Chương 24 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Trò chuyện xong xuôi, Đỗ Tư Tuyết liền quay người rời đi. Giang Mộng Kiều liếc thấy tuýp thuốc mỡ trên tay cô ta, cùng với bóng lưng cô ta đang đi về phía phòng của Thịnh Luân Vũ, cô ấy khẽ bấu nhẹ lòng bàn tay vẫn còn thô ráp vì bị đất cát quẹt trúng, lồng ngực như có thứ gì đó chèn ép, nghẹn ứ lại.

Còn chưa kịp tiêu hóa hết mớ cảm xúc hỗn độn đột ngột ập đến này thì điện thoại của lại đổ chuông, là cuộc gọi từ người quản lý.

"Alo Mộng Kiều, em thực sự không định lên tiếng đính chính một chút nào sao?" Giọng điệu người quản lý vô cùng gấp gáp: "Mấy người trên mạng vẫn đang mắng ấy chửi em kìa. Thực ra chuyện em dùng đóng thế khi treo dây cáp là có lý do cả, chẳng phải thế sao? Cứ trực tiếp lên bài kể khổ, chắc chắn sẽ không còn ai nói ra nói vào gì em nữa!"

Giang Mộng Kiều siết chặt điện thoại, khẽ thở dài: "Nhưng chuyện này là tai nạn xảy ra ở đoàn phim Tiên Duyên Truyện. Lúc đó để không làm ảnh hưởng đến tiến độ quay của đoàn, sự cố an toàn này mới bị giấu nhẹm đi. Nếu bây giờ em nói ra thì chẳng khác nào lại đẩy đoàn phim vào đầu sóng ngọn gió. Em thấy không cần thiết, hơn nữa đạo diễn của Tiên Duyên Truyện còn có ơn nâng đỡ đối với em, em không muốn gây rắc rối cho chú ấy."

Người quản lý cũng chẳng biết phải nói gì thêm nữa, chỉ đành đầy bất lực lên tiếng: "Em lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho người khác, sao em không chịu nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn một chút đi!"

Giang Mộng Kiều trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói: "Chuyện này cũng đã qua lâu như vậy rồi, giờ lật lại nói chưa chắc đã có người tin, biết đâu họ còn chụp cho em cái mũ ngụy biện, lấp l**m lỗi lầm. Hiện tại phốt đen của em trên mạng đâu chỉ có mỗi việc dùng đóng thế, chính bản thân em cũng tồn tại vấn đề rất lớn về năng lực, đây đều không phải là những chuyện có thể giải quyết dứt điểm trong một sớm một chiều."

Người quản lý biết Giang Mộng Kiều đang muốn nói đến vấn đề kỹ năng diễn xuất bị sa sút: "Chao ôi, vậy em bảo phải làm thế nào bây giờ?"

Ánh mắt bình lặng của Giang Mộng Kiều hướng về phía bờ biển sâu thẳm cách đó không xa: "Cứ mặc kệ đi ạ, độ thảo luận tự khắc sẽ giảm xuống thôi."

"Nhưng mà cứ như vậy thì công chúng sẽ càng hiểu lầm em sâu sắc hơn đấy!" Người quản lý sốt ruột: "Muốn bôi đen một người thì chỉ cần một cái miệng, chứ tẩy trắng đâu có dễ dàng như thế."

Người quản lý dừng lại một chút, giọng điệu bỗng trở nên sâu xa hơn: "Mộng Kiều, em nói thật lòng cho chị nghe xem nào, em chưa từng nghi ngờ Đỗ Tư Tuyết bao giờ à?"

Giang Mộng Kiều ngẩn người: "Tại sao lại phải nghi ngờ cậu ấy?"

Người quản lý thở dài thườn thượt: "Em đúng là quá lương thiện rồi, trong cái giới giải trí này làm gì có tình cảm chân thật nào chứ. Biết đâu chính Đỗ Tư Tuyết là kẻ đứng sau giật dây ngầm, chỉ là chúng ta chưa tìm được bằng chứng mà thôi. Hơn nữa, cô ta rõ ràng là bên được hưởng lợi nhiều nhất còn gì."

Giang Mộng Kiều muốn phản bác, cô ấy hé miệng định nói gì đó nhưng rốt cuộc lại chẳng thể thốt nên lời. Nếu là trước đây, cô ấy sẽ không chút do dự mà phủ nhận ngay, cho rằng chuyện đó tuyệt đối không phải do Đỗ Tư Tuyết làm.

Thế nhưng sau khi trải qua những chuyện của hai ngày nay, Giang Mộng Kiều bỗng nhiên lại dao động.

Người quản lý khẽ thở dài: "Tự em hãy suy nghĩ cho thật kỹ đi!"

Giang Mộng Kiều vốn là người có tính cách chậm nhiệt, lại hơi mắc hội chứng sợ xã hội nên cô ấy không bao giờ chủ động bắt chuyện với người khác.

Đỗ Tư Tuyết là người bạn đầu tiên chủ động bước vào cuộc đời và sớt chia mọi tâm tư với cô ấy, cho nên dù có chuyện gì xảy ra, dù tốt hay xấu, cô ấy đều sẽ đem kể cho Đỗ Tư Tuyết nghe. Họ cứ thế tự nhiên trở thành một đôi bạn thân thiết, và trong lòng Giang Mộng Kiều, cô ấy luôn đặt vị trí của Đỗ Tư Tuyết ở một nơi vô cùng quan trọng.

