Kỳ thi cuối kỳ ngày càng đến gần.
Nhưng Bạch Dương chẳng còn tâm trạng ôn tập.
Trong đầu cậu chỉ toàn là hình ảnh Tần Hạo Đình đưa cậu trai kia rời đi.
Sáng thứ Năm, trợ lý đặc biệt đến nhà đón người.
Bạch Dương đang ngồi ăn sáng trong phòng ăn, nhìn thấy đối phương đẩy vali của Tần Hạo Đình ra ngoài mới biết chú mình phải đi công tác hai ngày.
“Chú đi đây. Hai ngày này con ngoan ngoãn ôn thi. Có chuyện gì thì gọi cho thư ký Từ ở văn phòng.”
Tần Hạo Đình đứng ở đầu cầu thang nói với Bạch Dương.
Kể từ sau lần Bạch Dương thổ lộ tình cảm với anh, đây là lần đầu tiên hai người chính thức nói chuyện mặt đối mặt.
Từ đầu cầu thang tới phòng ăn là một khoảng cách rất xa.
Ý tứ xa cách không thể hiện rõ ràng hơn được nữa.
Bạch Dương cụp mắt xuống, nuốt vị đắng nơi cổ họng.
“Chú không ăn sáng sao?”
Tần Hạo Đình nhìn cậu vài giây.
Ngay lúc Bạch Dương tưởng chuyện mình theo dõi đã bị phát hiện, cậu lại thấy anh bước tới.
Bàn tay đưa ra.
Nhẹ nhàng lau đi hạt cơm dính bên khóe môi cậu.
“Không kịp thời gian. Chú ăn tạm trên máy bay vậy.”
Thực ra Bạch Dương không muốn khóc.
Cậu muốn ngẩng đầu lên, nở một nụ cười thật tươi với Tần Hạo Đình để anh yên tâm đi làm.
Nhưng không hiểu vì sao.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay người đàn ông chạm vào má mình, hốc mắt cậu đột nhiên đỏ lên không kiểm soát nổi.
“Chú...”
Cậu ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt.
Nước mắt lấp lánh trong mắt.
Giọng điệu tủi thân đến khó tả.
Giống hệt một chú chó nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi.
Tần Hạo Đình khựng lại.
Anh dời mắt đi, rút một tờ khăn giấy lau sạch hạt cơm trên đầu ngón tay, rồi xoa nhẹ mái tóc cậu.
“Ngoan.”
Không ai có thể định nghĩa chính xác chữ “ngoan” ấy mang ý nghĩa gì.
Nhưng Bạch Dương biết.
Ít nhất hiện tại, Tần Hạo Đình vẫn chưa có ý định đuổi cậu ra khỏi nhà.
Cậu phải thực hiện cú đánh cược cuối cùng trước khi cậu trai kia chính thức bước chân vào căn nhà này.
Bạch Dương lấy lý do muốn tạo bất ngờ cho chú, từ trợ lý đặc biệt hỏi được chuyến bay Tần Hạo Đình trở về Vân Thành.
Sau đó chuẩn bị mọi thứ từ trước khi xe của anh lái vào gara.
Lần hợp tác xuyên tỉnh này không thuận lợi như dự tính.
Đối tác bên kia cũng là gia tộc danh giá đã cắm rễ nhiều năm tại địa phương.
Hai bên ngang tài ngang sức.
Chỉ riêng điều khoản lợi nhuận và trách nhiệm đã giằng co qua lại mấy vòng mới đạt được thỏa thuận sơ bộ.
Lúc rời khỏi nhà hàng đã không còn kịp giờ ra sân bay.
Trợ lý hỏi có cần đổi vé hay không, ở lại địa phương thuê một phòng nghỉ qua đêm.
Dưới gọng kính vàng, đôi mắt phượng nhiễm vài phần men say.
Tần Hạo Đình day day thái dương đau nhức.
Dường như đã đấu tranh tư tưởng một hồi.
Cuối cùng vẫn nói:
“Đêm nay về.”
Trong bữa xã giao với đối tác, Tần Hạo Đình không chống đỡ nổi sự nhiệt tình của đối phương.
