Chương 22 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Vị khách mời đặc biệt sẽ tới vào sáng hôm sau nên Kỷ Tri Ý đã đến phòng tập từ sớm.

Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

"Mời vào." Kỷ Tri Ý lên tiếng.

Cửa mở ra, Khương Ngôn cẩn thận bước vào, giơ túi đồ ăn sáng trong tay lên rồi cười nói: "Em thấy mọi người dậy sớm quá, nhiều khi mải tập sẽ quên ăn sáng nên tiện đường mua cho mọi người một ít ạ."

Kỷ Tri Ý mỉm cười: "Cảm ơn em nhé, Tiểu Ngôn. Nhưng chị ăn trên đường tới rồi, em cứ để ở đây đi. Hân Nghi với Diệc An chắc vẫn chưa ăn, lát nữa họ tới có thể dùng."

Khương Ngôn ngoan ngoãn gật đầu rồi đặt đồ ăn sáng lên bàn, cậu ta đang định tranh thủ trò chuyện thêm vài câu với Kỷ Tri Ý thì cửa phòng lại bị đẩy mở.

Kỷ Tinh Dã từ bên ngoài bước vào, ánh mắt lướt qua Khương Ngôn, đôi mày gần như không nhận ra mà khẽ nhíu lại.

Khương Ngôn chủ động chào: "Anh Tinh Dã."

"Ừ." Kỷ Tinh Dã đáp nhàn nhạt một tiếng.

Có thêm người thứ ba xuất hiện, Khương Ngôn cũng không tiện ở lại lâu, vội vàng nói vài câu với Kỷ Tri Ý rồi rời đi.

Trong phòng tập chỉ còn lại hai chị em, Kỷ Tinh Dã nhìn phần đồ ăn sáng trên bàn, mím môi rồi không nhịn được nói: "Chị bớt qua lại với bọn họ đi."

"Ừm?" Kỷ Tri Ý kéo dài âm cuối, tỏ vẻ không hiểu.

Kỷ Tinh Dã cau mày: "Có hai người. Cái tên họ Thịnh kia với cả người vừa rồi nữa."

Biểu cảm khó chịu của cậu đáng yêu đến mức Kỷ Tri Ý bật cười: "Tiểu Dã sợ chị bị người ta lừa à?"

"Cũng không phải..." Kỷ Tinh Dã đương nhiên biết Kỷ Tri Ý không dễ bị lừa như vậy, hơn nữa hai người kia còn chưa đủ trình.

Nhưng dù biết cô không dễ mắc bẫy, cậu vẫn cực kỳ khó chịu khi thấy họ chủ động lấy lòng cô.

Kỷ Tri Ý cong môi cười: "Yên tâm đi, chị biết chừng mực mà. Chỉ có chị làm người khác chịu thiệt thôi, chứ chẳng ai khiến chị chịu thiệt được đâu."

Nghe vậy, sắc mặt Kỷ Tinh Dã mới dịu đi đôi chút.

Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã đến tám giờ sáng, livestream chính thức mở.

Bên ngoài hành lang đột nhiên xuất hiện một trận xôn xao.

Ngay sau đó là tiếng nhân viên công tác vang lên: "Khách mời đặc biệt đến rồi! Tổ quay phim chuẩn bị theo sát vị trí!"

Danh tính của vị khách mời đặc biệt đã được nhá hàng từ tối hôm trước, trên mạng từng có người mạnh dạn đoán rằng rất có thể là Tạ Ngộ, nhưng phần lớn cư dân mạng đều cho rằng chuyện đó là bất khả thi.

Tạ Ngộ quanh năm đóng phim, ngoài những đợt quảng bá điện ảnh bắt buộc phải xuất hiện thì gần như ở trạng thái "ẩn thân".

Anh không phải kiểu ngôi sao dựa vào lưu lượng hay gameshow để duy trì độ nổi tiếng, địa vị hiện tại hoàn toàn được xây dựng bằng thực lực.

Một người như vậy sao có thể đi tham gia chương trình tạp kỹ? Lại còn làm một giáo viên hướng dẫn động tác nho nhỏ?

Nghĩ thế nào cũng thấy không thể.

Lúc này, những khán giả đã canh sẵn trước livestream chỉ gửi những dòng bình luận mang tính thủ tục.

[Chào mừng khách mời đặc biệt /vỗ tay]

[Hoan nghênh hoan nghênh.]

Nhưng ngay giây tiếp theo, khi nhìn rõ người xuất hiện trên màn hình là ai, toàn bộ khu bình luận lập tức nổ tung.

[Đệt! Tôi nhìn nhầm à?!]

[Người này là ai vậy? Sao lại giống Tạ Ngộ thế?!]

[Có khả năng nào... đây chính là Tạ Ngộ không?]

[A a a a trời ơi! Thật sự là Tạ Ngộ! Bất ngờ quá đi mất!]

Không chỉ người qua đường sửng sốt, fan của Tạ Ngộ còn sốc đến mức rớt cả cằm.

[Anh Ngộ tham gia show thực tế luôn á?!]

[A a a a điên rồi! Fan mở tiệc ăn mừng thôi! Cuối cùng cũng có chương trình để đu trực tiếp rồi!]

[Đây đúng là series "có sinh chi niên" luôn đó! Tôi cứ tưởng anh Ngộ chỉ đóng phim, sẽ không tham gia bất kỳ chương trình nào cơ! Bất ngờ này lớn quá rồi!]

