Chương 5 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Sau màn phỏng vấn ngắn gọn, chẳng mấy chốc đã đến giờ trưa.

Tổ chương trình chuẩn bị sẵn nguyên liệu, giao cho bốn cặp chị em nhiệm vụ nấu bữa trưa.

Luật chơi rất đơn giản, mỗi nhóm phải tự tay nấu cho đối phương một món.

Bếp lại không rộng, nếu cả tám người cùng ùa vào thì kiểu gì cũng loạn cào cào, đến chỗ đứng còn chẳng có.

Bàn bạc một lúc, mọi người quyết định để các cậu em trai vào bếp trước, nhận được chỉ thị, mấy cậu em ngoan ngoãn kéo nhau vào bếp.

Trong phòng khách chỉ còn lại bốn người chị ngồi trên ghế.

Tô Nguyệt Vân liếc nhìn Kỷ Tri Ý có gương mặt xinh đẹp nổi bật đến mức chẳng thể làm ngơ, không hiểu sao trong lòng cô ta lại dâng lên chút khó chịu.

Cô ta chủ động mở lời, kéo mọi người vào câu chuyện phiếm, Đỗ Tư Tuyết vốn cùng một giới với cô ta, thế là Tô Nguyệt Vân thuận miệng nhắc tới bộ tiên hiệp vừa lên sóng gần đây của Đỗ Tư Tuyết.

Nhắc đến tác phẩm của mình, Đỗ Tư Tuyết lập tức hứng khởi hẳn lên, mỉm cười tiếp chuyện.

Dù sao đây cũng là cơ hội quảng bá bản thân cực kỳ tự nhiên trước ống kính.

Ngu gì bỏ lỡ.

Tán gẫu qua lại một hồi, Tô Nguyệt Vân làm như vô tình buột miệng: "À đúng rồi, dạo này tôi cũng vừa đóng máy một bộ điện ảnh. Lại còn là đóng cùng thầy Tạ nữa."

Đỗ Tư Tuyết không nghĩ nhiều, tò mò hỏi: "Thầy Tạ nào thế?"

Khóe môi Tô Nguyệt Vân khẽ nhếch lên, không giấu nổi vẻ đắc ý: "Trong giới này còn có mấy người được gọi là thầy Tạ nữa? Đương nhiên là ảnh đế Tạ Ngộ rồi."

Vừa dứt lời, Tống Hân Nghi lập tức quay sang nhìn cô ta, ánh mắt thoáng hiện vẻ bất ngờ, cô ấy chân thành khen: "Có thể diễn cùng Tạ Ngộ, chứng tỏ cô cũng rất có thực lực."

Nghe được lời tán thưởng ấy, trong lòng Tô Nguyệt Vân càng thêm lâng lâng.

Cảm giác thỏa mãn len lỏi khắp người, nhưng ngoài mặt cô ta vẫn giữ vẻ khiêm tốn, khẽ cười: "Đâu có ạ, chỉ là may mắn thôi."

Khóe môi của Đỗ Tư Tuyết thoáng cứng lại, nụ cười cũng nhạt đi vài phần. Đến lúc này cô ta mới hiểu ra, việc Tô Nguyệt Vân chủ động bắt chuyện thân thiết ban nãy chỉ là cái cớ, mục đích thật sự là âm thầm dìm cô ta xuống để nâng mình lên.

Dù sao thì một bộ tiên hiệp đang phát sóng của cô ta, xét về độ bàn tán, làm sao có thể so với chuyện được hợp tác đóng phim cùng ảnh đế Tạ Ngộ.

Sắc mặt Đỗ Tư Tuyết có hơi khó coi, từ đó về sau cũng không nói thêm câu nào.

Kỷ Tri Ý lặng lẽ quan sát toàn bộ màn kịch vừa rồi. Ánh mắt lạnh nhạt dừng trên người Tô Nguyệt Vân.

Nếu cô nhớ không nhầm, trong bộ phim hợp tác với Tạ Ngộ, Tô Nguyệt Vân chỉ đảm nhận một vai phụ mờ nhạt đến mức cả phim xuất hiện đúng hai lần, hoàn toàn không thể gọi là đóng chung được.

