Chương 3 - Làm Cha Mẹ Thật Khó

Làm Cha Mẹ Thật Khó

Bạch Dương lại nằm sấp trên sofa thêm một lúc, đợi thuốc mỡ thấm hoàn toàn mới chuẩn bị về phòng. Cạp quần được kéo lên lại, dù là chất liệu cotton mềm mại nhưng khi lướt qua da vẫn không tránh khỏi mang đến một chút đau rát.

Lúc khập khiễng leo cầu thang, Bạch Dương không nhịn được thầm oán trách.

Lần này chú cậu đúng là chẳng hề nương tay chút nào!

Cơn đau phía sau cùng nỗi bất an vì chưa dò hỏi được tin tức khiến Bạch Dương phải chịu đựng sự giày vò cả về thể xác lẫn tinh thần. Cậu không ngủ được, chỉ có thể nằm úp trên gối nghịch điện thoại.

Sau khi cùng cậu thua liền năm trận xếp hạng, người bạn thân Lâm Tử Giác cuối cùng cũng nhận ra có điều bất thường, hỏi cậu có chuyện gì.

Bạch Dương chần chừ một lát rồi gõ một dòng chữ lên màn hình:

Hình như tôi sắp thất tình rồi.

Phía bên kia không trả lời nữa.

Bạch Dương nhìn đồng hồ.

Một giờ năm mươi hai phút sáng.

Cậu đoán chắc đối phương đã ngủ rồi.

Đúng lúc đang chán đến phát ngán, từ phòng ngủ bên cạnh bỗng truyền đến một chút động tĩnh, từ xa tới gần.

Bạch Dương vội tắt màn hình điện thoại, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy mở từ bên ngoài.

Tiếng bước chân cố tình thả nhẹ dừng lại bên giường cậu.

Người đàn ông không bật đèn.

Qua khe hở hàng mi, Bạch Dương lén nhìn thấy một bóng người cao lớn đen sẫm, mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ.

Trong lòng cậu đầy nghi hoặc.

Cậu đâu nhớ chú mình có tật mộng du.

Ngay sau đó, mép giường hơi lún xuống.

Tần Hạo Đình ngồi xuống.

Áp lực trên người giảm đi.

Tần Hạo Đình vén chăn của cậu lên.

Bạch Dương lập tức không dám thở mạnh.

Cậu hoàn toàn không đoán được mục đích của đối phương.

Chẳng lẽ vừa rồi đánh chưa đủ hả giận, giờ còn định quay lại bù thêm một trận nữa?

Dù trong lòng thấp thỏm, cậu vẫn chỉ có thể tiếp tục giả ngủ để quan sát.

Cho đến khi lớp thuốc mát lạnh được nhẹ nhàng bôi lên chỗ đau, trái tim treo lơ lửng của Bạch Dương mới thật sự thả lỏng.

Nơi ấy vốn đang rất nhạy cảm.

Cảm giác đầu ngón tay xoa vòng tròn dường như được phóng đại lên gấp nhiều lần.

Mỗi lần lướt qua đều mang đến cảm giác khác thường.

Vừa đau lại vừa tê tê.

Thậm chí còn có một chút mong chờ bí mật, khó nói thành lời.

Bạch Dương âm thầm may mắn vì Tần Hạo Đình không bật đèn.

Nếu không, đôi tai đỏ bừng cùng khuôn mặt nóng ran của cậu chắc chắn sẽ phản bội tất cả.

Người đàn ông kiên nhẫn đợi đến khi thuốc hoàn toàn thấm vào da mới giúp cậu chỉnh lại quần áo.

Sau khi mọi thứ trở về nguyên trạng, ông lại lặng lẽ rời đi.

Như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Chỉ để lại trong không khí một chút hương thuốc nhàn nhạt.

Là sợ cậu lười biếng không chịu bôi thuốc nên mới đích thân tới sao?

Nhưng nếu vậy, tại sao lại phải đợi đến giờ này?

Trong đầu Bạch Dương đột nhiên xuất hiện vô số câu hỏi.

Dường như có một thông tin rất quan trọng vừa lướt qua.

Cậu muốn nắm bắt nó.

Nhưng cơn buồn ngủ đã chậm rãi kéo tới.

