Chương 41 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

[Vãi thật! Tôi nghe nhầm à? Đỗ Tư Tuyết đang giở trò gì thế?]

[Dàn dựng ảnh? Rốt cuộc là định dàn dựng cái gì cơ chứ?]

[Chắc chắn là Khương Ngôn và Kỷ Tinh Dã thật không vậy? Liệu có khi nào chỉ là giọng giống nhau thôi không?]

Ngay khi người hâm mộ còn đang bán tín bán nghi, trong đoạn video tối om lại vang lên giọng nói của Khương Ngôn.

"Dàn dựng thế nào đây?" Khương Ngôn đỡ lấy lưng của Kỷ Tinh Dã, đôi mày nhíu chặt lại.

Đỗ Tư Tuyết nhìn hai người đang nhắm nghiền mắt, cười nói: "Thì tạo dáng sát vào một chút, để hai người họ quấn lấy nhau, mặt ghé sát lại gần, rồi chúng ta chọn góc máy..."

Đỗ Tư Tuyết vừa nói vừa trực tiếp ra tay, ngay khi cô ta định đỡ lấy cánh tay của Kỷ Tinh Dã, thì đôi mắt đang nhắm nghiền của đối phương bỗng nhiên mở bừng ra.

Đỗ Tư Tuyết giật bắn mình: "Anh! Anh tỉnh rồi? Không đúng, anh giả vờ sao?"

Trong mắt Kỷ Tinh Dã nào còn chút men say nào, cậu lạnh lùng nhìn cô ta: "Không giả vờ thì sao biết được cô định làm trò gì?"

Đỗ Tư Tuyết nhất thời hoảng loạn, cô ta cảnh giác nhìn dáo dác xung quanh. Thế nhưng, trong lúc cô ta còn đang tìm kiếm bóng dáng của paparazzi, Kỷ Tinh Dã đã lấy điện thoại ra, chĩa thẳng vào cô ta.

Đoạn video tối om như vừa xé toạc màn đêm, ánh sáng dần hiện lên, người hâm mộ đang chờ sẵn trong livestream cuối cùng cũng nhìn thấy cảnh tượng tại hiện trường.

[Trời đất ơi! Là thật kìa!]

[Là Đỗ Tư Tuyết thật!]

[Cứu tôi với! Mấy cô gái đằng kia chẳng phải là những fan hay đi cổ vũ ngoài sân đấu sao!]

[Vậy ra, Đỗ Tư Tuyết chuốc say fan, lại lừa Kỷ Tinh Dã uống say, rồi nhân lúc họ không tỉnh táo mà dàn dựng cảnh thân mật để bôi nhọ Kỷ Tinh Dã ư?]

[Lầu trên tóm tắt quá chuẩn!]

[Sốc tận óc, đây là cái kiểu thao tác quái gở gì vậy?]

"Tôi đâu có làm gì anh, vừa rồi chỉ là muốn đỡ anh dậy thôi. Thấy anh và Tiểu Ngôn ra ngoài uống rượu, tôi không yên tâm nên mới qua xem sao." Đỗ Tư Tuyết bừng tỉnh, cố hết sức để biện minh cho bản thân.

Cô ta còn chỉ tay vào nhóm fan đang say gục dưới đất rồi nói: "Đám fan này là do Tiểu Ngôn tình cờ gặp được, mời họ uống một ly, ai mà ngờ tửu lượng của họ lại kém thế, uống một tí là say mèm hết cả. Tôi còn định ở lại chăm sóc họ đấy chứ. Kỷ Tinh Dã, anh đừng hiểu lầm, tôi chẳng làm gì cả."

Kỷ Tinh Dã cười lạnh một tiếng, giơ màn hình điện thoại trước mặt cô ta: "Cô có làm hay không, không phải do tôi quyết định, mà là do khán giả quyết định."

Đỗ Tư Tuyết nhìn kỹ lại, suýt chút nữa ngất xỉu.

Kỷ Tinh Dã thế mà lại đang livestream!

Vậy chẳng phải mọi lời cô ta vừa nói, mọi việc cô ta vừa làm, đều đã bị phơi bày ra hết rồi sao?!

Đỗ Tư Tuyết không còn giữ nổi bình tĩnh, đôi chân cô ta bủn rủn, đổ ập xuống sàn.

Khương Ngôn tràn ngập hổ thẹn, chỉ biết cúi gầm mặt, chẳng dám đối diện với Kỷ Tinh Dã.

