Chương 43 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Kỷ Tinh Dã vốn luôn có cái nhìn đầy ngưỡng mộ với Tạ Ngộ trong vai trò ảnh đế, nên cứ mãi không nhận ra sự quan tâm đặc biệt mà Tạ Ngộ dành cho Kỷ Tri Ý.

Giờ ngẫm lại mới thấy, đâu đâu cũng là những dấu hiệu khác lạ, từ việc chủ động đưa tài nguyên cho cậu, rồi sảng khoái nhận lời tham gia chương trình cùng họ. Khi ghi hình, dù không phô trương nhưng Tạ Ngộ luôn kề cận bên Kỷ Tri Ý, ân cần hỏi han.

Thậm chí, ngay cả trong những lúc riêng tư mà cậu không nhìn thấy, hai người họ cũng từng hẹn nhau đi chơi.

Sau khi thấu hiểu được mọi chuyện, Kỷ Tinh Dã càng cảm thấy tâm tư của Tạ Ngộ quá thâm sâu, cao tay hơn hai gã kia gấp bội.

Dù Tạ Ngộ từ lúc vào nghề tới nay chưa hề dính một scandal hay tin đồn tình ái nào, nhưng chính điều đó mới là thứ đáng sợ nhất.

Loại người này, biết đâu có ngày lại tung ra một tin chấn động cả giới giải trí.

Người lăn lộn trong showbiz, làm gì có ai trong sạch tuyệt đối, nếu không có tin xấu bị khui ra, chỉ có thể chứng tỏ là họ giấu quá kỹ.

Ai mà biết anh từng hẹn hò với bao nhiêu cô gái, hay đã làm ra những chuyện gì? Tất cả đều là ẩn số.

Tạ Ngộ rõ ràng còn nguy hiểm hơn hai gã kia nhiều!

Đáng ghét thật, sao trước đây mình lại lơ là chứ? Kỷ Tinh Dã bực dọc đấm vào trán, giờ đã trót nhận ân huệ của đối phương, đã nhận bộ phim điện ảnh cấp S kia rồi, cậu không thể công khai trở mặt với Tạ Ngộ được.

Kỷ Tinh Dã nắm chặt nắm đấm, âm thầm hít sâu một hơi, ánh mắt không kìm được lại liếc nhìn qua gương chiếu hậu về phía ghế sau.

Vừa rồi cậu vừa lên tiếng cảnh cáo, con hàng này quả nhiên đã ngoan ngoãn hẳn, giờ đang ngồi im lìm nhắm mắt dưỡng thần.

Kỷ Tinh Dã chằm chằm nhìn Tạ Ngộ một lúc, càng nhìn mày càng nhíu chặt. Gương mặt này của Tạ Ngộ quả thực có tính gây lú cực cao, đến cả cậu nhìn vào cũng chẳng thể bới ra bất kỳ tì vết nào.

Đúng là gương mặt "họa thủy".

Vì thế càng phải canh chừng chặt chẽ mới được.

Đến rạng sáng hôm sau, chiếc xe về tới thành phố A, Tạ Ngộ xuống xe, lấy hành lý từ trong cốp ra, đang định giúp Kỷ Tri Ý hạ đồ xuống thì một bóng người đã nhanh hơn anh một bước, trực tiếp kéo chiếc vali ra.

Kỷ Tinh Dã giọng lạnh lùng: "Đồ của chị tôi, để tôi tự làm là được."

"Ừ." Tạ Ngộ không nói gì thêm, chào Kỷ Tri Ý một tiếng rồi rời đi.

Công ty đang có việc chờ Kỷ Tri Ý xử lý, cô và Kỷ Tinh Dã chia tay nhau tại đó, cô trực tiếp đi tới công ty, còn Kỷ Tinh Dã thì về khách sạn nghỉ ngơi.

Điều họ không biết là, đã có paparazzi chụp lại được cảnh ba người cùng xuống xe bên đường.

Sau khi giải quyết xong công việc tại công ty, Kỷ Tri Ý nhận được cuộc gọi từ Kỷ Hàn Mặc.

"Về thành phố A rồi à?" Kỷ Hàn Mặc trầm giọng hỏi.

Kỷ Tri Ý nhướng mày, chậm rãi đáp: "Bố nhận tin nhanh thật đấy, đúng là con đã về, nhưng tạm thời con không về nhà đâu, con sẽ ở bên ngoài."

