Chương 4 - Làm Cha Mẹ Thật Khó

Làm Cha Mẹ Thật Khó

Cùng với lời nói ấy, một luồng hơi rượu nhàn nhạt bay vào mũi.

Tần Hạo Đình cau mày chặt hơn.

“Con uống rượu?”

Bạch Dương không trả lời ông mà quay sang nhìn người phụ nữ đối diện.

Sắc mặt của cô cũng chẳng khá hơn Tần Hạo Đình là bao.

Đôi mắt liên tục đảo qua lại giữa cậu và Tần Hạo Đình đang ngồi sát bên nhau, dường như không thể tin được người đàn ông trưởng thành, điềm đạm, hoàn hảo trong mắt mình lại có thể có mối quan hệ mập mờ gì đó với một cậu trai trẻ như thế.

“Các... các người...”

Nhất thời cô lắp bắp, không tìm được từ nào thích hợp để miêu tả cảnh tượng trước mắt.

“Đúng vậy, chính là như chị thấy đấy.”

Bạch Dương ngẩng khuôn mặt ửng hồng vì rượu, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi. Cậu nhìn đối phương bằng ánh mắt đầy kiêu ngạo, chẳng khác nào đang nhìn một kẻ thứ ba chen chân vào cuộc hôn nhân của mình.

“Chị à, chú ấy không thích phụ nữ đâu.”

“Chị không nhìn ra sao?”

Sắc mặt người phụ nữ lập tức tái xanh.

Cô đột ngột quay sang Tần Hạo Đình, ánh mắt sắc bén như dao.

“Giải thích đi!”

“Đây mới là mục đích thật sự của buổi hẹn tối nay sao?”

“Anh Tần, tôi là lá chắn của anh à?”

Tần Hạo Đình sa sầm mặt.

Lần thứ hai đưa tay đẩy người trong lòng ra.

Không ngờ Bạch Dương trực tiếp dựa đầu lên vai ông, toàn thân mềm nhũn như mất hết sức lực, bám lấy ông rồi thì thầm bên tai:

“Chú ơi... cháu chóng mặt quá...”

Gân xanh bên thái dương Tần Hạo Đình giật giật.

Vốn định đẩy người ra, nhưng vì sợ cậu ngã nên động tác ấy cuối cùng lại biến thành đỡ lấy.

Cảnh tượng ấy rơi vào mắt người phụ nữ lại thành màn ân ái thân mật chẳng coi ai ra gì.

Giống như một cái tát vang dội giáng thẳng lên mặt cô.

Cô cảm thấy mình bị sỉ nhục nghiêm trọng.

Cô chộp lấy ly nước trước mặt.

Rồi vung tay lên.

Ào!

Cả ly nước chanh hắt thẳng lên mặt Tần Hạo Đình.

Không sót một giọt.

Nước men theo mái tóc và gọng kính viền vàng chảy xuống.

Dần dần làm ướt phần ngực áo vest thẳng thớm.

“Đồ gay giả kết hôn!”

“Vô liêm sỉ!”

Người phụ nữ ném mạnh chiếc ly xuống bàn, cầm túi xách rồi tức giận bỏ đi.


“Phụt... ha ha ha ha!”

“Ý cậu là hôm qua cái thằng nhóc cậu nuôi từ bé xông vào nhà hàng gọi cậu là chồng, phá tan cuộc xem mắt của cậu?”

“Ha ha ha ha ha!”

Trong một góc quán bar, Đoàn Quân cười đến mức gục cả lên bàn.

Tàn thuốc trên đầu điếu thuốc lá trong tay hắn liên tục rơi lả tả xuống đất theo từng cơn run người vì cười.

Tâm trạng mà Tần Hạo Đình phải mất cả đêm mới miễn cưỡng bình ổn được lập tức lại trở nên u ám vì tiếng cười chế nhạo ấy.

Sắc mặt ông đen đến đáng sợ.

Ông gọi người bạn này ra là để giải tỏa tâm sự.

Không phải để bị chọc tức thêm.

Nghĩ tới những lời Bạch Dương nói tối qua, Tần Hạo Đình chỉ cảm thấy đầu mình to thêm gấp đôi.


Trên đường về nhà tối qua, cả hai đều không nói gì.

Tóc tai rối tung.

Vest bị hắt đầy nước.

Bị người ta chỉ thẳng vào mặt mắng là gay.

Sống hơn nửa đời người, Tần Hạo Đình chưa từng có lúc nào chật vật đến thế.