Đêm nay, định sẵn sẽ là một đêm đầy sóng gió.

Đường dẫn livestream trên tài khoản âm nhạc của Kỷ Tinh Dã đã sớm được người hâm mộ lan truyền, giờ đây đã phủ sóng khắp các nền tảng mạng xã hội.

Không lâu sau, đoạn livestream này nhanh chóng leo lên hot search, gắn mác Bạo.

Cư dân mạng vừa hít hà xong vụ livestream đầy chấn động, thì lại tiếp tục bị sốc thêm lần nữa bởi đoạn video mà Kỷ Tinh Dã tung ra.

[Vãi thật! Đó chẳng phải là dì Trần sao?]

[Hóa ra là bà ta bỏ đồ lót của Thịnh Thanh Quả vào tủ quần áo của Kỷ Tinh Dã!]

[Độc ác quá đi mất! Chắc chắn là do Đỗ Tư Tuyết sai khiến!]

[Vậy vụ vào nhầm nhà vệ sinh nữ lần trước, chắc chắn cũng do Đỗ Tư Tuyết giở trò! Thảo nào Kỷ Tinh Dã nói cái biển trước cửa là nhà vệ sinh nam!]

[Chu cha mạ ơi, sự thật sáng tỏ hết rồi!]

[Thủ đoạn hèn hạ thật, đúng là mở mang tầm mắt.]

[Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng vụ dây cáp của Giang Mộng Kiều thôi, tôi đã thấy Đỗ Tư Tuyết không đơn giản rồi. Quả nhiên, lòng dạ rắn rết! Thâm độc thật!]

Chỉ trong thoáng chốc, cả mạng xã hội đều bàn tán xôn xao, đoạn video lan truyền với tốc độ chóng mặt. Hình tượng dịu dàng, lương thiện của Đỗ Tư Tuyết hoàn toàn sụp đổ, người qua đường thì bàng hoàng sửng sốt, thế nhưng nhóm fan cứng của cô ta vẫn không thể tin nổi thần tượng mình theo đuổi bấy lâu nay lại bay màu như vậy. Một số fan bắt đầu nghi ngờ, cho rằng những chuyện này đều do Khương Ngôn và dì Trần làm, không hề liên quan gì đến Đỗ Tư Tuyết. Thậm chí, họ còn tự thêu dệt nên một câu chuyện đầy tính logic để tẩy trắng cho cô ta.

[Tuyết Đoàn Mãi Yêu Tư Tuyết: Tôi đã thấy Khương Ngôn có gì đó không ổn từ lâu rồi. Từ lúc lên chương trình, cậu ta cứ diễn vai đáng thương, cố tình lái dư luận để người xem nghĩ rằng Tư Tuyết bắt nạt mình, chuyện này làm tôi tức điên lên được!

Hơn nữa, gia cảnh cậu ta kém thế, nghèo khó như vậy, chắc chắn là muốn dựa hơi chương trình để nổi tiếng kiếm tiền, nên tất cả những chuyện này đều do cậu ta dàn dựng cả!

Trước là mua chuộc dì Trần bỏ đồ vào tủ, sau đó tự mình hẹn fan của Kỷ Tinh Dã đến, cả vụ dàn dựng chụp ảnh cũng là ý của cậu ta, Tư Tuyết chẳng qua bị ép buộc nên mới phải hùa theo làm những việc đó thôi!]

Cư dân mạng khi đọc được những lời bình luận ngáo ngơ này lại một lần nữa choáng váng.

[Đỗ Tư Tuyết cứu mạng kiếp trước của bạn hay sao mà phải ra sức bênh vực đến mức này?]

[Não bạn bị ăn rồi à? Có thể nói ra những lời như vậy, tôi không tin là bạn không có tiền sử bệnh thần kinh đâu.]

[Đúng là fan cuồng, thảo nào lại đi hâm mộ cái loại như Đỗ Tư Tuyết, mau về nhà với chủ của bạn mà ngủ đi!]

[Muốn nói gì thì nói, giờ tung tin đồn nhảm chẳng mất phí tổn gì cả nhỉ.]

[Công tâm mà nói, lần này tôi thật sự thất vọng về Khương Ngôn, không ngờ cậu ta lại giúp Đỗ Tư Tuyết làm những chuyện này.]

[Nói thật, tôi từng rất thích cậu ấy, cảm thấy cậu ấy rất đáng thương. Nhưng đã giúp Đỗ Tư Tuyết làm việc ác thì thật sự không thể tha thứ!]