Giữa bạn bè với nhau, có đôi khi những tổn thương lại đến từ những điều rất nhỏ nhặt hay những hành động vô tình, nhưng nếu chỉ vì thế mà nâng quan điểm lên thành nghi ngờ nhân phẩm của đối phương thì vẫn còn quá vội vàng. Ánh mắt Giang Mộng Kiều lộ rõ vẻ hoang mang, mờ mịt.

Đúng lúc này, cô ấy quay người lại thì bất ngờ chạm phải một đôi mắt trong trẻo, lạnh lùng, Giang Mộng Kiều hơi ngẩn người.

Kỷ Tri Ý đang tựa người vào tường, có vẻ như cô đã đứng đợi ở đây từ khá lâu rồi. Cô giơ giơ chiếc túi trong tay lên, ái ngại lên tiếng: "Lúc tôi đi tới đây thì vừa vặn thấy cô đang gọi điện thoại. Ngại quá nhé, tôi không cố ý nghe lén đâu."

Giang Mộng Kiều mỉm cười lắc đầu: "Không sao đâu mà, không có gì đâu."

Kỷ Tri Ý lấy lọ thuốc trong túi ra, dịu dàng nói: "Tôi thấy lòng bàn tay cô bị trầy xước, ngoài bãi biển có nhiều đất cát, nếu bị mài rách da mà không xử lý thì dễ bị nhiễm trùng vi khuẩn lắm đấy."

Bàn tay đang siết chặt bấy lâu nay của Giang Mộng Kiều được Kỷ Tri Ý nhẹ nhàng kéo mở ra. Nỗi bực bội, nghẹn ngào trong lòng Giang Mộng Kiều bỗng chốc bị một dòng nước ấm áp cuốn trôi sạch sẽ.

Việc được đối xử và chăm sóc chu đáo như một người em gái thế này khiến Giang Mộng Kiều có chút ngại ngùng, cô ấy nhỏ giọng nói: "Cô quan sát tinh tế thật đấy, cảm ơn cô nhiều nhé, Kỷ Tri Ý."

Kỷ Tri Ý khẽ nhếch môi: "Đừng suốt ngày mở miệng ra là cảm ơn nữa, chuyện nhỏ ấy mà."

Ngay khoảnh khắc này, Giang Mộng Kiều đã hoàn toàn quăng lời dặn dò của Đỗ Tư Tuyết ra sau đầu. Một người có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại ấm áp như Kỷ Tri Ý quả thực rất dễ khiến người ta muốn xích lại gần.

Sau khi xử lý xong vết thương ở lòng bàn tay, Kỷ Tri Ý phát hiện đầu gối Giang Mộng Kiều cũng có vết bầm tím nên đã mua sẵn cả thuốc tan máu bầm đưa cho cô ấy, bảo cô ấy mang về phòng tự bôi, Giang Mộng Kiều hai tay rụt rè cầm lấy túi thuốc, lại khẽ nói một tiếng cảm ơn.

Lúc này, Kỷ Tri Ý ngước mắt nhìn thẳng vào Giang Mộng Kiều, trong đáy mắt thoáng hiện lên một tia sâu xa đầy ẩn ý: "Tôi thấy người quản lý của cô nói rất có lý đấy. Đôi khi, tâm hại người không nên có nhưng tâm phòng người thì nhất định phải có, người càng thân cận lại càng khiến chúng ta khó lòng phòng bị nhất. Biết đâu, cô có thể thử điều tra lại vụ tai nạn treo dây cáp năm đó xem sao, xem xem rốt cuộc đó có thật sự là một sự cố ngoài ý muốn hay không..."

Ý tưởng này quá mức táo bạo, khiến Giang Mộng Kiều đột ngột trợn tròn hai mắt vì kinh hãi.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Sau khi các khách mời ngủ lại một đêm tại biệt thự ven biển, ngày hôm sau họ đã lên xe trở về thành phố A.

Ngay khi quay lại phòng tập của đài truyền hình, mọi người lại tràn đầy nhiệt huyết bắt tay vào việc tập luyện.

Giang Mộng Kiều ngồi thẫn thờ trên ghế với tâm trạng đầy bất an, ánh mắt cô ấy không tự chủ được mà hướng về phía Đỗ Tư Tuyết đang trò chuyện cùng Thịnh Luân Vũ, sau chuyến đi biển vừa rồi, hai người họ rõ ràng đã trở nên thân thiết với nhau hơn hẳn.

Đỗ Tư Tuyết dùng cả hai tay kéo kéo cánh tay của Thịnh Luân Vũ, mỉm cười nói: "Lát nữa chúng mình thử đổi sang tư thế khác xem sao được không? Em cảm thấy nếu đứng sát lại gần nhau hơn một chút thì bầu không khí sẽ có hiệu quả tốt hơn đấy."

Phân cảnh mà Đỗ Tư Tuyết đang bàn bạc với cậu ta chính là một đoạn mập mờ trong phim. Trong đoạn phim gốc, vị hoàng đế sẽ bế bổng ái phi của mình lên bằng cách ôm ngang eo, hai người thủ thỉ thân mật, ánh mắt đưa tình như kéo tơ. Bây giờ Đỗ Tư Tuyết lại chủ động đề xuất có thể tiếp xúc gần gũi hơn nữa, Thịnh Luân Vũ nhướng mày đầy hứng thú: "Vậy theo ý cô thì đổi sang tư thế nào?"