Kỷ Hàn Mặc thở dài: "Bố cũng không giữ nổi con nữa rồi. Được thôi, con không muốn về nhà thì thôi vậy. Nhưng lát nữa có một khách hàng con cần phải gặp, bố đã hẹn người ta rồi."

Kỷ Tri Ý khẽ nhướng đuôi mày: "Muốn con đi xã giao sao? Khách hàng nào thế?"

"Con cứ đi gặp rồi sẽ biết."

Vì là chuyện công việc nên Kỷ Tri Ý không phản đối, cô nói với giọng điệu rành mạch: "Được, gửi địa chỉ cho con đi."

Sau khi tắt điện thoại với Kỷ Hàn Mặc, ông gửi địa chỉ qua cho cô.

Địa điểm hẹn là một nhà hàng Tây, Kỷ Tri Ý không nghĩ ngợi nhiều mà đi thẳng tới đó.

Đẩy cửa phòng riêng ra, một người đàn ông mặc vest chỉn chu quay đầu nhìn lại, trong mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Người đàn ông vội vàng đứng dậy: "Cô Kỷ tới rồi."

Kỷ Tri Ý đột nhiên cảm thấy một bầu không khí không bình thường. Thái độ của người đàn ông này hoàn toàn khác xa với sự nghiêm túc, khách sáo trong những buổi xã giao trước đây.

Người đàn ông nở nụ cười, ánh mắt vẫn không ngừng đánh giá cô, còn trên bàn ăn, lại bày một bó hoa hồng lớn.

Vẻ mặt Kỷ Tri Ý trở nên lạnh nhạt hơn vài phần. Được lắm Kỷ Hàn Mặc, giờ còn biết lừa dối cả con gái mình nữa cơ đấy!

"Xin chào, cho hỏi tôi nên xưng hô với anh thế nào?" Kỷ Tri Ý kéo ghế ngồi xuống, hỏi một cách khách sáo.

Người đàn ông nhếch môi: "Tôi họ Dương, tên là Kiệt."

"Ồ, chào anh Dương." Kỷ Tri Ý cụp mắt, nghịch ngợm dao nĩa trước mặt. Sau lời chào hỏi đơn giản, cô im lặng, thái độ không muốn tiếp chuyện này cho thấy rõ cô không hề hứng thú với buổi gặp mặt lần này.

Thế nhưng người đàn ông lại vô cùng nhiệt tình, hết tự giới thiệu gia thế lại liên tục khoe khoang thành tích trong công việc.

Kỷ Tri Ý không đáp lại lời nào, cứ tự nhiên cắt miếng bít tết trước mặt để ăn.

Người đàn ông nói nhiều như vậy mà mãi không nhận được phản hồi từ Kỷ Tri Ý, dần dần có chút khó chịu.

"Cô Kỷ, cô có ý gì đây? Đã đồng ý đến đây thì đừng giả vờ thanh cao nữa. Cô hiện tại có thể làm cổ đông nhỏ ở Kỷ thị, nhưng đừng quên rằng cô là phụ nữ, tương lai chẳng phải vẫn phải lấy chồng sao? Dương thị của chúng tôi chính là lựa chọn tốt nhất của cô!" Người đàn ông cuối cùng không nhịn được mà tức giận nói.

Kỷ Tri Ý ung dung ăn hết miếng bít tết, rồi tao nhã rút khăn ăn lau miệng: "Nói xong chưa?"

Cô khẽ nhếch môi: "Giờ đến lượt tôi nói nhé. Tôi làm cổ đông nhỏ ở Kỷ thị? Thật ngại quá, có lẽ anh không rõ lắm, cổ phần của tôi ở Kỷ thị chiếm ba phần, không hề nhỏ đâu. Còn ông thì sao, chỉ là một tổng giám đốc điều hành chi nhánh? Xét về vị trí, cái tầm của ông mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt tôi sao?"

"Cô!" Người đàn ông không ngờ cô lại ăn nói sắc sảo đến vậy, quan trọng nhất là cô không hề nể nang, trực tiếp xé toạc lớp mặt nạ giả tạo của họ trên bàn tiệc xã giao.

"Còn về phần anh và Dương thị của các anh, cảm ơn nhé, tôi thật sự không thèm để mắt tới đâu!" Nói xong câu đó, Kỷ Tri Ý trực tiếp đập cửa bỏ đi.

