Chương 20 - Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Lên Show Cùng Em Trai Tai Tiếng, Tôi Nổi Như Cồn

Trong căn phòng tổng thống rộng rãi và xa hoa, cửa kính sáng bóng, không gian sạch sẽ ngăn nắp, ánh nắng tràn ngập khắp nơi, trong không khí còn thoang thoảng hương hoa nhài dễ chịu.

Hoàn toàn khác xa với khung cảnh mờ ám mà Tô Nguyệt Vân đã tưởng tượng.

Người đàn ông vừa lên mấy chục hot search chỉ trong một đêm lúc này đang ngồi trước bàn trong phòng khách, khổ sở gõ máy tính liên tục. Gương mặt điển trai đầy vẻ mệt mỏi, cả người toát ra khí chất oán niệm của dân văn phòng tăng ca đến phát điên.

Đối diện anh ta là Kỷ Tinh Dã đang ngồi thoải mái lướt điện thoại. Thấy Tô Nguyệt Vân bước vào, cậu chỉ nghiêng đầu liếc cô ta một cái.

Chỉ một ánh nhìn đó thôi đã suýt khiến Tô Nguyệt Vân mất kiểm soát biểu cảm. Nếu Kỷ Tinh Dã xuất hiện ở đây thì còn có thể hiểu được.

Nhưng... Tại sao đạo diễn cũng ở đây?

Tô Nguyệt Vân khó tin nhìn về phía vị đạo diễn đang cúi đầu đọc tài liệu ở bàn bên cạnh.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!

Lúc này, khán giả trong livestream cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.

[Ủa? Chẳng phải qua đêm không về, tình một đêm gì đó sao? Sao hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng vậy?]

[Diễn biến này làm tôi không kịp trở tay luôn, ai giải thích giùm cái?]

[Tôi sắp ngất rồi! Rốt cuộc là chuyện gì thế này?!]

Tô Nguyệt Vân cũng đang ngơ ngác thì Kỷ Tri Ý từ phía sau bước tới, ánh mắt trong trẻo của cô lướt qua chiếc điện thoại trên tay Tô Nguyệt Vân, khóe mày khẽ nhướng lên: "Livestream bắt gian à?"

Tô Nguyệt Vân giật mình nhìn cô, khóe môi Kỷ Tri Ý cong lên: "Vậy thì e là cô phải thất vọng rồi, bọn tôi chỉ đang tăng ca thôi."

Tô Nguyệt Vân cố gắng giữ bình tĩnh nhưng hoàn toàn không làm được. Đúng lúc đó, Kỷ Tri Ý tiện tay túm một người từ ghế sofa kéo dậy, người kia đội mũ đen, trên cổ đeo máy ảnh, ánh mắt chột dạ né tránh, trong nháy mắt, Tô Nguyệt Vân hiểu ra tất cả.

"Nếu đã đến rồi thì tiện thể dẫn luôn người bạn trong nghề của cô đi đi." Giọng Kỷ Tri Ý lạnh tanh.

Sắc mặt Tô Nguyệt Vân lập tức thay đổi: "Không phải! Người này là ai vậy? Tôi hoàn toàn không quen biết!"

Kỷ Tri Ý cười nhạt, thẳng thừng vạch trần: "Cô dám nói những tin đồn trên mạng không phải do cô tung ra sao?"

"Không phải! Tôi không biết gì hết!" Lúc này Tô Nguyệt Vân chỉ muốn phủi sạch quan hệ, cô ta chỉ vào tên paparazzi kia: "Chắc chắn là đám săn tin tự tung ra!"

Tên paparazzi cũng hoảng hồn, sợ bị kéo xuống nước, hắn lập tức bán đứng đồng đội: "Cô đừng có chối! Nếu không phải cô bảo tôi đăng trước thì tôi đâu đăng nhanh như vậy!"

Tô Nguyệt Vân càng cuống hơn: "Tôi không hiểu anh đang nói gì! Chuyện đó liên quan gì đến tôi chứ? Tôi... tôi chỉ nhận nhiệm vụ đặc biệt từ tổ chương trình sáng nay, đến đưa bữa sáng cho khách mời thôi!"

Đáng tiếc, cô ta vừa dứt lời thì vị đạo diễn vốn đang xem tài liệu lập tức ngẩng đầu lên. Ông nghiêm túc nói: "Sáng sớm nay tôi đã bị gọi đến đây rồi, hoàn toàn không hề giao cho cô bất kỳ nhiệm vụ đặc biệt nào. Tô Nguyệt Vân, cô không thể vu khống tổ chương trình như vậy được."

