Chương 4 - Khương Nguyệt - Đại Bạch Thỏ Nải Đường

Khương Nguyệt - Đại Bạch Thỏ Nải Đường

Chương 4: (TOÀN VĂN HOÀN)
Chương 7

Ngày hôm sau đi học, cả tiết chuyên ngành tôi đều thả hồn theo gió. Giảng viên trên bục giảng nói sùi cả bọt mép, còn tôi thì ngồi vẽ bậy đầy một trang giấy toàn những vòng tròn u uất.

Mãi mới chịu đựng được đến giờ ra chơi, tôi nắm chặt điện thoại đắn đo mất năm phút, cuối cùng mới dám bấm vào khung chat của tài khoản clone kia. Ngón tay ngập ngừng hồi lâu trên bàn phím:

— "Crush của bạn... có phải tên là Khương Nguyệt không?"

Ngay giây sau khi nhấn gửi, tôi đã hối hận muốn chếc chỉ muốn thu hồi lại ngay lập tức. Nhưng đầu dây bên kia đã rep lại trong một nốt nhạc:

— "Sao bạn biết hay vậy???"

Tôi nhắm chặt mắt: "Bạn đừng hỏi nhiều."

Trì Triệt gửi qua một loạt dấu chấm hỏi.

Tôi suy nghĩ một chút, lại gõ thêm một dòng: "Hai người quen nhau như thế nào?"

Lần này đối phương im lặng một lát. Sau đó Trì Triệt gửi qua một tràng văn dài dằng dặc, rõ ràng là anh ta đã tự tay gõ từng chữ một:

— "Cô ấy là đàn em khóa dưới hồi cấp ba của tôi, tôi lớn hơn cô ấy hai khóa. Năm lớp 11 tôi có qua lớp cô ấy hỗ trợ quay clip tuyên truyền cho trường, cô ấy đứng ở hàng cuối cùng cứ nhón nhón chân để lọt vào ống kính, đôi mắt sáng lấp lánh như có sao vậy. Hôm đó tôi đã chú ý đến cô ấy rồi. Sau đó tôi tốt nghiệp, cũng không có cơ hội gặp lại. Mãi cho đến một lần chơi game, tôi ghép đội trúng một người đồng đội. Lúc đầu tôi cứ tưởng người đó là con trai, sau khi kết bạn mới phát hiện dòng thời gian của người ta có một tấm ảnh của cô ấy. Lúc đó tôi thực sự đã rất vui, cảm thấy đây chính là duyên số. Hỏi ra thì đúng là cô ấy thật. Sau đó tôi bắt đầu theo đuổi cô ấy, ngày nào cũng nhắn tin tặng quà. Tôi vốn tưởng mình rất có hy vọng. Nhưng sau đó không biết cô ấy quen biết bạn tôi từ đâu, cô ấy lại bảo thích kiểu người như bạn tôi hơn, rồi đá tôi luôn. Haiz, không nhắc đến nữa."

Ngay sau đó, anh ta gửi qua vài tấm ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện. Tôi bấm vào một tấm, đồng tử co rụt lại dữ dội. Đó là ảnh chụp màn hình giao diện một tài khoản game, avatar là một chú c.h.ó Shiba mặt cực kỳ gợi đòn, ID là một chuỗi ký tự quen thuộc. Tôi biết tài khoản này. Của anh trai tôi!

Tôi lướt sang tấm tiếp theo, là lịch sử chat. Người có avatar chú c.h.ó Shiba kia gửi một câu: "Tôi thấy anh em Khương Thần của cậu đẹp trai hơn cậu nhiều đấy chứ."

Một tin nhắn tiếp theo bám sát nút: "Xin lỗi nha, tôi hình như lỡ yêu cậu ấy đến mức vô phương cứu chữa mất rồi." Kèm theo là một icon mặt khóc dở mếu dở.

Tôi nhìn chằm chằm vào hai dòng tin nhắn đó, ngón tay run bần bật. Ngọn lửa giận dữ từ lòng bàn chân xộc thẳng lên tận đỉnh đầu.

KHƯƠNG! THẦN!