Rượu trắng lẫn rượu vang đều uống không ít.
Lúc đó chỉ thấy hơi choáng.
Nhưng sau khi xuống máy bay, men rượu càng phát tác dữ dội.
Anh phải dựa vào trợ lý dìu mới đi thẳng được.
Khi xe tiến vào cổng biệt thự, Tần Hạo Đình mở đôi mắt đã khép suốt quãng đường.
Căn phòng vốn luôn sáng đèn dù muộn đến đâu hôm nay lại tối om.
Anh dời mắt đi.
Che giấu cảm xúc thoáng hiện trong đáy mắt.
Sau khi xuống xe, trợ lý dìu Tần Hạo Đình đi qua sân.
Tiếng giày da gõ lên nền đá vang lên từng tiếng giòn tan.
Trong đêm khuya không có ai chờ đợi, âm thanh ấy nghe đặc biệt cô quạnh.
Thế nhưng đúng lúc trợ lý mở cửa, hai người vừa bước vào huyền quan thì đèn ở khu cầu thang đột nhiên sáng lên.
Tần Hạo Đình nheo mắt.
Đến khi nhìn rõ người đang đứng ở đầu cầu thang, đồng tử anh lập tức co rút.
Cả người như bị một tiếng nổ đánh thức.
Men rượu tan đi quá nửa!
Chỉ thấy Bạch Dương quay lưng về phía anh.
Trên người mặc một chiếc sơ mi trắng rộng hơn một cỡ.
Vạt áo vừa đủ che tới gốc đùi.
Đôi chân dài trắng nõn lộ ra ngoài không khí, khép lại ngay ngắn.
Xuống dưới là đôi tất trắng bằng cotton sạch sẽ.
Trên bục nghỉ giữa hai tầng cầu thang dường như được đặt thêm một chiếc đèn.
Ánh sáng trắng chiếu thẳng xuống huyền quan.
Trong tầm mắt chỉ còn lại một bóng người mềm mại nổi bật.
Ngay sau đó, cậu nhón chân trái.
Cơ thể xoay về cùng một phía.
Chân phải đá ngang ra ngoài.
Hai tay một cao một thấp, mở rộng toàn bộ cơ thể.
Cậu thiếu niên ngẩng cao cằm.
Kiêu hãnh như một con thiên nga.
Động tác kéo căng các cơ bắp ở chân thành những đường nét mượt mà đẹp mắt.
Mu bàn chân thẳng tắp lại ẩn chứa sức mạnh.
Giống như một sợi dây cung căng chặt, vừa dẻo dai vừa bền bỉ.
Đó là một động tác múa.
Ngày còn học tiểu học, để bồi dưỡng sở thích cho Bạch Dương, sau khi hỏi ý kiến cậu, Tần Hạo Đình đã đăng ký cho cậu học múa hiện đại.
Bạch Dương rất thích.
Dù phải cân bằng giữa học tập và đam mê vô cùng vất vả, cậu vẫn kiên trì tới tận năm nhất trung học phổ thông.
Sau này vì việc học quá nặng mới buộc phải dừng lại.
Lên đại học, thời gian thoải mái hơn, cậu lại tiếp tục tập luyện.
Trong biệt thự, Tần Hạo Đình còn đặc biệt dành riêng cho cậu một phòng tập múa.
Kết quả...
Bây giờ thằng nhóc này đang dùng múa để làm cái trò gì thế này?
...
Quyến rũ anh sao?
Ánh đèn từ phía đối diện xuyên qua khe hở nhỏ giữa hai tà áo sơ mi, phác họa rõ đường cong eo thon săn chắc của Bạch Dương. Dưới sự tương phản giữa sáng và tối, Tần Hạo Đình thậm chí còn cảm thấy mình nhìn thấy đường lõm nơi sống lưng cùng những thớ cơ đang khẽ siết lại.
Tiếng hít khí lạnh của trợ lý khiến Tần Hạo Đình bừng tỉnh khỏi trạng thái vừa sững sờ vừa thất thần.
Anh dùng sức đẩy người trợ lý sang một bên, đồng thời cởi phăng áo vest, sải bước về phía thiếu niên đang đứng ở đầu cầu thang.
