13.
Chuyện của Thiệu Trầm ầm ĩ đến tai cha anh ta, cũng cho tôi một lý do để tạm thời gác lại ngày đính hôn.
Anh ta suốt ngày ở nhà uống rượu, suy sụp, cả người thảm hại như một kẻ lang thang bên lề đường.
Nhưng điều đó cũng không ngăn cản được ngoại hình ưa nhìn của anh ta.
Hành động này của anh ta cuối cùng cũng tự khiến mình phải vào bệnh viện, và cũng khiến anh ta đợi được Mạnh Vãn Ngư mềm lòng như ý nguyện.
Đêm Mạnh Vãn Ngư chăm sóc anh ta, anh ta ôm lấy cô ấy như một báu vật vừa tìm lại được, kể lể về sự hối hận của mình.
Nhưng "truy thê hỏa táng tràng" làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
Hai người lại là một màn "chấn động" Lương Thành qua lại với nhau, nghe mà tôi cau mày, lỗ tai sắp đóng kén luôn rồi.
Ngay khi Thiệu Trầm vì cứu Mạnh Vãn Ngư mà lại tự đưa mình vào bệnh viện, hai người bắt đầu nồng nàn thắm thiết, tôi tưởng chuyện này cuối cùng cũng sắp kết thúc.
Thì...
Tôi và Mạnh Vãn Ngư cùng bị bắt cóc.
Tôi, Lâm Sơ, tính toán đủ đường, cuối cùng vẫn bị bọn họ kéo xuống nước, bước vào kịch bản cẩu huyết này.
Khoảnh khắc đó, thật sự là lần đầu tiên tôi hối hận vì đã quay lại Lương Thành, hối hận vì đã quen biết cái thứ tồi tệ như Thiệu Trầm.
Cái màn kịch cứu "bạch nguyệt quang" hay "nốt chu sa" này, đối với Thiệu Trầm hiện tại mà nói, đương nhiên là chọn cứu Mạnh Vãn Ngư.
Nhưng với cái não chưa bao giờ dùng được của anh ta, tôi đoán anh ta nhất định sẽ nói cứu tôi.
Cổ của tôi và Mạnh Vãn Ngư đều bị kề một con d.ao găm đã mở lưỡi, cô ấy đôi mắt rưng rưng, đầy vẻ bi thương nhìn Thiệu Trầm.
Anh ta thì giấu đi nỗi đau đớn tột cùng trong lòng, giấu đi cái gọi là "nỗi khổ tâm" của mình, nói với tên cướp rằng anh ta chọn bạch nguyệt quang, chính là tôi.
Còn tôi...
Tôi vô cảm nhìn ra phía sau Thiệu Trầm, nhìn người đang trốn trong bóng tối nháy mắt với tôi.
Giây tiếp theo...
Khi tên cướp đang ngông cuồng cười nói với Thiệu Trầm, tôi nhanh chóng ngả người theo hướng của lưỡi d.ao, đá ngược đầu gối, dùng sức cơ trọng tâm, nắm lấy cánh tay tên cướp.
Tay kia vòng ra sau lưng hắn, đá văng con dao găm trong tay hắn, sử dụng kỹ thuật khóa của Nhu thuật Brazil để khống chế hắn dưới đất.
Đồng thời trong ánh mắt không thể tin nổi của tên cướp khác, tôi nắm lấy cơ hội đá ngã hắn.
Mọi chuyện đều diễn ra trong chớp mắt.
Những người mai phục bên ngoài lập tức xông vào, khống chế tên cướp.
Thiệu Trầm ngây người đứng tại chỗ, nhìn người đang đỡ tôi dậy từ dưới đất, thất thanh nói: "Anh hai?"
Thiệu Viêm giúp tôi phủi bụi trên người, thản nhiên liếc nhìn anh ta một cái, sau khi bàn giao vài câu với cảnh sát, lại quay lại trước mặt tôi, xin lỗi tôi.