Kỷ Tri Ý cũng giống phần lớn cư dân mạng, hoàn toàn không hề nghĩ đến khả năng người tới lại là anh.

Cô cứ tưởng đó chỉ là một chỉ đạo võ thuật bình thường của đoàn phim.

Cho đến khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô bất ngờ đâm thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, hẹp dài kia.

Kỷ Tri Ý khẽ mở to mắt, lần đầu tiên để lộ vẻ kinh ngạc rõ ràng như vậy. Ngay sau đó, nét mặt cô thoáng trở nên mất tự nhiên.

Dù sao thì cách đây không lâu, vị ảnh đế này cũng vừa vì một lần vô tình của cô mà leo lên hot search đầy ám muội kia.

Khi người đàn ông bước tới gần, Kỷ Tri Ý nhanh chóng thu lại cảm xúc trên mặt, thay bằng nụ cười xã giao chuyên nghiệp thường ngày.

Cô đứng dậy, chủ động đưa tay ra: "Chào anh, thầy Tạ."

Tạ Ngộ nhìn xuống những ngón tay trắng ngần như ngọc của cô, ánh mắt chỉ chạm vào một thoáng rồi lập tức dời đi.

Anh kiềm chế đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào tay cô, giọng nói trầm thấp đầy từ tính: "Chào cô, Kỷ tiểu thư."

Đạo diễn cũng vội vàng bước tới giới thiệu với mọi người: "Lần này tổ chương trình rất vinh dự khi mời được thầy Tạ Ngộ tham gia. Nếu mọi người có động tác nào cần hướng dẫn thì đều có thể hỏi anh ấy."

Tạ Ngộ khẽ cong môi, anh gật đầu với các khách mời đang tụ tập xung quanh.

Khí chất của người đàn ông vẫn lạnh nhạt xa cách như thường lệ, nhưng lại không hề tạo cảm giác kiêu ngạo hay khó gần. Ngược lại, nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi còn mang đến cảm giác rất đời thường, khiến người khác vô thức muốn thân cận.

Có thể thấy vị ảnh đế này hoàn toàn không tự đặt mình lên cao, chẳng trách độ thiện cảm của công chúng đối với anh lại tốt đến vậy.

Xét về địa vị trong giới giải trí, Tạ Ngộ vượt xa tất cả khách mời đang tham gia chương trình.

Tống Diệc An và Đỗ Tư Tuyết nhanh chóng chớp lấy cơ hội làm quen, điện thoại vẫn chưa bị thu lại, hai người dứt khoát xin kết bạn WeChat với Tạ Ngộ.

Thịnh Luân Vũ vốn không hứng thú với chuyện này, nhưng thấy ai cũng đi kết bạn, nếu chỉ có mình anh đứng yên thì lại dễ bị cư dân mạng hiểu lầm là đang làm màu hoặc tỏ vẻ ngôi sao, vì thế cậu ta cũng đi theo.

Tạ Ngộ không từ chối ai, aitới xin kết bạn anh cũng đồng ý. Cuối cùng chỉ còn lại Kỷ Tinh Dã là không tham gia, ánh mắt Tạ Ngộ dừng trên người cậu vài giây.

Sau đó anh chủ động bước tới: "Có muốn kết bạn không?"

Kỷ Tinh Dã quay đầu lại, trên mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên hiếm thấy.

Cậu không ngờ Tạ Ngộ lại chủ động đến tìm mình. Lý do cậu không đi xin WeChat cũng rất đơn giản.

Cậu không thích cố tình làm thân, vì chẳng cần thiết.

Trong giới giải trí, người thật sự có thể trở thành bạn bè vốn rất ít, đã không có quan hệ gì đặc biệt vậy kết bạn WeChat để làm gì?

Gia nhập giới giải trí đã nhiều năm, nhưng Kỷ Tinh Dã vẫn chưa bao giờ học được cách lấy lòng người khác hay giả vờ xã giao.

Thế nhưng lần này là Tạ Ngộ chủ động ngỏ lời, cậu đương nhiên không từ chối, Kỷ Tinh Dã lịch sự gật đầu: "Được ạ, để em thêm anh."

Sau khi kết bạn với Kỷ Tinh Dã xong, Tạ Ngộ định cất điện thoại đi.

Ai ngờ đúng lúc ấy—

"Hay là tôi cũng kết bạn với anh nhé." Kỷ Tri Ý đột nhiên lên tiếng.

Tạ Ngộ khựng lại, mãi đến khi bắt gặp ánh mắt của cô nhìn sang, anh mới có chút luống cuống mở điện thoại, đưa mã QR tới trước mặt cô.

Khi nhìn thấy trong danh sách liên lạc của mình xuất hiện thêm cái tên Kỷ Tri Ý, khóe môi anh bất giác cong lên rất khẽ.

Sau đó, Tạ Ngộ tới phòng hướng dẫn riêng mà tổ chương trình đã chuẩn bị.

Những khách mời có cảnh hành động đều có thể tới đó trao đổi và nhận chỉ dẫn.

Kỷ Tri Ý lập tức kéo Kỷ Tinh Dã đi theo.

Trong căn phòng này có lắp camera, mọi hoạt động đều được phát sóng trực tiếp.

Kỷ Tinh Dã có một phân cảnh nhảy từ trên cao xuống, Kỷ Tri Ý muốn nhờ Tạ Ngộ xem giúp động tác của cậu có đạt chuẩn hay không, còn điểm nào cần chỉnh sửa nữa không.

