nghe xong trực tiếp sốc ngang: "Không ngờ riêng tư cậu ta lại xấu tính như vậy."
Trần Kinh Hạo lại cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi..."
Tống Diệc An lập tức bất bình: "Cậu xin lỗi cái gì chứ?! Người sai là Kỷ Tinh Dã mà! Bảo sao hot search suốt ngày nói cậu ấy bắt nạt cậu trong công ty... Hóa ra đều là thật! Trời ơi, chuyện bắt người khác đổ vỏ thế này chắc chắn không phải lần đầu đúng không?!"
Trần Kinh Hạo cúi đầu im lặng, dáng vẻ cam chịu đó, nhìn kiểu nào cũng giống người thường xuyên bị chèn ép bắt nạt.
Tống Hân Nghi lúc này cực kỳ tức giận.
Hôm nay cô ấy vốn đã bắt đầu thay đổi cái nhìn về Kỷ Tinh Dã nhờ Kỷ Tri Ý, nhưng bây giờ nghĩ lại, Kỷ Tri Ý chủ động tiếp cận cô ấy, chẳng phải cũng là vì tài nguyên cho em trai sao?
Vậy mà cô ấy suýt nữa đã tin họ thật.
Tống Hân Nghi bật cười lạnh, thiện cảm dành cho Kỷ Tri Ý lập tức tụt thẳng xuống âm vô cực.
Trần Kinh Hạo lại thấp giọng cầu xin: "Đừng đi tìm cậu ấy, xin hai người đừng nói chuyện này ra. Nếu không sau này tôi ở công ty sẽ rất khó sống."
Tống Diệc An thở dài một tiếng, thậm chí còn bắt đầu thấy thương cậu ta: "Cậu cũng khổ thật."
Trần Kinh Hạo cười chua chát: "Biết sao được... Cùng một công ty, cúi đầu không gặp thì ngẩng đầu gặp, tôi chỉ có thể nhịn thôi. Đợi sau này phát triển tốt hơn, tôi nhất định sẽ là người đầu tiên hủy hợp đồng, thoát khỏi Kỷ Tinh Dã."
Không khí sau chuyện này trực tiếp tụt mood, Tống Hân Nghi không nói một lời, cầm quạt đi tới bồn rửa phía sau để lau sạch thuốc nhuộm.
Nhưng cho dù cố thế nào, vết bẩn màu đen kia vẫn không biến mất, trên mặt quạt mãi mãi lưu lại một mảng lem đen khó coi.
Mặt trời dần lặn xuống.
Người trên thị trấn cũng thưa dần.
Cuối cùng hai chiếc quạt của chị em nhà họ Tống chỉ bán được năm mươi tệ.
Mà bùa bình an của Trần Kinh Hạo và Tô Nguyệt Vân còn thảm hơn, cho không cũng chẳng ai lấy.
Cuối cùng vẫn là Tống Hân Nghi chủ động chia cho họ hai mươi lăm tệ.
Trần Kinh Hạo nhận tiền từ tay cô ấy, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười bí mật không ai nhìn thấy.
Nhiệm vụ hoàn thành, mọi người cùng lên xe rời khỏi thị trấn.
Về tới thôn Cẩm Tú, đạo diễn dán bảng giá đổi homestay và nguyên liệu nấu ăn lên.
"Trời ơi, homestay rẻ nhất một đêm cũng tận 50 tệ, mà tụi mình chỉ có 25 thôi! Sao đủ đây?!" Tống Diệc An vừa nhìn bảng giá đã muốn xù lông, cậu ta giả vờ như vô tình liếc sang Kỷ Tinh Dã, đáy mắt còn lộ ra chút tức giận.
Kỷ Tinh Dã trực tiếp rút ra 140 tệ từ số tiền mình kiếm được hôm nay, đưa cho Tống Diệc An: "Cầm đi, dùng trước đi."
Tống Diệc An nghiêng người tránh đi, thậm chí còn chẳng nhìn cậu lấy một cái, giọng điệu nhàn nhạt: "Không cần đâu. Cậu tự giữ mà dùng."
Nói xong liền lạnh mặt lướt qua người Kỷ Tinh Dã.
Kỷ Tinh Dã hơi không hiểu thái độ của cậu, mím môi nhưng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quay về bên cạnh chị gái.
Kỷ Tri Ý cũng nhận ra rồi, Tống Hân Nghi đang cố tình né tránh cô.
Thái độ lạnh nhạt hơn hẳn, thậm chí trong mắt còn có chút chán ghét như có như không.
Cô khẽ nhíu mày, chắn chắn đã xảy ra chuyện gì đó.
Cuối cùng, chị em nhà họ Tống nhận 50 tệ từ Đỗ Tư Tuyết. Đồng thời, cô ta cũng cho Trần Kinh Hạo 50 tệ.
Bình luận livestream bắt đầu khó hiểu.
[Ủa lạ thật đó? Lúc trên xe đi thị trấn, chị Kỷ với chị Tống còn nói chuyện hợp lắm mà?]
[Sao quay qua quay lại đã lạnh nhạt vậy rồi?]
[Tôi nói từ đầu rồi mà, nhân phẩm Kỷ Tinh Dã có vấn đề thì chị cậu ta tốt đẹp gì được. Cùng một giuộc cả thôi.]
[Tống Hân Nghi sao có thể thật lòng chơi với kiểu người đó, chắc chỉ xã giao ngoài mặt thôi.]
[Nhưng Kỷ Tinh Dã còn chủ động cho họ tiền mà? Người như vậy nhân phẩm cũng đâu tệ được?]
[Xì, trước camera giả vờ làm người tốt ai chẳng biết.]