Dư luận đảo chiều, Khương Ngôn cũng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Một lát sau, cư dân mạng phát hiện Khương Ngôn mở livestream.

[Mau đi xem đi, Khương Ngôn livestream rồi!]

Trong video, Khương Ngôn vẫn đang ngồi trong căn phòng bar ánh sáng lờ mờ đó, cậu cúi gầm đầu, hai tay xoắn chặt vào nhau. Một cư dân mạng tinh mắt nhận ra cơ thể cậu đang run lên nhè nhẹ, đợi đến khi cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy cậu đang khóc.

Trên khuôn mặt thanh tú của Khương Ngôn dính đầy vệt nước mắt, đuôi mắt và đầu mũi đều đỏ ửng.

"Xin lỗi mọi người." Giọng Khương Ngôn khàn đặc, chứa đầy sự áy náy và hổ thẹn: "Tôi rất xin lỗi, nhưng làm như vậy không phải ý định ban đầu của tôi, tôi..."

Cư dân mạng nghe thấy giọng nghẹn ngào của cậu, cảm nhận được sự uất ức và giằng xé bên trong thì bình luận: [Không sao đâu, cậu cứ từ từ giải thích, chúng tôi tin cậu.]

Dòng bình luận này đã khích lệ Khương Ngôn. Sắc mặt cậu dịu đi một chút, sau đó tự giễu: "Thực ra, ngay từ đầu, tôi và Đỗ Tư Tuyết đã lừa dối mọi người."

[????]

[Còn có dưa nữa à?]

"Thực ra, tôi không phải em trai kế của Đỗ Tư Tuyết, tôi chẳng có quan hệ gì với cô ta cả."

[Cái gì?!!]

"Tôi được cô ta thuê về để diễn vai em trai kế." Khương Ngôn bình thản nói, lại ném thêm một quả bom cho cư dân mạng.

[Vãi thật! Đỉnh thế!]

"Mọi người đều biết, gia cảnh tôi khó khăn, có người mẹ bị bệnh nặng, bố tôi mất từ khi tôi còn rất nhỏ, hai mẹ con tôi nương tựa vào nhau. Vậy tôi quen Đỗ Tư Tuyết thế nào? Thực ra rất đơn giản, chúng tôi quen nhau trong một hoạt động quyên góp từ thiện. Cô ta đã quyên góp cho nhà tôi rất nhiều tiền, giúp tôi vượt qua thời khắc đen tối nhất của cuộc đời."

"Vì vậy, cô ta có ơn cứu mạng đối với tôi." Khương Ngôn mím môi, nói tiếp: "Sau này, khi cô ta tìm đến tôi, bảo tôi tham gia chương trình cùng cô ta, tôi đã không do dự mà đồng ý ngay. Để mọi người tin tưởng hơn vào mối quan hệ của chúng tôi, Đỗ Tư Tuyết đã đưa tôi đi gặp fan từ trước, đó là lý do vì sao người hâm mộ thường xuyên thấy tôi ở sân bay."

Khương Ngôn chậm rãi nói: "Sau khi lên chương trình, tôi nghe lời cô ta răm rắp. Tôi cứ ngỡ mình chỉ cần làm một người em trai ngoan ngoãn là được, nhưng không ngờ cô ta lại bắt tôi làm những chuyện này: lừa fan đi uống rượu, hẹn Kỷ Tinh Dã ra ngoài để hãm hại cậu ấy. Tôi rất muốn từ chối, nhưng tôi không có cách nào từ chối cả, tôi đã nhận ơn huệ của cô ta, nên bắt buộc phải nghe lời cô ta..."

"Vì vậy, thật sự xin lỗi mọi người..." Khương Ngôn cúi gập người trước ống kính.

[Khương Ngôn à, cậu không sai, người sai là Đỗ Tư Tuyết!]

[Đỗ Tư Tuyết lấy ơn đền oán, loại người làm từ thiện có mục đích này đúng là chẳng hề lương thiện chút nào!]

[Trời đất, không ngờ sự thật lại là như thế này! Thật sự không thể tin nổi...]

[Nói mới nhớ, nếu em trai kế là giả, bố mẹ Đỗ Tư Tuyết vốn không ly hôn, vậy sao cô ta lại nói mẹ mình đi nước ngoài có cuộc sống mới rồi? Sao cảm giác cô ta toàn nói dối thế nhỉ?]