Cô lờ đi tiếng gào thét của gã đàn ông phía sau, bước ra khỏi cửa và gọi điện cho Kỷ Hàn Mặc.

"Kỷ Hàn Mặc, con là con gái bố hay là cái thùng rác mà bố cứ thấy rác rưởi là lại tống khứ cho con thế?" Kỷ Tri Ý hiếm khi tức giận đến mức độ này, cô trực tiếp phản pháo lại ông.

Kỷ Hàn Mặc ngẩn người: "Sao? Không vừa ý à?"

Kỷ Tri Ý trợn ngược mắt: "Bố nghĩ xem?"

Kỷ Hàn Mặc ngập ngừng một lát: "Chỉ là gặp mặt một chút thôi, đâu có bắt con phải làm gì đâu? Người này không được thì xem người tiếp theo. Con cũng không còn nhỏ nữa, nên cân nhắc chuyện đại sự cả đời đi là vừa."

"Vậy là sao? Muốn con liên hôn à?" Kỷ Tri Ý hỏi ngược lại.

"Đúng vậy, không thì con còn muốn thế nào nữa? Bố với mẹ con cũng đến với nhau như thế đấy, trong giới này hôn nhân kiểu đó là lẽ thường tình." Kỷ Hàn Mặc khuyên nhủ: "Con đừng thấy hôn nhân kiểu này có vẻ phong kiến, nhưng trong vòng luẩn quẩn này, mọi người đều biết gốc gác của nhau, ngược lại còn tin tưởng hơn người lạ rất nhiều. Hơn nữa, đối với sự phát triển của công ty, chỉ có lợi chứ không có hại."

Kỷ Tri Ý nhếch mép: "Nhưng kiểu hôn nhân này phần lớn đều là mạnh ai nấy chơi, chẳng có tí tình cảm nào cả. Gia đình như vậy thì còn gọi là gia đình sao?"

Kỷ Hàn Mặc trầm giọng: "Tình cảm là thứ có thể vun đắp dần dần. Con nhìn bố với mẹ con xem, chẳng phải vẫn rất tốt đẹp đó sao."

Kỷ Tri Ý bật cười mỉa mai: "Đúng thế, tình cảm giữa bố và mẹ rất tốt, nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy. Mẹ dịu dàng chu đáo, luôn nhường nhịn bố mọi điều nên bố mới cảm thấy hạnh phúc. Nhưng không phải ai cũng sẽ xoay quanh bố, chúng con cũng có suy nghĩ riêng, có những điều muốn làm và có quyền lựa chọn cuộc sống của chính mình."

Kỷ Hàn Mặc im lặng rất lâu, nhưng ông có một bộ nguyên tắc cứng nhắc của riêng mình và không dễ dàng thay đổi.

"Chuyện này con phải nghe theo bố, bố thực sự không hại con đâu. Chuyện liên hôn, bố sẽ tiếp tục sắp xếp chọn người. Con có thể thong thả chọn lựa, tình cảm cũng có thể từ từ bồi đắp, con cứ chọn người nào vừa ý, đến lúc đó chúng ta sẽ bàn chuyện cưới xin." Kỷ Hàn Mặc chốt hạ.

Kỷ Tri Ý bực bội tặc lưỡi, hóa ra cô nói nhiều như vậy mà lão già cổ hủ này chẳng lọt tai được chữ nào.

"Vậy thì cảm ơn lòng tốt của bố, nhưng con sẽ không bao giờ chấp nhận đâu!" Nói xong, Kỷ Tri Ý cúp máy ngay lập tức, không đợi Kỷ Hàn Mặc nói thêm lời nào.

Chuyện này khiến cả hai cha con đều vô cùng khó chịu.

Sau khi chương trình Đại Chiến Vượt Ải kết thúc ghi hình, các tay săn ảnh túc trực bên ngoài ký túc xá của khách mời đã tung loạt ảnh bám đuôi suốt những ngày qua lên mạng.

Nhiều bức ảnh trong đó chưa từng xuất hiện trong các buổi livestream, nhanh chóng nhận được phản hồi tích cực từ cộng đồng người hâm mộ.

Trong số đó, những tấm hình chụp chung giữa Tạ Ngộ và Kỷ Tri Ý được các fan đẩy thuyền coi như báu vật. Từ những góc chụp này, họ bắt đầu soi ra đủ mọi hint ngọt ngào, cày nhiệt tình đến quên cả lối về.

