Chương 8 - Làm Cha Mẹ Thật Khó

Làm Cha Mẹ Thật Khó

Một công ty con nòng cốt của tập đoàn Tần thị tại nước J xảy ra vụ rò rỉ công nghệ.

Tần Hạo Đình đích thân bay sang xử lý và điều tra những người liên quan.

Ba ngày làm việc liên tục đã khiến anh vô cùng mệt mỏi.

Nhưng vừa nghĩ tới việc cậu nhóc ở nhà sắp thi xong, anh lại nóng lòng muốn trở về.

Biểu hiện của Bạch Dương trong thời gian này khiến anh vô cùng hài lòng.

Thằng bé thậm chí còn nhắn rằng mình đã bắt đầu suy nghĩ về định hướng tương lai.

Đối với Tần Hạo Đình mà nói, đây là một niềm vui ngoài mong đợi.

anh muốn trở về tạo cho cậu một bất ngờ.

Nào ngờ vừa đẩy cửa bước vào đã nhìn thấy một nam sinh ngồi đối diện Bạch Dương.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức mặt gần như sắp chạm vào nhau.

Đối diện với vẻ lúng túng của cậu trai kia, Tần Hạo Đình không trách móc gì.

anh chỉ để lại một câu:

“Tầng một có phòng dành cho khách.”

Sau đó bế ngang Bạch Dương đã say đến mơ hồ lên.

Mặc kệ ánh mắt ngày càng mở lớn của nam sinh nọ.

anh ôm người đi thẳng lên tầng hai.

Bạch Dương say đến mức chẳng còn nhận ra ai.

Ôm cổ Tần Hạo Đình chỉ biết cười ngốc nghếch:

“Hì hì hì...”

Tần Hạo Đình đặt người xuống chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

anh chống hai tay xuống hai bên người cậu rồi cúi xuống hỏi:

“Cười cái gì?”

Bạch Dương không trả lời.

Chỉ nhướng mày, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại.

Dấu vết vừa khóc vẫn còn đọng nơi khóe mắt.

Một mảng hồng nhạt lan ra, khiến dáng vẻ cậu trông vô cùng đáng yêu.

Tần Hạo Đình cảm thấy ngọn lửa giận vừa rồi dường như đang biến đổi hương vị.

Nó thiêu đốt khiến cả người anh ngứa ngáy khó chịu.

“Muộn thế này rồi còn gọi đàn anh tới nhà.”

“Con muốn làm gì?”

Lời nói bắt đầu mang theo ý chất vấn.

Bạch Dương lại cười ngốc.

Đột nhiên siết mạnh vòng tay đang ôm cổ anh, kéo người lại gần hơn.

Đồng thời hai chân cũng thuận thế quấn lấy eo Tần Hạo Đình.

Mũi hai người chạm vào nhau.

Tư thế lập tức trở nên vô cùng mập mờ.

Đôi mắt long lanh ánh nước lướt khắp khuôn mặt Tần Hạo Đình.

Ánh nhìn ấy giống như một chiếc móc câu.

Gần như muốn câu mất cả linh hồn anh.

“Cháu có đẹp trai không?”

Không đợi Tần Hạo Đình trả lời.

Bạch Dương lại hỏi:

“Chân cháu có dài không?”

“Mông có cong không?”

Mang một gương mặt ngoan ngoãn.

Nhưng lại nói ra những lời trực tiếp đến trắng trợn.

Tần Hạo Đình đưa tay giữ lấy cằm cậu.

Ánh mắt lập tức trở nên sâu không thấy đáy.

Giọng nói trầm thấp đến đáng sợ.

“Vừa rồi con cũng dùng bộ dạng này nói chuyện với tên kia?”

Bạch Dương dường như chẳng hiểu.

Mặc cho gò má bị bóp đến biến dạng.

Cậu vẫn chu môi lên.

Giống hệt một chú cá béo tròn.

“Hôn cháu đi.”

Ký ức lập tức kéo Tần Hạo Đình trở lại khoảnh khắc vừa bước vào cửa.