"Cái gì?" Hai mắt Tô Nguyệt Vân trợn tròn.

Kỷ Tri Ý lười biếng tựa người vào khung cửa kiểu châu Âu, nụ cười bên môi cô khiến Tô Nguyệt Vân lạnh sống lưng từng đợt.

Cô ta há miệng muốn giải thích, nhưng rồi phát hiện mình chẳng còn gì để nói, mọi đường lui đều đã bị chặn kín. Đến lúc này, cô ta mới nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy mà Kỷ Tri Ý giăng sẵn từ lâu.

Mọi chuyện đã phát triển đến nước này, cư dân mạng còn gì mà không hiểu nữa?

[Đỉnh thật sự, tôi chỉ biết hô một câu đỉnh quá!]

[Vậy ra tất cả đều là Tô Nguyệt Vân tự biên tự diễn sao?]

[Không thể không nói, bảo sao cô ta hợp đội với Trần Kinh Hạo. Hai người này đúng là tuyệt phối luôn!]

[Dân mạng bây giờ dễ bị dắt mũi thật đấy. Tôi đã thấy Tô Nguyệt Vân có gì đó không ổn từ lâu rồi.]

["Bạn trong nghề" cái gì chứ, rõ ràng là thuê paparazzi chụp mấy thứ mập mờ rồi bôi nhọ Kỷ Tri Ý! Tô Nguyệt Vân sao có thể xấu tính đến vậy chứ? Quá đáng thật sự!]

Tô Nguyệt Vân nhìn thấy bình luận thì lập tức tỉnh táo lại, cô ta vội vàng định tắt livestream. Nhưng ngay lúc đó, vị đạo diễn bất ngờ đứng dậy khỏi bàn làm việc, nhìn về phía Kỷ Tri Ý rồi cung kính gọi: "Kỷ tổng."

[???]

[Khoan đã... tình huống gì đây???]

Tô Nguyệt Vân chết sững tại chỗ.

Vị đạo diễn cười niềm nở nói: "Chúng tôi đã xem qua hợp đồng rồi, không có vấn đề gì cả. Bắt đầu từ tập tiếp theo, tổ chương trình sẽ triển khai quảng cáo cho Khoa Hành Technology, ngài thấy như vậy ổn chứ?"

Kỷ Tri Ý gật đầu: "Được."

[Cái quái gì vậy? Tôi không nghe nhầm chứ? Đạo diễn gọi Kỷ Tri Ý là Kỷ tổng?]

[Rốt cuộc nữ thần tỷ tỷ nhà chúng ta có thân phận gì vậy?!]

"Trình Kiều, qua đây ký hợp đồng với đạo diễn đi." Kỷ Tri Ý cất giọng.

Ngay sau đó, vị CEO nổi tiếng của Khoa Hành Technology lập tức đứng dậy, mỉm cười bước tới: "Vâng, Kỷ tổng."

[???]

[!!!]

[Nếu Trình Kiều không phải người thật thì tôi đã nghi đây là diễn viên quần chúng Kỷ Tri Ý thuê đến rồi! Cốt truyện này ảo ma quá mức luôn ấy!]

[Không thể nào diễn được đâu! Đạo diễn còn ở đó mà! Chỉ có thể nói nữ thần tỷ tỷ là một đại tư bản cực kỳ khủng thôi!]

Trình Kiều và đạo diễn nhanh chóng ký xong hợp đồng, đạo diễn cười đến mức mắt híp cả lại. Có thêm nhà đầu tư đồng nghĩa với việc kinh phí chương trình sẽ dồi dào hơn, tương lai cũng có thể làm show ngày càng hoành tráng hơn.

"Cảm ơn Kỷ tổng, cảm ơn Trình tổng. Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ." Đạo diễn lần lượt bắt tay hai người.

Kỷ Tri Ý mỉm cười: "Không cần khách sáo. Có thể hợp tác với chương trình lần này cũng là chuyện đôi bên cùng có lợi với tập đoàn Kỷ thị."

[Kỷ thị? Không phải là Kỷ thị mà tôi đang nghĩ tới đấy chứ?]

[Phổ cập kiến thức cho mọi người nè: Khoa Hành Technology chỉ là một công ty con thuộc tập đoàn Kỷ thị thôi.]

[Aaaaaa! Vậy ra nữ thần tỷ tỷ là công chúa Kỷ gia!!!]

