Chương 1 - Làm Cha Mẹ Thật Khó

Làm Cha Mẹ Thật Khó

Bạch Dương gây họa rồi.

Chỉ đến khi chú cảnh sát tìm đến trường, gọi những người liên quan ra ngoài, cuối cùng chỉ có mình cậu bị đẩy ra nhận trách nhiệm, cậu mới thật sự ý thức được chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.

Người bị đánh là sinh viên năm hai khoa Kinh tế quản lý cùng trường. Tên đó đã quấy rối t*nh d*c hoa khôi lớp họ. Cô gái khóc đến mức lê hoa đái vũ, khiến người khác không khỏi thương xót. Nhất thời khí khái đàn ông bùng nổ, lại bị mấy cậu con trai bên cạnh kích động, Bạch Dương liền lao vào đánh đối phương đến mức phải nhập viện.

Cố vấn học tập dẫn theo cảnh sát đẩy cửa lớp bước vào, gọi toàn bộ những người liên quan ra ngoài. Khi nhìn thấy ánh mắt né tránh của hoa khôi lớp, Bạch Dương lập tức biết mình đã bị gài bẫy.

Nhưng lúc ấy ngoài việc tự mắng mình ngu như chó, cậu cũng chẳng còn cách nào khác.

Tại đồn cảnh sát, cậu ngoan ngoãn khai báo toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Thái độ rất hợp tác, còn chủ động bày tỏ rằng nếu đối phương đồng ý hòa giải riêng, cậu sẽ chịu toàn bộ viện phí cùng một khoản bồi thường, bởi dù sao người cũng là do cậu đánh.

Từ nhỏ đến lớn, tiền lì xì chú cho cậu đều được cậu cất dành dụm. Tính sơ sơ cũng gần bảy con số rồi.

Một vụ chấn động não nhẹ thôi, chẳng lẽ lại vét sạch gia sản của cậu được sao?

Cảnh sát để cậu ngồi một mình trong phòng thẩm vấn một lúc, sau đó quay lại với một tin chẳng hề dễ chịu.

Phụ huynh bên kia nhất quyết không chịu hòa giải, yêu cầu cảnh sát khởi tố Bạch Dương với tội cố ý gây thương tích.

Cảnh sát bảo cậu gọi điện về nhà, tốt nhất nên để người lớn đến xử lý. Có lẽ vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế.

Bạch Dương run rẩy nhận lấy điện thoại.

Trên màn hình có vô số tin nhắn từ bạn bè và bạn học. Có người chỉ tò mò dò hỏi, cũng có người thật lòng quan tâm xem cậu có cần giúp đỡ không.

Trong số đó, hung hăng nhất phải kể đến người anh em tốt Lâm Tử Giác.

Trong mấy tiếng đồng hồ cậu làm biên bản, tên này đã gọi hơn ba mươi cuộc điện thoại và gửi hơn năm mươi tin nhắn WeChat.

Nhìn điện thoại chỉ còn 10% pin, Bạch Dương: “...”

Ngón tay bấm số để lại cả một vệt mồ hôi trên màn hình.

Cậu thật sự không muốn gọi cuộc điện thoại này.

Cũng không dám gọi.

Nếu để chú biết chuyện này, mông cậu chắc chắn sẽ nở hoa.

Theo đúng nghĩa vật lý.

Ba giờ chiều là lúc công việc bận rộn nhất.

Bạch Dương chột dạ nghĩ, có lẽ chú đang họp. Hay là cứ gọi lấy lệ một chút thôi, mong chú đừng bắt máy...

Chuông reo hai tiếng.

Quả nhiên không ai nghe.

Ngay lúc Bạch Dương chuẩn bị cúp máy, từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam trầm ổn, trưởng thành nhưng trong tai cậu chẳng khác nào Diêm Vương sống.

“Alô?”

Bạch Dương: “...”


Một tiếng sau, chính cục trưởng cục cảnh sát đích thân tới phòng thẩm vấn đưa Bạch Dương ra ngoài, còn tự mình tiễn cậu lên chiếc Maybach đang đỗ trước cửa.

Nhìn vị cục trưởng đứng ngoài xe cười hiền hòa vẫy tay tạm biệt mình, lại nghĩ tới người đang ngồi ở nhà có thể sai khiến đối phương đến mức ấy, Bạch Dương sợ đến dựng cả lông tơ.