Đỗ Tư Tuyết lướt Weibo, nhìn thấy những bức ảnh đó liền khẽ bĩu môi: "Đẩy với chả thuyền, có gì hay ho mà đẩy chứ? Tất cả đều là giả, chẳng có ý nghĩa gì cả."

Cô ta lướt tay qua từng tấm ảnh, xem từng chiếc một. Đột nhiên, ngón tay cô ta khựng lại.

Cô ta nhìn thấy bức ảnh Tạ Ngộ và Kỷ Tri Ý cùng nhau xuống xe.bLại còn cùng nhau trở về?

Hai người này... Quả thực có chút mờ ám.

Đỗ Tư Tuyết khựng lại, đột nhiên nhớ đến vài tình tiết trong giấc mộng kia.

Bố của Kỷ Tri Ý dường như cực kỳ ghét người trong giới giải trí, ông không chỉ dùng mọi cách để ngăn cản Kỷ Tinh Dã bước chân vào giới, mà còn đặt ra những yêu cầu vô cùng khắt khe đối với Kỷ Tri Ý. Nếu ông biết con gái mình vướng vào tin đồn tình ái với người trong giới, chẳng phải tình cảnh của Kỷ Tri Ý sẽ vô cùng tồi tệ sao? Một việc tốt giúp gia tăng mâu thuẫn gia đình họ như thế này, Đỗ Tư Tuyết càng nghĩ càng thấy khả thi.

Không chút do dự, cô ta lập tức liên hệ với một tài khoản chuyên viết bài tạo drama và chuyển một khoản tiền. Chẳng bao lâu sau, toàn cõi mạng đột nhiên xuất hiện hàng loạt bài đăng về tin đồn tình ái giữa Kỷ Tri Ý và Tạ Ngộ.

#Kỷ Tru Ý Và Tạ Ngộ Nghi Ngủ Với Nhau#

#Kỷ Tri Ý Tạ Ngộ Cùng Nhau Về Thành Phố A#

#Kỷ Tri Ý Tạ Ngộ Cử Chỉ Thân Mật#

Những bức ảnh đi kèm tin đồn đều là cảnh hai người xuống xe khi trở về thành phố A vào buổi sáng hôm đó, trong ảnh chỉ có hai người họ, không hề xuất hiện bóng dáng Kỷ Tinh Dã.

Ngay khi loạt bài đăng này xuất hiện, các fan đẩy thuyền lập tức bùng nổ.

[Á á á điên mất thôi! Họ thật sự đang hẹn hò sao!]

[Cùng về thành phố A, cùng xuống xe, trông thân mật thế kia thì chắc chắn là thật rồi!]

[Á á á CP Ngụ Ý là thật! CP tôi ship là có thật!]

[Trời ơi! Họ thật sự là một đôi! Tôi phát điên mất!]

Tin đồn tình ái giữa Kỷ Tri Ý và Tạ Ngộ khiến các fan đẩy thuyền vô cùng phấn khích, nhưng Kỷ Tinh Dã thì cau mày nhăn nhó. Đám paparazzi này coi cậu là người vô hình à?

Kỷ Tinh Dã muốn trực tiếp lên mạng đính chính, nhưng nghĩ lại, chuyện kiểu này để người trong cuộc lên tiếng sẽ có sức thuyết phục hơn, cậu suy nghĩ một chút rồi vẫn gọi điện cho Kỷ Tri Ý.

"Alo chị, chị thấy tin tức trên mạng chưa?"

Kỷ Tri Ý đang bận trả lời email, cô bật loa ngoài rồi hỏi với vẻ khó hiểu: "Tin gì cơ?"

Kỷ Tinh Dã hơi ngập ngừng, cậu nói: "Chị tự xem đi."

Kỷ Tri Ý sực nhớ ra, nghe giọng điệu ấp úng của cậu nên phản ứng lại: "Liên quan đến chị à?"

"Vâng."

Kỷ Tri Ý lập tức tò mò, cô trực tiếp nhấp chuột mở trang web trên máy tính.

Thấy thông tin trên màn hình, cô hơi ngạc nhiên: "Tin đồn tình ái của chị với Tạ Ngộ sao?"

Kỷ Tinh Dã mím môi nói: "Chị mau lên mạng đính chính đi, rồi lát nữa em sẽ đăng lại, nhấn mạnh rằng em cũng có mặt ở đó để làm rõ đây chỉ là hiểu lầm thôi."