[Trời ơi trời ơi! Sướng phát điên luôn! Đây đúng là tiểu thuyết ngôn tình hào môn bước ra đời thật!]

Tô Nguyệt Vân cũng không biết mình đã rời khỏi căn phòng đó bằng cách nào, đi đến một góc không người, cô ta mềm nhũn ngồi phịch xuống đất, cô ta vẫn luôn cho rằng Kỷ Tri Ý chỉ là một nhân vật nhỏ bé không có bối cảnh, ai ngờ người ta xoay người một cái đã biến thành Kỷ tổng của tập đoàn Kỷ thị.

Mà tư bản... Luôn là đỉnh cao nhất của chuỗi thức ăn.

Lúc này trong đầu Tô Nguyệt Vân chỉ còn một suy nghĩ duy nhất, cô ta xong đời rồi.

Tin tức về buổi livestream nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, Tô Nguyệt Vân hoàn toàn lật xe, bị cư dân mạng mắng đến mức không ngóc đầu lên nổi.

Trong khi đó, điều được quan tâm hơn cả lại là thân phận của Kỷ Tri Ý.

Không tra thì thôi, vừa tra một cái là cả mạng bùng nổ. Có người tìm được sơ đồ cổ đông của tập đoàn Kỷ thị trên các ứng dụng tra cứu doanh nghiệp, tên Kỷ Tri Ý nằm chễm chệ trong danh sách, thậm chí Khoa Hành Technology cũng là một công ty thuộc quyền sở hữu của cô.

Vô số cư dân mạng bị tin này làm cho choáng váng.

[Trời ơi! Chị gái giấu kỹ quá! Hóa ra là thiên kim hào môn thật sự!]

[Nói chính xác hơn là Kỷ Tinh Dã giấu quá kỹ! Chưa từng tiết lộ một chút nào luôn!]

[Đúng vậy! Nếu đã có thân phận và bối cảnh như thế, sao Kỷ Tinh Dã lại sống chật vật đến vậy trong giới giải trí?]

[Còn phải hỏi à? Chắc chắn là Kỷ Tinh Dã không muốn dựa vào gia đình! Anh ấy muốn tự mình cố gắng!]

[Nói thật nhé, ngoài gương mặt đẹp trai ra thì Kỷ Tinh Dã chẳng có ưu điểm gì nổi bật cả. Diễn xuất bình thường, tác phẩm cũng không nhiều. Muốn tự thân thành công thì tôi chỉ có thể nói là... khó lắm.]

[Vậy lần này Kỷ Tri Ý công khai thân phận là định chống lưng cho em trai à?]

[Nếu thật sự là vậy thì từ giờ Kỷ Tinh Dã có thể đi ngang trong giới giải trí luôn rồi. Dù sao anh ấy cũng có bà chị quyền lực như thế mà.]

[Biết đâu Kỷ Tri Ý cố ý công khai gia thế nhân cơ hội này để bảo vệ em trai, giúp Kỷ Tinh Dã sau này đi trong giới thuận lợi hơn.]

[Có tiền đúng là muốn làm gì cũng được. Muốn nâng đỡ một ngôi sao thì chỉ là chuyện nhỏ.]

Dư luận trên mạng nhanh chóng chuyển từ chủ đề "Kỷ Tri Ý là thiên kim hào môn" sang "Kỷ Tinh Dã muốn dựa vào chị gái để đi đường tắt".

Kỷ Tri Ý cũng đoán được sau khi thân phận của mình bị lộ, Kỷ Tinh Dã sẽ phải đối mặt với những lời bàn tán như vậy. Cô đang định đăng một bài tuyên bố rằng mình sẽ không can thiệp vào con đường phát triển của em trai, thì đúng lúc ấy, một hot search mới xuất hiện.

#Kỷ Tinh Dã Lên Tiếng#

Hóa ra Kỷ Tinh Dã đã chủ động phản hồi, cậu trả lời một bình luận của cư dân mạng: [Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Chị tôi có tiền là chuyện của chị ấy, không liên quan đến tôi, con đường mà chúng tôi lựa chọn vốn khác nhau, tôi biết mình vẫn còn cách thành công rất xa, nhưng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ.]

[Oa! Chính chủ lên tiếng rồi!]

[Trời ơi! Kỷ Tinh Dã ngầu quá! Anh ấy thật chân thành luôn ấy, tự nhiên có cảm tình hẳn!]

[Nói thật, trên người Kỷ Tinh Dã chẳng có chút kiêu căng nào của thiếu gia nhà giàu cả. Ngược lại còn rất khiêm tốn và thuần khiết, người như vậy nhất định sẽ thành công!]

