Chương 21 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Tiếp đó, đạo diễn công bố nhiệm vụ của kỳ này.

"Chương trình chúng ta rất may mắn khi nhận được lời mời từ một show khác là Lớp Học Diễn Xuất, cùng thực hiện một tập đặc biệt. Vì vậy, tiếp theo đây, các vị khách mời sẽ tham gia ghi hình Lớp Học Diễn Xuất và cùng hoàn thành một tiết mục biểu diễn sân khấu."

Vừa dứt lời, hiện trường lập tức xôn xao.

Đạo diễn ho nhẹ một tiếng ra hiệu mọi người giữ trật tự rồi nói tiếp: "Đoạn kịch sắp biểu diễn cần bốn người phối hợp với nhau, nên mọi người có thể chia thành hai nhóm để hoàn thành nhiệm vụ lần này."

Trong số các khách mời có mặt, ngoại trừ Kỷ Tri Ý, Tống Hân Nghi và Khương Ngôn không biết diễn xuất, những người còn lại đều là người trong giới giải trí nên không hề xa lạ với kỹ năng này.

Vừa nghe có thể tự do lập nhóm, tâm tư của Thịnh Luân Vũ lập tức bắt đầu rục rịch, cậu ta nhìn về phía Kỷ Tri Ý, định mở lời mời cô cùng một đội với mình.

Đúng lúc ấy, Đỗ Tư Tuyết kéo tay Giang Mộng Kiều: "Mộng Kiều, hay chúng ta một nhóm nhé?"

Sau khi thay thế vị trí của Tô Nguyệt Vân, Giang Mộng Kiều vốn đang cùng đội với Thịnh Luân Vũ. Cô ấy quay đầu nhìn cậu ta rồi hỏi: "Thầy Thịnh, em có thể đổi sang cùng nhóm với Tư Tuyết không?"

Thịnh Luân Vũ mím môi, dù trong lòng không mấy tình nguyện, nhưng đối phương đã mở lời, cậu ta cũng khó từ chối đành gật đầu đồng ý.

Khóe môi Đỗ Tư Tuyết âm thầm cong lên, cô ta càng lúc càng cảm thấy quyết định đưa Giang Mộng Kiều tới chương trình là hoàn toàn chính xác.

Thay vì để tổ chương trình mời một vị khách lạ mặt nào đó, chẳng bằng tự mình nắm lấy cơ hội này, tìm một người mà cô ta có thể dễ dàng kiểm soát.

Địa điểm ghi hình của Lớp Học Diễn Xuất nằm tại Đài truyền hình thành phố A.

Mọi người lên xe của tổ chương trình, cùng tới trường quay, ngay khi đoàn người đến nơi, người dẫn chương trình liền công bố danh sách khách mời đặc biệt của tập này.

Cư dân mạng đang theo dõi Lớp Học Diễn Xuất lập tức bùng nổ.

[Trời ơi! Liên show thần tiên gì đây? Một lúc được xem tận hai show luôn sao!]

[A a a a mong chờ anh Thịnh quá!]

[Hóng Tư Tuyết!]

[Hóng Kỷ Tinh Dã!]

[Kỷ Tinh Dã thì thôi đi. Diễn xuất của cậu ta thật sự không ổn, ngoài ngầu ra thì chẳng có biểu cảm nào khác.]

[Ơ? Còn có cả Giang Mộng Kiều nữa à? Là khách mời mới sao? Tôi rất ấn tượng với tác phẩm đầu tay của cô ấy, lúc đó diễn cực kỳ có linh khí. Nhưng mấy năm gần đây cảm giác diễn xuất đi xuống khá nhiều, đáng tiếc thật.]

[Ý bạn là nữ phụ trong Tiên Duyên Truyện à? Đúng là không ổn lắm. Cảnh đối diễn với Đỗ Tư Tuyết lúc nào cũng có cảm giác không nhập vai nổi, chẳng hiểu sao lại có thể đóng chung với Đỗ Tư Tuyết được.]

[Tôi chưa xem Tiên Duyên Truyện, nhưng bộ phim mới của Đỗ Tư Tuyết là Cẩm Y Tú Xuân Đao đang phát sóng rất hot. Giang Mộng Kiều cũng đóng nữ phụ. Nói thế nào nhỉ... diễn xuất hơi khô cứng, cảm xúc không tới. Đứng cạnh Đỗ Tư Tuyết là thấy chênh lệch ngay.]

[Vậy nên chỉ có thể mãi làm nữ phụ thôi.]

Trên mạng, cư dân mạng bắt đầu bàn tán sôi nổi về năng lực diễn xuất của các khách mời. Còn tại trường quay, hai đội lần lượt nhận được kịch bản do tổ chương trình chuẩn bị.