"Xin lỗi, Tiểu Sơ, vì Thiệu Trầm đã kéo em vào vòng nguy hiểm."
Tôi mệt mỏi xua tay với anh, ra hiệu không sao, rồi dưới sự dìu dắt của anh đi về phía Mạnh Vãn Ngư ở bên cạnh.
Lúc nãy tôi đá vội quá, con d.ao găm vẫn không tránh khỏi làm cô ấy bị thương, trên chiếc cổ trắng ngần vẫn còn vương những dòng m.áu đỏ, mang một vẻ đẹp kinh tâm động phách lạ lùng.
Cô ấy dường như bị hoảng loạn, khi nhân viên y tế xử lý vết thương cho cô ấy, ánh mắt vẫn còn thất thần.
Mãi đến khi tôi gọi tên cô ấy đến lần thứ ba, cô ấy mới hoàn hồn lại.
Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt ngơ ngác, khiến tôi không khỏi thở dài.
Tôi ngồi xuống, nắm lấy tay cô ấy, hỏi một câu vào tai cô ấy.
Tôi hỏi là: "Lần này cô đã nhìn rõ người đàn ông trước mắt này chưa?"
Lúc đầu cô ấy không phản ứng, sau đó đỏ hoe mắt, nhìn tôi đầy uất ức, gật đầu.
Đối mặt với nước mắt của mỹ nhân, tôi có chút không kiềm lòng được, đành đưa tay xoa xoa đầu cô ấy.
Không hiểu sao, càng xoa cô ấy càng thấy uất ức, cuối cùng dứt khoát nhào vào lòng tôi, khóc ra hết những uất nghẹn của 5 năm qua.
Cô ấy vùi đầu trong lòng tôi, khóc như thể trở lại tuổi 20, cái tuổi chưa gặp Thiệu Trầm, vẫn là một đứa trẻ vừa mới ra đời.
Cô ấy khóc nói với tôi: "Lâm Sơ, cô có thể giúp tôi không?"
Tôi vỗ lưng cô ấy, nhìn về phía Thiệu Viêm đang đợi chúng tôi ở một bên, nhưng "phi lễ chớ nhìn" mà không nhìn chúng tôi, đang dạy bảo em trai mình, khẽ nói với cô ấy.
"Được... Tôi giúp cô."
14.
Dưới sự giúp đỡ của tôi, Thiệu Trầm không còn cách nào làm phiền Mạnh Vãn Ngư được nữa.
Đương nhiên, anh ta cũng không làm phiền được tôi.
Bất kể anh ta giả bộ hung dữ hay tàn nhẫn thế nào, tôi đều gọi một cuộc điện thoại cho Thiệu Viêm.
Thế là anh ta cũng hiểu, muốn thông qua tôi để tìm Mạnh Vãn Ngư là con đường không thể.
Anh ta tức giận nói tôi: "Lâm Sơ, em bằng lòng làm mẹ kế cho người ta như vậy sao?"
Tôi xòe tay, lại vô tội nhún vai, nói châm chọc anh ta: "Không cần tự mình sinh con, tiết kiệm được bao nhiêu việc, tội gì mà không làm?"
Anh ta chấn động: "Lâm Sơ, trước đây em không phải như thế này!"
Tôi trước đây?
Tôi cười lạnh: "Tôi trước đây như thế nào không đến lượt anh chỉ tay năm ngón!"
Anh ta bị tôi mắng đến đờ người, từ đó về sau cũng không đến tìm tôi nữa.
Mạnh Vãn Ngư dưới sự che chở của tôi, dù là tham dự bất kỳ hoạt động hay buổi tiệc nào, cô ấy cũng không bị Thiệu Trầm tìm tới.
Sắc mặt cô ấy cũng ngày càng tốt hơn, có lẽ đây chính là rời bỏ người đàn ông không xứng đáng thì sẽ rạng rỡ hẳn lên?