Cậu đập bốp bốp vào lưng ghế.

“Chú Lý! Cháu không về nhà đâu! Cháu còn chưa ăn trưa! Cháu muốn đi ăn!”

Chú Lý thành thạo xoay vô lăng, bình thản truyền đạt lời ông chủ:

“Tiên sinh nói hôm nay ngài ấy có một buổi xã giao. Từ giờ đến tối cậu muốn làm gì thì làm.”

Dây thần kinh căng như dây đàn của Bạch Dương cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút.

May quá.

Tạm hoãn thi hành án tử.

Cậu ngả người ra ghế, duỗi đôi chân dài, dáng vẻ tiêu chuẩn của một cậu ấm ăn chơi.

“Chú Lý, cháu muốn đến Fake.”


Fake là một quán bar nằm giữa khu phố náo nhiệt.

Biển hiệu đèn đỏ tím của nó chẳng hề nổi bật giữa con phố đầy quán bar, nhưng bên trong lại là một thế giới khác.

Bạch Dương cực kỳ thích thiết kế dạng hốc cây bên trong quán.

Trên đầu là những đốm sáng li ti như bầu trời đầy sao không trăng.

Xung quanh được bao bọc kín mít, chỉ chừa một lối ra vừa đủ cho một người đi qua.

Mỗi khi tâm trạng xuống dốc, cậu có thể thật sự giống như một con chuột chũi không thấy ánh mặt trời, lặng lẽ co mình trong khoảng không thuộc riêng mình.

Sáu giờ tối quán mới bắt đầu mở cửa, bên trong còn rất vắng.

Bạch Dương chọn một hốc cây xa nhất rồi ngồi xuống.

Cậu gọi liền một lúc hai phần mì Ý, một phần gà rán, một phần tôm hùm đất cay, một phần trái cây trộn cùng nửa tá bia.

Đây chính là bữa tối cuối cùng của cậu.

Sau khi quét thuê pin sạc dự phòng, chiếc điện thoại cuối cùng cũng sống lại.

Bạch Dương lập tức gọi cho người anh em đang phát điên vì lo lắng của mình, cứu hắn khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.

Lâm Tử Giác không học cùng chuyên ngành với cậu.

Chuyện của Bạch Dương là đến trưa, khi hắn ghé ký túc xá tìm người mới nghe bạn cùng phòng kể lại.

Biết cậu đã bình an vô sự, Lâm Tử Giác mới thở phào một hơi.

“May mà có chú cậu. Chú cậu đúng là trâu bò thật.”

Bạch Dương ở đầu dây bên kia khóc không ra nước mắt.

Trâu bò thật đấy.

Nhưng là đổi bằng cái mông của cậu.

Dĩ nhiên câu này cậu sẽ không bao giờ nói với người khác.

Lòng tự trọng nhỏ bé của đàn ông đôi khi cũng cần được thỏa mãn.

Bạch Dương cười gượng hai tiếng.

“Đương nhiên rồi. Chú tôi thương tôi nhất mà!”

Nghĩ tới tối nay chú sẽ “thương” mình thế nào, mông cậu dường như đã bắt đầu đau trước.

Biết Bạch Dương không sao, Lâm Tử Giác lập tức mắng cậu một trận.

Nào là lo chuyện bao đồng.

Nào là ăn no rửng mỡ.

Hoa khôi bị quấy rối thì tự khắc có cả đống l**m cẩu lao lên bảo vệ, cậu sốt sắng làm gì.

Nói tới đây, Lâm Tử Giác bỗng khựng lại.

“Cậu thích hoa khôi lớp à?”

Không biết có phải vì cách một cuộc điện thoại hay không, Bạch Dương luôn cảm thấy giọng điệu của Lâm Tử Giác nghe âm u kỳ lạ.

Nhưng cậu cũng chẳng nghĩ nhiều.

“Đánh rắm! Tuần trước tôi từ chối cô ấy, cậu chẳng có mặt ở đó sao?!”

Lâm Tử Giác lại hỏi cậu đang ở đâu, có vẻ muốn đến tìm.

Bạch Dương từ chối.

Ăn xong cậu còn phải về nhà chịu đòn.