Để tiện cho phần bình chọn cuối cùng, MC còn yêu cầu mỗi đội tự đặt tên cho nhóm mình.

Kỷ Tri Ý còn đang suy nghĩ nên đặt tên gì thì Tống Hân Nghi đề nghị dùng tên CP của hai người để đặt tên đội. Hai cậu em trai đều không có ý kiến, Kỷ Tri Ý cũng thấy ổn nên đội của họ nhanh chóng chốt tên là "Đội Tâm Ý".

Bên phía Đỗ Tư Tuyết, Khương Ngôn và Giang Mộng Kiều đều nghe theo sắp xếp của cô ta, còn Thịnh Luân Vũ thì tỏ thái độ tùy ý.

Để thể hiện sự tôn trọng với cậu ta, Đỗ Tư Tuyết lấy chữ "Vũ" trong tên cậu ta làm ý tưởng, đặt tên đội là "Đội Vũ Tuyết".

Thịnh Luân Vũ gật đầu, tỏ ý không có vấn đề gì, khóe môi Đỗ Tư Tuyết khẽ cong lên, một tia sáng khó nhận ra lóe qua đáy mắt.

Sau khi nhận kịch bản, hai đội bắt đầu phân chia vai diễn, kịch bản mà Đội Tâm Ý nhận được là một đoạn trích từ bộ phim Anh Em Khởi Nghiệp.

Nghe nói đây là bộ phim đầu tay của ảnh đế Tạ Ngộ, bộ phim kể về hai người trẻ tuổi đều gặp thất bại trong cuộc sống, tình cờ quen biết nhau rồi cùng nhau khởi nghiệp, họ động viên, giúp đỡ lẫn nhau và cuối cùng đạt được thành công.

Toàn bộ câu chuyện xoay quanh hai nhân vật nam chính. Trong đó, nam chính thứ nhất là người tài giỏi nhưng không có hậu thuẫn, liên tục phải chịu những đối xử bất công nơi công sở. Cuối cùng anh quyết định từ chức, trở về quê hương lập nghiệp, nhưng trên con đường ấy lại hết lần này đến lần khác gặp thất bại.

Nam chính thứ hai vốn là một thiếu gia nhà giàu. Không ngờ gia đình đột ngột gặp biến cố, từ một công tử sống trong nhung lụa trở thành thanh niên lang thang phải mưu sinh bằng nghề bán hàng rong, ngày ngày sống vật vờ vô định.

Đoạn phim mà Đội Tâm Ý nhận được bắt đầu từ khi nam chính thứ nhất trở về quê nhà. Trong một lần tình cờ, anh giúp đỡ nam chính thứ hai, sau đó cả hai quyết định hợp tác khởi nghiệp. Thế nhưng, khoản tiền đầu tiên họ cực khổ kiếm được lại bị một nữ lừa đảo cuỗm sạch, sau đó hai người gặp được một nhà tài trợ tốt bụng, người đã quyết định đầu tư cho dự án của họ.

Kỷ Tri Ý nhanh chóng phát hiện trong phân đoạn này có một cảnh của nam chính thứ hai biểu diễn trên đường phố.

Giữa màn đêm tiêu điều, anh vừa gảy đàn guitar vừa cất tiếng hát.

Trong lòng cô khẽ động, cô nhìn sang Kỷ Tinh Dã rồi hỏi: "Tiểu Dã, em có muốn thử vai nam hai không?"

Kỷ Tinh Dã đang xem video tham khảo, nghe thấy lời cô, ánh mắt cậu lập tức khựng lại.

Đúng lúc ấy, Tống Diệc An lên tiếng: "Anh Dã, hai vai này anh chọn một vai đi. Dù sao thì em đóng vai nào cũng được."

Kỷ Tri Ý cũng tranh thủ khích lệ: "Tiểu Dã, em có thể thử trước rồi hẵng quyết định."

Trong mắt Kỷ Tinh Dã thoáng hiện cảm xúc phức tạp, nhưng đến cuối cùng cậu chỉ trầm giọng nói: "Không cần đâu, em muốn diễn vai nam chính thứ nhất."

Kỷ Tri Ý khẽ thở dài nhưng không ép buộc, cô mỉm cười đổi chủ đề: "Được thôi. Vai nam chính thứ nhất vốn do Tạ Ngộ đảm nhận đấy, với em mà nói đây cũng là một thử thách không nhỏ."

Kỷ Tinh Dã nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng."

"Tri Ý, còn cậu thì sao?" Tống Hân Nghi hỏi: "Cậu muốn đóng nữ lừa đảo hay nhà tài trợ? Nhìn qua thì vai nữ lừa đảo khó diễn hơn đấy. Nếu cậu không muốn nhận, để mình đóng cũng được."