[Tống Diệc An còn chẳng thèm nhận tiền kìa.]
Theo yêu cầu của tổ chương trình, số tiền kiếm được trong ngày phải tiêu hết, không được giữ lại.
Vì vậy Kỷ Tri Ý dùng 220 tệ đổi một căn homestay có sân nhỏ, số tiền còn lại đổi hết thành nguyên liệu nấu ăn, nhóm họ cũng là nhóm có bàn đồ ăn phong phú nhất trong số các khách mời.
Sau khi ăn tối xong, Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã tiện tay dọn dẹp homestay một chút, rất nhanh đã tới tám giờ rưỡi tối.
Đây cũng là lúc livestream kết thúc.
Điện thoại bị tổ chương trình tạm giữ trước đó cũng được trả lại cho các khách mời.
Kỷ Tri Ý vừa cầm điện thoại lên, việc đầu tiên là mở Weibo.
Nhìn thấy những thảo luận về Kỷ Tinh Dã trên mạng, cô hơi bất ngờ. Dù anti fan vẫn còn rất nhiều nhưng cũng có không ít người bắt đầu khen cậu.
Kỷ Tri Ý còn tìm được rất nhiều từ khóa hot từng leo lên hot search rồi tụt xuống, điều này chứng tỏ trong lúc livestream, Kỷ Tinh Dã đã lên hot search không ít lần.
#KỷTinhDãNgoàiLạnhTrongMoe#
#BKingXinXoaĐầuKhôngCònGiảCoolNữa#
#KỷTinhDãHìnhNhưĐãKhóc#
#BảoTàngNamThầnKỷTinhDã#
Tình hình này còn tốt hơn nhiều so với dự đoán của Kỷ Tri Ý.
Kỷ Tinh Dã nhận ra chị gái đang search tên mình, biểu cảm lập tức trở nên mất tự nhiên.
Cậu giật điện thoại khỏi tay cô: "Có gì đâu mà xem..." Giọng điệu cực kỳ awkward, còn có chút hoảng loạn.
Kỷ Tri Ý lật điện thoại lại, đưa thẳng trước mặt cậu: "Yên tâm, lần này không có scandal. Không tin thì em tự xem đi."
Ánh mắt Kỷ Tinh Dã lướt qua màn hình vài lần rồi khựng lại.
Kỷ Tri Ý cong môi cười, nhét điện thoại vào tay cậu, cùng cậu tiếp tục xem.
Không biết đã qua bao lâu, Kỷ Tri Ý quay đầu, phát hiện khóe môi em trai mình đã lặng lẽ cong lên thành một độ cong rất nhẹ.
Kỷ Tri Ý còn đổi cả trái cây, trong đó có một quả dưa hấu cực lớn.
Cô cắt nửa quả, định mang sang cho chị em nhà họ Tống tiện thể nói chuyện rõ ràng.
Kỷ Tinh Dã cao gầy đứng cạnh chị gái cực kỳ ngoan ngoãn phụ giúp, cậu cẩn thận cắt dưa thành từng miếng vuông vức, ngay cả phần có hạt cũng tỉ mỉ lấy ra từng cái, sau đó mới xếp gọn vào hộp bảo quản sạch sẽ.
Hai chị em chuẩn bị xong liền rời khỏi sân nhỏ, bóng dáng hòa vào màn đêm nơi con đường quê yên tĩnh.
Homestay của chị em nhà họ Tống ở ngay gần đó, đi bộ chưa tới mười phút.
Vừa lên tầng hai, Kỷ Tri Ý đã nghe thấy tiếng cười nói náo nhiệt từ trong phòng truyền ra.
Cô đưa tay gõ cửa, người mở cửa là Tống Diệc An.
"Có việc gì?" Vừa thấy hai người họ, mặt cậu đã hiện rõ vẻ bực bội.
Kỷ Tri Ý nhìn vào trong phòng.
Có Trần Kinh Hạo, Tô Nguyệt Vân, Đỗ Tư Tuyết và Khương Ngôn.
Mấy người đang quây quần ăn cơm cùng nhau.
Cô đứng ở cửa, mà Tống Hân Nghi nghe thấy động tĩnh cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Kỷ Tinh Dã bước lên trước một bước, đưa hai hộp dưa đã cắt sẵn: "Mang ít dưa qua cho mọi người."
Hiện tại không còn camera nữa nên Tống Diệc An hoàn toàn chẳng cần kiêng dè, cậu khó chịu đẩy tay Kỷ Tinh Dã ra: "Không cần đâu, bọn tôi không cần dưa của cậu."
Bốp—
Một tiếng động vang lên bên tai, Tống Diệc An không để ý lực tay, đến lúc phản ứng lại mới phát hiện ra hai hộp dưa đã bị cậu hất rơi xuống đất.
Những miếng dưa đỏ mọng ngọt lành lăn trên nền đất đầy bụi bẩn, giống như cả thiện ý của Kỷ Tinh Dã cũng bị ném xuống đất theo.
Tống Diệc An bất ngờ đối diện với đôi mắt đen trầm như thú bị nhốt của Kỷ Tinh Dã, không hiểu sao trong lòng bỗng chột dạ.
Cuối cùng, Kỷ Tinh Dã vẫn không nói gì, chỉ im lặng cúi xuống nhặt dưa lên rồi ném vào thùng rác.
Đợi hai người đi xa, Tống Diệc An mới khinh khỉnh "xì" một tiếng.
Bọn họ vốn đã chẳng có ý tốt, lắm tâm cơ, nhân phẩm lại kém. Khách sáo với họ làm gì chứ?
Chẳng qua chỉ là hai hộp dưa thôi mà, có gì ghê gớm!
Giả tạo!