Khoảng thời gian này cậu cần làm công tác tư tưởng cho chính mình, không có tâm trạng tiếp ai cả.


Cúp máy, đồ ăn cũng vừa được mang lên đầy đủ.

Bạch Dương đã đói meo từ lâu, lập tức cầm dao nĩa bắt đầu cắm đầu ăn.

Bữa trưa ở đồn cảnh sát vậy mà lại là thịt bò hầm cà rốt.

Đúng là phí của trời.

Nhìn thôi đã mất khẩu vị, cậu chẳng buồn động đũa.

Cho dù tối nay chết chắc rồi.

Cậu cũng không muốn làm ma đói.

Sau khi chịu đựng hết màn biểu diễn dân ca lúc bữa tối, lại gắng gượng qua cả khung giờ vàng của nhạc rock, Bạch Dương nhìn những vỏ chai bia nằm ngổn ngang trên bàn, biết mình không thể kéo dài thêm nữa.

Rượu giúp kẻ hèn thêm can đảm.

Liều thôi!

Cậu loạng choạng đứng dậy, chui vào chiếc Maybach đang đợi sẵn trước cửa.

Ngồi ở hàng ghế sau, cậu nhắm chặt mắt, chắp tay cầu nguyện.

Mong rằng rượu thật sự có thể làm tê liệt cảm giác đau.


Lúc này đã gần nửa đêm.

Ra khỏi khu phố bar, ngoài đường chẳng còn mấy bóng người.

Từ Fake về khu biệt thự chỉ khoảng mười cây số.

Chú Lý lái xe vừa ổn định vừa nhanh chóng.

Còn Bạch Dương ngồi phía sau như ngồi trên đống lửa.

“Chú Lý... Chiều nay lúc đó, chú tôi... trông có ổn không?”

Cậu run rẩy dò hỏi tình báo.

Thông tin này sẽ quyết định tư thế bước vào nhà tối nay của cậu.

Chú Lý trầm ngâm một lát rồi lựa lời thật khéo:

“Thiếu gia, theo tôi được biết thì tối nay tiên sinh vốn không có buổi xã giao nào cả.”

Bạch Dương: “...”

Hiểu rồi.

Chú cố ý tránh mặt để xử lý rắc rối cho cậu.

Lại gây thêm phiền phức cho chú nữa rồi.


Khi xuống xe và nhìn thấy cả căn biệt thự sáng rực ánh đèn, Bạch Dương cảm thấy hai bắp chân mình bắt đầu co giật.

Câu nói của chú Lý:

“Thiếu gia đừng chần chừ nữa, tiên sinh vẫn đang đợi cậu đấy.”

Suýt chút nữa tiễn luôn Bạch Dương về với ông bà.

Đi qua hành lang nối liền các khu nhà, từ xa cậu đã nhìn thấy bóng người ngồi trước cửa kính sát đất.

Áo sơ mi đen, quần tây đen.

Đôi chân dài bắt chéo.

Trên tay cầm một tập tài liệu.

Khí thế áp người vô cùng.

Bạch Dương vô thức siết chặt mông.

Đẩy cửa bước vào.

Mùi rượu nồng nặc lập tức ập tới.

Trong lòng Bạch Dương dâng lên vài phần áy náy.

Bình thường chú đi xã giao đều không uống rượu.

Không ai có thể ép Tần Hạo Đình nâng ly.

Nhưng tối nay, vì cậu, chú lại phá lệ.

Khi nhìn thấy cây thước gia pháp được cố ý đặt trên tủ giày, Bạch Dương không nhịn được rùng mình.

Thế nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn thay giày, rồi giống hệt một chú gà con biết lỗi, bước tới trước mặt người đàn ông.

Hai tay nâng cây gia pháp quá đỉnh đầu, thành thật nhận sai:

“Chú... xin chú trách phạt.”

“Chú, cháu biết sai rồi.”

Tần Hạo Đình không để ý đến cậu, thậm chí mí mắt cũng chẳng nhấc lên, ánh mắt vẫn dừng trên tập tài liệu trước mặt.

Chú cậu đang cố tình phơi cậu ở đó.

Trong căn phòng rộng lớn, nhất thời chỉ còn lại tiếng giấy tờ lật qua lật lại.