Tống Hân Nghi đúng chuẩn kiểu người chỉ muốn cưng chiều chị em mình, chỉ cần là chuyện có thể khiến Kỷ Tri Ý khó xử, cô ấy đều sẵn sàng chủ động gánh thay.

Nhưng Kỷ Tri Ý lại khá hứng thú với vai nữ lừa đảo này, chủ yếu là vì cuộc sống của cô từ trước đến nay ngoài công việc vẫn là công việc. Ngày nào cũng bị bó buộc trong những bộ vest cứng nhắc tượng trưng cho thân phận và địa vị.

Những lúc tùy hứng, phóng khoáng như thế này thực sự rất hiếm. Ngược lại vai nhà tài trợ là một nữ doanh nhân, quá giống với thân phận ngoài đời của cô, nếu nhận vai đó thì chẳng có chút thử thách nào.

Kỷ Tri Ý lập tức quyết định: "Không cần đâu, mình đóng nữ lừa đảo."

Tống Hân Nghi vừa bất ngờ vừa phấn khích đến mức hét lên: "A a a a đỉnh quá, Kỷ tổng! Cậu đóng vai phản diện nữ luôn á? Chỉ nghĩ thôi đã thấy cuốn rồi! Cậu định khiến mình mong chờ đến chết phải không?"

Cư dân mạng cũng bị quyết định này làm cho kinh ngạc.

[Trời ơi? Nữ thần tỷ tỷ của tôi đóng vai phụ nữ xấu xa sao?]

[Phản diện này ai hiểu nổi chứ! Tôi mong chờ quá đi mất!]

Tin tức #Kỷ Tri Ý Đóng Vai Nữ Phản Diện# nhanh chóng leo thẳng lên hot search.

Ở phía bên kia, Đội Vũ Tuyết nhận được một đoạn trích từ bộ phim Hoa Trong Lòng Bàn Tay.

Đây là một bộ phim cung đấu cổ trang, kể về hành trình của một cung nữ không quyền không thế, từng bước giành lấy quyền lực hậu cung rồi cuối cùng trở thành Hoàng hậu.

Đỗ Tư Tuyết đảm nhận vai nữ chính, Khương Ngôn đóng tiểu thái giám thân cận bên cạnh cô ta, Giang Mộng Kiều vào vai một nữ thích khách biết võ công, Thịnh Luân Vũ đóng Hoàng đế, sẽ có một phân cảnh tình cảm khá mập mờ với phi tần do Đỗ Tư Tuyết thủ vai.

Những vai diễn trước đây của Đỗ Tư Tuyết đa phần đều thuộc kiểu ngây thơ, ngọt ngào, đáng yêu. Đây là lần đầu tiên cô ta thử sức với một nhân vật có nội tâm phức tạp đến vậy, với cô ta mà nói đây cũng là một thử thách hoàn toàn mới.

Fan của Đỗ Tư Tuyết phấn khích vô cùng, lập tức tràn lên mạng quảng bá rầm rộ, dưới sự tung hô của người hâm mộ, cô ta cũng nhanh chóng xuất hiện trên bảng hot search.

Sau khi nhận nhiệm vụ, công việc tiếp theo chính là tập luyện, Kỷ Tri Ý đề nghị mọi người xem trọn bộ phim trước để nắm được mạch truyện và quá trình phát triển của các nhân vật.

Không ai phản đối ý kiến này. Vì thế, chị em nhà họ Tống cùng Kỷ Tri Ý quay về khách sạn nơi họ đang ở.

Kỷ Tri Ý ở phòng tổng thống, bên trong gần như có đầy đủ mọi tiện nghi, thậm chí còn có cả phòng chiếu phim riêng, máy quay của tổ chương trình cũng đi theo ghi hình.

Kỷ Tri Ý tìm được bộ phim Anh Em Khởi Nghiệp trong hệ thống thiết bị, Tống Hân Nghi kéo rèm cửa lại, ánh sáng trong phòng lập tức tối xuống, bầu không khí xem phim cũng nhanh chóng được tạo ra.

Tống Diệc An hơi phấn khích, không khí tuyệt vời thế này mà không tận hưởng thì quá phí, cậu lập tức gọi phục vụ phòng mang một đống đồ ăn vặt lên.

Xé gói khoai tây chiên, cậu huých nhẹ khuỷu tay Kỷ Tinh Dã: "Ăn chút không anh?"

"Cảm ơn, tôi không ăn." Vừa nói, Kỷ Tinh Dã vừa lấy từ trong ba lô ra một cuốn sổ, mở nắp bút rồi bắt đầu vừa xem phim vừa ghi chép.

Tống Diệc An: "..." Anh Dã có cần liều mạng đến thế không hả?!

Bình luận trực tiếp lập tức cười nghiêng ngả.