[Khoan đã! Lại có dưa mới! Là bạn học cấp ba của Đỗ Tư Tuyết tung ra đấy!]

[Gia cảnh Đỗ Tư Tuyết rất bình thường, bố mẹ cô ta chỉ là người làm công ăn lương thôi!]

[Vãi, dưa đêm nay nhiều thật.]

[Chờ đã, mẹ của Đỗ Tư Tuyết hình như chính là dì Trần mà cô ta đưa đến chương trình đấy!]

[???]

Sau khi Khương Ngôn bóc trần sự thật cậu không phải em trai kế, trên mạng lập tức xuất hiện thêm những lời tố cáo về gia thế của Đỗ Tư Tuyết.

Người tiết lộ tự xưng là bạn học cấp ba của Đỗ Tư Tuyết. Đối phương kể lại rằng, thân thế và gia cảnh mà Đỗ Tư Tuyết xây dựng bấy lâu nay trong giới thực chất đều là giả tạo, cô ta chỉ là một cô gái bình thường xuất thân từ một gia đình cũng hết sức bình thường, không có gia sản kếch xù, không có nền tảng gia giáo lâu đời, càng chẳng phải tiểu thư thường xuyên diện đồ hiệu cao cấp. Thậm chí, còn có bạn học cấp ba nhận ra dì Trần chính là người mẹ từng đến họp phụ huynh cho Đỗ Tư Tuyết ngày trước, những tin tức nối tiếp nhau dồn dập đổ ập xuống.

#Đỗ Tư Tuyết Hư Vinh#

#Đỗ Tư Tuyết Kẻ Nói Dối#

#Hình Tượng Đỗ Tư Tuyết Sụp Đổ#

Hàng loạt hot search liên tục xuất hiện, cư dân mạng được một phen ăn dưa không ngừng nghỉ. Sự việc này còn được cư dân mạng đúc kết ra thêm những chủ đề khác.

[Nói ngoài lề một chút, các cô gái khi ra ngoài nhất định phải cẩn thận, đừng tùy tiện uống đồ uống hay rượu do người không quen biết mời, thực sự quá nguy hiểm.]

[Đặc biệt là món Long Island Iced Tea, đó là loại rượu mất kiểm soát trong truyền thuyết đấy, mọi người tuyệt đối đừng để hương vị của nó đánh lừa! Thực ra độ cồn của nó rất cao, là một loại rượu mạnh đấy!]

Trong khi dư luận trên mạng vẫn đang không ngừng lên men, Kỷ Tinh Dã trở về phòng ký túc xá, thấy Thịnh Luân Vũ đang ngồi đó với biểu cảm vô cùng phức tạp.

Cánh cửa được Kỷ Tinh Dã mở ra từ bên ngoài, một tia sáng hắt vào trong phòng.

"Kỷ Tinh Dã, lần sau cậu có thể chịu khó mở miệng nói với tôi nhiều hơn một chút được không?" Thịnh Luân Vũ tặc lưỡi đầy bực dọc: "Tôi đâu phải là người vô lý, cũng phân biệt được trắng đen phải trái mà."

Kỷ Tinh Dã nhìn cậu ta đầy kinh ngạc: "Trong hoàn cảnh đó, cậu tức giận là điều bình thường, tôi không trách cậu."

Nghe thấy thế, tảng đá đè nặng trong lòng Thịnh Luân Vũ cuối cùng cũng được trút bỏ, cậu huých tay Kỷ Tinh Dã: "Nhưng vẫn phải nói lời xin lỗi, chuyện lần này là tôi có lỗi với cậu."

Kỷ Tinh Dã khẽ nhếch môi: "Không sao đâu."

Ở một diễn biến khác, điện thoại của Đỗ Tư Tuyết gần như muốn nổ tung. Tất cả đều là cuộc gọi từ các nhãn hàng quảng cáo và đoàn phim đã đàm phán xong xuôi, chuẩn bị ký hợp đồng.

"Hủy hợp đồng? Không cần tôi nữa? Bảo hình ảnh tôi không tốt? Chó chết thật!" Đỗ Tư Tuyết cúp điện thoại, tức giận đến mức đập nát cả chiếc điện thoại trên tay.

Người quản lý Triệu Duyệt khẩn cấp từ nơi khác bay tới để giúp cô ta xử lý đống rắc rối này, nhưng đáng tiếc thay, bất kể cô ta có giải thích thế nào, các đạo diễn và bên đầu tư vẫn giữ thái độ cương quyết muốn hủy hợp đồng, kết cục này thực ra đã nằm trong dự liệu của Triệu Duyệt.

