Chương 4 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Dù trong lòng đã có dự cảm, nhưng Kỷ Tinh Dã vẫn khó mà tin được. Vì vậy, khi Kỷ Tri Ý bước ra từ sau tấm bình phong, cậu thoáng sững người, ánh mắt lộ rõ sự khó tin không hề che giấu.

Lúc này, trên bình luận livestream.

[Đệch! Ai đây?]

[Vi ci eo! Tôi cứ tưởng Tống Hân Nghi đã là khách mời đẹp nhất nhóm người thường rồi, không ngờ còn có người đỉnh hơn!]

[Thật sự bị visual này đập thẳng vào mặt... nhưng mà, nữ khách mời này là ai vậy? Xinh vãi nhái, là minh tinh à?]

[Không biết luôn. Nếu là người trong giới thì không thể nào tôi không có ấn tượng gì được.]

[Nếu là người thường thì nhan sắc này không vào showbiz thì phí quá.]

[Hay là cô ấy cố tình tham gia chương trình này để debut?]

Mọi người bắt đầu đủ kiểu suy đoán về thân phận của Kỷ Tri Ý, sự tò mò bị kéo căng đến mức tối đa.

Ngay tại hiện trường, khi Kỷ Tri Ý nhìn thấy Kỷ Tinh Dã, ánh mắt cô khẽ dao động.

Cậu... đã khác rồi.

Cả người cậu trở nên yên lặng hơn hẳn, giữa hàng mày khóe mắt còn thoáng hiện một tia trầm lặng khó nhận ra.

So với dáng vẻ ba năm trước khi bỏ nhà ra đi, ngông cuồng, cố chấp nhưng lại tràn đầy khí thế, hiện tại cậu đã khác đi rất nhiều.

Thậm chí còn có chút trùng khớp với bóng dáng cậu trong giấc mơ, nơi cậu đứng trên tầng thượng cao vút.

Kỷ Tri Ý vô thức siết chặt ngón tay, rồi lại từ từ buông ra.

May mà... mọi thứ vẫn còn kịp.

Ngay khi Kỷ Tinh Dã còn chưa kịp phản ứng, Kỷ Tri Ý đã bước lên, ôm lấy cậu.

Giọng nói quen thuộc khẽ vang bên tai: "Tiểu Dã, chị đến rồi."

Cả người Kỷ Tinh Dã cứng đờ trong khoảnh khắc ấy.

Trong chớp mắt, một cảm giác chua xót như muốn trào dâng từ tận lồng ngực.

[Có phải ảo giác không? Sao tôi cảm giác không khí giữa hai người này hơi... xúc động muốn rơi nước mắt vậy?]

[Hình như tôi vừa thấy mắt Kỷ Tinh Dã hơi đỏ đúng không?]

[Đây là chị gái của Kỷ Tinh Dã à? Chị ruột hay là chị thực tập do chương trình sắp xếp vậy? Trước giờ chưa từng nghe nói anh ta có chị gái nha.]

Có khán giả không hiểu vì sao lại bị cảnh này chạm vào, trong lòng cũng bắt đầu thấy mắt mình cay cay, nhưng còn chưa kịp nói thêm gì, antifan đã lập tức tràn lên, spam kín cả màn hình.

[Không phải chứ? Vừa lên sóng đã bắt chước Đỗ Tư Tuyết diễn cảnh chị em tình thâm à? Ọe, gượng ép phát ngấy.]

[Diễn xuất của Kỷ Tinh Dã lố thật đấy! Nào là sững sờ, nào là xúc động quá đà. Tổ chương trình chọn người cũng tài thật, ghép hai người này đóng vai chị em, đừng nói chứ, hợp kiểu giả trân luôn!]

[Người thường này chắc cũng khát fame đến phát điên rồi. Muốn diễn cảnh chị em thân thiết để chiếm spotlight, nhưng làm hơi lố rồi đấy!]

[Ai dính tới Kỷ Tinh Dã thì cũng chẳng phải dạng tốt đẹp gì. Không muốn xem cậu ta với nữ khách mời này chút nào!]