[Ừm... tuy diễn xuất của Kỷ Tinh Dã hơi kém thật, nhưng tinh thần học hỏi thì không hề thua ai nha!]

[Ha ha ha ha nhìn Tống Diệc An như mất hết niềm tin vào cuộc sống rồi kìa, cười chết tôi mất!]

Lượng người xem trong phòng livestream của Đội Tâm Ý cũng bắt đầu tăng lên từng chút một.

Cùng lúc đó, một người đàn ông đang cầm điện thoại bằng một tay cũng chăm chú theo dõi buổi phát sóng, ánh mắt anh vô cùng tập trung, đôi môi hơi mím lại.

Bộ phim của anh vốn đã được vô số khán giả xem qua, Anh Em Khởi Nghiệp tuy là tác phẩm đầu tay, nhưng cũng từng đạt tới hàng trăm triệu lượt xem, thế nhưng lúc này anh lại có cảm giác giống như lần đầu tiên đưa tác phẩm của mình ra trước công chúng.

Vừa mong đợi, lại vừa thấp thỏm.

Ống kính lướt qua gương mặt tinh xảo của Kỷ Tri Ý, nhịp tim của Tạ Ngộ một lần nữa bị xáo trộn.

Đúng lúc ấy Tống Hân Nghi đột nhiên kích động hét lên: "Ở đây này! Tri Ý, cậu nhìn chỗ này đi!"

Tạ Ngộ khựng người, hiện tại trên màn hình vừa khéo đang chiếu đến cảnh cận mặt của anh.

Kỷ Tri Ý xem rất chăm chú, khó hiểu hỏi: "Có chuyện gì vậy? Đoạn này có gì đặc biệt sao?"

Tống Hân Nghi ôm lấy cánh tay cô, kích động nói: "Không phải đoạn này, là cảnh phía trước cơ. Cậu có thấy không?"

Kỷ Tri Ý không hiểu cô ấy đang nói đến cảnh nào, dứt khoát kéo thanh tiến độ về trước, sau đó dừng hình đúng chỗ Tống Hân Nghi nhắc tới. Trong khung hình, người đàn ông có ngoại hình xuất sắc đang đứng dưới màn mưa, gương mặt anh bị nước mưa làm ướt đẫm, mái tóc đen dính sát vào đường nét góc cạnh nơi gò má, làn da trắng lạnh nổi bật dưới ánh sáng, đôi môi bị nước mưa thấm ướt nên ánh lên sắc đỏ tự nhiên.

Những giọt nước men theo trán rơi xuống trước đôi mắt sâu dài, càng làm nổi bật đường nét sắc sảo nơi chân mày, anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, cổ áo hơi mở, để lộ xương quai xanh thon dài đẹp mắt.

Lúc này, lớp áo bị nước mưa thấm ướt dán chặt vào cơ thể, khiến cả người anh toát lên cảm giác sa sút, cô độc và đầy u uất. Dù đây chỉ là tác phẩm điện ảnh đầu tay của Tạ Ngộ, nhưng từ những cảm xúc mãnh liệt bùng nổ trong từng ánh mắt, biểu cảm, người ta vẫn có thể cảm nhận rõ thế nào là thiên phú của một diễn viên thực thụ.

Kỷ Tri Ý không phải người trong nghề, nhưng vẫn có thể cảm nhận được, đây có lẽ chính là trình độ diễn xuất mang tính giáo khoa.

Cô cho rằng điều Tống Hân Nghi muốn nhắc đến chính là diễn xuất của Tạ Ngộ, bản thân cô cũng bị cuốn vào cảm xúc của phân đoạn này.

Sau khi xem lại một lần nữa, cô càng cảm thấy sự thay đổi tâm lý trong từng biểu cảm của Tạ Ngộ được xử lý hoàn hảo đến mức gần như không có khuyết điểm.

Bên cạnh, Kỷ Tinh Dã cũng đang nghiêm túc quan sát cảnh phim, cậu chăm chú phân tích từng tầng cảm xúc được đẩy lên trong phân đoạn đó, đang định ghi chép lại thì... Ai ngờ Tống Hân Nghi lại lén dùng ánh mắt ra hiệu cho Kỷ Tri Ý nhìn sang một hướng khác.

Cô ấy hạ thấp giọng đầy phấn khích: "Cậu nhìn chỗ đó đi! Dáng người của Tạ Ngộ đỉnh thật sự luôn!"

Tạ Ngộ: "..."

Kỷ Tri Ý ngẩn người mất một giây mới hiểu ra cô ấy đang nói gì, cô thuận theo ánh mắt của Tống Hân Nghi nhìn sang.

Quả nhiên, dưới lớp áo đã bị nước mưa làm ướt đến gần như trong suốt, thấp thoáng hiện ra những đường cơ bụng rõ nét.