Lần này Đỗ Tư Tuyết đã bị bóc trần toàn diện, danh tiếng gần như tan tành, ngoài trừ một nhóm fan cuồng vẫn tiếp tục mù quáng ủng hộ, cô ta gần như không còn cơ hội nào để lật ngược thế cờ.

Triệu Duyệt không khỏi thở dài, Đỗ Tư Tuyết đúng là tự làm tự chịu, nếu không bày trò gây sự, cứ chăm chỉ nhận kịch bản đóng phim kiếm tiền trong giới, dù không thể đại bạo nhưng ít nhất việc duy trì vị thế diễn viên tuyến hai là chuyện trong tầm tay. Còn bây giờ, đừng nói là nhận phim điện ảnh hạng S, sợ rằng đến cả web drama rẻ tiền cũng khó mà có cửa.

Đúng lúc này, Đỗ Tư Tuyết lại nhận được điện thoại từ đạo diễn chương trình tạp kỹ. Sắc mặt cô ta lập tức chùng xuống, chuống điện thoại reo rất lâu, cuối cùng Triệu Duyệt nhìn không nổi nữa nên đã giúp cô ta bắt máy.

"Alô, là Đỗ Tư Tuyết phải không?"

"Xin lỗi đạo diễn, Tư Tuyết hiện tại không tiện, tôi là quản lý của cô ấy, có chuyện gì ông cứ nói với tôi là được."

Đạo diễn dùng giọng điệu nghiêm túc nói: "Đỗ Tư Tuyết gây ra chuyện như vậy trong chương trình, tổ sản xuất chúng tôi không thể nào giữ cô ấy lại được nữa. Hy vọng các người biết điều mà chủ động rời khỏi chương trình, tiền thù lao quay hình trước đó chúng tôi sẽ thanh toán đầy đủ, sự hợp tác của chúng ta kết thúc tại đây."

Triệu Duyệt liên tục gật đầu, vội vàng đồng ý.

Đỗ Tư Tuyết thẫn thờ ngồi trên ghế, ánh mắt vô hồn.
Triệu Duyệt tranh thủ làm việc xuyên đêm để thanh toán hợp đồng với tổ sản xuất, thu dọn hành lý của Đỗ Tư Tuyết rồi kéo ra ngoài.

"Đi thôi, về công ty trước đã." Triệu Duyệt muốn thốt ra vài lời an ủi sáo rỗng, nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Trong hoàn cảnh này, đến chính công ty cũng chưa biết phải sắp xếp cho cô ta ra sao.

Tương lai mù mịt, hy vọng đã quá mong manh, Đỗ Tư Tuyết ngồi trong xe với tâm trí mụ mị, cô ta nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi trong sự dằn xóc của chiếc xe đang chuyển động.

Rồi cô ta từ từ chìm vào một giấc mộng, giấc mơ này và thực tại mà cô đang trải qua hoàn toàn là hai thái cực.

Trong giấc mơ đó, Kỷ Tinh Dã vẫn là một nam minh tinh bị toàn mạng quay lưng. Chương trình vẫn là Khi Chúng Ta Trưởng Thành giống hệt hiện tại, nhưng lại chẳng có cái tên đáng ghét Kỷ Tri Ý.

Kỷ Tinh Dã tham gia chương trình cùng người sư huynh đồng môn là Trần Kinh Hạo với danh nghĩa là thực tập sinh. Trong chương trình, Kỷ Tinh Dã bị bôi nhọ rất thê thảm, còn cô ta thì ở đó ké nhiệt của cậu để thu hút sự chú ý và có thêm đông đảo người hâm mộ.

Điều kỳ diệu hơn là, trong mơ cô ta lại kết thân được với Tống Hân Nghi, lấy được cơ hội chụp ảnh bìa tạp chí từ tay cô ấy, đồng thời có được một nguồn tài nguyên thời trang đắt giá.

Giang Mộng Kiều người luôn bị cô ta kìm hãm và đạp đổ cuối cùng cũng không thể trở mình, rốt cuộc phải rời khỏi giới giải trí vì kỹ năng diễn xuất quá tệ.

Không chỉ vậy, trong chương trình, cô ta còn nảy sinh tình cảm mập mờ với Thịnh Luân Vũ. Đối phương từ chỗ thưởng thức cô ta, dần dần yêu cô ta say đắm, không thể rời xa cô ta nửa bước.

