Chương 8 - Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Bóng đêm buông xuống, ba người quay trở lại nha môn. Lý Đào Hoa người ngợm lấm lem tro bụi, vội vàng đi đun nước tắm rửa. Hứa Văn Hồ quay về thư phòng tiếp tục nghiền ngẫm án cũ, còn Hưng Nhi thì đi dò la xem gần đây có bà đồng nào không, hắn muốn tìm người gọi hồn cho mình.

Liên tiếp bảy ngày sau đó, Lý Đào Hoa không bỏ sót một buổi nào, nàng ngâm mình trong sòng bạc từ sáng sớm đến tối mịt. Số ngân lượng vung tay ngày càng nhiều, chẳng mấy chốc tiền đã bị móc sạch sành sanh, trong mắt người ngoài, nàng đã trở thành kẻ khố rách áo ôm.

Đôi mắt nàng vì thiếu ngủ lâu ngày mà sưng húp, hằn lên những tia m.á.u đỏ quạch, nhìn ai cũng đờ đẫn vô hồn, chỉ khi ngồi vào bàn bạc mới lóe lên những tia sáng hưng phấn điên cuồng.

"Tài! Tài! Tài!"

"Mở rồi! Lại là Xỉu ——"

Nàng dốc sức nhớ lại dáng vẻ thua bạc của cha mình ngày trước, cố diễn cái vẻ gào thét đến khản cả giọng: "Sao lại thế được! Rõ ràng phải là Tài chứ! Làm lại ván nữa! Làm lại!"

"Tiểu huynh đệ, cậu hết sạch vốn rồi, mau về nhà đi thôi, cờ b.ạ.c biết bao giờ mới là điểm dừng, lo mà tu chí làm ăn đi." Có người thấy "chàng ta" còn quá trẻ, có lòng tốt lên tiếng nhắc nhở.

Lý Đào Hoa lập tức trừng mắt nhìn người nọ với vẻ hung thần ác sát: "Ai bảo ta hết vốn! Ta còn!"

Nàng lục tung túi tiền, thấy chẳng móc ra được xu nào nữa, bèn ném mạnh cái túi rỗng xuống đất, trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu: "Không có tiền thì ta còn... ta còn cái mạng này! Chỉ cần gỡ được vốn, có phải bán cái mạng này đi ta cũng cam lòng!"

Người xung quanh bĩu môi, chẳng ai thèm để ý.

"Chơi tiếp! Tiếp tục đi! Ta nhất định sẽ thắng!"

"Hết tiền rồi còn chơi bời cái nỗi gì, người đâu, ném thằng nhãi này ra ngoài cho ta!"

Tên cai quản ra lệnh một tiếng, hai gã tay chân lực lưỡng lập tức xông tới, mỗi người kẹp chặt một cánh tay Lý Đào Hoa, ba bước thành hai, ném nàng văng ra khỏi cửa lớn sòng bạc một cách gọn lỏn.

Lý Đào Hoa kêu lên một tiếng "Ái da" đau đớn, lồm cồm bò dậy ôm m.ô.n.g c.h.ử.i đổng: "Lũ các người cứ đợi đấy! Tiểu gia ta nhất định sẽ quay lại!"

Nàng cố tình nhe răng trợn mắt, bày ra bộ dạng thô bỉ, người qua đường nhìn vào, thấy đúng là một tên lưu manh vô lại không hơn không kém.

Lúc này, Vương Kiệm vận quan phục dẫn đầu đám bộ khoái đi ngang qua, lớn tiếng quát: "Giữa thanh thiên bạch nhật, ồn ào cái gì!"

Lý Đào Hoa giả vờ bị tiếng quát làm cho giật mình kinh hãi, vội vàng khúm núm cúi đầu xin lỗi.

Vương Kiệm liếc mắt nhìn nàng đầy khinh khỉnh, trước khi đi còn buông lời đe dọa: "Còn dám kêu gào thêm một tiếng, bổ đầu ta sẽ tống cổ ngươi vào đại lao ngay lập tức."

"Không dám, không dám nữa ạ! Tiểu nhân tuyệt đối không dám nữa!" Lý Đào Hoa diễn trọn vai một kẻ nhu nhược sợ kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, chỉ thiếu nước quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng.

Vương Kiệm hừ lạnh một tiếng, dẫn người bỏ đi.