Kỷ Tri Ý nghiêm túc nhìn vài giây.

Đến khi chợt nhớ ra bọn họ vẫn đang phát sóng trực tiếp, cô mới che môi ho khẽ một tiếng rồi giả vờ bình tĩnh dời mắt đi.

Sau đó, cô vô cùng điềm nhiên đưa ra đánh giá: "Ừm... đúng là khá đẹp thật."

Tạ Ngộ: "?!!!"

Kỷ Tri Ý hoàn toàn không biết rằng chỉ vì cô nhìn thêm vài giây mà Tạ Ngộ lại lên hot search.

#Cơ Bụng Của Tạ Ngộ#

[A a a a chị gái đúng là hiểu chúng tôi quá mà! Phát hiện chính xác thứ chúng tôi muốn xem luôn!]

[Hít hà hít hà, Tạ ảnh đế đúng là vua phim hành động. Dáng người này thật sự quá có hàng rồi. Cơ bụng ẩn hiện thế kia đúng là chí mạng!]

[Fan có ảnh hay video nào khác không? Mọi người hiểu ý tôi mà.]

Chẳng bao lâu sau, fan của Tạ Ngộ thật sự đăng lên không ít ảnh và video cắt ghép.

[Nói thật nhé, anh Ngộ nhà tôi khá kín đáo, trước giờ chẳng mấy khi khoe da thịt. Nhưng chính kiểu nửa kín nửa hở này mới khiến người ta mê chết đi được!]

[Muốn xem thì mau vào đây, tư liệu độc quyền phát miễn phí!]

Cư dân mạng lập tức hớn hở bấm vào.

Fan Tạ Ngộ đã cắt riêng một video ngắn mang tên #Dáng Người Của Tạ Ngộ#, tổng hợp hàng loạt khoảnh khắc đỉnh cao của anh.

[Cứu mạng! Anh ấy mặc áo ba lỗ đen quyến rũ quá đi! Hormone nam tính bùng nổ luôn!]

[A a a a cảnh anh ấy kéo vạt áo lên lau mồ hôi kìa! Tôi thấy rồi! Cơ bụng vuông vức chuẩn chỉnh luôn! Cả đường nhân ngư nữa!]

[A a a a tại sao cởi áo phông ra rồi bên trong vẫn còn áo ba lỗ vậy? Không thể cởi hết luôn sao?]

[Các fan ơi, có ai có video Tạ Ngộ cởi hoàn toàn không? Muốn xem quá...]

[Bị quyến rũ chết mất rồi. Có gì k*ch th*ch hơn nữa không?]

[Má ơi, vừa vào đã bị đống quần chip này làm vấp ngã rồi.]

[Mặc quần vào đi các chị em! Đây là khu bình luận chứ không phải vùng đất vô chủ đâu!]

[Khoan đã, cho tôi gia nhập với. Tôi cũng muốn xem...]

Đương nhiên chuyện c** s*ch là không thể nào, ngay cả những tư liệu đó cũng là thành quả fan vất vả đào bới suốt thời gian dài mới gom được.

Mức độ mạnh tay nhất cũng chỉ là cảnh Tạ Ngộ mặc áo ba lỗ đen mà thôi.

Người đàn ông đang bị vô số cư dân mạng thèm thuồng vóc dáng lúc này lại đang ở trong phòng gym riêng, điên cuồng tập máy gập bụng.

Trương Trí nhìn mà không tài nào hiểu nổi, rõ ràng thân hình của anh đã hoàn hảo đến mức đó rồi, sao còn liều mạng tập luyện như vậy nữa?

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Sau khi xem xong bộ phim, Kỷ Tri Ý tách riêng toàn bộ nội dung liên quan đến nhân vật mình sắp đảm nhận để nghiên cứu.

Tổ chương trình chuẩn bị riêng cho họ phòng tập luyện, đồng thời còn mời giáo viên diễn xuất chuyên nghiệp hỗ trợ. Nếu gặp chỗ nào không hiểu, mọi người có thể trực tiếp hỏi giáo viên, và giáo viên cũng sẽ ở bên cạnh hướng dẫn trong suốt quá trình tập luyện.

Để giữ bí mật cho buổi biểu diễn cuối cùng, bên trong phòng tập không lắp camera, vì vậy toàn bộ quá trình tập diễn sẽ không được phát sóng trực tiếp mà chỉ được ghi hình riêng để phát lại sau.

Tuy nhiên, những lúc khách mời đi ăn hoặc nghỉ ngơi trong phòng chờ vẫn nằm trong phạm vi livestream.

Đạo diễn cho họ một tuần để chuẩn bị, khoảng thời gian này khá dư dả, mọi người không quá vội vàng, mỗi ngày cùng nhau tập kịch, học lời thoại, cuộc sống bận rộn nhưng rất phong phú.