Cô ta và Thịnh Luân Vũ bắt đầu hẹn hò bí mật, Thịnh Luân Vũ là thiếu gia nhà họ Thịnh của tập đoàn Đỉnh Thịnh, chỉ cần cậu khẽ búng tay, vô số tài nguyên sẽ tự tìm đến tận cửa.

Sau này, Thịnh Luân Vũ nhận đóng một bộ phim điện ảnh và chủ động nhường lại vai nữ chính cho cô ta. Bộ phim đó chính là tác phẩm mà cô ta hằng mong ước, Âm Thanh Của Rừng.

Cuối cùng, dựa vào bộ phim này, cô ta và Thịnh Luân Vũ đã giành được đề cử cho danh hiệu Nam nữ diễn viên chính xuất sắc nhất.

Về sau, lấy bộ phim này làm nền tảng, họ thuận lợi song hành bước lên ngôi vị Ảnh đế và Ảnh hậu.

Tuyệt quá, giấc mơ này thật sự quá tuyệt vời.

Trong mơ, cô ta danh lợi song thu, lại còn thu hoạch được tình yêu đẹp như tranh vẽ, trở thành người chiến thắng cuối cùng của cuộc đời.

Đỗ Tư Tuyết mở bừng mắt, trên gương mặt tràn đầy vẻ tiếc nuối và hụt hẫng, nếu giấc mơ này là sự thật thì tốt biết mấy.

Nếu Kỷ Tri Ý không tham gia chương trình, liệu có phải tất cả mọi thứ đều sẽ diễn ra đúng như trong giấc mơ kia không?

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Đỗ Tư Tuyết rời khỏi chương trình, Khương Ngôn và dì Trần cũng theo đó mà rút lui.

Hiện tại chương trình thiếu mất ba người, các phân đoạn đã lên kế hoạch từ trước không còn phù hợp nữa, đạo diễn vội vàng điều chỉnh lại nhiệm vụ cho các khách mời.

"Nhiệm vụ hôm nay sẽ nhẹ nhàng hơn một chút. Ba giỏ rau lớn này đều là do chúng ta hái từ nhà kính, giờ các bạn hãy chia nhau ra chợ bán nhé. Tiền kiếm được sẽ là của các bạn, bữa tối sẽ do các bạn tự giải quyết." Đạo diễn thông báo.

Mọi người đều không có ý kiến gì với nhiệm vụ này. Nhân viên công tác phát công cụ bán hàng cho các nhóm, ai nấy đều nhận được một chiếc giỏ nhỏ đựng rau và một ít túi ni-lông thân thiện với môi trường.

Kỷ Tri Ý sau khi nhận dụng cụ liền nhanh tay phân loại và đóng gói toàn bộ rau vào túi, cô còn định giá cụ thể cho từng loại.

Cách làm này giúp tiết kiệm được thời gian cân đo, mọi người thấy tiện lợi liền làm theo. Chẳng mấy chốc, tất cả rau củ cần bán đã được phân chia xong xuôi.

Chợ cách ký túc xá một quãng, tổ sản xuất không cung cấp xe nên họ chỉ có thể đi bộ. Số rau đã đóng gói được xếp lên một chiếc xe đẩy nhỏ, các em trai thay phiên nhau đẩy.

Kỷ Tri Ý đi cùng Tạ Ngộ, cô đang thoải mái trò chuyện với anh về cuộc sống mấy năm ở nước ngoài. Tạ Ngộ đang nghe say sưa thì bỗng có một bóng người chen vào từ phía sau.

"Kỷ Tri Ý, chị có nóng không? Có cần em che ô cho không?"

Kỷ Tri Ý dừng câu chuyện, quay đầu nhìn người đàn ông vừa xuất hiện bên cạnh. Thịnh Luân Vũ sở hữu đôi mắt đào hoa luôn phảng phất nét cười, lúc này cậu khẽ nhếch môi đầy vẻ cợt nhả, rồi phấn khích vỗ vỗ vào chiếc ba lô đeo sau lưng: "Em có mang theo ô chống nắng đây."

Kỷ Tri Ý bật cười: "Không cần phiền thế đâu, chị có bôi kem chống nắng rồi."

"Kem chống nắng sao đủ được, nhất định phải thêm một lớp chống nắng vật lý nữa mới ổn!" Vừa nói, Thịnh Luân Vũ vừa ân cần lấy chiếc ô ra từ trong ba lô, cậu mở bung chiếc ô, che trên đầu mình và Kỷ Tri Ý.

