Chương 94 - Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Trời tờ mờ sáng, bốn người tiếp tục lên đường.

Sương đọng trên lá, ngoài cửa miếu sương mù giăng mắc như tấm màn mỏng. Hứa Văn Hồ đứng trong sương, đưa tay xoa xoa cái đầu đang đau âm ỉ. Cơ thể sau khi giải độc nhẹ nhõm hơn nhiều, lẽ ra phải thấy thoải mái, nhưng vì cơn đau đầu mà càng thêm nặng trĩu. Những hình ảnh vụn vặt cứ hiện lên trong đầu hắn, quay cuồng như đèn kéo quân không dứt.

"Chàng sao thế?" Lý Đào Hoa quan tâm hỏi, "Vẫn thấy khó chịu à?"

Hứa Văn Hồ ngẩng mặt lên, nhìn Lý Đào Hoa và Cẩm Mao Thử trước mặt, do dự mấy lần cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu phức tạp vô cùng: "Ta nhớ mang máng, đêm qua hai người..."

Lý Đào Hoa hỏi thẳng: "Đêm qua hai bọn ta làm sao?"

Hứa Văn Hồ đỏ mặt tía tai, không thể nào nghiêm túc nhớ lại những hình ảnh làm nhục nhã nho gia kia, ấp úng nói: "... cử chỉ thân mật."

Lý Đào Hoa vốn đang giả vờ, nghe vậy càng nổi tính ham chơi, nhướng mày liễu, cố ý hỏi: "Thế à? Thân mật thế nào?"

Nàng cố tình sán lại gần Cẩm Mao Thử, đưa tay khoác tay hắn: "Thế này à?"

Nói xong, nàng lại quàng vai Cẩm Mao Thử: "Hay là thế này?"

Hứa Văn Hồ cứng đờ người.

Cẩm Mao Thử cũng cứng đờ người.

Sau cơn cứng đờ, Cẩm Mao Thử bừng tỉnh, hất tay Lý Đào Hoa ra như phải bỏng, lùi lại cả trượng, trợn tròn mắt phượng kinh hãi nói: "Tuy nói giang hồ nhi nữ không câu nệ tiểu tiết, nhưng dù sao cô chưa gả ta chưa cưới,cho nên từ nay về sau, cô và ta cứ giữ khoảng cách ba thước, đừng lại gần quá, kẻo gây ra hiểu lầm không đáng có."

Lý Đào Hoa nở nụ cười phóng túng thường thấy của mấy gã sở khanh đầu đường xó chợ, nhấc chân đi về phía Cẩm Mao Thử: "Đừng nghiêm túc thế chứ, nào, cười cái xem nào, ta vẫn thích cái dáng vẻ ngông cuồng kiêu ngạo của ngươi hơn."

"Cô đừng qua đây! Qua nữa ta kêu người đấy!"

Con chuột xù lông sợ rơi vào ma trảo, vận mười thành công lực co giò chạy biến, trốn quan binh cũng chưa từng chạy nhanh thế này, để lại Lý Đào Hoa cười ngặt nghẽo tại chỗ.

Hứa Văn Hồ đứng như mất hồn nửa ngày trời, trong đầu toàn là cảnh Lý Đào Hoa liếc mắt đưa tình với Cẩm Mao Thử, tim như ngừng đập, hơi thở cũng cứng lại.

Mãi đến khi Cẩm Mao Thử trong lúc chạy trốn làm rơi một viên t.h.u.ố.c đen tròn từ tay áo ra, hắn mới từ từ hoàn hồn, lên tiếng: "Thử huynh dừng bước, huynh làm rơi đồ rồi."

Cẩm Mao Thử chạy quá nhanh, hoàn toàn không nghe thấy tiếng hắn.

Hứa Văn Hồ bước tới, nhặt thứ rơi dưới đất lên, lúc này mới phát hiện ra, viên t.h.u.ố.c đen tròn này không có mùi thơm của thảo dược, ngược lại có mùi hôi thối vương vít mãi không tan.

Hứa Văn Hồ nhìn chằm chằm viên t.h.u.ố.c nhỏ xíu, bỗng nhiên nhớ lại điều gì đó, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc và hoài nghi.

Lúc này, Cẩm Mao Thử cưỡi gió quay lại, chân chưa chạm đất đã la toáng lên: "Thuốc! Ai nhìn thấy t.h.u.ố.c của ta đâu!"