[Kỷ Tinh Dã! Tôi đặt niềm tin vào anh!]

Màn bóc phốt lần này liên tục bẻ lái hết cú này đến cú khác, cuối cùng lại giúp Kỷ Tinh Dã nhận được rất nhiều thiện cảm từ cư dân mạng.

Sau khi sóng gió trên mạng dần lắng xuống, Tô Nguyệt Vân bị đạo diễn gọi riêng, đối phương muốn chấm dứt hợp đồng với cô ta:  "Tô Nguyệt Vân, chương trình không thể tiếp tục giữ cô lại được nữa. Nếu cô tiếp tục tham gia, chương trình sẽ phải đối mặt với quá nhiều tranh cãi tiêu cực, hiện tại chúng tôi không cần những luồng dư luận bất lợi như vậy. Lần này phía chương trình đơn phương vi phạm hợp đồng, nên tiền bồi thường sẽ được thanh toán đầy đủ theo đúng điều khoản."

Những lời đạo diễn nói đều rất hợp lý, nhưnh Tô Nguyệt Vân hiểu rõ. Sở dĩ đối phương chấp nhận bỏ tiền đền hợp đồng cũng phải đuổi cô đi là vì không muốn đắc tội với Kỷ Tri Ý.

Đắc tội với tư bản từ trước đến giờ bao giờ là chuyện có lợi.

Dồn nén đầy bụng uất ức và không cam lòng, cuối cùng Tô Nguyệt Vân vẫn phải chấp nhận. Sau khi rời khỏi chương trình, cô ta hoàn toàn mờ mịt về tương lai.

Cô ta đã hao tâm tổn sức mới chen chân được vào show này, vốn muốn nổi tiếng hơn, kiếm được nhiều tiền hơn. Ai ngờ cuối cùng chỉ thu về một đống tai tiếng.

Đúng lúc đó, cô ta chợt nhớ ra một chuyện. Cô ta vẫn còn cơ hội! Nhưng ngay khi định gọi cho quản lý để bàn bạc, điện thoại đã đổ chuông trước.

"Có chuyện rồi, Nguyệt Vân! Bộ phim em đóng cùng Tạ Ngộ trước đây... toàn bộ cảnh quay của em bị cắt sạch rồi!"

"Cái gì?!" Chiếc điện thoại trong tay Tô Nguyệt Vân tuột xuống đất.

Trong phòng hậu kỳ, người đàn ông khẽ gõ những ngón tay thon dài lên mặt bàn, biên tập viên ló đầu ra khỏi màn hình máy tính, hưng phấn báo cáo: "Anh Tạ, xong hết rồi! Toàn bộ cảnh của Tô Nguyệt Vân đã bị cắt bỏ!"

Tạ Ngộ khẽ gật đầu, giải quyết xong việc này, anh đứng dậy rời đi.

Từ lúc Tạ Ngộ xuất hiện cho đến giờ, trong lòng biên tập viên luôn đầy dấu hỏi. Đợi người đi khuất, anh ta lập tức quay sang hỏi đạo diễn: "Đạo diễn, từ bao giờ anh Tạ lại quan tâm đến mấy chuyện này vậy? Hoàn toàn không giống phong cách của anh ấy luôn!"

Đạo diễn cũng cảm thấy khá kỳ lạ.

Tuy nhiên, sau khi Tô Nguyệt Vân dính scandal, kể cả không có Tạ Ngộ nhúng tay, ông cũng sẽ cắt bỏ vai diễn của cô ta, ông đã hợp tác với Tạ Ngộ nhiều năm, là cộng sự ăn ý lâu năm, ông tuyệt đối không cho phép bộ phim của mình xuất hiện bất kỳ vết nhơ nào.

"Không biết nữa, chắc là cậu ấy rất coi trọng bộ phim lần này." Nói xong, đạo diễn lại trở về vẻ mặt nghiêm túc thường ngày, tiếp tục giám sát công việc hậu kỳ.

Còn về chuyện này... Trương Trí cảm thấy ngoài Tạ Ngộ ra, có lẽ chỉ mình cậu ta là người đã chạm đến chân tướng.

Thấy Tạ Ngộ lên xe, cậu ta nở nụ cười đầy ẩn ý: "Anh Tạ, xử lý xong hết rồi à?"

Người đàn ông mang khí chất lạnh nhạt xa cách khẽ đáp: "Ừ."