Lần này cô ta ghép cặp với Trần Kinh Hạo thành đôi chị em thực tập. Có lẽ vì sự xuất hiện của cô nên cốt truyện nguyên tác đã bắt đầu lệch hướng.

Bởi trong nguyên tác, Tô Nguyệt Vân chỉ tham gia với tư cách khách mời bay, ghi hình vỏn vẹn ba tập.

Nhưng chỉ trong ba tập ngắn ngủi ấy, cô ta vẫn dựa hơi độ hot của Tạ Ngộ để ké fame không ít, hút về một lượng fan kha khá, thậm chí còn thuận lợi giành được một kịch bản chất lượng.

Quan trọng hơn... trong chương trình, cô ta còn liên tục tạo bầu không khí mập mờ với Kỷ Tinh Dã.

Muốn nhân cơ hội này xào CP với cậu.

Chỉ tiếc dùng sức quá đà, một vài hành động vượt giới hạn bị camera ghi lại.

Đến lúc đó, Tô Nguyệt Vân không chút do dự đẩy hết trách nhiệm lên đầu Kỷ Tinh Dã, còn cố tình dẫn dắt dư luận, hắt nước bẩn lên người cậu.

Kết quả, Kỷ Tinh Dã bị gán cho biệt danh cực kỳ khó nghe, "kẻ sàm sỡ".

Nghĩ đến đây, ánh mắt Kỷ Tri Ý càng lạnh thêm mấy phần. Cô chống khuỷu tay lên đầu gối, hơi cúi người về phía trước. Từ trên người cô tỏa ra một loại áp lực rất tự nhiên, không cần cố ý vẫn khiến người khác thấy ngột ngạt.

Cô đột nhiên lên tiếng: "Không biết cô Tô trong phim đảm nhận vai gì? Được diễn cùng Tạ Ngộ, chắc hẳn phải là vai khá quan trọng nhỉ?"

Tô Nguyệt Vân không ngờ Kỷ Tri Ý lại bất ngờ mở miệng, thoáng khựng lại.

Ánh mắt cô ta né tránh, cười gượng: "Thật ra cũng không phải vai gì lớn đâu... Chỉ là phim vẫn chưa công chiếu, đang trong giai đoạn bảo mật nên tôi không tiện tiết lộ thêm."

Giọng Kỷ Tri Ý vẫn nhàn nhạt, mang theo chút lạnh lùng: "Nếu còn đang bảo mật, vậy cô Tô vẫn nên cẩn trọng lời nói đến việc làm thì hơn."

Sắc mặt Tô Nguyệt Vân lập tức trở nên khó coi.

Đặc biệt là khi đối diện với ánh mắt như nhìn thấu mọi chuyện của Kỷ Tri Ý, khiến những toan tính nhỏ nhặt của cô ta chẳng còn chỗ nào để che giấu.

Bị bóc trần trắng trợn như vậy, cô ta cũng không tiện nhắc lại chuyện bộ phim nữa.

Nhưng vô duyên vô cớ bị nhắm thẳng mặt thế này khiến cô ta vô cùng khó chịu.

Rất nhanh, Tô Nguyệt Vân lấy lại vẻ tươi cười, thuận thế chuyển chủ đề: "Trước đây tôi chưa từng gặp cô Kỷ trong giới. Cô cũng hoạt động trong showbiz sao?"

Câu hỏi này cũng khiến Đỗ Tư Tuyết chú ý, cô ta quay sang nhìn.

Kỷ Tri Ý khẽ nhướng mày: "Không phải. Tôi không phải người trong giới."

Tô Nguyệt Vân tiếp tục dò hỏi: "Vậy hiện tại cô làm công việc gì? Đang công tác ở đâu?"

Kỷ Tri Ý đáp ngắn gọn: "Tôi làm ở công ty Khoa Hành Technology."

Trong mắt Tô Nguyệt Vân lập tức hiện lên vẻ khinh thường, hóa ra chỉ là dân văn phòng bình thường, không bối cảnh, không chống lưng. Vậy mà cũng dám đối đầu với cô ta?

Đúng là không biết tự lượng sức mình.