Theo yêu cầu của Tạ Ngộ, Kỷ Tinh Dã thực hiện lại toàn bộ động tác trên đạo cụ, cậu dứt khoát nhảy từ bục cao hơn hai mét xuống.

Ngay khoảnh khắc đó, biểu cảm và trạng thái của cậu cũng lập tức chuyển sang cảm xúc của nhân vật trong kịch bản.

Sau khi màn biểu diễn kết thúc, Tạ Ngộ gật đầu tán thưởng: "Tinh Dã không có vấn đề gì cả."

"Chị đã bảo rồi mà, em vốn đâu có vấn đề gì, thế mà còn lo lắng mãi." Kỷ Tri Ý cười, vỗ nhẹ lên vai em trai: "Giờ yên tâm rồi chứ?"

Sự công nhận từ Tạ Ngộ không khác gì một liều thuốc trợ lực cực lớn đối với Kỷ Tinh Dã.

Không ai biết rằng kể từ khi bộ phim thần tượng đầu tay Mùa Hè Thanh Mát bị chê bai vì diễn xuất non nớt, cậu đã âm thầm bỏ ra bao nhiêu công sức để cải thiện bản thân.

"Cảm ơn anh Tạ đã chỉ bảo." Kỷ Tinh Dã chân thành nói.

Tạ Ngộ khẽ lắc đầu: "Không cần khách sáo như vậy. Anh chỉ lớn hơn em vài tuổi thôi, chắc cũng trạc tuổi chị em. Cũng không cần gọi anh là thầy Tạ. Anh chẳng qua chỉ là một diễn viên, giống em thôi, đều là người làm công trong giới này cả. Nếu em không chê, cứ gọi anh là anh trai là được."

Gọi... anh trai? Kỷ Tinh Dã hơi sững người.

Không hiểu sao cậu luôn cảm thấy có gì đó là lạ, thái độ của Tạ Ngộ quá đỗi khiêm tốn.

Điều đó khiến Kỷ Tri Ý càng có thiện cảm với anh hơn, nhưng mỗi lần nghĩ đến kết cục của Tạ Ngộ trong nguyên tác, lòng cô lại không khỏi trĩu xuống.

Lúc này, Tạ Ngộ quay đầu nhìn về phía cô, thế nhưng ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, anh lại vô thức dời mắt đi.

Bàn tay đặt bên người siết chặt thành quyền.

Cuối cùng, ánh nhìn của anh chỉ lặng lẽ dừng lại nơi bờ vai của Kỷ Tri Ý.

"Kỷ tiểu thư, nếu được thì cứ gọi thẳng tên tôi là được rồi."

Kỷ Tri Ý không có ý kiến gì, cô và Tạ Ngộ vốn là người cùng lứa, gọi là "thầy" này "thầy" nọ nghe cứ kỳ kỳ thế nào. Bởi vậy cô liền vui vẻ đồng ý: "Được chứ, vậy tôi gọi anh là Tạ Ngộ nhé, anh cũng cứ gọi thẳng tên tôi đi."

Thấy hai người quyết định xưng hô bằng tên, Kỷ Tinh Dã vẫn cảm thấy có chút là lạ, nhưng dù sao Tạ Ngộ cũng là ảnh đế, gọi một tiếng "anh trai" thì đường đột quá. Cậu đành lên tiếng bày tỏ thái độ: "Em thì thôi ạ, em vẫn gọi anh là thầy Tạ thì hơn."

Tạ Ngộ mỉm cười, cũng không miễn cưỡng cậu.

Ngay sau đó, Kỷ Tri Ý bắt đầu thỉnh giáo Tạ Ngộ, còn Kỷ Tinh Dã vì phải đi tập thoại với Tống Diệc An nên cũng rời khỏi đó.

"Tạ Ngộ, động tác này của tôi cứ làm không tốt mãi, anh xem giúp tôi nguyên nhân do đâu được không?" Kỷ Tri Ý vừa làm mẫu thành quả luyện tập mấy ngày qua cho anh xem, vừa nói ra những điểm yếu của mình.

Tạ Ngộ vừa nhìn đã nhận ra ngay vấn đề của cô, anh định tiến lại gần để hướng dẫn trực tiếp nhưng rồi lại khựng bước. Kỷ Tri Ý lộ vẻ hoài nghi nhìn sang hỏi: "Sao thế? Sao anh không qua đây?"

Tạ Ngộ đành bước tới, nâng cánh tay cô lên và trầm giọng nói: "Chỗ này, nâng cao lên một chút nữa." Dưới sự chỉ dẫn của anh, động tác của Kỷ Tri Ý quả nhiên đã trở nên mượt mà hơn hẳn.

Một lúc sau, cảm thấy diễn không có đạo cụ thế này hơi chán, cô khẽ nhướng mày nhìn Tạ Ngộ: "Tiếp theo tôi với anh thử phối hợp xem sao nhé."

Tạ Ngộ hiểu ý cô, lập tức nhập vai. Kỷ Tri Ý ngước mắt lên thì phát hiện khí chất và thần thái của người đàn ông trước mặt đã hoàn toàn thay đổi, giống hệt với nam chính trong kịch bản, thậm chí biểu cảm lúc này của anh còn xuất sắc hơn nhiều. Cô lại một lần nữa thầm cảm thán trong lòng, Ảnh đế đúng là đẳng cấp khác biệt, diễn xuất quá đỉnh.