Nghĩ tới việc nếu mình về chậm thêm hai phút thì chuyện gì có thể xảy ra.

anh chỉ cảm thấy trong lồng ngực như có một tảng đá lớn đè nặng.

Đứa trẻ anh tỉ mỉ nuôi dưỡng hơn mười năm.

Sao có thể dễ dàng bị một gã đàn ông lai lịch không rõ ràng cướp mất?

Lại nghĩ đến dáng vẻ mê hoặc của Bạch Dương nửa tháng trước.

Có lẽ cậu cũng sẽ để người khác nhìn thấy bộ dạng ấy.

Một cảm giác nguy cơ và cấp bách chưa từng có đột nhiên dâng lên.

Ánh mắt rơi xuống đôi môi đỏ mọng kia rồi không thể rời đi nữa.

Tần Hạo Đình cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn mang theo ý trừng phạt ập tới dữ dội.

Chỉ trong chốc lát, Bạch Dương đã không thở nổi.

Cậu phát ra những tiếng nức nở mơ hồ.

Hai tay quơ loạn muốn đẩy người ra.

Có những suy nghĩ một khi đã được buông thả.

Sẽ giống như tuyết lở.

Trừ khi mọi thứ kết thúc.

Nếu không chẳng ai có thể ngăn cản được.

Tần Hạo Đình buông nụ hôn.

Bạch Dương đã khóc đến tèm lem nước mắt.

Trong mắt anh hiện lên vài phần trêu chọc.

“Mới thế đã khóc thành như vậy.”

“Lát nữa phải làm sao đây?”

“Hửm?”

Bạch Dương ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh.

Mái tóc rối tung.

Đôi môi đỏ mọng.

Khóe mắt chân mày đều mang theo nét quyến rũ mà chính cậu cũng không nhận ra.

Khi ánh mắt dần lấy lại tiêu cự.

Dường như cậu tỉnh táo hơn đôi chút.

Vừa nức nở vừa gọi:

“Chú ơi...”

Dáng vẻ ấy khiến Tần Hạo Đình gần như phát điên.

anh nghiến răng cắn nhẹ lên môi cậu một cái.

Mọi ý định trêu đùa cũng biến mất.

anh trực tiếp bế người vào phòng tắm.

Bắt đầu chuẩn bị mọi thứ.

Bạch Dương giống như một đứa trẻ hiếu kỳ.

Trong lúc Tần Hạo Đình chuẩn bị nước, cậu lấy từ trong hộp ra một món đồ có gắn viên đá màu tím ở phần đuôi.

“Đây là cái gì vậy... đẹp quá!”

“Thích không?”

Ánh mắt Tần Hạo Đình càng trở nên tối hơn.

Giọng nói cũng khàn đi.

“Lát nữa cho em dùng được không?”

Bạch Dương cười ngây ngô.

Ánh mắt trong veo đầy vẻ vô tội.

“Được mà!”

Mười phút sau.

Bạch Dương run rẩy rúc trong lòng Tần Hạo Đình.

“Chú ơi...”

“Không được nữa...”

“Khó chịu quá...”

Bàn tay lớn của Tần Hạo Đình đặt trên bụng dưới của cậu, đều đặn xoa nhẹ.

anh dỗ dành:

“Cố chịu thêm một chút.”

“Chẳng phải em thích món đồ đó sao?”

“Đeo trên người em rất đẹp.”

Tần Hạo Đình nói với vẻ quá mức chân thực khiến Bạch Dương lập tức đỏ bừng mặt. Cậu vừa xấu hổ vừa liếc anh một cái, hận bản thân hiểu biết quá ít về phương diện này nên tự đào hố cho mình nhảy xuống, lại càng hận vì sao trước đây không sớm nhận ra dưới vẻ ngoài nghiêm túc đứng đắn ấy của chú mình lại ẩn giấu một mặt lưu manh như vậy.

Nhớ lại vừa rồi Tần Hạo Đình đã dùng viên đá tím kia trên người mình như thế nào, còn nhìn ngắm rất lâu, Bạch Dương chỉ cảm thấy mặt mình nóng đến mức có thể rán chín trứng. Cậu vùi sâu đầu vào hõm vai Tần Hạo Đình, nhất quyết không chịu ngẩng lên.