Tôi tắt phụt điện thoại, vớ lấy ba lô lao thẳng ra khỏi lớp. Mấy đứa bạn cùng phòng gọi với theo sau lưng: "Khương Nguyệt bồ đi đâu đấy? Tiết sau điểm danh đấy nha—"

"Xin nghỉ hộ tao với!"

Tôi một mạch phi thẳng xuống dưới sảnh ký túc xá nam, đứng ngay cổng rút điện thoại ra, đồng thời nhắn tin vào cả hai khung chat.

Gửi Khương Thần: "Anh bước cái chân xuống đây ngay lập tức cho em."

Gửi acc clone của Trì Triệt: "Anh qua khu ký túc xá Nam Uyển một chuyến đi."

Gửi xong tin nhắn, tôi nắm chặt điện thoại trong tay, lồng ngực phập phồng dữ dội vì tức giận.

Khoảng ba phút sau, Khương Thần từ trong tòa nhà lững thững đi ra, đầu tóc còn rối như tổ quạ, rõ ràng là vừa bị dựng cổ dậy từ trên giường.

"Gì thế hả mày, cuống cuồng hết cả lên, ông anh mày đêm qua vừa—" Lão đang nói dở thì nhìn thấy sắc mặt hầm hầm của tôi, giọng điệu nhỏ dần rồi tịt hẳn. "... Có chuyện gì thế?"

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào lão, gằn giọng từng chữ: "Khương Thần, anh nói thật cho em biết. Có phải anh đã lấy ảnh của em để đi lừa tình người ta qua mạng đúng không?"

Sắc mặt Khương Thần mắt thường cũng thấy rõ là biến sắc. Lão há hốc mồm, phản ứng đầu tiên lại là ngó nghiêng ra sau lưng tôi.

"Mày nghe tao giải thích đã—"

"Giải thích cái đầu anh ấy!" Tôi tức đến mức muốn sút cho lão một phát. "Anh rốt cuộc đã làm cái trò mèo gì hả?! Anh có biết người ta bị anh lừa thảm thương đến mức nào không?! Anh dám lấy ảnh của em ra để làm cái trò đồi bại này—"

"Ấy ấy mày nói nhỏ nhỏ cái mồm thôi..." Khương Thần định giơ tay bịt miệng tôi lại liền bị tôi gạt phắt ra.

Đúng lúc này, tiếng bước chân từ phía sau truyền đến. Trì Triệt đã tới. Chắc là anh ta đã chạy bộ suốt chặng đường qua đây, phần tóc mái trước trán hơi rối, nhịp thở còn chưa kịp bình ổn lại. Nhìn thấy cảnh tượng tôi và Khương Thần đang đứng đối mặt giằng co nhau, bước chân anh ta khựng lại.

Khương Thần vừa nhìn thấy Trì Triệt, mặt liền cắt không còn giọt m.á.u. Lão quay người định chuồn thẳng vào trong tòa ký túc xá. Tôi nhanh tay lẹ mắt, túm chặt lấy cái mũ áo hoodie của lão giật ngược lại.

"Chạy đi đâu?" Tôi cười nhưng trong lòng đầy tia lửa điện. "Đây chẳng phải là cô người yêu qua mạng ngọt ngào của anh đó sao?"
Khương Thần cả người như bị bóp nghẹt cổ, đứng chếc trân tại chỗ. Trì Triệt nhíu mày, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Khương Thần vài lượt, cuối cùng dừng lại trên bàn tay tôi đang túm mũ áo của lão.

"Ý gì đây?" Giọng anh ta rất trầm, như đang cố hết sức để kiềm chế bản thân.

Tôi buông tay ra, lùi sang một bên nhường lại sân khấu chính: "Anh đi mà hỏi lão ấy."

Khương Thần ấp úng nửa ngày trời, cuối cùng dưới ánh nhìn tóe lửa của tôi, lão cũng đành cắn răng nặn ra một câu: "Thì... thì là... cái đứa yêu đương qua mạng với cậu... là tôi."

Vẻ mặt Trì Triệt trống rỗng trong một giây: "... Cái gì cơ?"

