Chương 5
Tại nhà thi đấu bơi lội trường A.
Do buổi thảo luận bài tập nhóm bị kéo dài nên lúc tôi chạy đến nơi thì trận đấu đã hạ màn mất rồi. Ngoài việc đến để xem trò hề của Trì Triệt, tôi vốn dĩ còn tính đến cổ vũ cho ông anh trai nữa.
Hệ thống loa phát thanh vang lên giọng của phát thanh viên:
"Hạng nhất chung kết nội dung 200m bơi tự do nam — Khoa Máy tính, Trì Triệt."
"Hạng nhì, Khương Thần."
Tôi dở khóc dở cười. Anh trai tôi lại ngậm ngùi hít khói sau lưng Trì Triệt rồi.
Tôi len lỏi qua đám đông. Khương Thần đang lủi thủi cúi đầu đi về phía khán đài. Vừa nhìn thấy tôi, mắt lão trợn ngược lên vì kinh hãi, vẻ mặt ủ rũ lập tức bị sự hoảng hốt thay thế.
"Chẳng phải tao bảo mày đừng đến rồi cơ mà?"
Tôi thấy vô lý hết sức, liền bật lại: "Em có lòng tốt đến cổ vũ cho anh, anh không cảm động thì thôi lại còn thái độ gì đấy? Với lại sao em lại không được đến? Tụi mình là mối quan hệ mờ ám gì không thể đem ra ánh sáng à?"
Lời vừa dứt, tôi cảm giác sau lưng có tiếng bước chân dừng lại.
Sắc mặt Khương Thần mắt thường cũng thấy rõ là cứng đờ ra trong tích tắc, ánh mắt lão nhìn vượt qua vai tôi, hướng về phía sau. Sau đó lão cuống cuồng túm lấy tay tôi, giọng điệu gấp gáp đến hoảng loạn: "Ái chà, tí nữa tao giải thích sau, mày đi trước đi, mau biến lẹ giùm cái—"
Tôi hoang mang tột độ, chưa kịp hỏi cho ra nhẽ đã bị lão đẩy vai lùa thẳng về phía lối ra.
"Khương Thần rốt cuộc anh bị cái chứng gì thế hả—"
"Lát nói lát nói!"
"Mày cứ về trước đi, tối tao gọi điện!"
"Về thì về, thèm vào xem anh chắc."
Tôi hậm hực đi ra ngoài, lúc đi ngang qua khu vực phòng nghỉ của vận động viên, bỗng nhiên nghe thấy bên trong một căn phòng phát ra một tiếng "ùm" rất lớn, giống như có vật gì đó rất nặng vừa rơi xuống nước.
Tôi khựng bước chân lại.
"Có ai không? Trong phòng có ai không ạ?" Không có tiếng trả lời.
Tôi đắn đo một chút rồi đẩy nhẹ cánh cửa đang khép hờ ra. Đây là một bể bơi tập luyện trong nhà, nhỏ hơn bể thi đấu chính thức, ánh đèn mờ tối, mặt nước dập dềnh phản chiếu ánh sáng lăn tăn. Dưới đáy nước, lờ mờ có thể thấy một bóng người đang chìm lịm, bất động.
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
"Bạn học ơi? Bạn gì ơi có sao không?!" Tôi ba bước gộp làm một lao đến bên thành bể, ngồi thụp xuống, nhoài người ra nhìn chằm chằm xuống mặt nước đầy lo lắng.
Giây kế tiếp, Trì Triệt bất ngờ từ dưới nước đứng thẳng dậy, nước bắn tung tóe. Những giọt nước lăn dài từ trán xuống sống mũi cao thẳng, dọc theo đường xương quai hàm chảy xuống, đọng lại nơi xương quai xanh rồi tiếp tục trượt dài theo những múi cơ ngực săn chắc mướt mát.
Tầm mắt càng dịch xuống dưới, cả người tôi càng như bị bấm huyệt, đứng hình toàn tập.
Khoảng cách quá gần. Hàng mi của anh ta gần như sắp chạm vào c.h.óp mũi tôi. Hơi thở hai bên quấn quýt lấy nhau. Đầu óc tôi trống rỗng, chậm nửa nhịp lùi lại phía sau.