Kỷ Tri Ý áp sát người, nhanh chóng tiếp cận Tạ Ngộ rồi giơ tay định chộp lấy mặt anh, nhưng liền bị anh lật tay khóa chặt. Sau hai ba hiệp giằng co, Kỷ Tri Ý đột ngột cúi người, lướt qua dưới cánh tay anh nhanh nhẹn như một chú cá, vòng ra ngay sau lưng người đàn ông, đồng thời nhanh tay vuốt qua eo anh một cái.

Trong kịch bản thì đây là đoạn thuận tay lấy trộm ví tiền, nhưng bây giờ không có ví nên Kỷ Tri Ý chỉ làm tượng trưng, khẽ chạm nhẹ vào vùng eo bụng của Tạ Ngộ. Cơ thể Tạ Ngộ bỗng cứng đờ trong một thoáng, mãi đến khi cô gái rời khỏi người mình, anh mới từ từ thả lỏng trở lại.

Kỷ Tri Ý vô cùng hài lòng: "Tốt lắm tốt lắm, không ngờ mình cũng có thiên phú đóng cảnh hành động đấy chứ."

Lúc này, cô đang có chút hứng chí với việc đóng phim nên lại rủ rê Tạ Ngộ: "Chúng ta làm lại lần nữa đi!"

"Được." Tạ Ngộ nhận lời.

Hai người ở trong phòng học kẻ tung người hứng, vô cùng hòa hợp, thế nhưng trên sóng livestream, cảnh tượng này lại dần thu hút một nhóm người hâm mộ muốn "chèo thuyền" cặp đôi.

[Có ai thấy hai người này xứng đôi một cách kỳ lạ không?]

[Bạn không cô đơn đâu!]

[Bạn không cô đơn đâu!!]

[Làm sao giờ, tuy biết là không thể nhưng thật sự rất muốn chèo thuyền cặp này nha!]

[Tại sao lại không thể chứ?]

[Họ đâu có cùng một vòng tròn giới lưu lưu, không phải tôi coi thường Tạ Ngộ đâu, nhưng anh ấy cũng chỉ là một ngôi sao biết diễn xuất thôi, cho dù có nhiều tiền đến mấy thì cũng không thể so được với hào môn. Chị đại là hào môn thứ thiệt, có nền tảng gia tộc lâu đời, muốn vượt qua rào cản giai cấp đâu có dễ dàng như vậy, hai người này kiểu gì cũng không thể đến với nhau được đâu!]

[Hơn nữa bối cảnh gia đình của Tạ Ngộ cũng không tốt, xuất thân từ viện mồ côi, là người bình thường bò lên từ đáy xã hội, đúng là rất khó để trèo cao vào hào môn mà.]

[Khoan đã, chuyện nọ xọ chuyện kia thế? Mấy người có phải lo xa quá rồi không?]

[Hai người này ngoài việc nhìn có chút cảm giác cặp đôi ra thì căn bản chẳng có chút manh mối hẹn hò nào hết, được không?]

[Á á á thôi bỏ đi bỏ đi, tôi không quan tâm nữa, hiện tại tôi chỉ thấy họ rất đẹp đôi, rất ngọt ngào!]

[Muốn chèo thì cứ chèo thôi! Đẩy thuyền nhiệt tình lên cho tôi!]

Cùng lúc đó, tại một phòng tập khác.

Giang Mộng Kiều đang đứng trước mặt Đỗ Tư Tuyết, hai người đang tập một cảnh đối đầu với nhau. Đỗ Tư Tuyết ánh mắt hơi sắc lạnh, lời lẽ sắc bén, đang chất vấn tên thích khách trước mặt xem rốt cuộc là kẻ nào phái đến.

Khoảnh khắc ánh mắt Giang Mộng Kiều chạm phải Đỗ Tư Tuyết, cô ấy theo bản năng liền né tránh, ngay giây phút cô ấy cụp mắt xuống, giáo viên hướng dẫn đứng bên cạnh đã lên tiếng: "Mộng Kiều, phản ứng của em lúc này không đúng rồi. Nữ thích khách mà em đóng có tính cách rất bướng bỉnh, sẽ không dễ dàng tiết lộ thân phận của chủ tử đứng sau như vậy đâu, em phải hung dữ và phẫn nộ hơn một chút, được không?"

Giang Mộng Kiều nhỏ giọng nói: "Xin lỗi thầy, vừa rồi em chưa vào guồng, cho em xin làm lại lần nữa ạ."

Khi bắt đầu lại, Giang Mộng Kiều đã thể hiện tốt hơn trước, nhưng nhìn chung vẫn cứ thiếu thiếu chút gì đó, cô ấy khiến cho nhân vật trở nên hơi mềm yếu, chưa đủ độ cứng cỏi, kiên cường. Thế nhưng tập luyện suốt bao nhiêu ngày qua cô ấy đều như vậy, có thể thấy kỹ năng diễn xuất cũng chẳng khá khẩm là bao. Giáo viên hướng dẫn nhìn thấu mọi chuyện nhưng cũng không buồn nói thêm gì nữa.

Phân cảnh này qua đi, những cảnh tiếp theo không có phần của Giang Mộng Kiều, cô ấy liền âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, cô ấy lén nhìn sang Đỗ Tư Tuyết đang tập cảnh đối đầu với Thịnh Luân Vũ, sâu trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia ngưỡng mộ.