Trương Trí không nhịn được tò mò: "Là vì muốn trút giận giúp nữ thần tỷ tỷ sao?"

Tạ Ngộ nâng mắt, lạnh lùng liếc cậu ta một cái, rõ ràng anh cảm thấy Trương Trí quá nhiều chuyện. Ngay lập tức phủ nhận: "Không phải."

Dừng một chút, như sợ đối phương không tin, anh còn bổ sung thêm: "Vì danh tiếng của bộ phim. Loại bỏ nghệ sĩ đang dính bê bối cũng là để bộ phim có thể phát triển tốt hơn."

Trương Trí: "..." Ừ thì anh cứ tiếp tục mạnh miệng đi.

Dù sao người cắt sạch cảnh của Tô Nguyệt Vân ngay sau khi cô đắc tội Kỷ Tri Ý là anh, người đích thân chạy đến phòng hậu kỳ giám sát việc cắt cảnh cũng là anh.

Bảo là hoàn toàn vì bộ phim... Ai tin nổi chứ?

Cứng miệng thật đấy! Rõ ràng lần trước lén nhìn nữ thần tỷ tỷ còn bị cậu ta bắt quả tang cơ mà!

Trương Trí âm thầm bĩu môi, dứt khoát chuyển chủ đề sang Kỷ Tri Ý: "À đúng rồi anh, em vừa xem xong chương trình. Không ngờ nữ thần lại là thiên kim hào môn thật, với thân phận như cô ấy, anh thấy kiểu đàn ông thế nào mới xứng đây?"

Tạ Ngộ nhíu mày: "Đừng bàn luận những chuyện như vậy, rất bất lịch sự."

Ôi chà, mới nhắc một câu đã bênh người ta rồi à?

Trương Trí theo Tạ Ngộ từ ngày anh mới vào nghề, gần như chứng kiến toàn bộ hành trình anh đi đến vị trí hôm nay. Người khác sợ anh, chứ Trương Trí thì không, cậu ta tiếp tục nói: "Em thấy với gia thế như cô ấy, người cuối cùng cô ấy chọn chắc chắn cũng phải môn đăng hộ đối."

Vừa dứt lời, bầu không khí bỗng rơi vào im lặng một cách kỳ lạ, Trương Trí nhạy bén nhận ra khí áp quanh người Tạ Ngộ đột nhiên thấp xuống.

Một lúc sau, cuối cùng Tạ ảnh đế cũng lên tiếng: "Nếu là người trong giới giải trí thì sao? Không xứng à?"

Còn bảo là không có ý gì? Trương Trí cười hì hì, cố tình thêm mắm dặm muối: "Xứng chứ, đương nhiên là xứng rồi. Chỉ là một người chắc không đủ đâu, ít nhất cũng phải mười bảy mười tám người mới được."

Ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Ngộ lập tức quét sang.

Trương Trí vẫn chưa chịu dừng: "Đương nhiên, nếu là địa vị như anh thì biết đâu còn tranh được vị trí chính thất..."

Tạ Ngộ nhìn cậu ta, lạnh nhạt nói: "Tốt nhất cậu nên lặp lại câu đó thêm lần nữa."

Trương Trí lập tức nhận thua: "Anh à, em chỉ đùa thôi, đừng coi là thật."

Sau màn pha trò đó, Trương Trí mới nhớ ra chuyện chính. "À đúng rồi anh, chương trình giờ đang trống thêm một suất khách mời, anh có muốn tham gia không?"

Tạ Ngộ khẽ siết tay, đang định giữ giá một chút rồi đồng ý thì Trương Trí đột nhiên vỗ trán: "Khoan đã, không đúng. Chương trình này mời theo chủ đề chị em cơ mà, anh tham gia thì không hợp format rồi. Để em hỏi lại bên chương trình xem sao."

Tạ Ngộ: "..."

Chẳng bao lâu sau, Trương Trí mang tin về: "Không được rồi anh, bên đó tìm được người thay thế rồi."

Tạ Ngộ: "..."

Sau khi Tô Nguyệt Vân rời đi, chương trình tạm ngừng ghi hình một ngày. Không lâu sau, tổ chương trình đã tìm được khách mời mới và việc quay hình nhanh chóng trở lại bình thường.

Mọi người tập trung tại trường quay. Lúc này, máy quay hướng về phía cửa ra vào, đạo diễn vỗ tay nói: "Nào, hãy cùng chào đón khách mời mới của chúng ta."