"Tôi đã dùng ảnh của em gái tôi để yêu đương qua mạng với cậu." Khương Thần như chơi bài ngửa, dứt khoát nói liều một mạch: "Tôi chỉ là ngứa mắt vụ năm lớp 10 cậu vừa chuyển trường đến đã cướp luôn danh hiệu nam thần lẫn vị trí top 1 khối của tôi, ngay cả đứa con gái tôi thầm thích cũng quay sang thích cậu, cục tức này tôi nuốt không trôi nên mới muốn tìm cơ hội chơi xỏ cậu một vố. Ai dè lúc chơi game lại ghép đội trúng cậu, tôi liền nảy ra ý định lừa cậu yêu đương rồi đá thẳng tay để cậu cũng phải nếm mùi đau khổ... Kết quả sau đó tôi thấy cậu có vẻ nghiêm túc quá, tôi thấy cắn rứt lương tâm không ổn chút nào nên mới vội vàng tìm cớ cắt đứt... Tôi biết sai thật rồi! Sau đó tôi cũng hối hận lắm chứ bộ!"

Khương Thần chưa kịp dứt lời thì Trì Triệt đã bật cười. Điệu cười đó là do tức giận đến đỉnh điểm mà thành, khóe môi nhếch lên nhưng đáy mắt lạnh tanh không một chút hơi ấm. Anh ta tiến lên một bước về phía Khương Thần.

Khương Thần liền nhảy phắt lùi lại nửa mét, lập tức rén ngang: "Ấy ấy đừng, Trì Triệt cậu bình tĩnh chút— Em rể! Em rể ơi! Tụi mình sau này đều là người một nhà cả mà—"
Hai chữ "em rể" giống như một câu thần chú quyền năng. Bước chân của Trì Triệt đột ngột dừng lại. Anh ta cười trừ, cố gắng kiềm chế cảm xúc: "Đều là bạn bè cả. Cậu nói gì thế chứ. Tôi làm sao mà nỡ động tay động chân với cậu được."
Chương 8
Khương Thần chuồn lẹ còn hơn cả thỏ, loáng một cái đã mất hút sau cánh cửa ký túc xá.

"Anh cứ đợi đấy, em nhất định phải mách mẹ vụ này, cắt sạch tiền tiêu vặt tháng này của anh. Hơn nữa, anh phải công khai chính thức xin lỗi Trì Triệt nghe chưa."

"Biết rồi biết rồi, tao hứa mà. Về phòng tao viết bản kiểm điểm liền." Tôi lườm lão một cái sắc lẹm, lão rụt cổ chạy thẳng lên lầu.

Dưới lầu lúc này chỉ còn lại tôi và Trì Triệt. Gió tối thổi qua khe hở giữa các tòa nhà, làm những tán lá ngô đồng bên đường xào xạc rung động. Im lặng một hồi lâu. Tôi là người chủ động phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này, hắng giọng một cái: "Cái đó... chuyện của anh trai em, cho em xin lỗi anh nha."

Trì Triệt nghiêng đầu nhìn tôi.

"Lúc đầu em thực sự không biết là do ông anh em bày trò, em cứ tưởng anh cố tình gây sự với em ở buổi phỏng vấn nên mới..."

"... Nên mới xung phong làm quân sư quạt mo, bày mưu tính kế cho tôi tự đi theo đuổi chính mình à?" Trong giọng điệu của anh ta rốt cuộc cũng có chút ý cười nhu hòa.

Mặt tôi đỏ ửng lên, lòng tràn đầy hối lỗi: "Thì tại lúc đó em đâu có biết đâu..."

"Vậy bây giờ em biết rồi chứ." Trì Triệt xoay người lại, đứng đối diện thẳng với tôi, ánh đèn đường từ một bên hắt qua đổ bóng hàng mi dài của anh ta xuống dưới bọng mắt. "Khương Nguyệt." Anh ta gọi tên tôi, giọng nói vô cùng dịu dàng nhẹ nhàng. "Có thể cho tôi một cơ hội để tụi mình làm quen lại từ đầu không?"