Kỷ Tri Ý ngẩn người, cười nói: "Thật sự không cần đâu, cậu mau cất đi đi."

Tạ Ngộ không cảm xúc nhìn chiếc ô đang che trên đầu mà không hề đụng đến mình.

Lúc này, Thịnh Luân Vũ mới phát hiện ra sự hiện diện của Tạ Ngộ, khuôn mặt cậu lập tức xìu xuống. Nếu chỉ có hai người thì che chung một chiếc ô không sao, nhưng giờ lại lòi ra thêm Tạ Ngộ ở bên cạnh, đúng là khó xử.

"Được rồi, vậy lúc nào thấy nóng thì cứ nói với em nhé." Thịnh Luân Vũ bĩu môi nói.

Kỷ Tri Ý khẽ gật đầu: "Được, cảm ơn lòng tốt của cậu."

Sau khi thể hiện sự ân cần, Thịnh Luân Vũ cũng chẳng rời đi mà cứ lẽo đẽo theo sát Kỷ Tri Ý, chốc lát lại lấy nước cho cô uống, lúc lại đưa tai nghe bluetooth cho cô, đòi chia sẻ chung một bài hát.

Kỷ Tinh Dã đang đẩy xe đẩy phía sau khẽ nhíu mày, cái tên "công khổng tước" này lại bắt đầu giở trò rồi.

Kỷ Tinh Dã đẩy thêm một lúc nữa rồi đẩy chiếc xe cho Tống Diệc An: "Cậu đẩy đi, tôi lên phía trước đây."

"Được." Tống Diệc An thuận tay nhận lấy, bắt đầu kéo xe.

"Chị." Kỷ Tinh Dã gọi.

Kỷ Tri Ý quay đầu lại, vội vàng đi tới bên cạnh em trai: "Sao thế?"

Kỷ Tinh Dã liếc mắt nhìn Thịnh Luân Vũ một cái: "Không có gì, chỉ là muốn đi cùng chị thôi."

Kỷ Tri Ý mỉm cười: "Sao vậy? Hồi bé chẳng chịu quấn quýt lấy chị, sao giờ lại thành ra hay bám chị thế này?"

Kỷ Tinh Dã sờ sờ mũi, hỏi ngược lại: "Không được sao?"

"Được được chứ, Tiểu Dã nhà chúng ta mãi mãi là cậu em trai đáng yêu nhất của chị."

Đoàn người hùng hậu kéo nhau đến chợ. Khi đến nơi, mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng chạng vạng lờ mờ, những vệt ráng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời.

Vị trí đẹp nhất của khu chợ đã bị các tiểu thương chiếm chỗ từ sớm, nhưng nhờ có hiệu ứng ngôi sao, không ít người bán hàng đã chủ động mời họ đến đặt sạp cùng mình.

Việc bán rau diễn ra vô cùng suôn sẻ, rau củ của họ lại tươi ngon nên chẳng mấy chốc, toàn bộ rau trên tay mọi người đều đã bán sạch.

Thu hoạch được 347 tệ.

Mọi người quyết định đến quán cơm mua ít đồ ăn rồi đóng gói mang về.

Thịnh Luân Vũ khiêng chiếc bàn gấp trong bếp ra sân ký túc xá, lúc này gió thổi hiu hiu, quả là một nơi lý tưởng để hóng mát.

Mọi người cùng nhau khiêng bàn chuyển ghế, bày biện thức ăn đã mua ra bàn. Một bữa tiệc nhỏ ấm cúng và đầy thư thái bắt đầu.

Không khí đang lúc tuyệt vời, Thịnh Thanh Quả nâng ly đồ uống lên chúc mừng Kỷ Tinh Dã: "Chúc anh Tinh Dã sự nghiệp rực rỡ, tương lai trải đầy hoa tươi."

Kỷ Tinh Dã nâng ly đáp lễ: "Cảm ơn em."

"Vậy em cũng chúc anh tiền đồ vô lượng, mỗi ngày đều vui vẻ nhé." Tống Diệc An khoác vai Kỷ Tinh Dã, cụng ly với cậu.

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều nở nụ cười đầy ẩn ý, tiếng cười bay theo làn gió chiều, khiến khung cảnh trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

Mọi người vừa ăn cơm, vừa hóng gió, những cư dân mạng đang xem livestream cũng cảm nhận được bầu không khí thư thái, dễ chịu ấy.