Kỷ Tinh Dã đặt kịch bản xuống, lại kéo Tống Diệc An tới đối diễn, Tống Diệc An cảm thấy mình sắp bị bking này cuốn chết rồi.

Rốt cuộc là ai nói năng lực chuyên môn của Kỷ Tinh Dã rất kém vậy? Rõ ràng thực lực của cậu ấy mạnh, không chỉ vậy, còn cực kỳ chăm chỉ, cực kỳ nỗ lực.

Mỗi ngày, Kỷ Tinh Dã đều đúng năm giờ sáng thức dậy như đồng hồ báo thức.

Trong phân cảnh của cậu có một động tác phải nhảy từ bục cao hơn hai mét xuống. Để động tác đó đạt hiệu quả đẹp nhất trên sân khấu, ngày nào cậu cũng dậy sớm luyện tập lặp đi lặp lại, không chỉ thế cậu còn xem đi xem lại bộ phim đến bảy tám lần.

Cuốn sổ ghi chép được viết kín đặc những phân tích nhân vật, có thể nói cậu gần như đã nghiên cứu vai diễn đến mức thấu triệt.

Ngày nào Tống Diệc An cũng tập thoại cùng cậu, trong quá trình đó, chính cậu cũng tiến bộ lên rất nhiều mà không hề nhận ra.

Sau khi đối diễn xong với Kỷ Tinh Dã, Tống Diệc An bắt đầu luyện tập phần hát và đệm đàn của mình, cậu cầm cây guitar lên, tùy ý gảy vài dây đàn. Sau khi chỉnh âm xong, cậu chậm rãi cất giọng theo giai điệu.

Kỷ Tinh Dã khẽ nhíu mày, động tác nhỏ đến mức khó nhận ra.

Hát được một nửa, Tống Diệc An dừng lại, cậu thở dài, lẩm bẩm: "Khó cho tôi quá rồi đấy. Tôi vốn là ca sĩ hát nhảy, ngày thường toàn hát nhạc thị trường. Giờ đột nhiên bắt tôi hát dân ca, đúng là quá sức."

Tổ chương trình chỉ mời giáo viên hướng dẫn diễn xuất, hoàn toàn không có giáo viên thanh nhạc.

Hiện tại Tống Diệc An chỉ có thể tự mình mày mò, cậu lấy điện thoại ra tìm tài liệu.

Mấy ngày nay, cậu đã xem không biết bao nhiêu video hướng dẫn kỹ thuật hát dân ca, đáng tiếc là mắt đã học được rồi, nhưng cổ họng thì vẫn chưa.

Bản thân Tống Diệc An cũng cảm nhận được cậu vẫn còn thiếu một chút cảm giác.

"Cậu thử thả lỏng cổ họng, hé miệng nhẹ thôi, dùng lồng ngực để phát âm..." Kỷ Tinh Dã đột nhiên lên tiếng.

Tống Diệc An lập tức ngẩng đầu. "Anh biết à?"

Kỷ Tinh Dã dời mắt đi: "Không biết. Tôi chỉ từng xem qua hướng dẫn thôi."

Tống Diệc An dứt khoát làm theo lời Kỷ Tinh Dã nói, đang phát âm, Kỷ Tinh Dã lại đưa tay vỗ nhẹ lên bụng cậu: "Giữ hơi lại một chút, rồi mới từ từ nhả ra."

Khoảnh khắc đó khiến Tống Diệc An có cảm giác như đang quay về lớp học thanh nhạc hồi đại học, sau một hồi chỉnh sửa như vậy, cậu phát hiện hiệu quả thật sự tốt hơn hẳn, ít nhất cũng đã có mùi vị dân ca rồi.

"Đỉnh thật đấy, Kỷ Tinh Dã!" Tống Diệc An phấn khích đấm nhẹ vai cậu một cái: "Hiểu nhiều thế này, anh biết hát đúng không?"

Kỷ Tinh Dã không trả lời thẳng câu hỏi, chỉ nói: "Cậu tiếp tục luyện theo cách này đi. Cố gắng tái hiện được cảm giác trong bộ phim."

Tống Diệc An lập tức gật đầu, cũng không tiếp tục tò mò chuyện Kỷ Tinh Dã có biết hát hay không nữa.

Cậu chợt nhớ tới một hot search từng xem trên mạng rằng hình như Kỷ Tinh Dã không biết hát, ít nhất thì bên ngoài đều nói như vậy, có điều có lẽ cậu thật sự rất muốn hát, bởi trước đây Kỷ Tinh Dã từng tham gia một cuộc thi ca hát.

Đáng tiếc lại lật xe ngay tại hiện trường.