Diễn xuất của Tư Tuyết tốt thật đấy, giá mà mình được như cô ta thì tốt biết mấy. Tiếc là bản thân mình lại chẳng làm nên trò trống gì.

Ánh mắt Giang Mộng Kiều tối sầm lại, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót, thất vọng. Biểu hiện vừa rồi của cô ấy chắc chắn đang bị cư dân mạng xem livestream bàn tán là diễn dở tệ. Nhưng cô ta ấy biết làm sao bây giờ? Cô ấy đúng là không diễn tốt được mà!

Kể từ khi cô ấy và Đỗ Tư Tuyết cùng tham gia bộ phim truyền hình kia, trên mạng đã bắt đầu đem cô ấy ra so sánh với Đỗ Tư Tuyết. Cư dân mạng nhận xét rằng: cô ấy diễn cảnh khóc không đẹp bằng Đỗ Tư Tuyết, diễn cảnh cười vui không linh động bằng Đỗ Tư Tuyết, diễn cái gì cũng đều thua kém Đỗ Tư Tuyết. Đỗ Tư Tuyết là người bạn thân nhất của cô ấy, Giang Mộng Kiều sẽ không đố kỵ với việc bạn mình chuyện gì cũng giỏi hơn mình, cô ấy chỉ tự rơi vào trạng thái sa sút tinh thần và ngày càng trở nên tự ti mà thôi.

Đúng vậy, cô ấy tự ti rồi. Đặc biệt là khi diễn chung với Đỗ Tư Tuyết, cô ấy sẽ không kìm được mà né tránh ánh mắt, tim đập nhanh, căng thẳng và bất an. Cô ấy sợ mình diễn không tốt, nhưng ngặt nỗi càng sợ thì lại càng diễn tệ hơn. Điều này gần như đã trở thành tâm bệnh của cô ấy. Thứ cảm xúc nhạy cảm, yếu đuối này khiến cô ấy cảm thấy xấu hổ không dám mở lời, càng không thể nói với Đỗ Tư Tuyết, chỉ biết một mình âm thầm chịu đựng.

Rất nhanh sau đó, Đỗ Tư Tuyết và Thịnh Luân Vũ đã tập xong xuôi. Đúng lúc này, có nhân viên công tác đẩy cửa bước vào, đạo diễn cũng đi ngay phía sau. Giang Mộng Kiều nhìn thấy nhân viên đẩy máy móc đi tới, đến khi nhìn rõ đó là loại máy gì, đồng tử cô ấy chợt co rụt lại. Đó là thiết bị treo dây cáp bảo hiểm.

Đạo diễn bước đến nói: "Mộng Kiều này, phần cảnh hành động vẫn cần em treo dây cáp một chút, cố gắng tái hiện lại hiệu quả y như trong phim nhé."

Giang Mộng Kiều thủ vai nữ thích khách, trong đoạn phim gốc sẽ có cảnh bay từ trên xà nhà xuống. Ban đầu đạo diễn nói thiết bị tại trường quay không đủ nên không cần tái hiện cảnh này, không ngờ hiện tại lại có thay đổi.

Giang Mộng Kiều vốn không có thói quen từ chối người khác, nhất là vì để buổi livestream đạt hiệu quả phát sóng tốt nhất, cho nên dù trong lòng vô cùng kháng cự, cô ấy lúc này vẫn gật đầu nhận lời.

Sau khi dặn dò kỹ lưỡng mọi chuyện, đạo diễn liền rời khỏi phòng tập. Đỗ Tư Tuyết nhìn cô ấy với ánh mắt đầy lo lắng: "Mộng Kiều, nếu không muốn treo dây cáp thì cậu đừng gượng ép bản thân."

"Có chuyện gì thế?" Thịnh Luân Vũ ở bên cạnh thấy hai người bọn họ bày ra vẻ mặt như thể đang đối mặt với kẻ địch lớn, không kìm được bèn lên tiếng hỏi.

Đỗ Tư Tuyết đắn đo mất vài giây, cuối cùng vẫn giải thích: "Mộng Kiều không biết diễn cảnh treo dây cáp, lúc đóng phim toàn phải dùng đến diễn viên đóng thế thôi. Bây giờ nếu đột ngột bắt cậu ấy treo người lên, tôi có chút lo cho cậu ấy."

Giang Mộng Kiều bấu chặt ngón tay vào lòng bàn tay, cúi gầm mặt xuống.

"Sao đến giờ vẫn chưa biết treo dây cáp vậy?" Thịnh Luân Vũ hỏi: "Kỹ năng này chẳng phải là kỹ năng cơ bản của một diễn viên hay sao?"

Đỗ Tư Tuyết kéo kéo tay áo cậu ta: "Kìa, cậu đừng hỏi nữa, Mộng Kiều dù sao cũng không phải dân chuyên nghiệp xuất thân từ trường lớp chính quy, cậu ấy tiếp xúc với mấy thứ này không nhanh đến thế đâu."

Nghe vậy, Thịnh Luân Vũ mới vỡ lẽ.

Giang Mộng Kiều mím chặt môi.

"Mộng Kiều, hay là cứ nói rõ tình hình với đạo diễn đi, chú ấy chắc chắn sẽ thông cảm cho cậu thôi." Đỗ Tư Tuyết khuyên nhủ.