Trong đáy mắt Trì Triệt gợn lên một tầng cảm xúc mà tôi không tài nào hiểu nổi. Những làn sóng nước ấm áp từng vòng từng vòng loang ra, vỗ nhẹ vào thành bể tạo nên những âm thanh cực nhỏ.
Giọng Trì Triệt trầm khàn, âm đuôi hơi mượt mà nâng lên, giống như một sự câu dẫn có chủ đích:
"Á, lạnh quá."
Mặt tôi "bùm" một cái đỏ bừng lên như tôm luộc. Visual đỉnh c.h.óp này mang tính sát thương quá lớn, khiến tôi trong một khoảnh khắc đã quên bẵng mất người trước mặt là kẻ tôi đang ghét bỏ.
"Xin... xin lỗi anh em không cố ý đâu, em cứ tưởng có người bị đuối nước nên mới xông vào... Cái đó... Anh không sao là tốt rồi." Tôi hít một hơi thật sâu để bình ổn lại nhịp tim.
Thế nhưng chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, Trì Triệt đã bỗng nhiên lên tiếng: "Cậu ta cứ thế để em tự đi về một mình à?"
Tôi ngẩn ra: "Dạ? Gì cơ ạ?"
"Tôi muốn nói là Khương Thần ấy, cậu ta không đưa em về sao?" Ánh đèn từ một bên hắt vào gương mặt anh ta, đổ một bóng râm nhỏ bên cạnh sống mũi, cảm xúc trong mắt mờ mịt khó đoán. "Tôi không có ý gì khác, chỉ là thấy xót cho em thôi."
Câu nói này mang ngữ khí quá đỗi thân mật, nặc mùi thả thính và có chút vượt giới hạn. Tôi nổi hết cả da gà da vịt lên.
"À, không sao đâu ạ, lão ấy toàn thế thôi, em quen rồi."
Chân mày Trì Triệt giật nảy một cái, sắc mặt càng thêm khó coi. Anh ta mím môi, định nói gì đó thì điện thoại tôi reo lên. Màn hình hiển thị: Khương Thần.
Tin nhắn dồn dập nhảy ra:
— "Về phòng chưa đấy?"
— "Đừng có chạy lung tung một mình biết chưa?"
— "Alo alo, mau quay video báo cáo xem nào, không tao mách mẹ vụ mày bùng học đấy."
Như bắt được phao cứu sinh, tôi vội vàng đứng dậy: "Ngại quá, em có điện thoại, vậy em xin phép đi trước nha."
Trì Triệt không nói gì. Anh ta tựa lưng vào tường, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng tôi rời đi, đôi mắt sâu thẳm ấy chứa đựng quá nhiều điều mà tôi không hiểu được. Tôi rảo bước nhanh ra khỏi phòng nghỉ, lúc đến cửa vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn một cái. Anh ta vẫn giữ nguyên tư thế đó, trông có phần cô độc và tổn thương.
Tôi rùng mình một cái, cảm giác lạnh sống lưng càng thêm rõ rệt.
Chương 6
Vừa bước ra khỏi nhà thi đấu bơi lội, Trì Triệt đã gửi tin nhắn vào tài khoản acc phụ của tôi:
— "Quân sư ơi, lại thất bại rồi."
— "Cô ấy đến một ánh mắt cũng chẳng buồn nhìn tôi lâu."
— "Cảm giác chuyện tình cảm giữa tôi và crush lại có một bước lùi mới rồi."
Tôi nở một nụ cười gian ác. Không thèm nhìn anh là đúng rồi, chỉ có đứa bày trò chọc phá anh mới biết anh vô tội đến mức nào thôi. Tôi hí hửng múa phím:
— "Đừng nản lòng, mình còn một kế này nữa!"
— "Tụi mình cứ đánh thẳng trực diện luôn đi."
— "Bạn up mấy cái ảnh khoe cơ bụng lên dòng thời gian đi, chơi hệ dùng sắc quyến rũ luôn!"