Loạt bình luận của antifan vừa tràn lên, những khán giả ban nãy còn đang xúc động bỗng thấy cũng có lý thật.

Biết đâu đây là người Kỷ Tinh Dã cố ý nhờ tới để diễn kịch thì sao?

Nghe nói tính cách cậu giả tạo lắm, vì nổi tiếng thì chuyện gì cũng làm được.

Kỷ Tinh Dã nhất thời luống cuống, hai tay không biết phải đặt đâu. Đến khi Kỷ Tri Ý buông cậu ra, ánh mắt cậu vẫn lảng tránh, không dám dừng lại trên người cô.

Ba năm rồi họ chưa gặp lại nhau.

Ba năm ấy, cuối cùng vẫn để lại giữa họ một khoảng cách xa lạ khó gọi tên.

"Cô là chị gái của Kỷ Tinh Dã à?" Trần Kinh Hạo không nhịn được tò mò lên tiếng, ánh mắt dò xét không ngừng đảo qua người Kỷ Tri Ý.

Kỷ Tri Ý khẽ liếc cậu ta bằng khóe mắt, sau đó quay về phía máy quay, thẳng thắn giới thiệu: "Chào mọi người, tôi là Kỷ Tri Ý, chị gái của Kỷ Tinh Dã. Chị ruột."

Lời này vừa dứt, hiện trường lập tức xôn xao, còn phần bình luận thì bùng nổ.

[Đệch! Kỷ Tinh Dã vậy mà lại có chị ruột?]

[Tôi cứ tưởng cậu ta là trẻ mồ côi chứ. Với cái nhân phẩm đó, nhìn chẳng giống người được bố mẹ dạy dỗ tử tế gì cả.]

[Tiếc thật, chị gái này khí chất quá ổn, nhìn là biết người có giáo dưỡng, visual cũng đỉnh nữa. Nếu không phải chị của Kỷ Tinh Dã thì chắc tôi quay xe stan chị ấy luôn rồi.]

Bị Kỷ Tri Ý liếc qua đầy lạnh nhạt, trong lòng Trần Kinh Hạo khẽ thắt lại. Trong thoáng chốc, những chuyện cậu ta từng làm với Kỷ Tinh Dã bất giác hiện lên, khiến một tia chột dạ len lỏi.

Nhưng rất nhanh, cảm giác ấy đã bị cậu ta ép xuống, chẳng qua chỉ là chị gái thôi mà, có thể làm được gì chứ?

Kỷ Tinh Dã lúc này tâm trạng rối bời, trong đầu đầy những câu hỏi muốn hỏi cô, tại sao cô lại đến đây?

Nhưng đúng lúc đó, nhân viên công tác lên tiếng nhắc mọi người vào trong nhà để thực hiện một đoạn phỏng vấn ngắn.

Mục đích chính là để các khách mời nhanh chóng làm quen với nhau, sau khi vào trong, bốn cặp chị em lần lượt ngồi xuống sofa trong phòng khách.

Nhân viên công tác bắt đầu đặt câu hỏi. Thấy Tống Diệc An cứ gãi đầu đầy tò mò, người đó bật cười hỏi: "Xem ra anh Tống chắc đang rất thắc mắc vì sao chị họ mình lại xuất hiện ở đây nhỉ? Hay là mời chị Tống trực tiếp giải đáp cho mọi người luôn nhé?"

Tống Hân Nghi khẽ nhướng mày: "Có gì đâu mà ngạc nhiên? Dù sao tôi cũng xem như nửa chân trong giới. Dạo này hiếm lắm mới tự cho mình nghỉ phép, muốn thử trải nghiệm gì đó mới mẻ, đúng lúc tổ chương trình gửi lời mời nên tôi nhận luôn."

Với sự xuất hiện của cô ấy, Tống Diệc An đúng là vừa bất ngờ vừa vui mừng.