Dù sao sự nghiệp của cô ấy cũng ngày càng tốt, người trong giới đều tưởng cô ấy dựa dẫm vào một kim chủ có quyền có thế, cô ấy cũng không phủ nhận, đổi lại được sự thanh tịnh.
Cô ấy cũng không ở bên cạnh Lục Sênh lúc trước nữa, hai người cũng dần dần xa cách.
Tôi thấy rất tốt, dù sao Lục Sênh kia cũng là tiếp cận cô ấy với mục đích riêng.
Năm thứ hai sau khi cô ấy giành được giải thưởng điện ảnh, cô ấy đã công khai một người bạn trai ngoài ngành.
Tôi đã gặp người đàn ông đó, nho nhã, dễ gần, trong mắt toàn là cô ấy.
Năm sau đó, họ tổ chức đám cưới, tôi làm phù dâu.
Khi đám cưới kết thúc, tôi nhìn thấy một góc chiếc xe thể thao quen thuộc ở trong góc.
Không cần nói, tôi cũng đoán được là ai.
Tuy nhiên, tôi không nói cho Mạnh Vãn Ngư biết, mà quay người lên chiếc xe Thiệu Viêm đến đón mình.
Trên thế gian này, chuyện tình cảm chưa bao giờ có cái gọi là người thay thế.
Sự không chung thủy của bản thân đối với tình cảm thì đừng dùng bất cứ ai làm lý do cho sự không chung thủy của mình.
Cũng đừng dùng một cô gái để làm tổn thương một cô gái khác.
Truy thê hỏa táng tràng chỉ tồn tại trong tiểu thuyết, ngoài đời thực, người đàn ông như vậy không hề yêu bạn.
Nếu anh ta yêu bạn, sẽ không làm bạn đau lòng, cũng không bắt bạn phải nhân nhượng cầu toàn.
Huống hồ, làm gì có sự tỉnh ngộ muộn màng, làm gì có tình yêu đến muộn,
Chỉ có là, không đủ yêu mà thôi.
15. Hậu ký 1 (Lâm Sơ và Thiệu Trầm những năm ấy)
Vòng tròn xã hội ở Lương Thành nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Tôi và Thiệu Trầm quen biết từ nhỏ, có thể coi là thanh mai trúc mã.
Hồi nhỏ tôi thường thích đi theo sau anh ta, gọi anh ơi anh ơi.
Mặc dù Thiệu Trầm đi rất nhanh phía trước, nhưng anh ta vẫn sẽ quay đầu lại thiếu kiên nhẫn nói với tôi: "Lâm Sơ, em không thể đi nhanh hơn một chút sao?"
Tôi nói tôi không đi nhanh được, chân tôi ngắn.
Thế là anh ta cõng tôi lên trong tiếng trêu chọc của đám trẻ con, rồi quát lớn bảo bọn chúng im miệng.
Tôi còn nhớ hồi cấp 3, tôi cố tình nghịch ngợm, ngồi trên ghế dùng tay chân giữ chặt anh ta không cho anh ta đứng dậy,
Anh ta xông ra không được bèn trực tiếp bê luôn cả tôi lẫn ghế lên.
Tôi khẽ kêu lên một tiếng, ngẩng đầu lên lại là gương mặt anh ta ngay sát gần.
Tim tôi lỡ một nhịp, chỉ có thể bám chặt lấy anh ta để giữ thăng bằng.
Còn Thiệu Trầm thì nhướng mày, cười một cách rạng rỡ và ngông nghênh nói với tôi: "Đừng chơi mấy trò này với anh, anh đầy sức lực đây."
Thời thanh xuân năm ấy, tôi đã thực sự từng thích Thiệu Trầm.
Sau này, khi chúng tôi đi chơi, gặp phải động đất.
Chàng thiếu niên đã dùng tấm lưng của mình chống đỡ cho tôi một bức tường, tôi co rùm bên trong khóc lóc cầm m.áu cho bờ vai đỏ rực của anh ta.