Trì Triệt: "Liệu cô ấy có nghĩ tôi là kiểu người lăng nhăng, không phải đàn ông nghiêm túc không?"
Tôi: "Con gái cũng là sinh vật yêu bằng mắt mà. Nhớ nhé, độ hở bạo càng cao càng tốt! Với cả crush của bạn chắc cũng thuộc gu cuồng visual đấy, không phải cô ấy từ chối bạn chỉ vì anh em của bạn đẹp trai hơn sao."
Hì hì, phen này để xem anh còn giữ được cái bộ mặt hội trưởng cao lãnh nghiêm túc ở Hội Học sinh nữa không. Coi như tôi đang làm phúc ban phát phúc lợi cho hội chị em vậy.
Buổi tối, tôi đang nằm lơ mơ sắp ngủ thì điện thoại bỗng sáng lên. Có thông báo cập nhật dòng thời gian mới. Trì Triệt vừa đăng một bộ ảnh. Tôi lập tức tỉnh cả ngủ, bật dậy như tôm tươi, háo hức bấm vào xem.
Ảnh được chụp ở phòng gym, góc chụp cực kỳ hiểm hóc. Anh ta nửa tựa vào máy tập, chiếc áo ba lỗ màu đen bị mồ hôi thấm ướt một mảng nhỏ, dán chặt vào những đường nét săn chắc ở vùng eo bụng. Điện thoại giơ ngang tầm ngực, vừa vặn để lộ khung xương quai xanh kéo dài xuống tận vạt áo. Ánh sáng từ cửa sổ sát đất phía sau hắt vào, phác họa nên bờ vai rộng vững chãi.
Tôi dán mắt vào tấm hình đó ròng rã suốt mười giây. Sau đó, cả người tôi như bị bỏng, vội vàng úp sấp điện thoại xuống giường, tim đập thình thịch loạn xạ. Đáng ghét thật, làm loạn hết cả tâm giao.
Định thần lại một lát, tôi háo hức nhoài người ra khỏi thành giường, gọi với xuống mấy đứa bạn cùng phòng: "Lâm Vãn Vãn! Diệu Diệu! Tụi mày lướt trúng dòng thời gian của Trì Triệt chưa? Ôi chu choa mạ ơi, ảnh khoe múi sầu riêng kìa—"
Lâm Vãn Vãn ló đầu ra khỏi rèm giường, mặt ngơ ngác: "Hả? Trì Triệt đăng bài á? Đâu có thấy gì đâu."
Hà Diệu Diệu cũng lật người lại, giơ giơ điện thoại: "Tao cũng không thấy, bồ có nhìn nhầm không đấy?"
"Không thể nào, tao nhìn rõ mồn một đây này—" Tôi f5 lại trang cá nhân của Trì Triệt, bài đăng đó vẫn chễm chệ nằm im thin thít trên newfeed của tôi. "Rõ ràng là có mà, một album ảnh luôn."
"Lạ nhỉ, bọn tao có thấy gì đâu."
"Uầy Nguyệt Nguyệt, không lẽ ảnh cài chế độ 'chỉ mình bồ thấy' đấy chứ?!"
Ngón tay tôi cứng đờ ngay trên màn hình. Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Tôi nhìn chằm chằm vào bài đăng đó rất lâu, đầu óc lùng bùng. Chẳng lẽ thực sự là... chỉ mình tôi thấy?
Trong đầu tôi bất chợt tái hiện lại cuộc đối thoại đầy trùng hợp lúc chiều. Không đúng, có cái gì đó sai sai, sai quá sai luôn ấy chứ.
Tôi nghiến răng, chuyển sang tài khoản clone gõ chữ: "Bạn đăng chưa đấy?"
Trì Triệt: "Ừm ừm, đăng rồi, nhưng tôi để chế độ chỉ mình cô ấy thấy. Như vậy mới giữ được nam đức."
"???"
Tôi gục mặt xuống gối, r*n r* một tiếng bất lực.
Toang rồi. Hình như mọi chuyện đang đi theo một hướng hoàn toàn khác so với những gì tôi tưởng tượng.