Hứa Văn Hồ chưa kịp lên tiếng, Cẩm Mao Thử đã lao đến trước mặt hắn, giật lấy viên thuốc: "Đa tạ đồng hương huynh, dọa c.h.ế.t ta rồi, suýt tưởng bảo bối vừa tới tay đã mọc cánh bay mất."

Hắn cất lại viên t.h.u.ố.c vào tay áo, kiểm tra đi kiểm tra lại chắc chắn không rơi ra nữa mới yên tâm.

Lý Đào Hoa đứng bên cạnh nhìn nãy giờ, không kìm được hỏi: "Đó là cái gì thế?"

"Thuốc bổ." Cẩm Mao Thử bịa chuyện.

Lý Đào Hoa: "Bổ chỗ nào?"

Cẩm Mao Thử im bặt, bắt đầu suy nghĩ xem nên bịa tiếp thế nào.

Lý Đào Hoa nhìn vẻ mặt khó xử của hắn, bỗng nhiên vỡ lẽ, biểu cảm trở nên đồng cảm và thận trọng, hạ giọng nói: "Thôi ta không hỏi nữa, dù sao ngươi vẫn còn trẻ, tẩm bổ đàng hoàng vẫn kịp, sau này ta không trêu ngươi nữa, kẻo động vào nỗi đau của ngươi lại buồn."

Nàng thở dài thườn thượt, quay người đi dắt lừa: "Lạ thật, thế đạo bây giờ rốt cuộc làm sao thế này, tuổi trẻ trai tráng, mà hết người này đến người kia đều không được."

Cẩm Mao Thử ban đầu chưa hiểu lời nói khó hiểu của nàng là gì, giờ hiểu ra rồi thì tức giậm chân: "Cái gì không được! Cô bảo ai không được! Cô quay lại đây nói rõ ràng cho ta!"

Hắn giậm chân xong liền đuổi theo Lý Đào Hoa, hoàn toàn không để ý thấy ánh mắt Hứa Văn Hồ nhìn hắn đã thay đổi.

Chân trời hửng sáng, tia nắng vàng xuyên qua tầng mây, sương mù lãng đãng tan đi, cảnh vật ẩn hiện trong sương hiện ra nguyên hình.

Hứa Văn Hồ quay đầu nhìn lại, phát hiện miếu Sơn Thần họ tá túc đêm qua nhìn từ bên ngoài còn tồi tàn hơn tưởng tượng, xà nhà lung lay sắp đổ, nếu không phải mấy người mạng lớn, chỉ cần gió đêm qua to hơn chút nữa, có khi đã chôn thân trong đống đổ nát rồi.

Không biết chân diện mục Lư Sơn, chỉ vì thân ở trong núi này.

Có đôi khi, đứng quá gần, ngược lại không nhìn rõ tình hình.

Hứa Văn Hồ thu lại tầm mắt, quay đầu, nhìn về phía Lý Đào Hoa phía trước, khẽ gọi: "Đào Hoa, đợi ta với."

...

Hoàng hôn buông xuống, ngõ nhỏ thoang thoảng hương quế, mặt hồ in bóng những ngôi nhà tường trắng ngói đen san sát đôi bờ, liễu bên hồ chưa úa vàng, vẫn còn chút dáng vẻ xanh tươi, ngư dân đứng trên bờ tung lưới bắt cá, miệng ngân nga điệu dân ca Huy Châu.

Lý Đào Hoa đứng trên cầu, ngắm nhìn phong cảnh đôi bờ, thi thoảng lại thốt lên kinh ngạc. Nàng lớn lên trong hốc núi, lần đầu tiên thấy nhà xây sát mép nước, viên gạch hòn ngói nào cũng thấy đẹp như tranh vẽ.

Nàng nói: "Hóa ra Huy Châu trông như thế này à."

Hứa Văn Hồ theo bước chân nàng, cùng ngắm nhìn một khung cảnh, gật đầu nói: "Đây chính là quê hương của Diêu cô nương rồi."

Hắn vẫn không quên mục đích đến Huy Châu, hắn muốn đưa người con gái đáng thương hóa thành tro bụi nơi đất khách quê người kia về nhà, lá rụng về cội.

Lý Đào Hoa không giấu được vẻ vui mừng, đôi mắt sáng lên: "Vậy chúng ta mau an táng Diêu cô nương đi, để cô ấy sớm được yên nghỉ."