Đỗ Tư Tuyết kéo cậu ta ngồi xuống, cong môi cười duyên: "Chúng mình thử ngay bây giờ luôn đi, thầy Thịnh nhớ phải bắt kịp nhịp diễn của em đấy nhé."

Đàn ông vốn dĩ ai cũng có lòng chiếm hữu và h*m m**n chinh phục, hành động này của Đỗ Tư Tuyết không nghi ngờ gì đã mang đến một lời thách thức cực lớn cho Thịnh Luân Vũ, cậu ta lập tức vỗ vỗ lên đùi mình: "Tới luôn đi!"

Gương mặt nhỏ nhắn trắng ngần của Đỗ Tư Tuyết dần dần hiện lên vẻ thẹn thùng, e ấp, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy rõ những rặng mây hồng len lỏi trên đôi gò má. Cô ta nhập vai vô cùng nhanh chóng.

Ngay sau đó, Đỗ Tư Tuyết nhún nhẹ vòng eo thon thả, trực tiếp ngồi cưỡi lên đùi người đàn ông, hai tay cũng thuận thế quàng lên cổ cậu ta. Thịnh Luân Vũ không kịp phòng bị, khẽ r*n r* nhẹ một tiếng trong cổ họng.

Đáy mắt Đỗ Tư Tuyết bỗng lóe lên một tia vui sướng đầy bí ẩn, cô ta khẽ nheo nheo đuôi mắt, dịu dàng cất tiếng gọi: "Bệ hạ."

Thịnh Luân Vũ cũng nhanh chóng lấy lại phong độ, cậu ta nhìn thẳng vào mắt đối phương, trong đáy mắt toát lên vẻ uy nghiêm vốn có của một bậc cửu ngũ chí tôn, nhưng ngay giây tiếp theo, sự uy nghiêm ấy đã hóa thành dòng nước mềm mại, quyện chặt lấy ánh mắt của Đỗ Tư Tuyết. Hai người họ nhìn nhau đắm đuối, tình ý nồng nàn.

Đầy mắt Đỗ Tư Tuyết lóe lên một tia sáng, chẳng cần dự đoán cũng biết, nếu đoạn diễn này giữa cô ta và Thịnh Luân Vũ được phát sóng ra ngoài thì chắc chắn sẽ tạo nên hiệu ứng cặp đôi bùng nổ! Cô ta giơ tay vén lọn tóc vương trên mặt Thịnh Luân Vũ, đuôi mắt hơi nheo lại đầy quyến rũ, tiếp tục phối hợp diễn với cậu ta.

Ngồi ở phía dưới âm thầm quan sát, trong lòng Giang Mộng Kiều bỗng chốc dâng lên một nỗi khó chịu. Ngay từ khoảnh khắc Đỗ Tư Tuyết ngồi lên người Thịnh Luân Vũ, cô ấy đã lờ mờ cảm nhận được điều gì đó. Quá mập mờ, ám muội!

Diễn xuất thì vẫn cần phải giữ khoảng cách và chừng mực nhất định với bạn diễn, nhưng cảm giác mà Đỗ Tư Tuyết mang lại cho cô ấy lúc này rõ ràng là đã vượt qua một vài ranh giới.

Kể từ ngày hôm qua, Giang Mộng Kiều đã nhận ra Đỗ Tư Tuyết đang cố tình lấy lòng Thịnh Luân Vũ, hành động ngày hôm nay lại càng khiến người ta khó lòng không nghi ngờ việc cô ta có phải đang muốn dựa vào Thịnh Luân Vũ để xào xáo tạo nhiệt độ cặp đôi hay không.

Giang Mộng Kiều nhớ tới những lời Đỗ Tư Tuyết từng nói với mình trước đây. Cô ta nói: "Đỗ Tư Tuyết mình khinh bỉ nhất là những mối quan hệ mập mờ trong cái giới này, mình sẽ không bao giờ hạ mình lấy lòng bất kỳ người đàn ông nào, càng không bao giờ dựa vào chiêu trò sao tác để kiếm fame."

Thế nhưng hiện tại... Giang Mộng Kiều cắn chặt môi, không còn muốn nhìn cảnh tượng trước mắt này thêm một giây nào nữa. Một Đỗ Tư Tuyết như thế này khiến cô ấy cảm thấy thật xa lạ.

Cùng lúc đó, cái ý nghĩ luôn quay cuồng trong tâm trí cô ấy suốt cả ngày hôm nay lại càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nếu như những gì Kỷ Tri Ý nói đều là sự thật thì sao? Giang Mộng Kiều đột ngột đứng bật dậy, bước nhanh ra khỏi phòng tập.

Địa điểm quay phim của Tiên Duyên Truyện nằm ở phim trường của thành phố A, Giang Mộng Kiều định bắt taxi qua đó. Nhưng ngay khi cô ấy vừa mở điện thoại định đặt xe, bên tai bỗng vang lên một tiếng còi ô tô.