Giang Mộng Kiều hít một hơi thật sâu, ngước nhìn độ cao của dây cáp treo, tự cổ vũ bản thân: "Không sao đâu, để mình thử trước xem thế nào."

Lúc này, nhân viên công tác tiến lại gần giúp cô ấy thắt dây đai an toàn. Tim Giang Mộng Kiều bắt đầu đập loạn nhịp, lòng bàn tay cũng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Sau khi thắt xong dây an toàn, nhân viên tại trường quay ra hiệu đã có thể bắt đầu.

Giang Mộng Kiều điều chỉnh lại trạng thái, chân dùng lực, sợi dây cáp phía sau lưng lập tức kéo bổng cả người cô ấy lên, cảm giác choáng váng do cơ thể đột ngột lơ lửng trên không trung lan tràn từ đỉnh đầu xuống. Thân hình cô ấy khẽ run rẩy.

Thực ra, không phải cô ấy không biết treo dây cáp, thậm chí trước khi vụ tai nạn đó xảy ra, cô ấy còn từng đặc biệt tập luyện rất nhiều, luyện đến mức khi treo người không hề bị rung lắc một chút nào, toàn bộ động tác vô cùng mượt mà, uyển chuyển. Tiếc thay, tất cả đã bị vụ tai nạn năm ấy hủy hoại hoàn toàn. Lúc này đây, một ký ức không mấy tốt đẹp lại trỗi dậy từ sâu trong lòng.

Sắc mặt Giang Mộng Kiều bắt đầu trắng bệch, cô ấy đứng trên xà nhà do ê-kíp chương trình dựng sẵn với những động tác cứng đờ. Hiện tại, chỉ cần nhảy một cái lao xuống là có thể hoàn thành động tác. Thế nhưng, đôi chân cô ấy giống như bị đổ keo dính chặt, thế nào cũng không chịu nhúc nhích.

Đỗ Tư Tuyết đứng ở phía dưới khán đài, nhìn cô ấy bằng ánh mắt dịu dàng, mỉm cười cổ vũ: "Mộng Kiều cố lên nhé."

Giang Mộng Kiều hạ quyết tâm, cắn răng nhảy xuống. Nhưng tư thế của cô ấy vô cùng tệ, cả sợi dây cáp cứ lắc lư qua lại, so với sự dứt khoát, gọn gàng trong đoạn phim gốc thì hoàn toàn là một trời một vực. Khi chân chạm đất, Giang Mộng Kiều mới cảm thấy như mình vừa được sống lại.

"Cô không sao chứ?" Thịnh Luân Vũ phát hiện sắc mặt cô ta có chút bất thường.

Đỗ Tư Tuyết liền nói: "Lần đầu tiên nhảy kiểu gì chẳng chưa quen, cứ nhảy thêm vài lần nữa là được ấy mà."

Giang Mộng Kiều nhếch khóe miệng gượng cười, phụ họa theo: "Đúng vậy, mình cần phải thích nghi thêm chút nữa."

Đỗ Tư Tuyết hiến kế cho cô ấy: "Đúng rồi, chẳng phải thầy Tạ cũng ở đây sao? Cậu qua tìm anh ấy đi, bảo anh ấy hướng dẫn cho vài chiêu."

Giang Mộng Kiều gật đầu, khẽ "vâng" một tiếng.

Nhưng cô ấy không hề đi tìm Tạ Ngộ, bởi vì chính cô ấy tự biết vấn đề của mình nằm ở đâu. Muốn vượt qua được chướng ngại tâm lý này, chung quy vẫn phải tự dựa vào chính mình mà thôi.

Kỷ Tri Ý cứ ngỡ không có ai muộn hơn mình, chẳng ngờ từ phòng tập bên cạnh lại có tiếng động truyền ra. Ngay sau đó là một tiếng "bịch" trầm đục như thể có vật nặng vừa rơi xuống đất. Kỷ Tri Ý giật mình kinh hái, vội vàng đẩy cửa bước vào.

"Cô có sao không?" Kỷ Tri Ý rảo bước lao tới, đỡ Giang Mộng Kiều đang ngã dưới đất đứng dậy.

Giang Mộng Kiều khẽ r*n r* vì đau: "Tôi không sao."

Sau khi đỡ người dậy, Kỷ Tri Ý ngước mắt nhìn thiết bị trong phòng: "Muộn thế này rồi mà cô vẫn còn tập à?"

"Ừm." Giang Mộng Kiều vừa xoa xoa cánh tay bị ngã đau vừa nói, "Tôi muốn tập cho động tác trông đẹp mắt hơn một chút."

Kỷ Tri Ý nhìn cô ấy với vẻ chu đáo. Ngay khoảnh khắc đỡ Giang Mộng Kiều dậy vừa rồi, cô có thể cảm nhận được cơ thể cô ấy đang khẽ run rẩy, vì vậy không kìm được bèn hỏi: "Cô sợ độ cao à?"

Giang Mộng Kiều không ngờ cô lại tinh tế đến thế, có chút ngạc nhiên nhưng liền phủ nhận: "Không phải."

Kỷ Tri Ý nhướng mày, đột nhiên nhớ lại một tình tiết trong nguyên tác. Đó là khi Giang Mộng Kiều và Đỗ Tư Tuyết cùng hợp tác trong một bộ phim tiên hiệp, Giang Mộng Kiều đã suýt gặp tai nạn trong quá trình treo dây cáp bảo hiểm, để rồi kể từ đó về sau, chuyện này đã để lại một bóng ma tâm lý lớn trong lòng cô ấy. Bây giờ, rõ ràng cô ấy đang sợ hãi nhưng vẫn cố chấp kiên trì.