Lý Đào Hoa đứng thẳng lưng dậy, ném về phía bóng lưng Vương Kiệm một cái lườm sắc lẹm. Người trước chân vừa đi, người sau chân nàng đã tìm một cái bát vỡ ngồi bên vệ đường khóc lóc kể lể, tay cầm đũa gõ vào thành bát theo nhịp: "Tại hạ tên là Đào Tiểu Hoa, vốn ở kinh thành cũng gọi là có của, ngặt nỗi gia sản bị ác bá chiếm đoạt, đành phải chạy nạn đến nơi này. Nhưng do tuổi trẻ chưa hiểu sự đời, lỡ tay thua sạch bạc tiền đáng thương, mong sao gặp được người tốt, bố thí cho chút tiền cứu mạng, ngày sau có cơ hội phát tài, nhất định sẽ hoàn trả gấp trăm lần, hoàn trả gấp trăm lần!"

Trên đường người xe qua lại như mắc cửi, chẳng ai buồn liếc mắt nhìn nàng lấy một cái, như thể sợ dính phải vận đen.

Lý Đào Hoa thấy chẳng ai đoái hoài, dứt khoát nằm lăn ra đất ăn vạ, gào toáng lên: "Ai làm ơn bố thí cho ta chút bạc đi! Giờ ta đến chỗ ở cũng không còn nữa rồi! Bụng đói quá! Sắp c.h.ế.t đến nơi rồi! Ai cứu ta với!"

Gào khóc khan như vậy chừng nửa canh giờ, vai nàng bỗng bị một bàn tay to lớn vỗ nhẹ, bên tai vang lên giọng nói tỏ vẻ thân thiện: "Này, tiểu huynh đệ."

Lý Đào Hoa nhận ra ngay giọng của Vương Kiệm, trong lòng thầm mừng rỡ, nhưng ngoài mặt lại giả vờ hoảng hốt luống cuống. Mở mắt ra thấy hắn, nàng vội vàng bò dậy, run rẩy nói: "Tiểu nhân bái kiến đại nhân, không biết tiểu nhân lại làm gì khiến ngài phật ý ạ?"

Vương Kiệm thay đổi thái độ lạnh lùng ban nãy, mặt mày hớn hở ôn hòa nói: "Chỗ này đông người lắm miệng, hai anh em mình tìm chỗ khác nói chuyện."

"Vâng, được ạ!" Lý Đào Hoa lồm cồm đứng dậy, lẽo đẽo theo sau hắn.

Đến một nơi vắng vẻ, Vương Kiệm nhìn nàng từ đầu đến chân, như đang toan tính điều gì, rồi chậm rãi mở miệng: "Ta thấy cậu tuổi còn trẻ, người lại lanh lợi, xem ra đang cần tiền gấp. Các cụ có câu cứu ngặt chứ không cứu nghèo, ta trong tay đang có chút tiền dư dả, đúng lúc chưa dùng đến, xem ra món hời này dành cho cậu rồi."

Đôi mắt Lý Đào Hoa sáng rực lên, làm bộ định hành đại lễ: "Đa tạ đại nhân!"

Vương Kiệm đỡ nàng dậy: "Đã có qua lại với nhau thì đều là huynh đệ, còn gọi đại nhân cái gì? Đào huynh đệ cứ việc mở lời, tiền ta đây không thiếu, một trăm lượng có đủ không?"

Lý Đào Hoa gật đầu như giã tỏi, rối rít đáp: "Đủ! Đủ ạ!"

Vương Kiệm cười: "Nhưng ta nói trước mất lòng sau, một trăm lượng này cho vay thì tất nhiên không thể cho không, lãi suất một tháng là mười lượng, hạn trong ba tháng phải trả hết, nếu không trả hết..." Hắn đảo mắt một vòng, không nói tiếp đoạn sau mà chỉ cười gằn, "Điều hay lẽ dở ta đều nói cả rồi, còn lại do cậu tự cân nhắc, đồng ý hay không là ở cậu."

"Đồng ý! Đệ đồng ý!" Lý Đào Hoa bày ra vẻ mặt nôn nóng, như sợ con vịt đã đun chín còn bay mất, "Đợi đệ gỡ lại vốn ván sau! Đại ca đừng nói là mười lượng tiền lãi, cho dù là một trăm lượng! Một ngàn lượng! Tiểu đệ đây cũng trả được tất!"