Cửa kính xe hạ xuống, Kỷ Tri Ý một tay vịn vô lăng, mỉm cười nhìn cô ấy: "Đi đâu thế? Tôi chở cô đi một đoạn nhé?"

Nỗi dũng khí vừa nhen nhóm trong lòng Giang Mộng Kiều lại càng trở nên kiên định hơn, cô ấy đọc địa chỉ cho Kỷ Tri Ý rồi mở cửa bước lên xe.

"Hôm đó là ngày 12 tháng 5, tôi muốn xem lại toàn bộ camera giám sát của khoảng hai ba ngày trước và sau ngày hôm đó." Giang Mộng Kiều vừa nói vừa dẫn Kỷ Tri Ý đi vào phòng giám sát của phim trường.

Do Giang Mộng đã nhờ người quản lý đánh tiếng trước với bên phòng giám sát nên ngay khi cô ấy vừa đến, nhân viên ở đó đã lập tức mở các cuốn băng ghi hình ra cho các cô xem.

Hai người ngồi trên chiếc ghế da trong phòng giám sát, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình. Thế nhưng sau khi đã xem hết toàn bộ cuốn băng, Giang Mộng Kiều vẫn không phát hiện ra bất kỳ điểm bất thường nào cả, Đỗ Tư Tuyết trong suốt toàn bộ quá trình đều ở đoàn phim đóng cảnh của mình, chưa từng rời khỏi trường quay nửa bước.

Trong lòng Giang Mộng Kiều cũng không rõ là bản thân đang nhẹ nhõm hay là có cảm giác gì khác, có chút may mắn nhưng cũng có chút phức tạp.

Đúng lúc này, Kỷ Tri Ý bỗng nhiên lên tiếng: "Chỗ này, tua lên phía trước một chút."

Nhân viên phòng giám sát lập tức điều chỉnh tiến trình video theo lời cô, Giang Mộng Kiều có chút hoài nghi hỏi: "Chỗ này có vấn đề gì sao?"

Kỷ Tri Ý chu đáo phân tích: "Đoạn trước chúng ta xem, Đỗ Tư Tuyết mỗi khi hết cảnh quay ra về đều có người quản lý đi cùng, tại sao riêng đêm ngày 11 tháng 5, cô ta lại ra về một mình?"

Giang Mộng Kiều giật thót mình: "Người quản lý của cậu ấy đâu?"

Kỷ Tri Ý quay sang nhìn thẳng vào ánh mắt đang đầy kinh ngạc của Giang Mộng Kiều, dứt khoát nói: "Bảo người quản lý của cô đi điều tra danh sách nhân sự của tổ đạo cụ thời điểm đó rồi gửi qua đây ngay đi."

Rất nhanh sau đó, người quản lý đã gửi qua bảng thông tin lý lịch của các nhân viên thuộc tổ đạo cụ thời điểm bấy giờ. Thầy Trương – người chịu trách nhiệm chính trong việc treo dây cáp năm đó – hiện đang sống tại một khu chung cư ở thành phố A.

Hai người lại vội vội vàng vàng chạy đến gần khu chung cư đó. Kỷ Tri Ý đã dùng một chút mối quan hệ của mình để trích xuất dữ liệu camera giám sát ngày hôm ấy.

Giang Mộng Kiều căng thẳng dõi theo từng thước phim trên màn hình, nắm tay cô ấy vô thức cuộn chặt lại đặt trên bờ môi, hàng lông mi run rẩy chớp liên hồi, nhịp tim cũng bắt đầu dồn dập hỗn loạn.

Đúng lúc này, trên màn hình hiển thị rõ mồn một một bóng dáng vô cùng quen thuộc.

Trái tim Giang Mộng Kiều bỗng chốc nguội ngắt mất một nửa. Cô ấy không nhìn lầm, đó chính xác là người quản lý của Đỗ Tư Tuyết. Chỉ thấy người quản lý đó đi vào trong khu chung cư, khoảng một tiếng sau mới trở ra, người đàn ông đi bên cạnh gã không ai khác chính là thầy Trương phụ trách hộp cáp treo.

Hai người họ không biết đang bàn bạc điều gì, sắc mặt thầy Trương có vẻ khá kích động và hưng phấn. Họ đứng trò chuyện ở cổng một lát rồi ai đi đường nấy.

Nếu đây chỉ là sự trùng hợp, nếu thực sự có việc gì cần tìm tổ đạo cụ, tại sao không trực tiếp gặp ở trường quay mà phải lặn lội đến tận nhà người ta giữa đêm hôm khuya khoắt như thế? Giang Mộng Kiều không muốn tiếp tục tự lừa dối bản thân nữa. Vào khoảnh khắc này, cô ấy nhận thức được một cách rõ ràng rằng Đỗ Tư Tuyết không hề đơn thuần và chân thành như những gì cô ta thể hiện bên ngoài. Thậm chí... Giang Mộng Kiều không dám để bản thân nghĩ tiếp xuống dưới nữa.

Thực ra trong cuốn tiểu thuyết gốc không hề viết về đoạn này, Kỷ Tri Ý cũng chỉ là suy đoán mà thôi, không ngờ lại để cô đoán trúng thật. Nếu thế giới này không phải là một cuốn sách, cô có lẽ sẽ nghĩ đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng đáng tiếc, một khi chuyện này đã xuất hiện trong sách, lại còn là chuyện xảy ra xung quanh nữ chính, thì mọi thứ chắc chắn không hề đơn giản là ngẫu nhiên như vậy rồi.