Nghĩ đến kết cục của cô ấy trong sách, Kỷ Tri Ý không khỏi cảm thán thở dài. Thực ra Giang Mộng Kiều cũng giống như Kỷ Tinh Dã, đều là những viên đá lót đường trên hành trình đi đến thành công của nhân vật chính, là nữ phụ làm nền bị hy sinh làm bia đỡ đạn. Chuyện gì cô ấy cũng bị đem ra so sánh với Đỗ Tư Tuyết, để rồi dần dần đánh mất đi sự tự tin vốn có của bản thân, cuối cùng kỹ năng diễn xuất ngày một sa sút cho đến khi lặng lẽ rút khỏi giới giải trí.

Tam quan của cuốn sách này quả thực quá lệch lạc, tại sao thành công của nhân vật chính cứ phải dựa vào việc dẫm đạp lên những kẻ làm nền để lót đường? Tại sao không thể tự dựa vào sự xuất sắc của chính mình để từng bước đạt được? Như thế này thì có khác gì đi đường tắt đâu chứ?

Kỷ Tri Ý dịu dàng nói: "Tôu có thể cảm nhận được là cô đang sợ hãi, cô có thể kể cho tôi nghe lý do vì sao không?"

Giang Mộng Kiều cắn chặt môi dưới. Cô ấy sợ Đỗ Tư Tuyết sẽ lo lắng cho mình nên chuyện này chưa từng tâm sự với bạn mình, thế nhưng bây giờ... Chẳng biết có phải vì bức tranh mà Kỷ Tri Ý vẽ hay không mà Giang Mộng Kiều có ấn tượng rất tốt về cô. Cho dù bình thường cô ấy không giỏi trò chuyện với người lạ, nhưng lúc này đây, trong lòng cô ấy bỗng trỗi dậy một khát khao muốn dốc bầu tâm sự.

Có lẽ cũng là do chuyện này đã bị đè nén trong lòng quá lâu rồi, Giang Mộng Kiều chậm rãi kể lại trải nghiệm của mình ở đoàn phim năm ấy trong bầu không khí yên tĩnh.

"Hồi đó tôi đang quay bộ phim Tiên Duyên Truyện. Trước đó tớ treo dây cáp chưa từng xảy ra vấn đề gì, nhưng lần đó tôi bị treo lên độ cao mười mấy mét. Trong quá trình quay tôi đã hoàn thành rất tốt, ai ngờ lúc hạ dây xuống, sợi cáp sau lưng bỗng nhiên bị đứt, tôi bị rơi từ trên không trung cao ba mét xuống. Cũng may phía dưới có lót sẵn đệm an toàn từ trước nên tôi chỉ bị thương nhẹ, người không gặp đại nạn gì. Thế nhưng chuyện này lại để lại một bóng ma tâm lý quá lớn, khiến tôi không cách nào treo dây cáp được nữa."

Giang Mộng Kiều tính tình nhu mì, vốn không phải là người gan dạ. Trước khi vào nghề, trò k*ch th*ch nhất cô ấy từng chơi chỉ là một lần đi chèo thuyền vượt thác. Sau khi biết mình sẽ diễn phim tiên hiệp, cô ấy đã chuẩn bị rất nhiều, bao gồm cả việc đến lớp huấn luyện chuyên nghiệp về treo dây cáp. Tiếc là sau tai nạn đó, cô ấy đã chùn bước và thực sự sợ hãi.

Để rồi về sau, biểu hiện của cô ấy trong Tiên Duyên Truyện cũng kém đi rất nhiều, tất cả những cảnh quay phải treo dây đều phải dùng đến diễn viên đóng thế. Cô ấy vô cùng tự trách nhưng lại không thể vượt qua được chướng ngại đó. Giang Mộng Kiều thực sự cảm thấy bản thân mình tồi tệ đến cực điểm!

Cảm nhận được sự sa sút và nản lòng của cô ấy, Kỷ Tri Ý lại hỏi: "Sao dây cáp lại đứt được?"

Giang Mộng Kiều ngồi bệt trên sàn nhà, hai tay ôm lấy bắp chân, gục đầu lên đầu gối và cụp hàng mi xuống: "Là sai sót của tổ đạo cụ, trước khi treo họ đã không tiến hành kiểm tra an toàn, sợi dây cáp khi đó đã hơi bị lão hóa rồi."

Kỷ Tri Ý khẽ nhíu mày một cái. Giang Mộng Kiều khẽ thở dài: "Thôi bỏ đi, không nhắc đến chuyện đó nữa, tôi cố gắng thêm chút nữa, biết đâu lại vượt qua được."

Cô ấy vừa định đứng dậy tập tiếp thì điện thoại bỗng đổ chuông, là người quản lý gọi tới. Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói vừa nhanh vừa vội của người quản lý: "Mộng Kiều, em mau lên xem hot search đi, cư dân mạng lại đem em ra so sánh với Đỗ Tư Tuyết rồi, lần này họ nói khó nghe lắm đấy!"

Giang Mộng Kiều ngẩn người, sau khi cúp điện thoại, cô ấy chậm rãi mở kho ứng dụng trên máy lên. Cô ấy rất bài xích Weibo nên đã gỡ cài đặt từ lâu, chỉ đến khi rơi vào tình huống bất khả kháng thế này cô ấy mới tải lại.

