Mọi chuyện sau đó diễn ra một cách tự nhiên.
Người đầu bếp lớn tuổi trông điềm tĩnh, chững chạc, nhưng đây lại là lần đầu tiên thực sự vào bếp. Dựa vào những kiến thức vừa tra cứu vội trên mạng, anh đặt quả đào đã được rửa sạch lên trước mặt, tách nó theo đường rãnh, thêm gia vị đã chuẩn bị sẵn rồi bắt đầu tỉ mỉ “chăm sóc” nguyên liệu.
Nguyên liệu vô cùng quý giá, nên người đầu bếp dùng đầu ngón tay thăm dò từng chút một, cẩn thận đến cực điểm.
May mắn thay, anh có thiên phú rất tốt. Chẳng bao lâu đã nắm được bí quyết, khiến “quả đào” trong tay trở nên hồng hào, mọng nước, hấp dẫn vô cùng.
Cuối cùng, người đầu bếp cầm lấy dụng cụ của mình, chậm rãi bắt đầu chế biến. Sau quá trình chuẩn bị kỹ lưỡng, nguyên liệu không chỉ mềm mại mà còn giàu sức sống. Mỗi lần tiếp xúc đều khiến anh cảm nhận được sự tuyệt vời của nó.
Càng về sau, anh càng thành thạo hơn, đắm chìm hoàn toàn trong niềm vui khám phá. Nguyên liệu trong tay liên tục biến hóa, mang lại những cảm xúc chưa từng trải qua, khiến anh dần say mê công việc này.
...
Buổi “học nấu ăn” từ nhập môn đến thành thạo kéo dài cho tới khi trời hửng sáng.
Ngày hôm sau, khi Bạch Dương mở mắt, mặt trời đã lên cao.
Khung cảnh quen thuộc trong phòng dần hiện rõ trước mắt.
Cậu mơ màng chớp mắt vài cái rồi đột nhiên mở to mắt, dù đôi mắt hơi sưng vì khóc.
Đây là phòng ngủ của chú cậu!
Cậu...
Cậu thật sự đã ở cùng Tần Hạo Đình rồi!
Những hình ảnh mập mờ của đêm qua lập tức ùa về trong đầu.
Bạch Dương xấu hổ đến mức chui thẳng vào chăn, như thể làm vậy thì sẽ không ai biết chuyện tối qua.
Khi Tần Hạo Đình đẩy cửa bước vào, anh nhìn thấy trên giường có một “con sâu lông” đang ngọ nguậy trong chăn, đáng yêu vô cùng.
Sợ cậu bị ngạt, anh đi tới kéo nhẹ một góc chăn.
“Tỉnh rồi à?”
“Con sâu” lập tức thò cái đầu rối bù ra ngoài. Ánh mắt hai người chạm nhau trong chốc lát rồi Bạch Dương ngượng ngùng quay đi.
“Chú...”
Giọng nói khàn khàn khiến cả hai cùng khựng lại.
Bạch Dương đỏ mặt định chui lại vào chăn nhưng bị Tần Hạo Đình ngăn lại.
anh ngồi xuống bên cạnh cậu, bàn tay lớn đặt lên vòng eo dưới lớp chăn rồi hỏi:
“Có chỗ nào khó chịu không?”
Được nhắc nhở như vậy, Bạch Dương mới nhận ra toàn thân ê ẩm.
Các khớp xương như vừa bị tháo rời rồi lắp lại.
Cậu cảm thấy đêm qua giống như vừa trải qua một cuộc thử thách giới hạn của con người.
Khóc rồi lại được dỗ dành.
Mệt mỏi rồi lại thấy hạnh phúc.
Bạch Dương nhỏ giọng:
“... Đau.”
Tần Hạo Đình hỏi:
“Đau ở đâu?”
Bạch Dương liếc anh đầy oán trách:
“Biết rõ còn hỏi!”
Tần Hạo Đình: “...”
Hiển nhiên những tài liệu anh tra cứu tối qua không đề cập chi tiết tới vấn đề này.
Thế là vị chủ tịch tập đoàn vốn luôn bình tĩnh nay lại giống hệt một chàng trai mới yêu lần đầu.
anh lập tức lấy điện thoại tìm kiếm thêm thông tin, rồi cảm thấy chưa đủ nên gọi thẳng cho bác sĩ gia đình.
Vừa kiểm tra tình trạng của Bạch Dương, anh vừa nghiêm túc mô tả các triệu chứng với bác sĩ, chăm chú như một học sinh đang xin chỉ giáo.