Kỷ Tri Ý vỗ vỗ vai Giang Mộng Kiều, lên tiếng hỏi: "Bây giờ cô có suy nghĩ gì không?"

Giang Mộng Kiều mím mím môi, quay đầu nhìn cô: "Mặc dù có sự nghi ngờ này, nhưng đoạn camera này cũng không thể chứng minh được điều gì cả, thậm chí còn chẳng thể coi là bằng chứng hợp pháp."

Kỷ Tri Ý nhướng mày, khẽ cong môi: "Nếu cô tin tưởng tôi, tôi có thể giúp cô nghĩ cách."

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Đỗ Tư Tuyết và Thịnh Luân Vũ sau khi kết thúc buổi tập liền mang gương mặt hớn hở, tràn ngập sắc xuân bước ra khỏi phòng.

Thế nhưng vừa mới ra ngoài, cô ta đã chạm mặt Kỷ Tri Ý từ bên ngoài trở về, bên cạnh cô còn có vóc dáng nhỏ nhắn của Giang Mộng Kiều đi cùng.

Đỗ Tư Tuyết lén lút lườm Giang Mộng Kiều một cái sắc lẹm.

Nhận được ánh mắt ấy, hai năm tình bạn giúp Giang Mộng Kiều nhanh chóng hiểu ra ý tứ trong mắt đối phương. Đỗ Tư Tuyết đang chất vấn cô ấy: Tại sao còn qua lại với Kỷ Tri Ý? Tại sao không nghe lời cô ta?

Giang Mộng Kiều ngoảnh mặt đi chỗ khác, thái độ có phần lạnh lùng.

Đỗ Tư Tuyết khẽ ngớ người, sự khó chịu bắt đầu lan tràn trong lòng. Chờ sau khi Kỷ Tri Ý rời đi, cô ta liền kéo Giang Mộng Kiều đến một góc khuất không có máy quay giám sát.

"Mộng Kiều, rốt cuộc cậu có coi mình là bạn không thế? Tại sao lời mình nói cậu lại không nghe?" Đỗ Tư Tuyết vô cùng khó hiểu hỏi.

Ánh mắt Giang Mộng Kiều dời lên người cô ta, giọng nói nhuốm màu lạnh lẽo: "Mình có quyền tự do kết bạn, cậu không có quyền can thiệp."

Mới bao lâu chứ, mà Giang Mộng Kiều đã bắt đầu biết phản bác lại cô ta rồi? Đỗ Tư Tuyết thực sự tức giận, giọng điệu trở nên dồn dập: "Mộng Kiều, cậu làm thế này thật sự khiến mình nổi giận đấy. Tại sao cậu không đứng về phía mình, mà cứ phải làm những việc khiến mình không vui?"

Giang Mộng Kiều mím mím môi, hỏi ngược lại: "Tại sao cậu lại không thích Kỷ Tri Ý?"

Đỗ Tư Tuyết sửng sốt, không ngờ tâm tư của mình lại bị chọc thủng thẳng thừng như vậy, trên mặt thoáng qua vẻ mất tự nhiên: "Chẳng tại sao cả, có những người sinh ra đã không hợp từ trường với nhau, mình không tài nào thích nổi Kỷ Tri Ý."

Giang Mộng Kiều lạnh nhạt nói: "Cậu không thích Kỷ Tri Ý thì đó là chuyện của cậu, không liên quan đến mình, mình không việc gì phải chuyện gì cũng nghe theo lời cậu."

Đỗ Tư Tuyết cảm thấy không thể tin nổi, sinh nghi hỏi: "Mộng Kiều, trước đây cậu đâu có như thế này, có phải Kỷ Tri Ý đã nói gì với cậu rồi không?"

Nghĩ đến việc Kỷ Tri Ý có thể sẽ cướp mất người bạn này của mình, trong lòng Đỗ Tư Tuyết liền cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô ta đã không thích Kỷ Tri Ý, đương nhiên cũng không hy vọng Giang Mộng Kiều thích cô. Bây giờ nhìn thấy Giang Mộng Kiều đi gần gũi với Kỷ Tri Ý như vậy, cô ta bực bội vô cùng.

"Chúng ta mới là bạn cơ mà? Mình không thích Kỷ Tri Ý, đương nhiên cậu cũng phải ghét cô ta giống như mình!" Đỗ Tư Tuyết thẳng thừng tuyên bố.

Bạn bè? Trên mặt Giang Mộng Kiều lộ ra vẻ giễu cợt: "Đỗ Tư Tuyết, mình không muốn thảo luận với cậu những chủ đề vô nghĩa như thế này nữa, mình còn có việc phải làm."

Đỗ Tư Tuyết? Lại gọi thẳng cả họ lẫn tên cô ta ra ư? Đỗ Tư Tuyết đột nhiên phát hiện ra cảm xúc ngày hôm nay của Giang Mộng Kiều rất không bình thường, cô ta vội vàng chặn Giang Mộng Kiều lại, gặng hỏi: "Cậu có việc gì chứ?"