Chẳng bao lâu sau, cậu không chống đỡ nổi nữa và chìm vào giấc ngủ.


Trưa hôm sau, khi nhìn thấy Tần Hạo Đình trên chiếc Maybach, Bạch Dương có chút kinh ngạc.

Chú cậu đặc biệt từ công ty quay về để đưa cậu đến trường sao?

“Buổi sáng có chút việc làm chậm tiến độ. Chiều tiện đường nên đưa con tới trường luôn.”

Người đàn ông vừa trả lời tin nhắn trên điện thoại vừa nói.

Vị trợ lý đặc biệt ngồi ghế phụ quay đầu gật nhẹ với Bạch Dương xem như chào hỏi.

Sau khi xe chạy ổn định, anh bắt đầu báo cáo lịch trình công việc những ngày gần đây với Tần Hạo Đình.

Tần Hạo Đình chăm chú lắng nghe.

Đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, ông nói:

“Giúp tôi hẹn Tổng giám đốc Lê của Thịnh Hành vào tối mai.”

Trên mặt trợ lý hiện lên vẻ khó xử.

“Tần tổng, tối mai ngài đã có lịch xem mắt với cô Triệu rồi.”

Tần Hạo Đình: “...”

Ngón tay đang lướt điện thoại của Bạch Dương khựng lại.

Tần Hạo Đình nói:

“Vậy đổi sang tối ngày kia.”

Trợ lý đáp:

“Tối ngày kia ngài hẹn cô Trương.”

Tần Hạo Đình: “...”

Để tránh việc ông chủ tiếp tục lùi từng ngày một khiến tình huống thêm khó xử, vị trợ lý rất tinh ý liền báo luôn toàn bộ lịch buổi tối trong tuần.

“Ngoài hai vị đó ra, tuần này ngài còn hẹn cô Vương, cô Dương và cô Khương nữa. Buổi tối thật sự không còn thời gian trống.”

Đường nét đôi môi Tần Hạo Đình hơi siết chặt.

Dường như ông không mấy hài lòng với kế hoạch mình đã sắp xếp từ trước.

Ông trầm ngâm một lát.

Nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Bạch Dương cụp mắt xuống, cũng im lặng theo.

Nhiều phụ nữ như vậy...

Kiểu gì chú cậu chẳng tìm được một người phù hợp.


Buổi chiều có hai tiết bóng đá tự chọn.

Vừa chạy trên sân vừa cố chịu đựng cơn đau, không để lộ vẻ mặt nhăn nhó kỳ quặc, lần đầu tiên Bạch Dương cảm thấy hối hận vì mình quá yêu môn thể thao này.

Biết trước sẽ bị đánh thảm thế này, cậu nên chọn học Thái Cực Quyền mới đúng!

Quả bóng được chuyền tới chân.

Theo thói quen, cậu chuyền sang cánh.

Đá xong ngẩng đầu lên mới phát hiện hậu vệ biên đã đổi người.

Bạch Dương ghé lại gần Lâm Tử Giác.

“Đặng Nham đâu rồi?”

Ánh mắt Lâm Tử Giác nhìn lại có chút kỳ lạ.

“Bị đuổi học rồi. Cậu không biết à?”

“Vì sao tôi phải biế—”

Nói được nửa câu, Bạch Dương chợt khựng lại rồi bừng tỉnh.

“Ý cậu là... chú tôi?”

Lâm Tử Giác lén giơ ngón trỏ chỉ về phía tòa nhà giảng dạy, hạ giọng nói:

“Không chỉ Đặng Nham đâu. Mấy đứa bày bẫy cậu, kể cả hoa khôi lớp ấy, sáng nay đều đi làm thủ tục thôi học rồi. Thư xin lỗi viết tay của bọn họ hiện còn dán trong đại sảnh khu nghiên cứu.”

“Chú cậu đúng là thương cậu thật đấy. Chưa đầy hai mươi bốn tiếng đã xử lý sạch sẽ mọi chuyện cho cậu.”

Không hiểu sao, Bạch Dương luôn cảm thấy giọng điệu câu cuối của Lâm Tử Giác nghe có gì đó kỳ quái.

“Cậu không về nhà đâu nhỉ? Đừng quên tối nay có tiệc chia tay Đỗ Thừa Vũ.”