Ngược lại, Bạch Dương chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này.
Nằm trên giường để người khác kiểm tra đã đủ mất mặt.
Lại còn phải kể những chuyện riêng tư nhất cho người xa lạ nghe.
Cậu chỉ muốn tìm một cái lỗ rồi chui xuống.
Ngày đầu tiên sau khi chính thức đến với người mình yêu sao lại thành ra thế này chứ!
Nhờ “công lao” của Tần Hạo Đình, suốt hai ngày liền Bạch Dương gần như không xuống khỏi giường.
Ăn cơm, uống nước, thậm chí đi vệ sinh cũng đều do Tần Hạo Đình chăm sóc.
Cậu nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình đến việc đó cũng cần người giúp.
Quá mất mặt.
Đến bữa tối, Bạch Dương mới chợt nhớ trong nhà hình như còn có một người tên là Lâm Tử Giác.
Đỏ mặt, cậu hỏi:
“Chú... Lâm Tử Giác đâu rồi?”
“Chắc sáng sớm đã về rồi.”
“Dù sao lúc chú thức dậy cũng không thấy cậu ta.”
Tần Hạo Đình vừa thổi bát cháo bò vừa đáp, chẳng mấy để tâm.
Bạch Dương lại lén nhìn anh.
Phòng khách ở tầng một nằm ngay bên dưới phòng ngủ chính.
Tối hôm đó cậu khóc đến như vậy...
Lâm Tử Giác chắc chắn đã nghe thấy hết.
Không bỏ chạy mới là lạ.
“Đừng để ý mấy chuyện linh tinh đó nữa, há miệng nào.”
Tần Hạo Đình đút thìa cháo đã nguội vừa ăn tới bên môi Bạch Dương, nhìn cậu ngoan ngoãn ăn hết rồi mới nói:
“Thể chất của em vẫn còn quá kém, sức bền cũng không tốt. Sau này mỗi tuần đi tập gym với tôi hai buổi. Như vậy sẽ tốt hơn.”
“Phụt... khụ khụ khụ!”
Bạch Dương không nhịn được, phun ra mấy hạt cơm, phần còn lại sặc vào khí quản khiến cậu ho đến tối tăm mặt mũi.
Thể lực của chú cậu là vô hạn sao?
Cả đêm như vậy mà vẫn chưa thấy đủ ư?!
“Sao thế?”
Tần Hạo Đình vừa vỗ lưng cho cậu vừa hỏi.
Người đàn anh này sao có thể bình thản nói chuyện đó như đang bàn công việc vậy chứ?
“Không... không có gì.”
Bạch Dương né tránh ánh mắt đối phương, lí nhí đáp:
“Em... em sẽ đi tập mà.”
“Ngoan.”
Tần Hạo Đình cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu.
Nơi được hôn lập tức nóng ran.
Cảm giác nóng lan khắp cả khuôn mặt khiến Bạch Dương nghi ngờ hiện tại trong mắt chú mình, cậu chắc giống hệt một quả cà chua tự phát nhiệt.
Uống thêm một thìa cháo, Bạch Dương không nhịn được ngẩng đầu lên.
Đúng lúc bắt gặp ánh mắt đang chăm chú nhìn mình của Tần Hạo Đình.
Cậu cảm nhận được trong ánh mắt ấy có điều gì đó đã thay đổi.
Nhưng cũng không nồng nhiệt như cậu từng tưởng tượng.
Có lẽ đây chính là cách yêu của một người đàn anh trưởng thành.
Điềm tĩnh, kiềm chế.
Không dễ dàng bộc lộ cảm xúc quá mãnh liệt.
Mọi vấn đề đều có thể được trao đổi và giải quyết bằng giọng điệu ôn hòa nhất.
Dường như nhận ra tâm trạng của cậu, Tần Hạo Đình đưa tay xoa đầu Bạch Dương.
“Không vui sao?”
Bạch Dương lập tức lắc đầu:
“Không có đâu!”
Ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua vết thương nhỏ trên môi cậu.
Tần Hạo Đình trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói:
“Anh... không có kinh nghiệm yêu đương. Rất nhiều chuyện có lẽ không thể xử lý thành thạo như công việc được. Nếu có việc gì anh làm khiến em tổn thương, em có thể nói với anh bất cứ lúc nào. Trong chuyện tình cảm, chúng ta là bình đẳng.”