Giang Mộng Kiều nhìn về phía cô ta, con ngươi đen nhánh chạm thẳng vào đôi mắt có phần thâm trầm của Đỗ Tư Tuyết. Tại sao trước đây cô ấy lại không nhận ra, đôi mắt này vốn dĩ che giấu đầy rẫy sự tính toán và lòng tham lam vô độ như vậy?

Giang Mộng Kiều khẽ nhếch môi, mỉm cười nói: "Mình vừa mới đến phim trường tra được chút chuyện, mình định lên mạng đính chính lại những lời đồn đại về việc mình dùng đóng thế khi treo dây cáp."

Cái gì cơ? Đỗ Tư Tuyết giật nảy mình, trong giọng nói đã thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn: "Cậu... sao tự nhiên cậu lại nghĩ đến chuyện đi tra cái gì chứ? Có... có vấn đề gì sao?"

"Đỗ Tư Tuyết, chắc cậu vẫn còn nhớ tai nạn xảy ra lúc mình treo dây cáp khi quay phim Tiên Duyên Truyện chứ nhỉ?" Giang Mộng Kiều hỏi.

Đỗ Tư Tuyết bấm mạnh vào lòng bàn tay, cố gắng ép bản thân phải tỏ ra bình tĩnh: "Đúng thế, mình đương nhiên là nhớ rồi, lúc đó cậu suýt chút nữa là bị dọa chết khiếp..."

Không chỉ suýt bị dọa chết khiếp, mà còn để lại bóng ma tâm lý nặng nề, dẫn đến việc sau này Giang Mộng Kiều không bao giờ dám tự mình treo dây cáp nữa. Những điều này Đỗ Tư Tuyết đều biết rõ như lòng bàn tay. Cô ta chỉ không hiểu, tại sao Giang Mộng Kiều lại đột ngột đi điều tra chuyện năm xưa? Chẳng lẽ, cô ấy đã nghi ngờ điều gì rồi sao?

"Đúng vậy, mình bị ám ảnh vì chuyện đó nên mới không dám treo dây cáp, toàn phải dùng đến đóng thế." Giang Mộng Kiều nhạt giọng nói.

Đỗ Tư Tuyết vờ như chợt hiểu ra vấn đề, nụ cười trên khóe môi trở nên vô cùng gượng gạo: "Hóa ra là như thế, thảo nào lúc treo dây cáp trông cậu lại sợ hãi đến vậy, mình còn tưởng là cậu bị sợ độ cao cơ đấy."

Sợ độ cao? Giang Mộng Kiều cười lạnh một tiếng trong lòng. Hóa ra cô ta cũng biết là cô ấy sợ hãi, vậy mà còn cố tình định hướng dư luận, khiến người ngoài nghĩ rằng cô ấy là kẻ vô tri, không kính nghiệp. Rốt cuộc cô ấy đã bị Đỗ Tư Tuyết đào hố chôn sống biết bao nhiêu lần rồi chứ?

Trên chiếc xe dọc đường trở về, Giang Mộng Kiều đã suy nghĩ rất lâu. Trong quá trình chung sống ngày thường, Đỗ Tư Tuyết vẫn luôn thao túng tâm lý cô ấy. Qua những lời lẽ tưởng chừng như vô tình, cô ta không ngừng hạ thấp, phủ nhận và nghi ngờ năng lực của cô ấy. Cô ta tính kế tỉ mỉ như vậy, chẳng qua là vì không muốn thấy mình xuất sắc hơn cô ta.

Trong mắt Đỗ Tư Tuyết, Giang Mộng Kiều phải mãi mãi không bằng cô ta, mãi mãi bị cô ta giẫm dưới lòng bàn chân thì mới xứng làm bạn thân của cô ta. Đáng tiếc là đến tận bây giờ cô ấy mới nhìn thấu được điều này. Nhưng hiện tại mới biết thì cũng chưa muộn.

Giang Mộng Kiều khẽ chuyển dời tầm mắt, tiếp tục chủ đề vừa rồi với giọng điệu chậm rãi và đầy ẩn ý: "Lúc đó mình đã từng nghi ngờ rồi, tại sao những người đi trước treo dây cáp đều bình an vô sự, mà cứ đến lượt mình là lại xảy ra sự cố, thật là kỳ lạ. Mà bây giờ ấy à, mình thực sự đã tra ra được chút manh mối rồi đấy."

Đỗ Tư Tuyết vội vàng gặng hỏi: "Cậu tra được cái gì rồi?"

Nụ cười trên môi Giang Mộng Kiều càng thêm sâu: "Bây giờ thì chưa thể nói được, nhưng mình sẽ trực tiếp bóc trần chuyện này lên mạng."

Trong lòng Đỗ Tư Tuyết kinh hãi tột độ, suýt chút nữa là không quản lý nổi biểu cảm trên gương mặt. Gianh Mộng Kiều biết rồi sao?!

Nói xong những lời này, Giang Mộng Kiều chẳng thèm để lại cho Đỗ Tư Tuyết bất kỳ cơ hội phản ứng nào, trực tiếp quay người bỏ đi.

Kể từ khi tham gia show cho đến nay, Đỗ Tư Tuyết chưa bao giờ cảm thấy buổi ghi hình lại khó khăn và dài đằng đẵng đến thế.

Ngay khi buổi phát sóng trực tiếp vừa kết thúc, cô ta liền vội vã lôi điện thoại ra.