Thấy Bạch Dương không đáp, Lâm Tử Giác đổi chủ đề.

Chuông tan học vang lên.

Hai người cùng đi về phía sân bên.

“Thủ tục trao đổi sinh của cậu ta nhanh thế à?”

Bạch Dương chạy đến đẫm mồ hôi, kéo vạt áo thể thao lau trán.

“Có phải trường tốt gì đâu. Với thành tích của cậu ta, đâu cần nhất thiết phải ra nước ngoài.”

Ánh mắt Lâm Tử Giác rời khỏi đoạn eo trắng nõn vừa vô tình lộ ra, thản nhiên đáp:

“Còn vì cái gì nữa? Thất tình chứ sao! Nghe nói cậu ta thầm thích một đàn em từ hồi cấp ba đến giờ. Giờ người ta có bạn trai rồi. Không muốn nhìn cảnh mà đau lòng nên dứt khoát chạy thật xa, mắt không thấy thì lòng không phiền.”

“Vậy à...”

Bạch Dương cụp mắt xuống, trầm tư suy nghĩ.

Không xa phía trước, một nhóm người đang bước ra khỏi tòa nhà hành chính.

Người đàn ông được vây quanh ở giữa mặc âu phục chỉnh tề, dáng người cao thẳng.

Ông đang nghiêng đầu nói gì đó với lãnh đạo nhà trường.

Trong khoảnh khắc nào đó, giữa khoảng cách hơn một trăm mét, hai ánh mắt bất ngờ giao nhau.

Người đàn ông không biểu lộ cảm xúc.

Rất nhanh đã dời mắt đi.

Rồi thẳng hướng chiếc Maybach đỗ bên đường mà bước tới.

Ánh mắt Lâm Tử Giác tối lại.

Hắn đi thêm vài bước về phía trước.

Sau đó bất ngờ vỗ mạnh vào mông Bạch Dương một cái rồi cười ha hả, giọng lớn hơn bình thường mấy phần:

“Đệt! Bạch Dương, mông cậu cong dữ vậy? Lại đây để đại gia tôi hưởng thụ chút nào!”

Cái vỗ này Lâm Tử Giác dùng lực thật.

Đập đúng vào chỗ thương tích cũ còn chưa lành.

Đau đến mức Bạch Dương nhảy dựng tại chỗ.

Cậu nghiến răng nghiến lợi đuổi theo, quàng tay qua cổ đối phương rồi trực tiếp quật hắn ngã lăn xuống đất.

“Cậu—”

“Bạch Dương.”

Giọng nói không lớn.

Nhưng lại như có khả năng định vị chính xác, xuyên thẳng vào tai Bạch Dương.

Lúc này cậu vẫn đang khom người.

Vừa ngẩng đầu lên đã đụng phải ánh mắt sâu thẳm của Tần Hạo Đình.

Cậu hơi sửng sốt, không hiểu vì sao người đàn ông này lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.

“... Chú.”

Tần Hạo Đình khẽ ngoắc tay với cậu.

Bạch Dương bỏ mặc Lâm Tử Giác, đứng thẳng người rồi đi tới.

Đến gần mới phát hiện phía sau Tần Hạo Đình còn có cả một hàng lãnh đạo nhà trường.

Bạch Dương: “...”

Ánh mắt Tần Hạo Đình lướt qua Lâm Tử Giác vẫn còn nằm dưới đất, nhàn nhạt nói:

“Trong thời gian ôn tập cuối kỳ, con không được ở ký túc xá nữa. Sau giờ học mỗi ngày, Lý Tu sẽ đợi con dưới ký túc xá.”

Vốn dĩ Bạch Dương đang đau đầu nghĩ cách dò hỏi thêm tiến triển chuyện xem mắt của Tần Hạo Đình.

Nghe vậy, trong lòng cậu lập tức vui mừng khôn xiết.

Cậu cố gắng kìm nén khóe môi đang muốn cong lên, đá nhẹ viên sỏi dưới chân, ngoan ngoãn đáp:

“Vâng.”


Tối hôm sau.

Trong một nhà hàng cao cấp.

“Môi trường ở đây rất yên tĩnh, rất thích hợp để trò chuyện.”

Người phụ nữ đảo mắt nhìn quanh, sau đó chăm chú nhìn người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề trước mặt.