Nghĩ đến đó, Tống Diệc An thấy hơi tiếc nuối, những chuyện thiên phú này, đôi khi cũng chẳng thể cưỡng cầu.

Kỷ Tri Ý vốn là người học gì cũng rất nhanh, diễn xuất tuy là lĩnh vực hoàn toàn mới với cô, nhưng trong giới kinh doanh, cô cũng không ít lần phải đeo lên những chiếc mặt nạ xã giao.

Dưới sự hướng dẫn của giáo viên, cô đã gần như nắm được đặc điểm của nhân vật, chỉ là hiện giờ vẫn còn một vấn đề.

Trong kịch bản, nữ lừa đảo có một cảnh đối diễn với nam chính, cô ta biết chút võ thuật, sau khi lừa được lòng tin của nam chính, cô ta sẽ bất ngờ ra tay, khéo léo móc mất ví tiền trên người đối phương.

Loại cảnh hành động này thật sự làm khó Kỷ Tri Ý, nơi đây lại không có huấn luyện viên võ thuật chuyên nghiệp, cô chỉ có thể tự mình mò mẫm, thế là cô kéo Kỷ Tinh Dã tới làm bạn diễn.

Đáng tiếc, tập mãi vẫn không đạt hiệu quả như mong muốn. Đúng lúc ấy, cửa phòng tập bị đẩy mở, một cái đầu thò vào từ bên ngoài.

Người đàn ông chống tay lên khung cửa, nghiêng mặt, khóe môi nhếch lên, tạo dáng mà cậu ta cho là cực kỳ đẹp trai: "Vẫn còn tập à?"

Thịnh Luân Vũ quen thân rất nhanh, cậu ta cười rồi đi thẳng tới bên cạnh Kỷ Tri Ý: "Mọi người chăm chỉ quá rồi đấy, làm tôi áp lực ghê."

Kỷ Tinh Dã nhíu mày, khí chất quanh người cậu lập tức lạnh xuống: "Cậu có áp lực hay không tôi không biết. Nhưng tôi thấy hình như cậu khá rảnh đấy."

Thịnh Luân Vũ bật cười: "Tất nhiên là tôi tập xong mới sang đây rồi. Có vẻ Tiểu Dã hơi có ý kiến với tôi nhỉ?"

Sự mất kiên nhẫn hiện rõ trong mắt Kỷ Tinh Dã: "Tôi với cậu chưa thân đến mức đó. Gọi đầy đủ tên đi."

"Được được được." Thịnh Luân Vũ xua tay, bộ dạng giống như đang nể mặt chị cậu nên không chấp nhặt.

Sau đó cậu ta quay sang Kỷ Tri Ý: "Tập nhiều ngày thế rồi mà động tác này vẫn chưa được à?"

Kỷ Tri Ý nhướng mày, cong môi cười, cô rất thẳng thắn với điểm yếu của bản thân: "Có hơi khó thật."

Thịnh Luân Vũ lập tức đề nghị: "Hay thử với tôi xem sao? Tôi nghĩ chưa chắc vấn đề nằm ở cô, có thể là em trai cô phối hợp chưa đủ tốt, biết đâu đổi người khác thì lại ổn."

Kỷ Tri Ý hơi nhướng mày, cô đáp thẳng: "Vậy thì cậu nhầm rồi, Tiểu Dã không có vấn đề gì cả, người có vấn đề là tôi."

Bị từ chối, Thịnh Luân Vũ cũng không hề để tâm, đôi mắt đào hoa như mang theo dòng điện, khẽ chớp với cô một cái: "Được thôi. Nếu có chỗ nào cần tôi giúp, cứ việc tìm tôi."

Kỷ Tri Ý lịch sự đáp: "Cảm ơn."

Sau đó, mọi người tiếp tục tập luyện, Thịnh Luân Vũ cũng không rời đi, cậu ta cứ như miếng cao dán da chó, nhất quyết bám lại trong phòng tập.

Kỷ Tinh Dã chẳng có nổi sắc mặt tốt với cậu ta, cái dáng vẻ ân cần quá mức với Kỷ Tri Ý của Thịnh Luân Vũ gần như đã viết hẳn bốn chữ có ý đồ khác lên mặt rồi, ấy thế mà fan của anh vẫn hò hét khen là có sức hút.

Tập luyện kết thúc, mọi người rời khỏi phòng tập, cùng đến nhà ăn của đài truyền hình dùng bữa.

Vừa bước ra ngoài, Đỗ Tư Tuyết đã nhìn thấy cảnh Thịnh Luân Vũ đi phía sau Kỷ Tri Ý, lòng cô ta chợt trĩu xuống, rõ ràng những ngày qua người ở cạnh cậu ta nhiều nhất là cô ta, vậy mà cậu ta chưa từng dành cho cô ta bất kỳ sự ưu ái đặc biệt nào.