Kỷ Tri Ý dán mắt vào loạt bài đăng đó, đôi mắt đột nhiên sáng lên, cô cười nói: "Đính chính làm gì? Thế này chẳng phải rất tốt sao!"

Kỷ Tinh Dã: "?!"

Cơn giận bị Kỷ Hàn Mặc chọc tức nãy giờ, cuối cùng đã tìm được chỗ để xả rồi.

Kỷ Tri Ý chuyển tiếp toàn bộ những bài đăng trên Weibo này sang cho Kỷ Hàn Mặc qua WeChat.

[Kỷ Tri Ý: Chẳng phải muốn con về nhà sao? Chẳng phải muốn con có bạn trai sao? Hay là tối mai con dẫn bạn trai về cho bố xem nhé?]

Kỷ Hàn Mặc đột ngột nhận được tin nhắn: ??!!!

Vốn dĩ khi Tạ Ngộ nhìn thấy tin tức hẹn hò trên hot search, anh đã chuẩn bị lên tiếng đính chính. Thế nhưng Kỷ Tri Ý lại gọi điện đến, yêu cầu anh tạm thời đừng thanh minh, đồng thời mời anh đi ăn một bữa cơm.

Tạ Ngộ mang theo đầy bụng nghi vấn đến nhà hàng dự hẹn.

"Hôm nay chị lại hẹn ai đi ăn thế?" Khi xe dừng trước cửa nhà hàng, Kỷ Tinh Dã nheo mắt lại đầy nghi hoặc: "Không lẽ lại là..."

Kỷ Tri Ý nhếch môi: "Đến nơi rồi chẳng phải sẽ biết sao?"

Kỷ Tinh Dã thầm thở dài, xong rồi, cậu đã đoán ra được, lại là Tạ Ngộ chứ ai.

"Đúng rồi, tối mai chị định về biệt thự nhà họ Kỷ, em... có muốn cùng về với chị không?" Kỷ Tri Ý ngập ngừng một lát rồi vẫn mở lời hỏi.

Đôi mắt Kỷ Tinh Dã tối sầm lại, cậu dứt khoát từ chối: "Thôi ạ, chị về là được rồi."

Kỷ Tri Ý gật đầu: "Được thôi, vậy đành để chị và Tạ Ngộ cùng về vậy."

"Khoan đã? Tạ Ngộ là sao?" Kỷ Tinh Dã giật bắn người, ngỡ ngàng thốt lên.

Cậu đã cho rằng việc Kỷ Tri Ý mời Tạ Ngộ đóng giả người thân tham gia chương trình là quá mức vô lý rồi, không ngờ bây giờ còn có chuyện vô lý hơn thế!

"Sao ai cũng có biểu cảm thế này? Có gì kỳ lạ lắm sao?" Kỷ Tri Ý ung dung nhấp một ngụm trà.

Kỷ Tinh Dã không thể tin nổi: "Chị muốn Tạ Ngộ đóng giả bạn trai để về nhà cùng chị sao?"

Kỷ Tri Ý gật đầu: "Ừ, đúng vậy."

Để Tạ Ngộ giả làm bạn trai cô, vừa có thể chọc tức Kỷ Hàn Mặc, vừa có thể chặn đứng ý định ép cô liên hôn của ông. Một vụ làm ăn hời như thế này, sao cô có thể bỏ qua.

Thấy Kỷ Tri Ý đã quyết tâm, lòng Kỷ Tinh Dã rối bời, sao lại thành ra thế này? Đây chẳng phải là dẫn sói vào nhà sao?

Sau cú sốc ban đầu, Tạ Ngộ cũng không nhịn được mà hỏi: "Em thực sự muốn làm vậy sao?"

"Tất nhiên rồi, anh đừng tưởng tôi đang đùa, tôi rất nghiêm túc đấy." Kỷ Tri Ý đáp.

Tạ Ngộ chớp mắt, cuối cùng cũng tiêu hóa được tin tức này, khi anh còn định nói thêm gì đó thì Kỷ Tinh Dã vội vàng lên tiếng: "Chị ơi, chị đưa ra quyết định này, không thấy quá vội vàng sao?"

Kỷ Tri Ý nhìn em trai: "Sao vậy? Chị không thấy vội vàng chút nào."

Kỷ Tinh Dã vội vàng viện cớ: "Nhỡ đâu, nhỡ đâu người ta đã có bạn gái rồi thì sao?"