Tôi ngước mắt nhìn anh ta. Anh ta đứng dưới ánh đèn đường, hơi rủ mắt xuống, ánh đèn phác họa nên những đường nét khuôn mặt thanh tú tuấn lãng. Tôi nhìn anh ta, ánh đèn đường phản chiếu trong đôi mắt anh ta sáng lấp lánh. Ánh mắt ấy thực sự quá mức chân thành và nghiêm túc, khiến tim tôi không tự chủ được mà đập loạn nhịp liên hồi.

Tôi dời tầm mắt đi, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, lắp bắp tìm đại một chủ đề để nói: "Cái đó... Hôm nay thời tiết đẹp ghê ha... Trăng tròn trịa ghê cơ..."

Trì Triệt nương theo tầm mắt của tôi ngước lên nhìn bầu trời đêm một cái, khóe môi khẽ cong lên: "Hôm nay là mùng một, làm gì có trăng."

Mặt tôi lại càng nóng ran hơn, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho xong. Mình đang lảm nhảm cái gì thế này không biết nữa. Gió thổi qua con ngõ nhỏ, làm rơi rụng vài cánh hoa màu hồng nhạt. Tôi vô thức ngẩng đầu lên, nhìn thấy cây đào già bên đường đang xào xạc rơi rụng hoa, vài cánh hoa xoay tròn bay đến trước mặt tôi.

"Ơ, có hoa đào kìa." Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng, liền xòe tay ra, nhón chân lên định đón lấy cánh hoa to nhất.

Vừa mới nhấc chân khỏi mặt đất, trọng tâm liền bị lệch. Chiếc dép lê trượt một phát trên nền đất, cả người tôi nghiêng hẳn sang một bên-----

"Cẩn thận." Một bàn tay vững chãi kịp thời đỡ lấy eo tôi.

Tôi lao thẳng vào một v*m ng*c ấm áp, c.h.óp mũi đập trúng vào chiếc cúc áo thứ hai trên sơ mi của anh ta, ngửi thấy một mùi hương xà phòng vô cùng sạch sẽ và dễ chịu. Anh ta cúi đầu nhìn tôi, cánh tay siết hờ bao bọc vòng eo sau của tôi, ôm trọn cả người tôi vào lòng.

Trên đỉnh đầu, hoa đào vẫn đang rào rạt rơi, một cánh hoa màu hồng nhạt vừa vặn đáp xuống lòng bàn tay đang xòe ra của tôi. Tôi ngửa đầu lên, ngơ ngác nhìn anh ta. Anh ta cụp mắt xuống, tầm mắt từ cánh hoa trong tay tôi từ từ di chuyển lên gương mặt tôi, độ cong nơi khóe môi cứ thế từng chút từng chút lan rộng ra.
"Hoa đào của em..." Tôi vô thức lên tiếng, giọng nói vừa nhỏ vừa mềm mại.

Anh ta cúi đầu xuống thấp hơn, trán gần như chạm vào trán tôi, hơi thở ấm áp phả bên tai: "Ừm." Giọng Trì Triệt trầm thấp, mang theo một chút nghẹn ngào ý cười nuông chiều. "Hoa đào của em."

Bàn tay anh ta đang ôm eo tôi khẽ siết chặt lại một chút, cứ như sợ tôi sẽ chạy mất không bằng. Ngón tay tôi vô thức túm chặt lấy vạt áo sơ mi trước ngực anh ta, túm đến mức nhăn nhúm cả lại.

Phía xa, những ngọn đèn trong tòa ký túc xá cứ thế từng ngọn từng ngọn được thắp sáng lên, có ai đó đang mở cửa sổ đứng ngoài ban công buôn điện thoại, âm thanh mờ mịt hòa vào trong gió. Cây đào già trên đỉnh đầu vẫn tiếp tục rụng hoa, cánh hoa vương trên bờ vai rộng của anh ta, vương trên làn tóc rối của tôi.
Tôi ngửa cổ nhìn anh ta, nhịp tim đập nhanh đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi cổ họng tới nơi rồi. Trì Triệt không cử động, cũng không buông tay. Anh ta cứ thế cúi đầu nhìn tôi, ánh đèn đường và ánh sáng của màn đêm cùng nhau hội tụ vào trong đôi mắt anh ta.

"Hình như tôi cũng bắt được hoa đào vận mệnh của mình rồi."

(TOÀN VĂN HOÀN)