Trước khi đăng ký chương trình, cậu đã gửi cho tổ sản xuất danh sách kha khá anh chị em họ hàng để dự phòng. Trong đó, Tống Hân Nghi là người có máu mặt nhất, lại vốn khá kiêu ngạo, nhìn kiểu gì cũng không giống người có thể dễ dàng mời được.

Không ngờ cô ấy thật sự tới.

Hồi nhỏ, Tống Diệc An cực kỳ thích bám theo chị họ chơi cùng. Sau này lớn lên, mỗi người đều có vòng tròn quan hệ và sự nghiệp riêng, dần ít gặp nhau hơn.

Vì chuyện đó, cậu từng thấy hụt hẫng. Không ngờ bây giờ hai người lại có cơ hội cùng nhau tham gia show thực tế, vừa hay bù đắp cho khoảng thời gian đã bỏ lỡ.

Nghĩ đến đây, cậu lập tức phấn khích, cười toe: "Ghê thật, em cứ tưởng trên đời này chẳng ai mời nổi chị họ em cơ."

Tống Hân Nghi giơ tay gõ nhẹ lên đầu cậu, vừa cười vừa mắng: "Bớt tâng bốc chị lại. Chị có phải Thiên Vương lão tử đâu."

Cú đánh nhẹ ấy khiến Tống Diệc An như quay về những ngày còn bé, lập tức bắt đầu lên mặt: "Biết gì không hả chị, em đang khen chị đó!"

Màn tương tác của hai người khiến cư dân mạng đồng loạt gào lên vì quá đáng yêu.

Tiếp đó, nhân viên công tác quay sang Đỗ Tư Tuyết: "Cô Đỗ có vẻ chẳng hề bất ngờ khi em trai kế của mình xuất hiện. Điều gì khiến cô chắc chắn người đó là Khương Ngôn vậy?"

Đỗ Tư Tuyết quay sang nhìn Khương Ngôn đang ngồi bên cạnh, hai người trao nhau một ánh mắt, rồi cô ta mỉm cười đáp: "Xin đấy, đây là cậu em trai thân thiết nhất, cũng là duy nhất của tôi. Không là em ấy thì còn có thể là ai nữa?"

Giọng điệu vừa mang chút nũng nịu, vừa phảng phất vẻ tự hào, lập tức ghi điểm lớn.

Phần bình luận cũng ngay lập tức bùng nổ.

[Aaaa chị em nhà này đáng yêu quá!]

[Đúng kiểu "em trai cưng của chị" luôn á trời!]

[Ai mà không mê vibe chị em này cho được?]

Nhân viên công tác hài lòng gật đầu, sau đó quay sang cặp vẫn còn khá xa cách là Trần Kinh Hạo và Tô Nguyệt Vân: "Còn anh Kinh Hạo thì sao? Có bất ngờ trước sự xuất hiện của cô Tô không?"

Trần Kinh Hạo mỉm cười đáp: "Ừm, đúng là hơi bất ngờ, nhưng đã là sắp xếp của tổ chương trình thì chắc chắn tôi không có ý kiến gì. Từ giờ về sau, tôi sẽ cố gắng hợp tác thật tốt với chị Nguyệt Vân."

Nụ cười nơi khóe môi Tô Nguyệt Vân thoáng khựng lại. Không hiểu sao, cô ta luôn có cảm giác trong lời nói của Trần Kinh Hạo có chút miễn cưỡng khó diễn tả.

Rất nhanh sau đó, nhân viên công tác chuyển ánh nhìn sang Kỷ Tinh Dã và Kỷ Tri Ý.

"Anh Kỷ, việc chị ruột bất ngờ tham gia chương trình chắc hẳn khiến anh rất vui nhỉ? Có mong chờ những chặng ghi hình sắp tới không?"

Lúc này, Kỷ Tinh Dã hoàn toàn chẳng có tâm trạng để nghĩ đến chuyện đó.

Trong đầu anh chỉ có một câu hỏi, Kỷ Tri Ý rốt cuộc có biết mình đang làm gì không?