Gần như là ném thẳng chiếc áo khoác lên người Bạch Dương, anh giữ lấy hai vai cậu rồi chất vấn:
“Con đang làm cái gì vậy?”
Bạch Dương vốn đã xấu hổ vì sự xuất hiện bất ngờ của trợ lý. Lúc ngẩng đầu lên chạm phải ánh mắt như muốn phun lửa của Tần Hạo Đình, cậu lại càng giật mình hơn.
Những ngón tay trên vai đang siết chặt dần, như muốn ghim sâu vào da thịt cậu.
Không đợi Bạch Dương trả lời, Tần Hạo Đình lại trầm giọng hỏi:
“Áo sơ mi này của ai?”
Bạch Dương rụt cổ, lí nhí đáp:
“... Của chú.”
Tần Hạo Đình im lặng vài giây.
Sau đó mắt đột nhiên mở lớn:
“Con uốn tóc rồi?”
“Còn xỏ khuyên tai nữa?!”
Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch.
Bạch Dương đưa chiếc khuyên tai màu bạc trắng tới trước mặt Tần Hạo Đình, lấy hết can đảm hỏi ngược lại:
“Đ... đẹp không ạ?”
Hai ngày ngồi canh ở Quan Lan Sơn Trang, cậu thấy những cậu trai trẻ ở đó đều ăn mặc như vậy.
Cậu nghĩ có lẽ Tần Hạo Đình thích kiểu người này.
“Làm loạn!”
Gân xanh trên trán Tần Hạo Đình giật liên hồi vì tức giận.
Anh trực tiếp vác người lên vai định dạy dỗ một trận.
Nhưng khi ánh mắt vô tình chạm vào phần được chiếc q**n l*t boxer màu trắng ôm lấy do vạt áo sơ mi bị kéo lên, động tác của anh lại khựng lại.
Những ngày gần đây, chính đường cong ấy đã khiến anh đêm nào cũng mất ngủ.
Vậy mà nhóc con này lại còn chủ động lao tới!
Tần Hạo Đình nghiến răng.
Do dự vài giây.
Cuối cùng vẫn nén đầy bụng tức giận, giáng xuống một cái thật mạnh.
“A!”
“Đau!”
Nước mắt Bạch Dương lập tức trào ra.
Hai chân không nhịn được đạp mạnh một cái.
Tần Hạo Đình vác người đi thẳng vào phòng ngủ rồi ném lên giường.
“Đau mới nhớ được bài học!”
“Sắp thi cuối kỳ đến nơi rồi mà ngày nào cũng không chịu học hành tử tế!”
“Thi xong thì đem hết mấy thứ này sửa lại cho tôi!”
Bạch Dương bị quăng đến choáng váng.
Ngẩn người mất hai giây.
Nghe thấy tiếng bước chân Tần Hạo Đình đang rời đi, không biết lấy đâu ra dũng khí, cậu bật dậy khỏi giường.
Hai bước đã nhảy lên lưng đối phương.
Rồi cắn mạnh vào vành tai anh!
“Xuống ngay!”
Tần Hạo Đình quát lớn.
Nhưng tay lại theo bản năng vòng ra phía sau đỡ lấy cậu.
Bạch Dương buông miệng.
Hai chân kẹp lấy eo chú mình rồi lại nhích lên cao hơn một chút.
Đầu ghé sát trước mặt Tần Hạo Đình.
Giọng nói mềm mại mang theo vẻ nũng nịu:
“Chú ơi... chú suy nghĩ lại đi mà~”
“Cháu cũng đâu để chú chịu thiệt~”
Bàn tay đang đỡ trên đùi bỗng siết mạnh.
Ngay sau đó cánh tay Bạch Dương bị kéo mạnh.
Chớp mắt tiếp theo, cả người cậu đã bị ép sát vào tường!
“Để tôi chịu thiệt?”
“Bạch Dương, con có biết mình đang nói cái gì không?”
Trong mắt Tần Hạo Đình cuộn trào những cảm xúc mãnh liệt.
Ánh mắt ấy quá sâu.
Bạch Dương không hiểu nổi.