Đến nhà ăn, món chính hôm nay là gà miệng nước, mấy người bọn họ đều không ăn cay được, Kỷ Tri Ý đang định đứng dậy lấy nước thì trước mặt bỗng xuất hiện một chai nước khoáng.

Thịnh Luân Vũ lắc lắc chai nước trong tay, cười nói: "Tiện tay lấy giúp cô một chai luôn. Không cần cảm ơn đâu nhé."

Đúng lúc đó, phía sau cậu ta lại có một người bước tới, nhìn thấy trên bàn Kỷ Tri Ý đã có nước, người đó thoáng khựng lại.

Khương Ngôn cũng đang cầm một chai nước, rõ ràng cậu ta cũng định mang cho cô, Kỷ Tri Ý mỉm cười vẫy tay về phía cậu ta.

Khương Ngôn lập tức lộ vẻ vui mừng, nhanh chóng bước tới.

"Cũng là cho tôi à?" Kỷ Tri Ý hỏi.

Khương Ngôn hơi ngượng ngùng cười cười nhưng vẫn gật đầu chắc chắn: "Vâng."

Kỷ Tri Ý nhận lấy chai nước, sắc mặt Thịnh Luân Vũ lập tức trở nên không mấy dễ coi, nhưng cậu ta cũng chẳng nói gì, chỉ khẽ tặc lưỡi một tiếng đầy khó chịu.

Kỷ Tri Ý cầm hai chai nước, nhẹ nhàng lắc lắc rồi đồng thời cảm ơn cả hai: "Cảm ơn nước của hai người nhé."

Bình luận trực tiếp lập tức bùng nổ.

[Ha ha ha cứu mạng! Không khí này sao tự nhiên lại giống Tu La tràng thế!]

[Nữ thần tỷ tỷ đúng là nổi tiếng thật, hai cậu em đều muốn lấy lòng chị ấy.]

[Quan trọng là chị gái xử lý quá công bằng! Không thiên vị ai cả, cười chết mất!]

[Ha ha ha tôi vừa nhìn thấy sắc mặt của Kỷ Tinh Dã rồi! Mặt cậu ấy đen như đít nồi luôn!]

[Kỷ Tinh Dã: Ghét thật, lại thêm hai người tới cướp chị với mình!]

Sau khi đưa nước xong, Khương Ngôn quay trở về bên cạnh Đỗ Tư Tuyết, tiện thể đưa luôn phần nước của cô cho cô ta, giờ trong lòng cậu ta hơi thấp thỏm, cậu có a sợ Đỗ Tư Tuyết sẽ không vui vì mình mang nước cho Kỷ Tri Ý.

Ai ngờ cô ta lại chẳng tỏ thái độ gì, Đỗ Tư Tuyết đã nhìn thấy hết phản ứng vừa rồi của Thịnh Luân Vũ, đột nhiên cô ta cảm thấy việc Khương Ngôn chủ động lấy lòng Kỷ Tri Ý cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, ít nhất nó có thể khiến Thịnh Luân Vũ nếm trải cảm giác thất bại trước mặt Kỷ Tri Ý, đó là niềm vui bất ngờ ngoài dự tính.

Đỗ Tư Tuyết tắt micro rồi nhỏ giọng nói với Khương Ngôn: "Nếu cậu thích Kỷ Tri Ý thì cũng có thể thử theo đuổi cô ta mà."

Khương Ngôn giật mình, gương mặt thanh tú lập tức đỏ bừng, thật ra cậu ta chỉ có chút thiện cảm mơ hồ với Kỷ Tri Ý mà thôi, cậu ta ngưỡng mộ tính cách và năng lực của cô, chứ hoàn toàn chưa đến mức gọi là thích, chuyện mang nước cũng chỉ là tiện tay mà thôi.

Một người như cậu ta lấy tư cách gì để theo đuổi Kỷ Tri Ý chứ? Có thể làm bạn với cô đã là điều xa xỉ rồi, nhưng việc Đỗ Tư Tuyết không phản đối, thậm chí còn chủ động nói vậy, vẫn khiến trong lòng Khương Ngôn dâng lên một tia vui vẻ khó tả.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hết nửa quãng thời gian chuẩn bị, chỉ còn ba ngày nữa là đến buổi biểu diễn chính thức, nhưnh Kỷ Tri Ý vẫn chưa thể hoàn chỉnh được động tác hành động đó, đúng lúc cô đang đau đầu không biết phải làm sao thì tổ chương trình mang tới cho cô một tin vui.

Đạo diễn nói rằng đã đặc biệt mời một vị khách mời tới, người đó sẽ trực tiếp hướng dẫn cô luyện tập các động tác.