Ở cửa xuất hiện một cô gái với mái tóc đen dài xõa vai và gương mặt dịu dàng, Giang Mộng Kiều mỉm cười vẫy tay chào mọi người: "Xin chào mọi người, mình là Giang Mộng Kiều."

Đỗ Tư Tuyết đang ngồi trên sofa lập tức sáng mắt lên, vội vàng đứng dậy bước tới: "Mộng Kiều, cậu thật sự tới rồi!"

Giang Mộng Kiều bị cô ta ôm chầm lấy, khuôn mặt vì vui mừng mà hơi ửng đỏ: "Ừm, mình tới rồi đây, Tư Tuyết."

Fan của Đỗ Tư Tuyết cũng bất ngờ không kém.

[Trời ơi! Là Giang Mộng Kiều kìa! Cô ấy là bạn thân của Tư Tuyết nhà chúng tôi đó!]

[Hai người họ thân lắm luôn, quen nhau nhờ đóng phim chung, mà còn hợp tác không chỉ một bộ đâu nhé!]

[Ai từng xem phim của Tư Tuyết chắc chắn sẽ không lạ gì Mộng Kiều đâu!]

[Đúng vậy! Bộ tiên hiệp trước đó Tư Tuyết đóng nữ chính, Mộng Kiều là nữ phụ số hai!]

[Phim mới của Tư Tuyết vừa lên sóng, Mộng Kiều trong đó cũng là nữ phụ số hai. Ai hứng thú nhớ đi xem nha!]

Fan tranh thủ phát huy tối đa khả năng quảng bá, vừa giới thiệu mối quan hệ giữa hai người, vừa tiện thể quảng cáo luôn các tác phẩm của Đỗ Tư Tuyết.

Giang Mộng Kiều nắm lấy tay Đỗ Tư Tuyết, vừa hồi hộp vừa vui vẻ nói: "Mình được tham gia chương trình lần này đều nhờ cậu giới thiệu đó. Nếu không phải cậu nhắc với đạo diễn thì chắc mình cũng không có cơ hội đâu."

Đỗ Tư Tuyết cười cong mắt: "Mình cũng chỉ thử đề xuất thôi. Đúng lúc lịch trình của cậu đang trống nên tiện miệng nhắc một câu, ai ngờ đạo diễn thật sự mời cậu tới."

Hai người nói chuyện vô cùng vui vẻ, Đỗ Tư Tuyết kéo Giang Mộng Kiều ngồi xuống cạnh mình. Thấy vậy, fan của Đỗ Tư Tuyết lại tiếp tục tung hô tình bạn thân thiết giữa hai người, khiến không ít khán giả càng có thiện cảm hơn với cô ta.

Kỷ Tri Ý nhìn Giang Mộng Kiều đang cười vô cùng đơn thuần, khóe mắt khẽ nhướng lên.

Sau đó đạo diễn bắt đầu công bố nhiệm vụ, để khách mời mới nhanh chóng hòa nhập với mọi người, ông yêu cầu tất cả vẽ một bức chân dung của Giang Mộng Kiều.

Cô ấy được sắp xếp ngồi ở chính giữa, các khách mời khác ngồi xung quanh thành một vòng tròn, Giang Mộng Kiều vốn hơi ngại giao tiếp, bình thường khi đứng trước máy quay và nhập vai diễn xuất thì không quá rõ, nhưng bây giờ bị cả đám người nhìn chằm chằm rồi còn vẽ mình nữa khiến cô ấy có chút lúng túng.

Cô ấy nhìn quanh một vòng, vẻ mặt hơi căng thẳng. Cho đến khi thấy Đỗ Tư Tuyết lén làm động tác cổ vũ mình, cảm giác hồi hộp trong lòng mới vơi đi không ít.

Mọi người cầm bảng vẽ lên bắt đầu phác họa. "Mộng Kiều, nghiêng sang bên này một chút... đúng rồi, giữ nguyên góc đó nhé, đừng nhúc nhích." Tống Diệc An vừa nói vừa nhanh tay vẽ vài nét.

Giang Mộng Kiều vừa mới quay đầu thì bên phía đó thì Thịnh Luân Vũ cũng lên tiếng: "Đợi chút, quay lại đây đi. Góc nghiêng lúc nãy đẹp lắm."

Đỗ Tư Tuyết đang vẽ cũng khựng tay, ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Mộng Kiều, mình sắp vẽ ngũ quan rồi, quay sang phía mình trước nhé."

Vừa nghe Đỗ Tư Tuyết gọi, Giang Mộng Kiều lập tức quay sang, Thịnh Luân Vũ chỉ đành vội vàng phác vài nét cho xong.