Hứa Văn Hồ lại khẽ lắc đầu: "Huy Châu quá rộng lớn, chúng ta không thể dễ dàng suy đoán quê nhà Diêu cô nương rốt cuộc ở đâu, chỉ có thể vừa đi vừa hỏi thăm, xem nơi nào có nhà họ Diêu gả con gái đến Tùng Giang."

Lý Đào Hoa ngẫm nghĩ, dứt khoát gật đầu: "Quyết định thế đi, vẫn là chàng suy nghĩ chu đáo hơn, không hổ là đầu óc Bảng nhãn."

Hứa Văn Hồ đột nhiên được khen, vô tình nóng mặt, sợ đối diện sẽ lộ vẻ bối rối, bèn giả vờ tự nhiên quay đầu đi, nhìn mặt hồ gợn sóng, hoàng hôn rát vàng, khẽ mở miệng nói: "Đào Hoa quá khen, cái danh Bảng nhãn cũng chỉ là hư danh mà thôi, ta vẫn thích lúc nàng bảo ta ngốc nghếch hơn, mỗi lần nhớ lại, trong lòng luôn thấy ấm áp. Từ khi ta trúng độc bị thương, nàng đối với ta luôn sợ quan tâm không đủ, chăm sóc không chu đáo, cách cư xử không biết từ lúc nào đã trở nên thận trọng hơn nhiều. Nhưng thực ra, bất kể nàng đối với ta thế nào, đ.á.n.h cũng được, mắng cũng được, trong mắt ta nàng vĩnh viễn không thay đổi, vĩnh viễn là Đào Hoa tốt nhất."

"Đào Hoa, nàng có thể gọi ta một tiếng đồ ngốc nữa không?"

"Đào Hoa?"

Hứa Văn Hồ quay đầu lại, mới phát hiện sau lưng trống không, đúng lúc có tiếng cười truyền vào tai, hắn nhìn về hướng tiếng cười, vừa vặn thấy bên bờ hồ chỗ nước nông, Lý Đào Hoa xắn cao tay áo, vung hai cánh tay trắng ngần, đang chơi tát nước với Cẩm Mao Thử.

"Hahaha! Có bản lĩnh thì ngươi tát nước lại đây đi! Đến đây đại hiệp!"

"Chưa ăn cơm à đại hiệp, sao yếu xìu thế?"

"Cẩm Mao Thử ngươi có phải không được không?"

Bên cạnh hai người, Hưng Nhi buộc lừa xong cũng xắn tay áo, không nhịn được muốn tham gia, liếc mắt nhìn lên cầu, lập tức kinh hãi hét lên: "Không xong rồi! Công t.ử nhà tôi ngất xỉu rồi!"

Lý Đào Hoa không chơi nữa, vội vàng chạy đi xem tình hình Hứa Văn Hồ.

Nàng chưa kịp đến nơi, người qua đường biết chút y thuật tình cờ đi qua cầu đã ngồi xuống bấm nhân trung cho Hứa Văn Hồ, bấm tỉnh hắn dậy rồi bắt mạch.

Ngón tay vừa đặt lên mạch, người kia kinh ngạc thốt lên: "Tiểu huynh đệ tính khí nóng nảy quá, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà khiến cậu tức giận công tâm, tức đến ngất xỉu thế này?"

Hứa Văn Hồ gượng gạo nặn ra một nụ cười khổ, lắc đầu, định nói một tiếng "không sao".

Lúc này tiếng gọi của Lý Đào Hoa truyền đến, đôi mắt hắn sáng lên, lập tức quay mặt nhìn sang, chỉ thấy Lý Đào Hoa vẻ mặt hoảng hốt, bước chân vội vã, trên mặt viết đầy sự lo lắng và bất an —— bên cạnh còn có Cẩm Mao Thử tranh thủ tát nước vào người nàng.

Hứa Văn Hồ lẳng lặng nhắm mắt, tự mình bấm chặt nhân trung.

Liên tiếp mấy ngày, mấy người đi đêm đi hôm, đi khắp hơn nửa các thị trấn ở Huy Châu, đều không nghe ngóng được tin tức gì về nhà mẹ đẻ của Diêu Thụy Vân.

Đến ngoại thành Lư Châu, một trận mưa lớn bất ngờ ập xuống, nhốt bốn người vào một quán trà ven đường.