Kỷ Tri Ý sững người, chuyện này quả thực cô chưa nghĩ đến.

Tạ Ngộ quay sang nhìn cô, vội vàng giải thích: "Tôi không có bạn gái."

"Vậy còn anh?"

"Tôi không có vấn đề gì, có thể phối hợp với em."

Kỷ Tri Ý nhận được câu trả lời khẳng định, nâng ly lên, cụng nhẹ với Tạ Ngộ: "Hợp tác vui vẻ."

Hai người họ đã đạt được thỏa thuận, Kỷ Tinh Dã chỉ biết ủ rũ tựa lưng vào ghế.

Sau bữa cơm đó, khi Tạ Ngộ trở về, anh nhắn tin hỏi Kỷ Tri Ý qua WeChat và cuối cùng cũng hiểu rõ, hóa ra Kỷ Tri Ý muốn anh đóng giả bạn trai là để chọc tức bố cô. Những mâu thuẫn giữa cô và bố mình, Tạ Ngộ đã sớm nghe phong phanh qua các bài bóc phốt trên mạng từ trước. Giờ nghe Kỷ Tri Ý nói vậy, tất nhiên anh sẽ toàn lực phối hợp.

[Tạ Ngộ: Cần phải làm đến mức nào để ông ấy tức giận?]

[Kỷ Tri Ý: Đương nhiên là càng tức càng tốt.]

Chẳng mấy chốc đã đến tối ngày hôm sau.

Kỷ Tri Ý tò mò nhìn Kỷ Tinh Dã vừa lon ton chạy theo, nhướng mày hỏi: "Chẳng phải hôm qua em nói không về sao?"

Kỷ Tinh Dã đang nén một cơn giận không rõ nguyên do, lườm nguýt Tạ Ngộ đang ăn vận bảnh bao như chó cưng của nhà giàu, nghiến răng trèo trẹo: "Em đổi ý rồi. Chị đưa cái tên kia về nhà lần đầu tiên, sao em có thể không có mặt được?"

Kỷ Tri Ý bật cười, cô đã có thể hình dung ra cảnh Kỷ Hàn Mặc sẽ bị k*ch th*ch kép như thế nào khi nhìn thấy cả Tạ Ngộ và Kỷ Tinh Dã rồi: "Vậy thì tối nay nhà mình chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây."

Hôm nay đường sá thuận lợi, chiếc xe chạy băng băng không chút trở ngại đến thẳng biệt thự nhà họ Kỷ.

Sau khi xuống xe, Kỷ Tri Ý vươn tay ra.

Hai người đàn ông đồng loạt khựng lại.

Kỷ Tinh Dã đờ người ra, không lẽ lại là như cậu nghĩ đó sao?

Không được!

Nhưng đáng tiếc, bất kể ánh mắt của Kỷ Tinh Dã có bài xích đến thế nào, Kỷ Tri Ý vẫn chủ động đưa tay ra trước mặt Tạ Ngộ: "Nắm tay nhé?"

Gương mặt Tạ Ngộ thoáng chốc trở nên gượng gạo, anh hơi do dự, nhưng vành tai đã âm thầm đỏ ửng, hai má cũng nóng bừng lên.

Đang lúc anh còn đang bối rối, Kỷ Tri Ý đã trực tiếp nắm lấy tay anh.

Lòng bàn tay cô gái nhỏ ấm áp, những ngón tay thanh mảnh, cảm giác mềm mại vô cùng.

Sự tiếp xúc thân mật bất ngờ này chạm sâu vào trái tim Tạ Ngộ.

Cả người anh bắt đầu khô khốc cổ họng, nhịp tim đập loạn xạ, đầu óc mơ hồ như không biết mình đang ở đâu, là thời điểm nào. Bên tai anh chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập "thình thịch", đầu mũi thoang thoảng mùi hương thanh dịu dễ chịu trên người cô.

Tạ Ngộ gần như cứng đờ toàn thân, cứ thế để Kỷ Tri Ý kéo đi.

Đến trước cửa, Kỷ Tri Ý đầy tinh quái, cô không dùng chìa khóa của mình mà lại chọn cách bấm chuông cửa. Bên trong rất nhanh đã vang lên tiếng bước chân, Kỷ Hàn Mặc đi ra mở cửa.