Bị nhiều người vây quanh cùng lúc như vậy, Giang Mộng Kiều gần như xoay không kịp, nhưng cũng chính nhờ bầu không khí náo nhiệt ấy mà mọi người nhanh chóng trở nên thân thiết hơn. Cuối cùng, sau nửa tiếng, tất cả đều hoàn thành tác phẩm của mình.

"Mời Mộng Kiều chấm điểm các bức tranh." Đạo diễn lên tiếng.

Giang Mộng Kiều gật đầu, bắt đầu xem từng bức tranh của mọi người.

Tống Diệc An đắc ý giơ kiệt tác của mình lên: "Nào nào nào, xem tranh của tôi trước đi. Vẽ cũng không tệ chứ?"

Trên bảng vẽ hiện ra một bóng người mờ mịt, khuôn mặt chỉ được phác vài nét sơ sài, nếu không biết trước cậu đang vẽ cô ấy, Giang Mộng Kiều có lẽ sẽ nghĩ đây chẳng phải người.

Dù vậy, cô ấy vẫn rất nể mặt mà khen: "Đẹp lắm, cảm ơn cậu, Tống Diệc An."

Đáng tiếc, ngay giây tiếp theo, trán Tống Diệc An đã bị gõ một cái không thương tiếc. Tống Hân Nghi nhìn bức tranh với vẻ khó nói nên lời: "Mộng Kiều à, tính em tốt quá rồi đấy. Thằng nhóc này vẽ em thành thế này mà em còn khen nó, nhìn nó đắc ý chưa kìa."

"Lại đây, xem tranh chị vẽ này." Tống Hân Nghi lấy bức tranh của mình ra.

Tống Diệc An ghé đầu nhìn thử, lời phản bác vừa tới miệng lập tức nuốt ngược trở vào: "Không phải chứ chị, đây là đả kích từ chiều không gian cao hơn rồi!"

Tống Hân Nghi nhếch môi cười: "Cũng không xem người vẽ là ai."

Chỉ cần nhìn là biết cô ấy có nền tảng hội họa. Bức chân dung Giang Mộng Kiều gần như được tái hiện sống động y như thật.

"Cảm ơn chị. Em đều rất thích. Nếu thang điểm là một trăm thì em chấm chị Tống 100 điểm, còn Tống Diệc An 60 điểm." Giang Mộng Kiều cười nói.

Sau đó, cô ấy lại xem tranh của Đỗ Tư Tuyết, tranh do bạn thân vẽ, bất kể thành phẩm thế nào, trong mắt cô ấy đều là đẹp nhất: "Của Tư Tuyết cũng 100 điểm!"

Tống Diệc An lén nhìn thử một cái, xem xong không nhịn được bĩu môi, rõ ràng vẽ cũng chẳng hơn cậu bao nhiêu mà. Quả nhiên là bạn thân, thiên vị quá rồi.

Thịnh Luân Vũ và Khương Ngôn đều không giỏi vẽ tranh, dù Thịnh Luân Vũ tỏ ra rất chuyên nghiệp, nhưng thành phẩm cuối cùng cũng chỉ ở trình độ người que, hai người này đều được Giang Mộng Kiều chấm 60 điểm.

Cuối cùng là Kỷ Tri Ý và Kỷ Tinh Dã, Kỷ Tinh Dã vẽ theo phong cách chibi. Cậu nắm bắt rất chuẩn những nét đặc trưng của Giang Mộng Kiều, một khuôn mặt bánh bao mềm mại đáng yêu hiện lên trên giấy khiến cô vừa nhìn đã thích ngay.

"Đáng yêu quá! Sao lại đáng yêu thế này chứ!" Giang Mộng Kiều ôm bảng vẽ, nụ cười trên môi không hề tắt.

Bình luận trực tiếp cũng lập tức bị fan spam kín màn hình.

[A a a a anh Dã vẽ đẹp quá!]

[Đáng yêu chết mất!! Tôi cũng muốn có một bức chibi do anh Dã tự tay vẽ!]

[Nằm mơ đi! Sau này có thể ra merchandise bản chibi không? Muốn mua quá!]

"Đáng yêu thế này thì nhất định phải 100 điểm!" Giang Mộng Kiều cười nói.

Kỷ Tinh Dã ngồi trên ghế cao, một chân chống đất, tư thế vô cùng thoải mái, cậu xoay cây bút chì một vòng trên đầu ngón tay rồi khẽ gật đầu: "Thích là được."