Nghe vậy, Đỗ Tư Tuyết cũng âm thầm thở phào, ban nãy cô ta còn tưởng Kỷ Tri Ý là người mới chuẩn bị bước chân vào giới giải trí.

Không phải cô ta thiếu tự tin. Chỉ là... bớt được một đối thủ cạnh tranh thì vẫn tốt hơn.

Trên phần bình luận, cư dân mạng cũng nhanh chóng bàn tán xôn xao.

[Thì ra chị gái thần tiên làm ở Khoa Hành à? Không biết là nhân viên bình thường hay cấp quản lý nhỉ? Nếu là quản lý thì đúng là khủng thật, Khoa Hành thuộc top 500 doanh nghiệp lớn nhất thế giới đó.]

[Xì, sao mà là quản lý được. Với năng lực làm nghề tệ hại của Kỷ Tinh Dã, chị cậu ta khá nổi chắc được tới đâu.]

[Dù sao vào được Khoa Hành cũng đã rất giỏi rồi, trình độ học vấn chắc chắn không thấp đâu.]

[Hu hu, cứ tưởng chị đẹp sẽ lấn sân showbiz chứ. Visual thế này mà không vào giới giải trí đúng là phí của trời!]

Chẳng mấy chốc, từ trong bếp bắt đầu lan ra mùi thơm của đồ ăn.

Mấy cậu em cuối cùng cũng hoàn thành món mình nấu, lần lượt bưng ra đặt lên bàn.

Người đầu tiên là Tống Diệc An.

Cậu làm món cà chua xào trứng. Trứng hơi cháy cạnh một chút, nhưng quan trọng là tấm lòng.

Tống Hân Nghi cũng chẳng chê bai, gắp một miếng ăn cùng bát cơm trắng nhỏ rồi gật gù: "Cũng ổn đấy chứ. Chị còn tưởng em là tay mơ trong bếp cơ, ai ngờ ăn được phết."

Nghe vậy, Tống Diệc An mới lén thở phào, không khó ăn là được rồi.

Người thứ hai là Khương Ngôn.

Cậu ta nấu hẳn một món mặn một món canh, thịt xào ớt xanh và canh rong biển trứng.

Đỗ Tư Tuyết lập tức bật mode khen lấy khen để: "Tiểu Ngôn nhà chị giỏi quá đi mất! Nấu ăn khéo thế này, bạn gái tương lai chắc chắn sẽ hạnh phúc chết mất thôi."

Người thứ ba là Trần Kinh Hạo.

Cậu ta bưng ra một đĩa cơm chiên trứng. Chỉ có điều... màu sắc của nó khá ấn tượng, nửa vàng nửa cháy đen, giao diện thật sự khó mà khen nổi.

Những chị gái khác đều đang nhiệt tình tâng bốc em trai mình, Tô Nguyệt Vân cũng không tiện làm gì khác.

Cô ta khó khăn nuốt xuống một muỗng cơm vừa khô vừa hơi đắng, cố nặn ra nụ cười trái với lương tâm mà nói: "Ừm... ngon lắm."

Trần Kinh Hạo nghe vậy lập tức toe toét cười đầy đắc ý.

Thế nhưng mọi người chờ mãi... Người được chú ý nhất là Kỷ Tinh Dã vẫn chưa thấy bước ra.

Phần bình luận lập tức sôi sục.

[Cái nết của Kỷ Tinh Dã xưa nay toàn sai khiến người khác, làm gì biết nấu ăn.]

[Chuẩn luôn. Kiểu công tử được nuông chiều từ bé, chắc còn chẳng phân biệt nổi nước tương với giấm ấy chứ.]

[Ngồi hóng màn quen thuộc thôi: lạnh mặt, quăng thái độ.]

Đáng tiếc, điều khiến đám antifan thất vọng là chẳng bao lâu sau, Kỷ Tinh Dã đã bưng khay thức ăn từ trong bếp bước ra.

Trên khay bày biện đầy đủ ba món mặn một món canh, sắc hương đủ đầy, nhìn qua đã thấy vô cùng thịnh soạn.