Nửa sau của quá trình chuẩn bị là do chính Bạch Dương tự làm. Cậu không chịu nổi việc để Tần Hạo Đình nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình.

Thấy cậu đã tỉnh táo gần như hoàn toàn, Tần Hạo Đình cũng không ép nữa, tự mình sang phòng tắm khác tắm rửa.

Nửa tiếng sau, Bạch Dương chậm chạp bước ra khỏi phòng tắm trong phòng ngủ chính.

Người vừa tắm xong từ đầu đến chân đều ẩm ướt, hồng hào mềm mại như một đóa hoa xuân còn e ấp chưa nở, khiến người ta không nhịn được muốn nâng niu.

“Chú…”

Cậu đứng ở cửa phòng tắm, cắn môi không dám nhìn người đàn anh đang tựa đầu giường.

Trên người cả hai đều chỉ quấn khăn tắm, nhưng ai cũng hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

Đến thời khắc này, Bạch Dương mới nhận ra mình không hề dũng cảm như đã tưởng tượng.

Cậu vẫn sợ.

“Lại đây.”

Người đàn anh vỗ nhẹ lên chỗ bên cạnh mình.

Bạch Dương cúi đầu không dám nhúc nhích.

Đã đến bước cuối cùng rồi, vậy mà cậu lại bắt đầu muốn lùi bước.

Cậu không hiểu vì sao thái độ của Tần Hạo Đình lại thay đổi lớn đến vậy.

Cậu luôn mong người bước thêm một bước để kéo gần khoảng cách giữa hai người là Tần Hạo Đình.

Nhưng cậu cũng sợ rằng người đàn anh ấy chỉ bước đúng một bước đó mà thôi.

Đôi chân dài đang vắt chéo buông xuống giường.

Bóng người cao lớn bao trùm lấy Bạch Dương.

Ngón tay nâng cằm khiến cậu buộc phải ngẩng đầu lên.

Bạch Dương bất ngờ đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Tần Hạo Đình.

Đôi mắt sau gọng kính vàng ấy đen thẳm như bầu trời đêm ngoài cửa sổ.

Mênh mông vô tận.

Ẩn chứa một loại nguy hiểm không tên.

“Bữa tối dưới ánh nến, thế giới của hai người…”

“Vừa rồi các em cũng định như thế sao?”

Tần Hạo Đình nhìn từ trên cao xuống.

Giọng nói nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.

Cũng chẳng còn vẻ dịu dàng ám muội trong phòng tắm khi nãy.

“Không phải!”

Bạch Dương vội vàng giải thích.

“Chú không về nhà, cũng không trả lời tin nhắn của cháu. Cháu tưởng chú vẫn đang tránh mặt cháu nên mới gọi người tới uống rượu giải sầu. Còn những món ăn đó… những món ăn đó đều là cháu chuẩn bị cho chú!”

Tần Hạo Đình vẫn cúi đầu nhìn cậu.

Không nói gì.

Ánh mắt ấy dường như mang theo sức nặng vô hình khiến Bạch Dương càng thêm bất an.

Lúc này cậu mới bắt đầu hối hận vì sự bốc đồng của mình.

Cậu cảm thấy Tần Hạo Đình đang nghi ngờ mình.

Tùy tiện gọi người về nhà, còn uống say đến bất tỉnh nhân sự.

Nếu đối phương thật sự có ý đồ xấu, cậu không chỉ không có sức phản kháng mà có khi còn chẳng nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.

Quá thiếu tự trọng.

Hốc mắt Bạch Dương đỏ hoe.

Cậu nắm lấy tay Tần Hạo Đình, ngoan ngoãn nhận lỗi:

“Chú… cháu biết sai rồi… Cháu với cậu ấy thật sự không có gì cả…”

“A!”

Trước mắt bỗng quay cuồng.

Bạch Dương gần như bị ném lên giường.

Đến khi hoàn hồn lại, cậu đã nằm sấp trên đùi Tần Hạo Đình.

Khăn tắm cũng rơi xuống theo.

“Chú?”