Cuối cùng, Giang Mộng Kiều bước đến bên cạnh Kỷ Tri Ý. Vừa nhìn thấy bức tranh, đáy mắt cô ấy thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Tác phẩm của Kỷ Tri Ý rất trừu tượng, cô vẽ bóng lưng của Giang Mộng Kiều, chỉ vài nét đơn giản đã phác họa được đường nét cơ thể, khiến người ta vừa nhìn là nhận ra ngay đó là cô ấy.

Nhưng trên bóng lưng ấy lại mọc đầy những đóa hoa nhài trắng, từng đóa hoa nhài tinh khôi không tì vết, cành lá vốn có thể tự do vươn nở, vậy mà lúc này lại bị từng lớp gai đen quấn chặt.

Ngột ngạt không thể thoát ra.

Nhưng bên ngoài đám gai ấy vẫn có vài tia nắng lọt vào, như thể chỉ cần hoa nhài phá được xiềng xích, nó sẽ có thể hướng về phía mặt trời mà sinh trưởng.

Giang Mộng Kiều khựng lại, một sợi dây nào đó trong lòng cô ấy như bị chạm tới, cô ấy hìn chằm chằm bức tranh rất lâu mới hoàn hồn. Ôm bảng vẽ trong tay, cô ấy mỉm cười với Kỷ Tri Ý, ánh mắt chân thành hiếm thấy: "Cảm ơn chị. Em rất thích bức tranh này, nếu điểm tối đa không phải là 100, thì trong lòng em, nó đã vượt xa 100 điểm từ lâu rồi."

Kỷ Tri Ý cong môi cười: "Không ngờ lại nhận được đánh giá cao như vậy. Cảm ơn em đã thích nó."

Giang Mộng Kiều cẩn thận thu lại từng bức tranh của các khách mời, chuẩn bị mang về làm kỷ niệm.

Tính cách cô ấy dịu dàng, đối nhân xử thế lại tốt nên mọi người đều có ấn tượng khá tích cực.

Nhờ hoạt động nhỏ này, khoảng cách giữa Giang Mộng Kiều và các khách mời cũng được kéo gần hơn.

Một lúc sau, đạo diễn đột nhiên cho nhân viên mang vài món đồ tới.

Khi Đỗ Tư Tuyết nhận lấy một chiếc điện thoại hoàn toàn mới, nụ cười trên môi cô ta lập tức cứng lại.

Mọi người vừa nhìn thấy đó là mẫu điện thoại mới của Khoa Hành Technology thì đều hiểu ngay chuyện gì đang diễn ra.

Tống Diệc An lập tức mở chế độ selfie, vừa tạo dáng vừa chụp liên tục mấy tấm: "Siêu phẩm mới của Khoa Hành, điện thoại Tinh Ý Y20. Camera trước 1300 vạn độ phân giải, camera sau 5000 vạn độ phân giải, ảnh chụp siêu nét, còn có chế độ làm đẹp tự nhiên cực kỳ chân thực..."

Thịnh Luân Vũ cũng không chịu thua, quảng cáo cực kỳ cứng rắn: "Tôi đã để ý chiếc điện thoại này từ lâu rồi. Về là đổi máy ngay, tiện thể mua thêm mười chiếc tặng người nhà."

Tống Hân Nghi cũng hùa theo: "Vậy tôi mua hai mươi chiếc!"

Khương Ngôn cũng muốn góp vài câu, nhưng bị ánh mắt của Đỗ Tư Tuyết ép cho im bặt, cuối cùng chẳng nói gì.

Thấy ai cũng đọc lời quảng cáo, Đỗ Tư Tuyết không tiện từ chối, chỉ có thể xã giao trước ống kính: "Màu sắc của máy khá đẹp, tôi thích phiên bản màu tím này."

Quảng cáo xong, nhân viên liền thu điện thoại lại, ánh mắt Đỗ Tư Tuyết vô thức hướng về phía Kỷ Tri Ý, trong đáy mắt thoáng hiện cảm xúc phức tạp.

Cô ta đã phải không ngừng vật lộn, tôi luyện bản thân trong giới giải trí chỉ để một ngày nào đó có thể nổi bật hơn người, trở thành tâm điểm của vạn người chú ý, nhưng có những người, sinh ra đã có xuất thân vượt trội. Họ có thể dễ dàng đứng trên đỉnh cao mà người khác dốc cả đời cũng không thể chạm tới.

Trong lòng Đỗ Tư Tuyết cuộn trào vô số cảm xúc khó gọi thành tên.