Ngay cả Kỷ Tri Ý cũng có chút bất ngờ. Cô biết em trai mình chỉ biết làm vài món đơn giản, nhưng không ngờ ba năm tự bươn chải bên ngoài lại khiến kỹ năng nấu nướng của cậu trở nên thuần thục đến vậy.

Trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác vừa xúc động, vừa xót xa.

Cô vội bước tới đón lấy khay thức ăn. Món nào món nấy đều được chuẩn bị vô cùng chỉn chu, sườn sốt chua ngọt bóng bẩy, trứng xào tôm nõn mềm mịn, một đĩa rau xanh thanh đạm, cùng bát canh nấm đậu hũ còn nghi ngút hơi nóng.

Đều là những món ăn gia đình rất đỗi bình dị, nhưng lại vừa khéo toàn là khẩu vị cô yêu thích.

[Trời ơi! Nhìn mâm cơm này cũng quá thịnh soạn rồi đấy!]

[Xin hỏi em trai Tinh Dã còn thiếu chị gái không? Chị đây! Sinh viên đại học! Tay chân lành lặn, sức khỏe tốt, tự tắm rửa tự đi vệ sinh được, lại còn rất biết ăn. Nhìn chị một cái đi mà!]

[Ai bảo Kỷ Tinh Dã không biết nấu ăn vậy? Tay nghề này gọi là quá ổn rồi nhé! Nói thật, còn hơn khối bạn trẻ bây giờ. Không ai cãi được chứ?]

[Hu hu, em trai Tinh Dã giỏi quá. Là ai không nên thân mà nước mắt lại chảy từ khóe miệng thế này? Là tôi đây!]

Kỷ Tri Ý ăn hết hơn nửa bàn thức ăn. Sau khi no nê, cô không hề tiếc lời khen ngợi: "Tiểu Dã nhà chúng ta đúng là ngày càng giỏi rồi."

Nghe vậy, vẻ lạnh nhạt trên gương mặt Kỷ Tinh Dã thoáng giãn ra, nơi đáy mắt cũng hiện lên một tầng dịu dàng hiếm thấy.

Sau khi các chị gái dùng bữa xong, phần tiếp theo của thử thách chính thức bắt đầu, đến lượt các chị gái xuống bếp nấu ăn cho em trai mình.

Rõ ràng so với hội em trai, đội chị gái có phần lép vế hơn hẳn.

Tống Hân Nghi gần như không biết nấu nướng. Ban đầu cô ấy còn lo Tống Diễ An cũng là tay mơ trong bếp, nào ngờ người gà mờ thật sự lại chính là cô ấy. Cuối cùng vẫn phải để Tống Diệc An vào bếp hỗ trợ.

Đỗ Tư Tuyết thì càng nhàn hơn. Khương Ngôn thậm chí đến cả nước cũng không để cô ta chạm vào, một mình bao trọn mọi công đoạn, khiến fan trên mạng được phen hú hét vì màn em trai cưng chiều chị gái ngọt muốn sâu răng.

Chốt lại, chỉ có Tô Nguyệt Vân và Kỷ Tri Ý là tự mình hoàn thành nhiệm vụ.

Trình độ của Tô Nguyệt Vân chỉ ở mức tàm tạm. Có lẽ còn mang theo chút tâm lý trả đũa, nên cô ta cũng dọn ra trước mặt Trần Kinh Hạo một bát cơm rang trứng cháy xém y hệt.

Trần Kinh Hạo vừa ăn vừa âm thầm mắng cô ta trong lòng.

Thế mà sau đó, hai người vẫn cố tỏ ra hòa hợp, khách sáo khen qua khen lại rằng đồ ăn đối phương nấu rất ngon. Chỉ tiếc kỹ năng diễn xuất rõ ràng chưa đủ tới, sự gượng gạo gần như tràn cả qua màn hình, khiến cư dân mạng lập tức cảm nhận được bầu không khí ngượng ngập giữa cặp chị em thực tập này.

Người cuối cùng bước ra khỏi bếp là Kỷ Tri Ý.

Trên tay cô là một bát mì rau xanh nóng hổi, phía trên còn đặt một quả trứng lòng đào vàng óng, sắc hương đều trọn vẹn, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta thèm nhỏ dãi.