“Về chuyện tối qua, anh xin lỗi vì đã tự ý đưa mối quan hệ của chúng ta tiến xa hơn mà chưa hỏi ý em trước.”
“Nhưng Dương Dương à...”
“Chỉ riêng việc chờ em thi xong thôi cũng đã gần như tiêu hao hết sự kiềm chế của anh rồi.”
“Anh cũng là một người đàn anh bình thường.”
“Anh cũng sẽ có lúc mất kiểm soát.”
“Đặc biệt là khi đối diện với em.”
“Cho anh thêm một chút thời gian và sự kiên nhẫn, được không?”
Tần Hạo Đình vốn là người ít nói.
Lần này lại nói một hơi nhiều đến vậy.
Đủ để thấy Bạch Dương có vị trí quan trọng thế nào trong lòng anh.
Bạch Dương mở to mắt, khó tin hỏi:
“Chú... ý em là... em không nghe nhầm chứ?”
“Ý chú vừa rồi là... là...”
“Đúng vậy.”
Trong mắt Tần Hạo Đình hiện lên ý cười.
Ánh nhìn dịu dàng đến mức không thể tưởng tượng nổi.
anh cúi xuống hôn cậu.
Môi khẽ cọ lên môi cậu rồi thì thầm:
“Thật ra anh vốn định đợi em thi xong sẽ tỏ tình với em.”
“Vừa giải quyết xong công việc là anh lập tức bay về.”
Bạch Dương vui đến phát khóc.
Cậu cười được hai giây lại đột nhiên khựng lại như nhớ ra điều gì đó.
Cậu dè dặt nhìn Tần Hạo Đình.
Nhỏ giọng hỏi:
“Vậy... chuyện cậu trai ở Quan Lan Sơn Trang... bây giờ chú có thể giải thích cho em được chưa?”
Nhìn dáng vẻ ấy của cậu, Tần Hạo Đình không khỏi áy náy.
anh biết thái độ cứng rắn lần trước của mình chắc chắn đã làm tổn thương Bạch Dương.
anh bế người lên ngồi trong lòng mình.
Dùng những cử chỉ dịu dàng để truyền đạt sự xin lỗi.
Rồi chậm rãi kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
“Chuyện là như vậy.”
“Bọn anh không xảy ra bất cứ chuyện gì cả.”
Bạch Dương nghe xong cảm động đến rơi nước mắt.
Cậu không ngờ rằng, phía sau lời tỏ tình của mình, một người mạnh mẽ như Tần Hạo Đình khi đối diện với tình cảm cũng từng có lúc hoang mang và bối rối.
Tần Hạo Đình lau nước mắt cho cậu.
Dỗ dành thêm một lúc.
Đúng lúc anh chuẩn bị đứng dậy, Bạch Dương lại đuổi theo.
Cậu ôm lấy cổ anh.
Chủ động trao một nụ hôn thật dài.
Khi tách ra, hơi thở của cả hai đều rối loạn.
“Chú...”
Bạch Dương bị nụ hôn làm cho rung động.
Cậu không mấy ngoan ngoãn cọ cọ vào người Tần Hạo Đình.
Ý tứ ám chỉ vô cùng rõ ràng.
Ánh mắt Tần Hạo Đình tối lại.
Anh giữ người lại.
Giọng nói khàn đi:
“Hôm nay không được.”
“Em quên mình còn đau rồi à?”
Bạch Dương ngượng ngùng rút bàn tay đang đặt bên hông anh về.
Im lặng vài giây.
Nhưng trong lòng vẫn cuộn trào vì những lời vừa rồi của Tần Hạo Đình.
Cậu mím môi.
Nhỏ giọng đề nghị:
“Vậy... chú có thể nói lại câu đó thêm một lần nữa không?”
Tần Hạo Đình nổi hứng trêu chọc.
anh nhướng mày:
“Câu nào?”
Bạch Dương ấp úng.
Mặt đỏ bừng.
Bảo Tần Hạo Đình tỏ tình với mình lần nữa...
Cậu dám nghĩ nhưng không dám nói.
Tần Hạo Đình ngắm đủ dáng vẻ vừa mâu thuẫn vừa ngượng ngùng đáng yêu của cậu rồi.
anh dang tay kéo người vào lòng.
Giọng nam trong trẻo như dòng suối chảy qua khe núi.
Mang theo sức mê hoặc khiến người ta không thể cưỡng lại:
“Bạch Dương.”
“Anh yêu em.”
[Hoàn]