Khi đột ngột trông thấy gương mặt của Tạ Ngộ, rồi lại nhìn thấy cả Kỷ Tinh Dã đi ngay phía sau, huyết áp của ông không kiểm soát được mà vọt thẳng lên cao.

"Con, các con... Kỷ Tri Ý, con thật sự..." Kỷ Hàn Mặc không còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh nữa, ông vừa kinh ngạc vừa tức giận, cả người đều cảm thấy chẳng ổn chút nào.

Kỷ Tri Ý mỉm cười giới thiệu: "Bố, đây là bạn trai con, Tạ Ngộ."

Tạ Ngộ tay kia xách quà, anh đưa quà đến trước mặt Kỷ Hàn Mặc, thản nhiên xưng hô: "Bố, lần đầu con đến thăm, không mua được món gì nhiều, đây là chút tấm lòng của con ạ."

Lời anh vừa dứt, hai người đàn ông cùng lúc tiến lên trước mặt anh, tức giận quát:

"Anh gọi ông ấy là cái gì?"

"Cậu gọi tôi là gì cơ?"

Kỷ Hàn Mặc và Kỷ Tinh Dã cùng sững người trong một nhịp. Ngay sau đó, cả hai nheo cặp mắt giống hệt nhau, trừng trừng nhìn chằm chằm vào "gã chó" Tạ Ngộ.

Tạ Ngộ khẽ ho một tiếng, điềm tĩnh giải thích: "Con và Tri Ý sớm đã tâm đầu ý hợp, trong lòng con, ông đã sớm là bậc sinh thành giống như người bố rồi. Con gọi ông là bố theo cách gọi của Tri Ý, đó là để thể hiện sự tôn trọng đối với ông."

"Nói nhảm! Cậu gọi tôi là bố, nhưng tôi nào có thừa nhận!" Kỷ Hàn Mặc tức đến nghẹn lời. Tên minh tinh nam này nhìn mặt đã thấy yêu nghiệt, nhìn qua là biết không phải loại tử tế gì, còn muốn nhận ông làm bố? Không có cửa đâu! Cửa sổ cũng không có!

Tạ Ngộ mỉm cười ôn hòa: "Vậy nếu ông không thích, con đành giữ danh xưng này ở trong lòng vậy."

Cái gì?

Kỷ Hàn Mặc trợn tròn mắt. Thật là mặt dày vô liêm sỉ! Đúng là không biết xấu hổ!

Kỷ Tinh Dã đứng bên cạnh cũng nhìn anh với ánh mắt không còn gì để nói.

Chỉ có Kỷ Tri Ý ở một bên đang cố gắng mím chặt môi, nín cười đến mức suýt chút nữa là bật ra tiếng.

"Được rồi được rồi, đừng đứng ở cửa nữa, chúng ta vào nhà thôi." Kỷ Tri Ý cố nén khóe miệng đang cong lên, kéo Tạ Ngộ nhanh chóng bước vào trong.

Trong góc khuất mà chỉ hai người thấy được, Kỷ Tri Ý đưa ngón tay cái lên làm dấu hiệu tán thưởng với Tạ Ngộ.

Tạ Ngộ cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Vào đến phòng ăn, trên bàn là những món ăn mà Kỷ Hàn Mặc đã sai người chuẩn bị từ sớm. Ông vốn nghĩ Kỷ Tri Ý chỉ đùa với mình, nào ngờ cô lại thực sự dẫn theo một gã bạn trai về nhà, mà lại còn chính là tên minh tinh nam mà ông ghét nhất!

Nếu biết trước là thế này, ông đã chẳng chuẩn bị lấy một cọng rau!

Kỷ Hàn Mặc ngồi xuống vị trí chủ tọa với vẻ giận dữ, cũng lười chẳng buồn mời mọc, Kỷ Tri Ý kéo Tạ Ngộ tìm một chỗ ngồi xuống.

Kỷ Tinh Dã ngồi đối diện chị gái mình với gương mặt không cảm xúc.

Bầu không khí ngượng ngùng bao trùm lấy cả căn phòng.

Chỉ có Kỷ Tri Ý là vẫn đầy hứng khởi cầm đũa lên, bắt đầu gắp thức ăn cho Tạ Ngộ: "Tạ Ngộ, đến đây, nếm thử món táo ngào đường này đi, có phải rất ngọt không?"

Tạ Ngộ nghe lời nếm thử một miếng, rồi gật đầu: "Ừm, ngọt lắm."