Bạch Dương nghi hoặc ngẩng đầu lên.

Nhưng khi nhìn thấy chiếc thước gia pháp quen thuộc trên tủ đầu giường, cảm giác xấu hổ chưa từng có lập tức ập tới.

Cậu chỉ cảm thấy máu trong cơ thể như dung nham nóng chảy, lan khắp toàn thân.

Cả người gần như tan ra trên đùi Tần Hạo Đình.

Gia pháp được đặt vào vị trí quen thuộc.

Chất liệu gỗ lạnh mát chạm vào da thịt.

“Biết sai rồi?”

Giọng trầm thấp của người đàn anh vang lên trên đỉnh đầu.

“Vậy nói xem.”

Bạch Dương không dám động đậy.

Ngay cả đầu ngón chân cũng co lại căng cứng.

Cậu cho rằng mình đang được chú dạy dỗ như mọi lần.

Nào ngờ dáng vẻ ngoan ngoãn ấy trong mắt Tần Hạo Đình lại càng khơi dậy những cảm xúc bị chôn giấu sâu trong lòng anh.

“Cháu không nên uống quá nhiều rượu.”

“Không nên… suy nghĩ lung tung.”

“Không nên… không biết tự bảo vệ mình.”

Những lời kiểm điểm và dạy bảo đan xen nối tiếp nhau.

Màu hồng nhạt dần dần lan rộng.

Cho đến khi giống như một trái đào chín mọng khiến người ta không thể rời mắt.

“Có phải em cố ý không?”

Tần Hạo Đình nhìn thành quả vừa tạo ra, giọng đầy ẩn ý.

“Dùng cách này để quyến rũ tôi?”

Bạch Dương chỉ cảm thấy mặt mình đỏ đến mức sắp nhỏ máu.

Lần trước đã là giới hạn của cậu rồi.

Cậu không làm nổi những chuyện vượt quá giới hạn hơn nữa.

Thế nên chỉ có thể lắp bắp:

“Cháu không có… thật sự không có…”

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười rất khẽ.

Sau đó, giọng nói trầm thấp của Tần Hạo Đình truyền đến:

“Em có thể có.”

“Tôi thích.”

Trên tủ đầu giường vang lên một tiếng động nhỏ.

Đó là âm thanh gia pháp được đặt xuống.

Buổi “giáo dục gia đình” đến đây kết thúc.

Nhưng một hành trình hoàn toàn mới lại vừa bắt đầu.

“Có sợ không?”

Giọng Tần Hạo Đình dịu đi.

Bạch Dương khẽ co người lại rồi lắc đầu.

Cậu cảm nhận được điều gì đó trong Tần Hạo Đình đã hoàn toàn thay đổi.

Đó là chuyện trước đây cậu chưa từng dám nghĩ tới.

Nhưng cậu vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn anh ấy.

Cậu sợ sẽ nhìn thấy điều gì đó mà bản thân không đủ can đảm đối mặt.

Tần Hạo Đình hiểu rõ tâm tư của cậu.

anh xoay người Bạch Dương lại, buộc cậu nhìn về phía mình.

Đôi mắt đã khóc suốt cả đêm vẫn còn ướt nước.

Trong veo như hai viên thủy tinh vừa được rửa sạch.

Mỗi khi nhìn sang đều mang theo vẻ dè dặt, như đang cất giấu vô số lời không thể nói ra.

Dáng vẻ ấy khiến trái tim Tần Hạo Đình mềm nhũn.

anh nâng mặt cậu lên rồi cúi đầu hôn xuống.

Lần này dịu dàng hơn rất nhiều.

Tần Hạo Đình kiên nhẫn dẫn dắt.

Để Bạch Dương từng chút một hòa theo nhịp điệu của mình.

Đến khi nụ hôn kết thúc, hơi thở của cả hai đều rối loạn.

anh dùng đầu ngón tay lau đi vệt nước nơi khóe môi cậu.

Ánh mắt dịu dàng như ánh trăng đêm.

Rồi trịnh trọng nói:

“Dương Dương, đừng sợ.”

“Sau này để tôi yêu em.”