[Tôi tuyên bố, ở vòng này của team chị gái, nữ thần tỷ tỷ thắng áp đảo!]

Kỷ Tri Ý nhẹ nhàng đặt bát mì xuống trước mặt Kỷ Tinh Dã, tiện tay nhét luôn đôi đũa vào tay cậu. Giọng cô dịu dàng, mang theo ý cười nhàn nhạt: "Lâu rồi chưa được ăn lại đúng không? Còn nhớ hồi nhỏ, mỗi lần nửa đêm em đói bụng, chị đều lén xuống bếp nấu mì cho em. Khi ấy em còn bảo mì chị nấu là ngon nhất trên đời..."

Những ký ức tuổi thơ bất ngờ bị khơi dậy, khiến lòng Kỷ Tinh Dã thoáng chốc dâng lên cảm giác chua xót, vừa đắng vừa nghèn nghẹn.

Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp một đũa mì đưa vào miệng.

Hương vị quen thuộc vừa chạm đầu lưỡi, cổ họng Kỷ Tinh Dã lập tức dâng lên một trận chua xót mằn mặn.

Kỷ Tri Ý lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt dịu xuống, chất chứa sự mềm mại hiếm thấy: "Tiểu Dã, em phải nhớ là em chưa bao giờ chỉ có một mình."

Động tác trên tay Kỷ Tinh Dã khựng lại, một cảm giác chua cay mất kiểm soát bỗng trào thẳng lên sống mũi, khiến hốc mắt cậu nóng rực.

Kể từ khoảnh khắc nhìn thấy Kỷ Tri Ý xuất hiện, cậu đã luôn muốn hỏi cô.

Vì sao lại về nước?

Vì sao lại xen vào chuyện của cậu?

Nhưng đến giây phút này, cậu bỗng hiểu ra tất cả.

Bởi họ là người một nhà.

Sợi dây gắn kết của huyết thống vốn chưa từng có thứ gì có thể thật sự cắt đứt.

Kỷ Tri Ý quan tâm cậu, cũng giống như cậu vẫn luôn âm thầm để tâm đến cô.

Đó là phản ứng bản năng giữa những người thân ruột thịt.

Kỷ Tinh Dã khẽ cúi đầu, cố tình né khỏi ống kính, nhưng máy quay vẫn kịp lia qua đôi mắt đỏ hoe cùng vành mắt ửng hồng của cậu.

Bình luận trực tiếp lập tức bùng nổ.

[Ơ... Kỷ Tinh Dã khóc rồi sao?]

[Cậu ấy có vẻ sống tình cảm thật ấy. Hoàn toàn không giống kiểu người nóng nảy khó gần như lời đồn luôn.]

[Nhìn cách cậu ấy ở cạnh chị gái mới thấy được một mặt rất khác. Tự dưng thấy cậu ấy cũng khá ổn.]

[Mọi người đừng để bị lừa. Kỷ Tinh Dã đầy toan tính đấy, chẳng qua chỉ là một bát mì thôi mà cũng xúc động đến phát khóc? Diễn hơi lố rồi đó.]

[Muốn dùng tình chị em để tẩy trắng à? Cái bàn tính này đánh xa tới mức tôi ở tận thành phố A cũng nghe thấy luôn.]

[Cái bản mặt giả tạo đó đừng cố tẩy nữa, có rửa kiểu gì cũng không xóa nổi đống phốt đâu!]

Sau bữa cơm, đạo diễn lập tức công bố nhiệm vụ cho buổi chiều: "Tiếp theo, tổ chương trình sẽ không chi trả tiền ăn tối và phí lưu trú cho mọi người nữa. Muốn có cơm ăn, có chỗ ngủ, tất cả phải tự mình lao động kiếm tiền."

"Cái gì cơ? Tôi biết ngay mà, sao có thể dễ dàng thế được, quả nhiên vẫn tới rồi!" Tống Diệc An ôm đầu than trời.

Thế nhưng khi nhiệm vụ chính thức được công bố, tất cả càng thêm sửng sốt.