Bạch Dương cúi đầu. Trong tầm mắt hạ thấp của mình, cậu chỉ nhìn thấy đôi chân của chú được bọc trong chiếc quần tây đen. Vì tư thế ngồi nên ống quần hơi xắn lên, để lộ đôi mắt cá chân có đường nét đẹp được tất đen ôm sát. Bên dưới là đôi giày da đen bóng loáng không nhiễm một hạt bụi.

Ban đầu, Bạch Dương thật sự rất nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân.

Là cậu quá bất cẩn.

Không ngờ việc công khai từ chối lời tỏ tình của hoa khôi lớp vào tháng trước lại khiến cô ta vì yêu sinh hận đến mức ấy, còn liên hợp với mấy tên l**m cẩu bày bẫy hại cậu.

Nhưng tên bia đỡ đạn bị đánh kia cũng yếu quá rồi đấy chứ?

Cậu chẳng qua chỉ tung cho hắn một cú móc câu, vậy mà hắn đã nằm rạp xuống đất không đứng dậy nổi.

Khoan đã...

Chẳng lẽ tên kia cũng cố ý?

Nhớ tới việc chú cảnh sát nói đối phương nhất quyết không chịu hòa giải riêng, Bạch Dương chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh âm thầm bò dọc sống lưng.

Xem ra bản giám định thương tích kia tám phần cũng có vấn đề.

Mẹ nó, thủ đoạn này cũng quá độc ác rồi!

Nếu bây giờ không phải đang nhận lỗi, Bạch Dương chỉ hận không thể lập tức chạy về trường tìm mấy tên khốn kia tính sổ!

Sau một hồi lâu từ khi cậu bước vào, người đàn ông cuối cùng cũng chuyển ánh mắt sang đứa trẻ đang đứng bên cạnh mình.

Thế nhưng thứ ông nhìn thấy lại là vẻ mặt đầy bất bình.

Đó không phải là biểu cảm nên xuất hiện trên gương mặt một người đang nghiêm túc kiểm điểm bản thân.

“Đứng nhận lỗi mà còn có tâm trí thất thần sao?”

Bạch Dương bị giọng nói lạnh lùng bất ngờ ấy dọa giật nảy mình.

Ngẩng đầu lên, cậu bắt gặp một đôi mắt sắc bén như mắt chim ưng.

Tần Hạo Đình vẫn nghiêm túc, trầm ổn như mọi khi, nhưng sự mệt mỏi nơi đáy mắt lại khó lòng che giấu.

Thân thể Bạch Dương khẽ lung lay một cái gần như không nhận ra.

Cậu vội chỉnh lại biểu cảm, đáng thương nhận lỗi lần nữa:

“Cháu biết sai rồi, chú.”

Kể từ khi lên lớp 11 và bắt đầu dồn tâm sức vào việc học, Bạch Dương đã rất lâu rồi không bị đánh.

Hồi nhỏ cậu cực kỳ nghịch ngợm.

Không chỉ học hành chẳng ra đâu vào đâu mà còn suốt ngày gây chuyện.

Gây họa ở nhà chưa đủ, còn chạy sang gây họa cho hàng xóm láng giềng.

Là đứa trẻ nổi tiếng nghịch nhất khu tập thể cũ.

Tần Hạo Đình ở bên ngoài luôn hết mực bao che cho cậu.

Cho dù khi ấy ông vẫn chưa tiếp quản tập đoàn, chưa có tiền cũng chẳng có thế lực, nhưng chưa từng cho phép người ngoài chỉ trích Bạch Dương.

Ông luôn lẽo đẽo theo sau đứa nhỏ, nên xin lỗi thì xin lỗi, nên bồi thường thì bồi thường, dọn dẹp từng đống hỗn độn cậu gây ra đến gọn gàng ngăn nắp.

Trông chẳng khác nào một ông bố bất đắc dĩ, cam chịu và bất lực.

Nhưng sau khi về nhà, đóng cửa lại thì lại là một chuyện khác.

Thuộc quy tắc gia đình, quỳ phạt tự kiểm điểm, thước dạy con, gia pháp...

Mỗi khi giáo dục Bạch Dương, Tần Hạo Đình chưa từng nương tay.