Với thân phận của cô, sao lại có thể xuất hiện trên một show thực tế kiểu này, nơi mọi nhất cử nhất động đều bị phóng đại vô hạn?

Huống chi trên mạng còn đầy antifan của cậu, bọn họ mắng cậu thì thôi nhưng nếu vì cậu mà cô cũng bị kéo vào vòng xoáy đó...

Kỷ Tinh Dã thậm chí không dám nghĩ tiếp.

Thấy cậu mãi không lên tiếng, nhân viên công tác đành nhắc lại câu hỏi lần nữa.

Kỷ Tinh Dã cau mày, có phần bực bội buột miệng đáp: "Không mong chờ... phiền."

Phần bình luận lập tức nổ tung.

[Ghê thật! Không hổ danh vua cool ngầu! Đã toxic thì đến chị ruột cũng không tha, hết cứu nổi rồi!]

Khán giả sốc nặng trước thái độ của Kỷ Tinh Dã với chị gái mình.

Ngay cả các khách mời tại hiện trường cũng âm thầm trao đổi ánh mắt, bầu không khí trở nên có chút vi diệu.

Trong lòng Trần Kinh Hạo thì sung sướng đến mức muốn vỗ tay. Cậu ta chỉ mong Kỷ Tinh Dã càng lúc càng cáu kỉnh, như vậy càng làm nổi bật hình tượng ôn hòa, dễ gần của cậu ta hơn, vừa kéo được thiện cảm người qua đường, vừa tranh thủ hút thêm fan.

Dù nhiều năm ít gặp, sự ăn ý được bồi đắp từ thuở nhỏ giữa hai chị em vẫn chưa từng mất đi.

Kỷ Tri Ý biết rõ cậu đang lo lắng điều gì. Cô không muốn mọi người hiểu lầm cậu.

Thế nên cô khẽ cong môi, giọng điệu vừa bình thản vừa mang theo chút trêu chọc: "Tiểu Dã, em không hoan nghênh chị à? Nếu thật sự không muốn chị ở đây, chị có thể rời đi ngay."

Đương nhiên không phải!

Thấy Kỷ Tri Ý làm bộ đứng dậy, Kỷ Tinh Dã lập tức luống cuống.

Cậu vội vàng nắm lấy tay cô, siết rất chặt.

Vẻ lạnh lùng thường ngày gần như tan biến sạch, thay vào đó là biểu cảm vừa đáng thương vừa vô tội: "Em... em không có ý đó... chị, chị đừng đi."

Tiếng "chị" đầu tiên còn có chút gượng gạo xa cách, nhưng đến tiếng thứ hai, đã tự nhiên hơn hẳn.

Tai Kỷ Tinh Dã hơi đỏ bừng lên, đột nhiên cậu thấy mình lúc này chẳng khác nào một đứa trẻ tủi thân đang níu người lớn đòi kẹo.

Nhưng vì sợ Kỷ Tri Ý thật sự hiểu lầm, cậu vội vàng giải thích thêm: "Sao em có thể không hoan nghênh chị được... chỉ là... chỉ là em bất ngờ quá thôi..."

Nói xong, cậu khẽ mím môi, hàng mi dài thấp thỏm chớp liên tục, để lộ rõ vẻ căng thẳng chẳng thể che giấu.

Khán giả cũng nhanh chóng phát hiện ra sự tương phản này, ai nấy đều thấy mới mẻ vô cùng.

[Ủa khoan... sao tự nhiên tôi thấy Kỷ Tinh Dã đáng yêu thế nhỉ? Đúng chuẩn mềm mại luôn ấy!]

[Đúng đúng! Bình thường mặt cậu ta lạnh tanh, kiểu như cả thế giới nợ mình 250 vạn ấy, nhìn rất khó gần. Thế mà giờ lại bày vẻ tủi thân, còn đỏ mặt ngượng ngùng nữa chứ. Cứu tôi, quả soft này đấm thẳng vào tim luôn, đang cool ngầu tự nhiên mềm xèo, chết tôi rồi!]