Nhưng ông vẫn giữ thể diện cho Bạch Dương.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên phục vụ, ông bình thản thanh toán hóa đơn rồi kéo đứa nhóc không rõ còn tỉnh hay đã say lên xe.

Suốt lúc Tần Hạo Đình lái xe, Bạch Dương chỉ cuộn mình trong ghế phụ.

Ngoan ngoãn, cúi đầu.

Lại trở về dáng vẻ của một cậu bé ngoan.

Ly nước đá kia nhờ phản ứng nhanh của Tần Hạo Đình nên không hắt lên người cậu.

Nhưng dường như cũng giúp cậu tỉnh rượu đôi chút.


“Xuống xe.”

Sau khi đỗ xe vào gara, Tần Hạo Đình chỉ lạnh nhạt bỏ lại hai chữ rồi quay người rời đi.

Để lại cho Bạch Dương một bóng lưng khó đoán.

Quần áo ướt cả quãng đường khiến ông vô cùng khó chịu.

Vì thế Tần Hạo Đình lên lầu tắm trước.

Đến khi mặc áo choàng tắm xuống dưới nhà thì nhìn thấy Bạch Dương đang quỳ trên nền nhà ở huyền quan.

Hai tay nâng gia pháp.

Ông bước tới.

Đứng từ trên cao nhìn xuống.

“Vì sao con làm vậy?”

Ngay khoảnh khắc Bạch Dương ngẩng đầu lên, Tần Hạo Đình khựng lại.

Trong đôi mắt trong veo ấy không còn là vẻ ngây thơ trẻ con nữa.

Mà tràn đầy một loại cảm xúc xa lạ.

Bạch Dương không trả lời.

Ngược lại, cậu hỏi một câu.

“Vậy chú thì sao?”

“Vì sao đột nhiên lại đi xem mắt?”

Câu hỏi ấy được nói ra cùng một nụ cười.

Một nụ cười sắc bén như đã nhìn thấu tất cả.

Khiến Tần Hạo Đình gần như không còn chỗ nào để trốn tránh.

“Tối nay cháu phá hỏng buổi xem mắt của chú.”

“Khiến chú bị sỉ nhục.”

“Cháu rất xin lỗi.”

“Chú có thể dùng gia pháp dạy dỗ cháu. Cháu không có bất kỳ lời oán trách nào.”

“Nhưng cháu không hối hận.”

Bạch Dương ngẩng cao đầu.

Gương mặt trẻ trung trắng trẻo như một khối ngọc được chạm khắc tinh xảo.

Cậu vẫn ngoan ngoãn như trước.

Nhưng trong ánh mắt nhìn Tần Hạo Đình lại có thêm sự kiên định chưa từng xuất hiện.

“Chú à...”

“Thật ra chú cũng đã cảm nhận được rồi, đúng không?”

“Cháu yêu chú.”


“Cậu thích thằng nhóc nhà cậu không?”

Đoàn Quân nheo mắt nhớ lại chuyện cũ rồi phả ra một vòng khói thuốc.

“Nếu thích thì chẳng phải có sẵn một cậu vợ rồi sao?”

“Vẹn cả đôi đường.”

“Tôi nhớ thằng bé nhà cậu ngoan lắm mà.”

“Chẳng phải cậu thích kiểu nghe lời sao?”

Tần Hạo Đình nhìn hắn bằng ánh mắt như đang hỏi:

Cậu bị điên à?

“Tôi nuôi nó lớn.”

“Sau đó ngủ với nó?”

“Nếu là cậu thì cậu nghĩ thế nào?”

Đoàn Quân ngẩn người.

Thật sự nghiêm túc suy nghĩ.

“Cha mẹ mất, được nhận nuôi, được chăm sóc dạy dỗ tận tình.”

“Cứ tưởng gặp được người tốt.”

“Kết quả hóa ra người ta có mưu đồ từ lâu, chỉ chờ mình lớn lên để hái quả...”

“Tsk tsk...”

“Nghe đúng là b**n th** thật.”

Tần Hạo Đình: “...”


“Không phải gần đây cậu cứ đi xem mắt liên tục sao?”

“Không gặp được ai phù hợp à?”

Sau khi cười nhạo đủ rồi, Đoàn Quân cuối cùng cũng có chút lương tâm, bắt đầu nghĩ cách cho bạn.