Phần mềm tải xuống một cách chậm chạp, đợi đến khi cài đặt xong xuôi, cô ấy lại lưỡng lự hồi lâu rồi mới chậm rãi đăng nhập vào tài khoản của mình. Khoảnh khắc nhìn thấy hot search, sắc mặt Giang Mộng Kiều sa sút thấy rõ bằng mắt thường. Quả nhiên, lại như vậy rồi.

#Giang Mộng Kiều Dùng Diễn Viên Đóng Thế Cho Cảnh Treo Dây#

#Giang Mộng Kiều Không Phải Dân Chuyên Nghiệp Diễn Xuất Tệ#

#Đỗ Tư Tuyết Tự Mình Thực Hiện Toàn Bộ Cảnh Hành Động Và Treo Dây#

#Diễn Xuất Của Đỗ Tư Tuyết Đè Bẹp Diễn Viên Tuyến Ba#

Dưới phần bình luận của những từ khóa nóng này, cư dân mạng đang đầy phẫn nộ bàn tán về Giang Mộng Kiều:

[Cùng là nữ diễn viên như nhau, tại sao Giang Mộng Kiều lại phải dùng đóng thế chứ? Diễn xuất đã tệ lại còn không có chút đạo đức nghề nghiệp cơ bản nào!]

[Trong Tiên Duyên Truyện cô ta diễn rác rưởi nhất luôn! Xem mà đau hết cả mắt! Đúng là phá nát nguyên tác!]

[Bộ phim mới Cẩm Y Tú Xuân Đao lần này cũng thế, diễn xuất đúng là không thể nào có cửa so với Đỗ Tư Tuyết được.]

[Mà cũng kỳ lạ thật đấy, học vấn của Giang Mộng Kiều chỉ là tốt nghiệp một trường đại học bình thường, ngay cả chuyên ngành theo học cũng là ngành máy tính chẳng liên quan gì, sao cô ta có thể vào giới đóng phim được nhỉ? Trường sân khấu điện ảnh của chúng ta có bao nhiêu học sinh xuất sắc tốt nghiệp ra trường như vậy, sao không dùng người có chuyên môn? Cứ phải dùng một kẻ tay ngang không qua trường lớp đào tạo bài bản làm gì!]

[Vừa không có diễn xuất lại vừa không kính nghiệp, sớm hết thời đi cho rảnh! Chẳng muốn nhìn thấy cô ta một chút nào!]

Những lời bình luận này như những mũi kim thực thể đâm thẳng vào tim Giang Mộng Kiều. Cô ấy rất không muốn thừa nhận, nhưng năng lực chịu đựng tâm lý của cô ấy quả thực không mạnh mẽ đến thế, cô ấy thực sự rất dễ bị ảnh hưởng bởi những lời phán xét này, từ đó liên tục phủ nhận chính bản thân mình.

Đúng lúc này, Giang Mộng Kiều đang chìm trong cảm xúc sa sút bỗng cảm thấy vai mình được vỗ nhẹ, ấy ta quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt trong trẻo, lạnh lùng của Kỷ Tri Ý.

Giang Mộng Kiều vội vàng thu lại vẻ ảm đạm trên mặt, nhếch khóe miệng gượng cười: "Sao thế?"

Kỷ Tri Ý cũng đang xem điện thoại. Chương trình sẽ cắt một phần tư liệu quay được mỗi ngày thành những đoạn video ngắn hậu trường đăng lên mạng để tăng độ thảo luận, trong đó có cả đoạn Giang Mộng Kiều đang treo dây cáp trong phòng tập và cả màn tương tác giữa cô ấy với Đỗ Tư Tuyết.

Kỷ Tri Ý lướt video đến một phân đoạn nhất định rồi bật cho cô ấy xem, trên mặt Giang Mộng Kiều thoáng qua vẻ ngại ngùng, không tự nhiên: "Đừng xem mà, tôi trông xấu xí lắm..."

"Không phải, tôi muốn cô nhìn Đỗ Tư Tuyết kìa."

Giang Mộng Kiều ngớ người, cô ấy xem hết cả đoạn video nhưng không có phản ứng gì đặc biệt, liền hỏi: "Sao lại bảo tôi nhìn Tư Tuyết?"

Kỷ Tri Ý khẽ thở dài: "Bình thường khi hai người ở bên nhau, cô ta cũng hạ thấp cô như thế này à?"

Cái gì cơ? Giang Mộng Kiều bỗng dưng đứng hình.

"Nào là nghĩ cô không phải dân chuyên nghiệp nên không học nổi cách treo dây cáp? Rồi lại nói cô toàn dùng đóng thế khi diễn cảnh treo dây?" Khóe miệng Kỷ Tri Ý khẽ nhếch lên, cô nói với giọng điệu đầy ẩn ý: "Cô từng nghe qua từ thao túng tâm lý rồi đúng không?"

Giang Mộng Kiều nhìn cô, chậm rãi gật gật đầu.

"Thao túng tâm lý không chỉ có đàn ông tồi mới dùng đâu, trong tình bạn cũng tồn tại điều tương tự đấy." Giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của Kỷ Tri Ý lọt vào tai khiến Giang Mộng Kiều giật thót mình, sau đó cô ấy dùng lực ôm chặt lấy chính mình, đột nhiên cảm thấy trên người có chút lạnh lẽo.