Quả nhiên! Giang Mộng Kiều đã đăng bài tuyên bố! Ngón tay Đỗ Tư Tuyết run rẩy, nội tâm hoảng loạn đến mức không thể kiềm chế.

[Giang Mộng Kiều V: Cảm ơn mọi người đã luôn quan tâm đến chuyện tôi dùng đóng thế khi treo dây cáp. Ở đây, tôi muốn giải thích một chút, thực ra việc tôi dùng diễn viên đóng thế hoàn toàn có nguyên do. Cách đây một năm, trong quá trình quay bộ phim truyền hình Tiên Duyên Truyện, tôi từng gặp phải một sự cố an toàn khi bị rơi từ trên không trung cao ba mét xuống. Tuy người không gặp vấn đề gì quá lớn, nhưng chuyện đó đã để lại cho tôi một bóng ma tâm lý cực kỳ nặng nề.

Tôi rất xin lỗi vì cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể vượt qua được nỗi sợ hãi và ám ảnh ấy, dẫn đến việc mọi cảnh quay treo dây cáp hiện tại tôi đều phải dùng đến đóng thế.

Có thể mọi người sẽ hoài nghi tại sao đến bây giờ tôi mới nói ra, có phải là đang cố tình bán thảm kể khổ hay không? Vì vậy, để chứng minh những gì mình nói là sự thật, tôi đã đặc biệt trích xuất đoạn video giám sát lúc bấy giờ.]

Phía dưới bài đăng Weibo là một đoạn video, Đỗ Tư Tuyết ấn mở ra thì thấy đó là góc quay từ camera giám sát bên trong trường quay của phim trường. Trên màn hình, Giang Mộng Kiều đang thực hiện những động tác vô cùng nguy hiểm trên không trung, thế nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại đột ngột rơi thẳng xuống dưới. Khung cảnh lúc đó lập tức hỗn loạn, dù chỉ nhìn qua màn hình cũng có thể cảm nhận được sự kinh hoàng và nghẹt thở của khoảnh khắc ấy.

Cư dân mạng vừa xem được video, dư luận trên mạng liền lập tức đảo chiều:

[Vi ci eo! Nguy hiểm quá đi mất! Trời ạ, diễn viên đóng cảnh bay nhảy đúng là nghề nghiệp có độ rủi ro cao mà!]

[Cái này đáng sợ quá rồi đấy! May mà bên dưới có sẵn tấm đệm, chứ không thì Giang Mộng Kiều chắc chắn phải chấn thương sọ não mất?]

[Hóa ra là như vậy! Giang Mộng Kiều cũng không dễ dàng gì mà! Nếu chuyện này xảy ra với tôi, tôi cũng sẽ bị ám ảnh cả đời mất thôi!]

[Bắt đầu thấy xót cho cô nàng Giang Mộng Kiều rồi đấy, mấy người mắng cô ấy không kính nghiệp trước đây có thể ngậm miệng lại được rồi! Toàn mấy kẻ đứng nói không đau eo, thử đặt vào vị trí của mình xem có chịu nổi không?]

Đỗ Tư Tuyết xem đi xem lại đoạn video này mấy lần, sau khi xác định trong video không hề lộ ra bất kỳ sơ hở nào, dây cáp bị đứt và trượt ra hoàn toàn trông giống như một tai nạn ngoài ý muốn, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ta đã bảo rồi mà, Giang Mộng Kiều làm sao có thể tìm được bằng chứng chứ! Mấy chuyện đó từ lâu đã bị chôn vùi theo thời gian rồi, căn bản không thể lật lại được cái gì nữa cả.

Thế nhưng, ngay khi Đỗ Tư Tuyết vừa mới nhẹ nhõm chưa được bao lâu, Giang Mộng Kiều lại tiếp tục đăng thêm một bài Weibo mới. Tâm trạng của Đỗ Tư Tuyết lúc này chẳng khác nào đang chơi tàu lượn siêu tốc, tinh thần suýt chút nữa thì sụp đổ. Tại sao vẫn còn nữa chứ?!

[Giang Mộng Kiều V: Ngoài ra, tôi muốn nói với mọi người một chuyện nữa, việc đứt dây cáp năm đó hoàn toàn không phải là tai nạn ngoài ý muốn. Tôi hiện vẫn đang thu thập chứng cứ, đợi đến khi có đầy đủ bằng chứng, tôi sẽ công khai toàn bộ sự việc này.]

Cái gì cơ chứ?! Tin tức này vừa được tung ra, toàn mạng ngay lập tức chấn động.

[Cái gì cơ?!!! Không phải tai nạn á?]

[Hèn chi bên dưới đất lại vừa vặn có sẵn tấm đệm thế kia? Cho nên đây là cố ý dọa dẫm Giang Mộng Kiều thôi đúng không? Căn bản là không muốn gây nguy hiểm đến tính mạng của cô ấy?]

[Ôi chao! Cảm giác lầu trên vừa nói trúng chân tướng rồi kìa!]

[Nếu đã là chuyện xảy ra trong đoàn phim, tôi cảm thấy có thể thu hẹp phạm vi nghi phạm vào nhóm các diễn viên tham gia diễn xuất trong Tiên Duyên Truyện!]

[Đỗ Tư Tuyết chẳng phải cũng vừa vặn đóng chung đoàn phim đó sao?]