Cùng lúc đó, Đỗ Tư Tuyết và Triệu Duyệt trở về trụ sở Đỉnh Thịnh Giải Trí tại thành phố A.

Đỗ Tư Tuyết bước xuống xe với vẻ mặt đầy mệt mỏi. Trước cửa công ty, người ra kẻ vào vẫn tấp nập, ai nấy đều vội vã, họ tình cờ chạm mặt một nhóm người đi tới.

Người phụ nữ đi ở giữa trang điểm đậm, trên người sực nức mùi phấn son, cô ta bước đi trên đôi giày cao gót 15 phân, lướt qua họ với khí thế hung hăng.

Đỗ Tư Tuyết bĩu môi châm chọc: "Mang đôi giày cao như vậy, chẳng sợ lúc lên sân khấu ngã chổng vó sao. Đến lúc đó mà làm trò cười, khéo lại có thêm một cái hot search cho xem."

Triệu Duyệt nhìn cô ta, thấy cô ta vẫn còn tâm trí đi soi mói người khác thì lòng đầy ngổn ngang.

Đỗ Tư Tuyết vừa về đến công ty đã bị cấp trên phê bình một trận tơi tả, toàn bộ lịch trình sắp tới của cô ta đều bị hủy bỏ.

Dạo này thì đừng hòng xuất hiện hoạt động gì nữa, còn chuyện tương lai thế nào, thì phải xem tình hình đã. Hiện tại hợp đồng nghệ sĩ của cô ta vẫn chưa hết hạn, công ty cũng chẳng muốn đơn phương chấm dứt, nếu không lại phải ngược lại đền bù phí vi phạm hợp đồng cho nghệ sĩ. Một vụ làm ăn lỗ vốn như vậy, công ty đời nào lại ngu ngốc mà đi chấm dứt hợp đồng lúc này.

Vì vậy, trước mắt chỉ đành để Đỗ Tư Tuyết ngồi chơi xơi nước tại công ty, nhưng tuyệt đối không cho cô ta bất cứ hoạt động thương mại hay tài nguyên nào.

Đỗ Tư Tuyết tất nhiên hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình, cô ta đã bị đóng băng rồi.

Đáng ghét!

Đỗ Tư Tuyết nghiến chặt răng. Sự bất mãn trong lòng cô ta bắt đầu bị giấc mộng kia khuấy động. Giấc mơ đó quá chân thực, chân thực đến mức khiến cô cảm thấy như nó đã từng thực sự xảy ra.

Đúng lúc này, Đỗ Tư Tuyết lướt điện thoại, đột nhiên con ngươi co rút lại.

Trên màn hình hiện lên một hot search mới nhất.

#Khổng Mỹ Như Ngã Trên Sân Khấu#

#Ảnh Khoảnh Khắc Khổng Mỹ Như Ngã#

Đỗ Tư Tuyết kinh ngạc đến tột độ, cô ga vừa mới nhìn thấy Khổng Mỹ Như mang đôi giày cao lênh khênh, buông lời châm chọc cô nàng sẽ ngã trên sân khấu, chỉ là vì cô nhớ lại trong mơ cũng từng xảy ra chuyện này. Trong diễn biến của giấc mơ, Khổng Mỹ Như tham gia một buổi dạ tiệc thương mại, cô nàng sẽ hát một bài nhưng vì sân khấu ngoài trời trơn trượt, lại đi đôi giày quá cao nên không thể giữ thăng bằng, kết quả là trượt chân ngã nhào xuống sân khấu, vì cú ngã quá bất ngờ nên biểu cảm trên mặt cô nàng khi đó trông cực kỳ dữ dằn.

Tai nạn này đã trở thành ảnh đen để đời mà Khổng Mỹ Như mãi không thể xóa bỏ, bị cư dân mạng chế giễu hết lần này đến lần khác.

Bây giờ, điều trong mơ lại thực sự ứng nghiệm ngoài đời thực. Chẳng lẽ, giấc mơ đó là thật?

Đỗ Tư Tuyết không nhịn được mà bắt đầu suy diễn, nếu giấc mơ là thật, thì Kỷ Tri Ý vốn dĩ không nên xuất hiện mới đúng.

Thế nhưng thực tế là Kỷ Tri Ý đã xuất hiện, cô đã ngăn cản tất cả những gì lẽ ra phải xảy ra.

Chẳng lẽ...

Kỷ Tri Ý cũng biết trước những chuyện trong mơ đó sao?