Hơi trà lượn lờ, mưa bụi mịt mờ, cái lạnh mùa thu theo mưa ập đến, bốc lên rồi lan tỏa, những giọt nước lơ lửng trong không khí, hơi ẩm ướt như một tấm lưới lớn, nhốt chặt mọi người bên trong, không thể bước đi.

"Một trận mưa thu một trận lạnh, mấy vị khách quan uống chén trà ấm người, cơn mưa này còn dai dẳng lắm, tay chân không lạnh mới dễ đi đường." Chủ quán ân cần rót trà.

Lý Đào Hoa bị hơi trà nóng hổi hun cho buồn ngủ, dứt khoát gục xuống bàn chợp mắt, chẳng mấy chốc đã ngủ say, hơi thở đều đều.

Hứa Văn Hồ tìm ra một chiếc áo khoác hơi dày của mình, nhẹ nhàng khoác lên người nàng, khi cụp mắt xuống, ánh mắt dừng lại, thất thần trong giây lát, hắn mới quay mặt đi, dời tầm mắt khỏi hàng mi cong vút phập phồng theo nhịp thở kia.

"Ông chủ, có mứt quả không?"

Cẩm Mao Thử nhìn bát nước trà đắng ngắt mà phát sầu: "Mệt mỏi cả chặng đường rồi, giờ ta chỉ muốn ăn chút gì ngọt ngọt thôi."

Chủ quán cười nói: "Khách quan thất vọng rồi, chúng tôi buôn bán nhỏ, mứt quả đắt đỏ thế, một quán trà nhỏ lấy đâu ra."

Hứa Văn Hồ lặng lẽ đi đến đối diện hắn, ngồi xuống nói: "Thử huynh thích đồ ngọt sao."

Cẩm Mao Thử xoay cái bát trà trên tay chơi, bàn tay thon dài hờ hững đỡ lấy đáy bát thô ráp, buồn bực nói: "Cũng chẳng gọi là thích, chỉ là hồi bé nhà nghèo quá, chưa được ăn kẹo, lớn lên trong tay có chút tiền, buồn phiền mệt mỏi chán nản, thì thích ăn đồ ngọt tự thưởng cho mình."

Mưa càng lúc càng lớn, hạt mưa đập vào tấm ván che quán trà, tiếng sau nối tiếp tiếng trước, trầm đục và nặng nề, như có nắm đ.ấ.m nện vào.

Hứa Văn Hồ nghe tiếng mưa, quan sát tốc độ xoay bát của Cẩm Mao Thử, mi mắt rủ xuống, bưng bát trà lên nhấp một ngụm, bất ngờ mở miệng, giọng nói nhạt nhòa bình tĩnh: "Là ghét trời mưa nhỉ."

Cái bát bỗng dừng khựng lại.

Cẩm Mao Thử cười, đặt bát xuống, nhìn Hứa Văn Hồ: "Tiểu đồng hương, ta phát hiện, đôi khi ngươi cũng khá phiền phức đấy."

Nhất là lúc cụp mắt xuống, bất động thanh sắc.

Cô ngốc họ Lý kia bảo hắn là đồ ngốc, động một tí là thất thần. Nhưng nàng quên mất, con người ta sở dĩ thất thần, là vì đang suy nghĩ.

Tên Hứa Văn Hồ này, luôn luôn suy nghĩ.

"Dù sao các người cần sự bảo vệ của ta, ta cũng cần bạn đồng hành về Khai Phong," Cẩm Mao Thử vẻ mặt thản nhiên thoải mái, lưng hơi ngả ra sau, hai tay khoanh trước ngực, "Trên đường mọi người ai cần gì lấy nấy, đến Khai Phong thì đường ai nấy đi, nhà ai nấy về."

Mưa lớn vẫn tiếp tục, không có dấu hiệu dừng lại.

Đầu ngón tay Hứa Văn Hồ dường như cũng ngưng tụ hơi nước, lướt nhẹ trên mặt bàn, có thể vạch ra một vệt nước trong veo.

Hắn đưa tay ra, lấy Cẩm Mao Thử làm hướng chính, viết ngược một chữ.

Cẩm Mao Thử liếc qua, sắc mặt lập tức trầm xuống, cơ thể đang ngả ra sau lại rướn về phía trước, nhìn vào mặt Hứa Văn Hồ nói: "Sao ngươi biết?"