Kỷ Tri Ý nghe vậy thì nhếch môi cười, giọng điệu đứng đắn lạ thường: "Ừm, em cũng thấy vậy, ngọt y hệt anh vậy."

"Khụ khụ khụ." Tạ Ngộ bị câu nói bất thình lình của Kỷ Tri Ý làm cho sặc.

Kỷ Hàn Mặc và Kỷ Tinh Dã: "..."

Kỷ Tri Ý dịu dàng gắp thức ăn cho Tạ Ngộ, thi thoảng lại hỏi anh món này thế nào, món kia có hợp khẩu vị không.

Hai người họ ngọt ngào đến mức tưởng chừng như không khí xung quanh cũng phủ đầy bong bóng màu hồng.

Trong khi đó, gương mặt Kỷ Hàn Mặc và Kỷ Tinh Dã thì như đang kéo đầy mây đen giông bão.

Kỷ Hàn Mặc đập mạnh đũa xuống bàn "bốp" một tiếng, bữa cơm này không thể nuốt trôi nữa rồi, ông tức đến mức no luôn rồi.

Đúng lúc này, Tạ Ngộ cực kỳ tinh ý gắp một con tôm lớn đưa tới, anh vừa định há miệng gọi "bố".

Kỷ Hàn Mặc vội vàng cảnh giác: "Ăn cơm thì có thể ăn bậy, nhưng nói thì không được nói bậy. Trước khi cậu mở miệng thì hãy nghĩ kỹ xem lời nào nên nói, lời nào không nên nói."

Kỷ Hàn Mặc đã bị tiếng "bố" của Tạ Ngộ làm cho ám ảnh tâm lý, giờ ông rất sợ anh lại không phân biệt hoàn cảnh mà gọi ông là bố, sự k*ch th*ch này, ông không muốn trải qua lần thứ hai.

Tạ Ngộ cười ôn hòa: "Tất nhiên rồi, có những lời chỉ nên cất trong lòng, con hiểu mà, chú."

Kỷ Hàn Mặc bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm.

Bữa cơm này cuối cùng cũng kết thúc trong sự khó nuốt của Kỷ Hàn Mặc, ông nhìn thái độ của Kỷ Tri Ý, có vẻ như cô đang nghiêm túc.

Trong nhà đã có một đứa con bất hiếu là Kỷ Tinh Dã, nếu lại thêm một gã con rể minh tinh nữa? Kỷ Tri Ý này đúng là cố tình muốn tức chết ông mà!

Sau bữa ăn, Kỷ Tri Ý đề nghị muốn ở lại nhà.

Thấy cô chịu ở lại, sắc mặt Kỷ Hàn Mặc mới dịu đi đôi chút: "Đây là nhà con, con muốn ở bao lâu thì ở."

Còn về phần...

Ánh mắt Kỷ Hàn Mặc không nhịn được mà hướng về phía bóng dáng đang đứng trong góc.

Thằng nhóc thối này, ba năm rồi không về mà vẫn cái điệu bộ bất cần đó.

Kỷ Hàn Mặc thầm thở dài, cuối cùng vẫn chủ động nói: "Con cũng ở lại đi, ở lại bầu bạn với chị con."

Kỷ Tinh Dã khựng lại, cậu quay mặt đi chỗ khác, không thèm đoái hoài đến Kỷ Hàn Mặc.

Kỷ Hàn Mặc muốn nói lại thôi, nghĩ ngợi một hồi rồi cũng không nói gì thêm nữa.

"Được ạ, vậy con không khách sáo nữa. Tối nay, con sẽ ở lại nhà cùng với Tạ Ngộ, muốn ở bao lâu thì ở."

Cái gì?!

Kỷ Hàn Mặc và Kỷ Tinh Dã cùng đồng thanh phản đối: "Không được!"

Kỷ Tri Ý khoác lấy cánh tay Tạ Ngộ, mỉm cười: "Tại sao lại không được? Con và Tạ Ngộ là bạn trai bạn gái, ở cùng nhau là chuyện bình thường nhất trên đời rồi."

"Con dám!" Kỷ Hàn Mặc tức đến trợn trừng mắt.

Kỷ Tri Ý chẳng thèm quan tâm đến ông, cứ thế khoác tay Tạ Ngộ xoay người bước thẳng lên lầu.

"Kỷ Tri Ý!"

"Chị!"