Người đàn ông ném tập tài liệu xuống bàn trà trước mặt, khoanh tay trước ngực, dáng vẻ ung dung như đang chờ xem cậu sẽ nói gì.

“Vậy nói xem, con đã kiểm điểm ra được điều gì?”

Giọng nói rất nhẹ.

Nhẹ đến mức tưởng như hờ hững.

Nhưng lại giống hệt một cú búa nặng nề gõ thẳng vào hồi chuông cảnh báo trong lòng Bạch Dương.

Cậu bỗng thấy miệng khô lưỡi khô, liên tiếp nuốt hai ngụm nước bọt.

“Cháu... cháu... là do cháu quá bốc đồng, chưa làm rõ đầu đuôi sự việc đã l* m*ng ra tay.”

“Cháu không nên mù quáng làm anh hùng.”

Bạch Dương mím đôi môi hơi khô, cẩn thận đứng thẳng người, đôi mắt đen trắng rõ ràng tràn ngập vẻ tủi thân.

“Chú à, giờ cháu nghĩ thông rồi. Cháu bị người ta hãm hại.”

Tần Hạo Đình gần như bị thằng nhóc này làm cho tức đến bật cười.

Hai ngày không gọi điện cho ông.

Đến khi gọi thì lại là chuyện lớn đến mức này.

Nếu không phải viên cảnh sát phụ trách vụ án thấy cậu còn nhỏ nên bảo liên hệ người giám hộ, e rằng đến cuối cùng ông vẫn bị giấu trong bóng tối.

Cả buổi chiều ông lo lắng thấp thỏm, sợ chỉ cần xử lý sai một khâu, đứa trẻ này sẽ phải mang tiền án cả đời.

Kết quả giờ phút này, thằng nhóc ấy lại còn có mặt mũi đứng đây tố cáo người khác với ông?

“Hết rồi?” Tần Hạo Đình hỏi.

Bạch Dương lại cúi đầu xuống, lí nhí đáp:

“Chắc... chắc là hết rồi ạ...”

Lại là một khoảng lặng ngột ngạt khiến người ta khó thở.

Bạch Dương cụp mắt xuống.

Trong khóe mắt, cậu thấy Tần Hạo Đình bắt đầu xắn tay áo.

Người đàn ông không nhanh không chậm, những ngón tay thon dài từ tốn lật phần cổ tay áo lên đến cổ tay.

Một động tác đơn giản nhưng được thực hiện vô cùng tao nhã.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, giờ phút này Bạch Dương vẫn cảm thấy cổ họng khô khốc, tay chân lạnh ngắt.

Đôi tay đã mỏi nhừ bỗng nhẹ đi.

Tần Hạo Đình đã lấy cây gia pháp khỏi tay cậu.

Đôi chân bắt chéo cuối cùng cũng hạ xuống.

Ông hơi dịch người dựa sâu vào lưng ghế sofa, chỉnh lại tư thế ngồi rồi vỗ nhẹ lên đùi mình.

Giọng nói lạnh lẽo như băng giá giữa mùa đông:

“Lại đây.”

Sắc mặt Bạch Dương lập tức trắng bệch.

Cuối cùng cũng đến rồi sao?

Như bị một sức mạnh vô hình ghim chặt xuống sàn nhà, cơ thể cậu cứng đờ không nhúc nhích.

“Bạch Dương, đừng để tôi phải nói lần thứ ba. Con biết hậu quả thế nào.”

Giọng nói đầy áp lực từ trên cao đổ xuống.

Biết mình không thể trốn tránh, Bạch Dương đành lê đôi chân đã tê cứng vì đứng lâu, run rẩy bước tới.

Cậu bò lên sofa.

Nửa người trên vượt qua người đàn ông, ngoan ngoãn đặt vị trí chuẩn bị chịu phạt ngay ngắn trên đùi Tần Hạo Đình.

Cậu biết Tần Hạo Đình vẫn luôn nhìn mình.

Nhưng cậu không dám đối diện ánh mắt ấy.

Ánh mắt đó khiến cậu vừa sợ hãi vừa xấu hổ.

Từ đầu đến cuối cậu đều cúi thấp đầu.

Khuôn mặt xinh đẹp lúc trắng lúc đỏ.

“Chú... xin... xin chú trách phạt.”