Nhưng cậu biết.
Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để nói hết lòng mình trước mặt Tần Hạo Đình.
Một khi đối phương thật sự đưa ra quyết định, có những lời cậu sẽ không bao giờ còn cơ hội nói nữa.
Bạch Dương nhìn người đàn ông trước mặt.
Khoảng cách quá gần khiến hơi thở và nhiệt độ cơ thể của cả hai quấn lấy nhau.
Cậu cảm thấy như mình cũng bị men rượu trên người Tần Hạo Đình ảnh hưởng.
Đầu óc lâng lâng.
Hai má nóng bừng.
Những ngón tay đặt bên hông người đàn ông đột ngột siết chặt, kéo anh lại gần mình hơn.
Hai tay ôm lấy vòng eo rắn chắc ấy.
Rồi ngẩng đầu lên...
Đặt một nụ hôn lên môi Tần Hạo Đình.
Đối với chuyện hôn môi, mọi kinh nghiệm của Bạch Dương đều đến từ phim ảnh và tiểu thuyết.
Cậu muốn mình chủ động hơn.
Quyến rũ hơn.
Tốt nhất là khiến chú mình hoàn toàn mất kiểm soát.
Như vậy cậu mới có lý do để bám lấy anh không buông.
Nhưng hiện thực và tưởng tượng khác nhau một trời một vực.
Giống hệt ảnh quảng cáo và ảnh thực tế của người mua trên mạng.
Ngoài việc dùng đôi môi của mình vụng về cọ qua cọ lại trên môi Tần Hạo Đình, cậu chẳng biết phải làm gì nữa.
Hàng mi run lên dữ dội vì căng thẳng và sốt ruột.
Bạch Dương cảm thấy mình đã hôn rất lâu.
Tự cho rằng đã dùng hết khả năng để dụ dỗ Tần Hạo Đình.
Nhưng đôi môi kia dường như hoàn toàn không cảm nhận được sự nôn nóng của cậu.
Từ đầu đến cuối không hề đáp lại.
Cậu không hiểu.
Rõ ràng mình đã kích động đến mức hận không thể c** s*ch quần áo.
Vậy mà Tần Hạo Đình lại giống như một người ngoài cuộc.
Bạch Dương cuống đến mức gần như muốn khóc.
“Chú...”
“Chú hôn cháu đi...”
Cậu khẩn cầu giữa những lần môi chạm môi.
Không khí trong lành đột nhiên tràn vào.
Bạch Dương mở đôi mắt mơ màng.
Lúc này mới phát hiện Tần Hạo Đình đã kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
“Đủ rồi.”
Người đàn ông lạnh lùng ngăn cản cậu.
Gương mặt không biểu lộ cảm xúc.
Dù đôi môi của chính anh cũng đã bị đôi môi non nớt kia cọ xát đến đỏ rực.
“Vì sao những người đó được, còn cháu thì không?”
Cuối cùng Bạch Dương cũng hỏi ra điều đã khiến cậu băn khoăn suốt những ngày qua.
“Cái gì?”
Tần Hạo Đình nheo mắt, dường như không hiểu ý cậu.
“Quan Lan Sơn Trang, cháu nhìn thấy rồi.”
Bạch Dương nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần trở nên tỉnh táo của anh.
Cậu vốn nghĩ ít nhiều Tần Hạo Đình cũng sẽ giải thích về hành động của mình.
Nhưng người đàn ông này còn vô tình hơn cậu tưởng.
Những lời nói lạnh như băng hệt một chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống.
“Tôi không có nghĩa vụ trả lời những câu hỏi đó.”
“Bây giờ lập tức về phòng.”
“Từ giờ đến khi thi cuối kỳ xong, cấm mọi hoạt động ra ngoài. Bắt đầu từ sáng mai, Lý Tu sẽ đưa đón con đi học.”
Tần Hạo Đình lại lùi thêm nửa bước, thể hiện rõ thái độ từ chối.
Giọng nói khàn thấp mang theo sự cảnh cáo:
“Bạch Dương, tôi hy vọng con vẫn nhớ mình là một sinh viên.”
“Việc học mới là bổn phận của con.”