[Trời má, sống đủ lâu đúng là chuyện gì cũng thấy. Vua cool ngầu mà cũng biết đỏ mặt à? Tôi chụp màn hình rồi nhé!]

[Xì, giả trân thôi. Rõ ràng là diễn theo kịch bản. Tủi thân gì, đỏ mặt gì, tất cả đều là setup cả. Đừng để Kỷ Tinh Dã lừa mấy người!]

Nhưng ngay lập tức có người lên tiếng phản bác: [Khoan đã... chẳng phải diễn xuất của Kỷ Tinh Dã nổi tiếng tệ hại sao? Nếu là diễn, cậu ta có thể diễn tự nhiên tới mức không lộ chút dấu vết nào, cứ như phản ứng bản năng vậy à?]

Câu hỏi này vừa được nêu ra, đám antifan bỗng nhất thời cứng họng.

Đúng vậy.

Diễn xuất của Kỷ Tinh Dã vốn bị chê rất nhiều.

Nếu thật sự là diễn, sao cậu có thể diễn ra vẻ mặt tự nhiên đến thế?

Lúc này, Kỷ Tri Ý đã đứng dậy khỏi sofa.

Cô cúi đầu nhìn Kỷ Tinh Dã vẫn đang nắm chặt lấy tay mình, đáy mắt thoáng hiện ý cười đầy cưng chiều. Cô vừa định đưa tay lên xoa đầu cậu em trai lớn xác này...

Ai ngờ Kỷ Tinh Dã theo phản xạ vô thức nghiêng đầu né tránh, Kỷ Tri Ý khựng lại, lùi về sau một bước, bàn tay phải đang vươn ra của cô cứ thế hạ xuống, vô tình đặt lên đầu một thiếu niên đang ngồi ngay cạnh.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, đến mức tất cả đều ngây người.

Khương - người vô tình bị xoa trúng đầu - Ngôn lập tức ngơ ngác, khi đối diện với ánh mắt lạnh nhạt nhưng đầy khí chất của Kỷ Tri Ý, gương mặt thanh tú của cậu ta lập tức đỏ bừng.

Cảnh tượng ấy khiến phần bình luận hoàn toàn bùng nổ.

[Aaaa cứu mạng cứu mạng! Đây là cảnh thần tiên gì vậy?! Chị gái xinh đẹp lạnh lùng x em trai cún con, couple này tôi ship tới tận cùng luôn!]

[A a a điên rồi điên rồi! Mặt em trai Khương đỏ bừng luôn kìa! Một lúc được thấy hai cậu em đỏ mặt, tim tôi chịu không nổi rồi!]

[Che mặt... tôi có thể nói là ngay khoảnh khắc đó, chính tôi cũng bị chị đẹp thả thính không? Chị ấy đẹp điên luôn.]

[Làm sao đây, tự nhiên tôi cũng muốn được nữ thần tỷ tỷ xoa đầu quá!]

Kỷ Tri Ý rất nhanh thu tay lại, khẽ nói một câu xin lỗi.

Mặt Khương Ngôn đỏ đến mức tưởng như chỉ cần hắt thêm gáo nước là có thể bốc khói ngay tại chỗ.

Cậu ta hơi ngượng ngùng, lí nhí đáp lại: "Không sao đâu ạ."

Còn Kỷ Tinh Dã ngồi bên cạnh nhìn thấy cảnh ấy thì khẽ mím môi.

Không hiểu sao nhìn Khương Ngôn, cậu bỗng thấy có chút... ngứa mắt.

Có lẽ chính bản thân cậu cũng không nhận ra vẻ mặt mình từ lúc nào đã không còn là kiểu lạnh tanh bất biến nữa, mà trở nên sống động hơn rất nhiều.

Ví dụ như lúc này.

Và cư dân mạng tinh mắt cũng lập tức phát hiện ra.

[Ha ha ha, Kỷ Tinh Dã hình như... ghen rồi kìa?!]