“Cậu tìm đại một người phụ nữ kết hôn chẳng phải sẽ khiến thằng bé hết hy vọng sao?”

Càng nghĩ, Tần Hạo Đình càng thấy phiền lòng.

Ông cũng châm một điếu thuốc.

Gương mặt trầm mặc ẩn hiện trong làn khói xanh nhạt.

Đoàn Quân không ép ông.

Chuyện tình cảm vốn chẳng ai quyết định thay ai được.

Là cam tâm tình nguyện hay tự chuốc lấy đau khổ, đều do chính bản thân lựa chọn.

Sau ba điếu thuốc liên tiếp.

Cuối cùng Tần Hạo Đình cũng mở miệng.

“Có người phù hợp.”

“Nhưng tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.”

“Không đúng ở đâu?”

Đoàn Quân hỏi.

Tần Hạo Đình nhìn chằm chằm ly rượu trước mặt.

Ánh mắt dần mất tiêu điểm.

Như đang nhớ lại điều gì đó.

“Dường như thiếu mất một thứ mà đáng ra phải có.”

“Tôi không thể giống họ.”

“Không thể chìm đắm trong sự mong chờ về hôn nhân và gia đình tương lai.”

“Tôi không tưởng tượng nổi.”

Lần này đến lượt Đoàn Quân im lặng.

Hắn nhìn Tần Hạo Đình bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Chết tiệt...”

“Cậu không phải thật sự là gay đấy chứ?”

“Khoan đã!”

Đoàn Quân lập tức ngăn cản Tần Hạo Đình định mở miệng giải thích.

Rồi tự phân tích:

“Hai chúng ta chơi với nhau từ cấp hai tới giờ.”

“Đúng là tôi chưa từng thấy cậu nhận lời tỏ tình của cô gái nào.”

“Ngay cả đối tượng mập mờ cũng không có.”

“Nói vậy thì khả năng cao là cậu không thích phụ nữ.”

“Nhưng tôi cũng chưa từng thấy cậu thân thiết với người đàn ông nào cả...”

Đoàn Quân bỗng trợn tròn mắt.

“Khoan đã!”

“Ngoài... tôi ra?!”

Đoàn Quân giống như cuối cùng cũng phát hiện ra một bí mật động trời nào đó, ánh mắt lập tức chuyển thành hoảng sợ, hai mắt trợn tròn đến mức gần như muốn rơi ra ngoài.

Lần này Tần Hạo Đình lười cả việc nói nhảm với hắn, trực tiếp đá một cái.

“Cút!”

Lời của Đoàn Quân tuy chẳng đứng đắn chút nào, nhưng Tần Hạo Đình cảm thấy có một điểm đối phương phân tích khá có lý.

Có lẽ...

Ông thật sự không thích phụ nữ.

Tối hôm sau, sau khi kết thúc một buổi tiệc thương mại, ông bảo tài xế đưa mình tới Quan Lan Sơn Trang.

Đó là một câu lạc bộ cao cấp dành riêng cho hội viên, cũng là một trong những nơi giải trí nổi tiếng nhất của giới thượng lưu ở Vân Thành.

Tần Hạo Đình trước nay luôn giữ mình trong sạch.

Ông chỉ từng đến đây vài lần để bàn chuyện làm ăn với đối tác.

Nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến mức độ được chào đón của ông.

Quản lý đích thân đứng ngoài cửa xe nghênh đón, khom lưng cúi đầu, sợ mình tiếp đãi không chu đáo vị khách quý này.

Đôi giày da đen bóng không một hạt bụi dừng lại tại ngã rẽ trong đại sảnh.

Bên trái là khu thương mại mà Tần Hạo Đình từng tới.

Bên phải là khu giải trí, bao gồm cả những phòng riêng cung cấp dịch vụ đặc biệt.

“Tần tổng?”

Người quản lý nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vị khách quý trước mặt vốn nổi tiếng không bao giờ đụng đến những “thú vui” đó.

Hôm nay là thế nào đây?

Tần Hạo Đình đứng im vài giây.

Sau đó mũi giày khẽ xoay.

Ông bước về phía khu vực mà mình chưa từng đặt chân tới.

“Tìm một cậu trai sạch sẽ.”

“Đưa tới phòng cho tôi.”

Người quản lý nuốt hết kinh ngạc vào bụng, liên tục gật đầu đáp ứng.

Sau một thoáng im lặng, Tần Hạo Đình lại bổ sung thêm:

“Chọn người ngoan ngoãn một chút.”