Anh ta lại cười nói: "Ái chà, Tiểu Sơ nhà ta vậy mà đã biết xót người rồi."
Khiến tôi tức giận tát anh ta một cái, đau đến mức anh ta nhe răng trợn mắt.
Lúc đó, đôi mắt anh ta chứa đầy cả dải ngân hà, nhìn tôi đăm đăm và nói: "Lâm Sơ, anh sẽ luôn bảo vệ em."
Lúc đó tôi đã tin, tin vào chàng thiếu niên mặt đầy bụi bặm, quần áo dính m.áu, nhưng gương mặt đầy chân thành và nghiêm túc ấy.
Tôi cũng thực sự tưởng rằng chúng tôi sẽ giống như tất cả các câu chuyện thanh xuân khác, đi từ đồng phục đến váy cưới, từ thanh xuân đến bạc đầu.
Nhưng lòng người dễ thay đổi, lại nói lòng người xưa dễ biến tan.
Những tin nhắn của anh ta với một cô gái khác, tấm vé xem ca nhạc anh ta đi cùng một cô gái khác, địa chỉ nơi anh ta nói đang bận nhưng lại ở một nơi khác.
Đều khiến tôi hiểu ra rằng, hóa ra đây mới là hiện thực.
Sau đó, tôi đi, anh ta nói với tôi: "Lâm Sơ, rời xa anh, em sẽ hối hận đấy."
Tôi không hối hận, và tôi cũng sẽ không hối hận.
Người hối hận là anh ta.
Sau khi anh ta bừng tỉnh, cảm thấy mình đã đánh mất tôi, thế là lại tự ý coi tôi là bạch nguyệt quang.
Anh ta nói tôi thay đổi rồi, anh ta nói tôi khác xưa rồi.
Vì vậy anh ta cảm thấy việc mình thay lòng đổi dạ với Mạnh Vãn Ngư là lẽ đương nhiên, bởi vì tôi không còn là Lâm Sơ mà anh ta từng thích nữa.
Nhưng thực ra anh ta cũng không biết, những năm qua, tất cả mọi người đều đang thay đổi,
Và anh ta, cũng đã sớm không còn là chàng thiếu niên năm nào.
16. Hậu ký 2
Đám cưới của tôi và Thiệu Viêm rất hoành tráng, nhưng cũng không thiếu những lời đồn thổi.
Tự nhiên là như Thiệu Trầm đã nói: tôi đi làm mẹ kế cho người ta.
Nhưng tôi không quan tâm đến những điều đó, hôn nhân của tôi không do tôi quyết định, nhưng chọn Thiệu Viêm vẫn tốt hơn Thiệu Trầm.
Ngày thứ hai sau đám cưới, một bản thông báo làm rõ đã leo lên trang tin tức lớn nhất.
Tôi nghi hoặc đưa cho chồng mới cưới của mình, hỏi anh chuyện gì xảy ra.
Anh ánh mắt ôn hòa, nhếch môi cười với tôi, cười đến mức tôi có chút đỏ mặt khó hiểu,
Anh nói với tôi: "Chính là như những gì em thấy đấy, Tiểu Vũ không phải con ruột của anh, là con của người bạn đã khuất của anh, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện nên trước đây anh cứ không nói."
Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ tự luyến, không nhịn được hỏi anh: "Không phải là vì em đấy chứ?"
Anh thắt xong cà vạt, xoa xoa đầu tôi, trả lời: "Em nói xem?"
Tôi hớn hở đi theo anh ra ngoài, tiếp tục hỏi mười vạn câu hỏi vì sao của mình.
"Đúng rồi, ngày hôm đó, sao anh biết em biết Nhu thuật Brazil vậy?"
"Lâm Sơ."
"Hả?"
"Anh cũng lớn lên cùng em mà."
"Hả? Vậy thì sao?"
"Bây giờ trong mắt em, nên có anh rồi chứ?"
Hoàn.