"Cái gì? Thêu thùa á?" Tống Diệc An tròn mắt không thể tin nổi: "Đạo diễn, chú nghiêm túc đấy chứ? Chú từng thấy người đàn ông nào biết thêu hoa chưa?"

Đạo diễn nở nụ cười đầy vẻ cáo già: "Muốn chơi thì phải chơi khác biệt một chút chứ. Với lại thôn Cẩm Tú vốn nổi tiếng là nơi chuyên sản xuất đồ thêu thủ công. Đây cũng là dịp để mọi người quảng bá cho nơi này, để nhiều người hơn cảm nhận được sức hút của nghệ thuật thêu truyền thống. Được rồi, lát nữa sẽ có thầy cô tới hướng dẫn cụ thể. Không nói nhiều nữa, mau nghiêm túc làm việc đi!"

Liên quan trực tiếp đến chuyện cơm tối và chỗ ngủ, cả nhóm lập tức không dám lơ là nữa.

Kỷ Tri Ý quay sang nhìn Kỷ Tinh Dã bên cạnh, nhưng rất nhanh phát hiện cậu có gì đó là lạ.

Từ nãy đến giờ, cậu cứ thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn xuống đất.

Cúi đến mức cả người gần như gập xuống, phần eo thấp tới ngang ngực cô.

Kỷ Tri Ý không nhịn được tò mò, cũng cúi xuống nhìn theo.

Mặt đất sạch trơn, rõ ràng chẳng có đồng nào để nhặt, vậy rốt cuộc cậu đang nhìn cái gì?

Trước khi xe của tổ chương trình tới đón, Kỷ Tinh Dã liên tục có những động tác nhỏ rất khả nghi.

Lúc thì cúi người nhìn xuống, lúc lại bất ngờ ngồi xổm xuống buộc dây giày, một phút cũng không chịu đứng yên.

Khán giả xem livestream cũng nhanh chóng phát hiện điểm bất thường này, ai nấy đều hoang mang không hiểu cậu đang làm gì.

Dù sao từ đầu chương trình đến giờ, Kỷ Tinh Dã vẫn luôn giữ hình tượng lạnh lùng, ít nói, khí chất cao ngạo kiểu nam thần lạnh lùng khó gần.

Mà dáng vẻ tăng động ngồi không yên như hiện tại, đúng là chẳng hề ăn nhập chút nào với danh xưng Bking* lạnh lùng mà fan vẫn gán cho cậu.

(*Bking: viết tắt từ "be king", tiếng lóng mạng Trung, chỉ kiểu người thích ngầu, ra vẻ cool ngầu, khí chất áp đảo, đôi khi hơi màu mè hoặc thích làm màu.)

Giữa lúc mọi người vẫn còn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, Kỷ Tinh Dã cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.

Trên gương mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ mất tự nhiên hiếm thấy, vành tai cũng phớt lên một tầng hồng nhạt.

Cậu khẽ cúi người xuống, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn Kỷ Tri Ý, vẻ mặt vừa gượng gạo vừa cố tỏ ra bình thản.

Khẽ ho một tiếng, cậu thấp giọng hỏi: "Khụ... chẳng phải chị muốn xoa đầu sao?"

Nhìn mái tóc mềm mại chủ động đưa tới trước mặt mình, Kỷ Tri Ý cuối cùng cũng hiểu ra ý đồ ban nãy của cậu.

Thảo nào từ nãy đến giờ cứ liên tục cúi xuống, hết nhìn đất lại buộc dây giày.

Hóa ra là đang lén lút chờ cô xoa đầu.

Nghĩ tới đây, cô vừa buồn cười vừa bất lực.

Khóe môi khẽ cong lên, cô thuận tay xoa nhẹ mái tóc em trai như đang vuốt lông mèo.

Khung cảnh ấy lập tức khiến cư dân mạng phát cuồng, bình luận trên livestream gần như nổ tung.

[Aaaaa tôi biết ngay mà! Kỷ Tinh Dã ghen rồi! Quả nhiên là thế!]

[Cứu mạng, chủ động xin được xoa đầu thế này cũng đáng yêu quá mức rồi đó!]

[Aaaa thôi khỏi nói nữa, tôi chính thức muốn nhập hố fan cậu ấy rồi!]