“Anh Tần bận rộn như vậy mà vẫn dành thời gian tới gặp mặt, tôi thật sự rất vinh hạnh.”

Ánh mắt Tần Hạo Đình lướt qua lớp trang điểm được chăm chút kỹ lưỡng của đối phương, cuối cùng dừng lại trên chiếc đĩa sứ trắng trước mặt.

“Cô Trương chịu nể mặt tới đây cũng là vinh hạnh của tôi.”

So với sự ít nói của Tần Hạo Đình, người phụ nữ rõ ràng hoạt ngôn hơn nhiều.

Trong lúc chờ món ăn được mang lên, cô luôn có thể tìm ra những chủ đề khác nhau để trò chuyện.

Thực ra Tần Hạo Đình không mấy hứng thú với phần lớn những câu chuyện ấy.

Ông trả lời ngắn gọn, rõ ràng, cũng không chủ động mở rộng chủ đề.

Thế nhưng người phụ nữ không hề che giấu ánh mắt ngưỡng mộ dành cho ông.

Đầu ngón tay Tần Hạo Đình vô thức vuốt nhẹ thành ly.

Người phụ nữ trước mặt trẻ trung, xinh đẹp, hoạt bát, có học thức.

Cô có công việc tử tế với thu nhập đáng kể, gia cảnh trong sạch, lời nói và cử chỉ đều thể hiện mong muốn ổn định cuộc sống.

Mọi điều kiện đều hoàn toàn phù hợp với danh sách tiêu chuẩn mà trợ lý đặc biệt đã liệt kê cho ông.

“Tôi rất thích trẻ con.”

Khi nhắc tới chủ đề này, nụ cười của người phụ nữ càng trở nên dịu dàng hơn, hai má hơi ửng hồng.

“Tốt nhất là có hai đứa, như vậy chúng sẽ có bạn đồng hành, không quá cô đơn. Anh Tần... anh thấy thế nào?”

Tần Hạo Đình hơi khựng lại.

Ông cũng không biết cuộc trò chuyện đã chuyển sang chủ đề này từ lúc nào.

Nếu không trả lời thì có vẻ bất lịch sự.

Nhưng trong lòng ông lại có cảm giác bài xích câu hỏi ấy.

Vì thế Tần Hạo Đình khẽ giơ tay gọi phục vụ tới thêm nước, nhân tiện cắt ngang những tưởng tượng tiếp theo của người phụ nữ.

“Anh Tần cũng có thể chia sẻ với tôi suy nghĩ của anh về hôn nhân. Nếu không liên quan đến nguyên tắc, chúng ta hoàn toàn có thể trao đổi mà.”

Người phụ nữ hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói dịu dàng như nước.

“Tôi—”

“Anh yêu à~”

Ngay khoảnh khắc Tần Hạo Đình vừa mở miệng, một giọng nói quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ vang lên từ phía sau lưng ông.

Ông còn chưa kịp quay đầu lại thì đã thấy một bóng người lao vọt tới trước mặt.

Người đó trực tiếp ngồi nghiêng lên đùi ông, hai tay vòng qua cổ ông, đầu tự nhiên tựa vào hõm cổ.

“Có chuyện gì mà nói lâu thế? Em ở nhà đợi anh cả buổi chiều rồi đó~”

Chất giọng vốn còn mang chút âm sắc thiếu niên giờ đây cố ý kéo dài, nghe ngọt ngào đến mức phát ngấy.

Người phụ nữ sửng sốt.

Cô run run đưa tay chỉ vào cậu thiếu niên rồi hỏi Tần Hạo Đình:

“Cậu ấy vừa gọi anh là gì cơ?”

Tần Hạo Đình cau mày, cúi mắt nhìn người trong lòng.

Giọng lạnh xuống:

“Xuống ngay.”

Cơ thể Bạch Dương khẽ run lên một cái gần như không thể nhận ra.

Thế nhưng cậu lại càng rúc sâu hơn vào hõm cổ Tần Hạo Đình.

Giọng điệu ngang ngược tùy hứng, hoàn toàn khác với dáng vẻ thường ngày.

“Không.”

“Chúng ta sống chung với nhau rồi.”

“Cháu không được ngồi trên đùi chú sao?”