Đỗ Tư Tuyết suýt chút nữa là không cầm nổi chiếc điện thoại trên tay! Sao chuyện lại thành ra thế này? Rốt cuộc Giang Mộng Kiều đang thu thập bằng chứng gì? Cô ấy đã tìm được những gì rồi? Đỗ Tư Tuyết hoàn toàn hoảng loạn, cô ta thở hổn hển từng ngụm lớn.

Đúng lúc này, điện thoại của người quản lý gọi đến, Đỗ Tư Tuyết vội vàng bắt máy: "Mau lên! Chị mau đi tìm người thợ ở tổ đạo cụ đi, bảo ông ta đừng có nói năng bậy bạ! Chị đưa thêm cho ông ta một khoản tiền nữa cho chắc chắn!"

Người quản lý Lưu Yến gọi điện tới vốn cũng là để nói về chuyện này, vừa nghe thấy Đỗ Tư Tuyết dặn dò liền không chần chừ thêm nữa, lập tức bắt taxi lao ra ngoài.

Lúc này, tại bên ngoài một khu chung cư nào đó ở thành phố A. Có hai bóng người đang ôm cây đợi thỏ.

Giang Mộng Kiều lướt xem xong mớ dư luận trên điện thoại liền quay sang nhìn Kỷ Tri Ý đang đứng bên cạnh: "Chị Tri Ý, họ thực sự sẽ đến chứ ạ?"

Ánh mắt Kỷ Tri Ý nhìn chăm chú vào cổng khu chung cư, giọng nói của cô tuy thanh đạm nhưng lại mang một sức thuyết phục kỳ lạ: "Chắc chắn sẽ đến."

Lời vừa dứt, chỉ thấy từ đằng xa có một bóng người đang vội vã đi tới. Giang Mộng Kiều định thần nhìn kỹ: "Là người quản lý của Đỗ Tư Tuyết."

Khóe môi Kỷ Tri Ý khẽ nhếch lên: "Đến rồi đấy."

Lưu Yến đi thẳng vào tòa nhà nơi thầy Lý bên tổ đạo cụ đang ở. Bước vào lối đi bộ, chị ta cảnh giác nhìn ngó xung quanh xem có ai đi theo mình không, sau khi xác định không có ai mới chậm rãi leo lên tầng ba.

Kỷ Tri Ý và Giang Mộng Kiều lặng lẽ bước ra từ sau thân cây, Giang Mộng Kiều hỏi: "Chị Tri Ý, chị ta lên lầu rồi, tiếp theo tụi mình phải làm sao đây ạ? Chẳng lẽ lại trực tiếp xông thẳng vào nhà người ta?"

Đây có phải là đi bắt gian ngoại tình đâu, cho dù có bắt quả tang tại trận thì cũng chẳng để làm gì! Nếu không lấy được bằng chứng xác thực thì mọi thứ cũng chỉ là công cốc.

Kỷ Tri Ý mỉm cười đáp: "Tiếp theo chính là lúc để công nghệ lên tiếng rồi."

Gương mặt Giang Mộng Kiều lộ rõ vẻ ngơ ngác. Chỉ thấy Kỷ Tri Ý lấy từ trong chiếc ba lô mang theo ra một chiếc máy bay không người lái có kiểu dáng vô cùng cao cấp, hiện đại.

"Hàng mới của Khoa Hành, drone quay phim chụp ảnh độ nét cao 8K." Kỷ Tri Ý giới thiệu. Trên chiếc flycam này còn được quấn quanh bởi những bông hoa hồng màu hồng phấn trông cực kỳ đẹp mắt.

Kế tiếp, Kỷ Tri Ý lại lấy ra một chiếc hộp nhung đựng nhẫn kim cương. Giang Mộng Kiều thốt lên theo bản năng: "Chị Tri Ý, chị định cầu hôn ai ạ?"

Kỷ Tri Ý bật cười lắc đầu, cô mở chiếc hộp ra, bên trong hoàn toàn không phải nhẫn kim cương mà lại là một thiết bị ghi âm mini màu đen tuyền.

Giang Mộng Kiều bỗng khựng người lại, một suy nghĩ đột ngột như luồng điện xẹt qua k*ch th*ch toàn thân cô ấy run lên vì phấn khích. Trời ạ! Có phải giống như những gì cô ấy đang nghĩ không?

"Máy ghi âm của Khoa Hành, lọc tiếng ồn độ phân giải cao, khoảng cách ghi âm xa nhất có thể lên tới trên ba mươi mét." Vừa nói, Kỷ Tri Ý vừa mở sẵn chiếc hộp đựng nhẫn đặt lên trên chiếc flycam, sau đó bắt đầu dùng điện thoại để thao tác điều khiển.

Chiếc flycam từ từ bay lên không trung, hướng thẳng về phía ngoài cửa sổ tầng ba. Mà ở nơi đó, ánh đèn phòng đã được thắp sáng, dưới bóng đèn đang mập mờ hiện lên hai bóng người. Giang Mộng Kiều há hốc miệng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này.

Một Giang Mộng Kiều vốn có tính cách vô cùng ôn hòa, dịu dàng, lần đầu tiên trong đời đã phải bật thốt ra một câu nói tục: "Cha mạ ơi! Ngầu vãi chưởng!"