Vương Kiệm nửa đùa nửa thật: "Nói thì nói vậy, nhưng đến lúc đó lỡ cậu thua đến cái quần cũng không còn, thì đừng có mà nghĩ đến chuyện bỏ trốn đấy nhé." Vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên hung tợn, nụ cười cũng thêm phần âm u, "Tiểu huynh đệ nhớ cho kỹ, ở cái đất Thiên Tận Đầu này, đến con kiến bò dưới đất cũng phải mang họ Vương, cậu mỗi ngày làm gì, đi đâu, ta đều nắm rõ trong lòng bàn tay."

Lý Đào Hoa thầm bĩu môi khinh bỉ, nghĩ bụng:Ghê gớm thế sao không nhìn ra bà đây là gái giả trai.Nàng trợn tròn mắt, diễn cái vẻ kích động của kẻ cùng đường: "Ai chạy thì kẻ đó là đồ con rùa rụt đầu! Có đại ca giúp đỡ, tiểu đệ nhất định sẽ thắng một trận tưng bừng mang vạn bạc trở về!"

Ánh mắt láo liên, đầu óc mụ mị, c.h.é.m gió không biết ngượng mồm.

Vương Kiệm hài lòng gật đầu: "Vậy quyết định thế nhé. Canh ba đêm nay, tại cửa nha môn ký tên điểm chỉ, ta đợi cậu ở đó."

Lý Đào Hoa: "Nhất ngôn cửu đỉnh!"

Mặt trời lặn, trăng lên cao, canh ba chớp mắt đã tới.

Đêm đen gió lớn, tiếng chim đêm kêu t.h.ả.m thiết. Bên trong cửa nách phía đông nha môn, Vương Kiệm đặc biệt bày một cái bàn ngồi nhâm nhi rượu, đang chép miệng thưởng thức thì nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên nhìn, không khỏi cười nói: "Chà, Đào huynh đệ đến đúng giờ gớm nhỉ."

Lý Đào Hoa dáo dác nhìn quanh, điệu bộ lén lút như trộm, cứ như sợ bị ai phát hiện, "Tiểu đệ tính vốn cẩn thận, đâu dám để đại ca đợi lâu."

"Coi như cậu biết điều. Giấy tờ ta soạn sẵn rồi, lại đây ký tên điểm chỉ đi."

Mắt Lý Đào Hoa sáng lên như chuột thấy mỡ, lao tới một bước nhanh như cắt. Lúc cầm bút lên, nàng bắt đầu nhớ lại ban ngày Hứa Văn Hồ đã dạy nàng nét đầu tiên của hai chữ "Đào Hoa" viết thế nào.

Bộ dạng do dự khó xử của nàng lọt vào mắt Vương Kiệm lại bị hắn hiểu lầm sang ý khác. Vương Kiệm hừ lạnh, xách túi bạc một trăm lượng nặng trịch dưới chân lên, ném mạnh xuống bàn, phát ra một tiếng "bịch" trầm đục.

"Yên tâm đi, tiền không thiếu của cậu đâu," hắn lạnh lùng nói.

Lý Đào Hoa thuận thế cười hề hề, ra vẻ như mưu kế đã thành, chấm mực viết hai chữ "Đào Hoa" lên tờ khế ước, rồi nhanh chóng ấn dấu tay.

Vương Kiệm cầm lấy tờ khế ước, thổi cho khô vết mực còn ướt, "Vậy là chúng ta giấy trắng mực đen rõ ràng rồi nhé, hạn ba tháng vừa đến, nếu cậu không trả đủ một trăm ba mươi lượng bạc, cậu sẽ phải đến Vương gia bán mình làm nô lệ năm mươi năm, sinh lão bệnh tử, phó mặc cho trời."

Lý Đào Hoa giật thót trong lòng, thầm nghĩ quả nhiên có bẫy.

Sòng bạc là của nhà họ Vương, tiền thua bạc cũng chui vào túi nhà họ Vương, Vương Kiệm coi như không tốn một xu mà lại có được một tráng đinh khỏe mạnh, lại còn là tự nguyện, chẳng tốn chút công sức nào.

Chữ "đổ" này, quả thực hại người không dao.

Lý Đào Hoa nhận lấy bạc là xong việc, chuyện về sau đã có Hứa Văn Hồ lo liệu. Nhưng dù là đang diễn kịch, cảm giác bị người ta lừa gạt cũng chẳng dễ chịu chút nào. Nàng nhìn quanh một lượt, cố ý nói giọng châm chọc: "Đại ca cũng ngông cuồng thật đấy, dám cho vay nặng lãi, ký giấy nợ ngay trong nha môn, không sợ vị huyện thái gia đại nhân bên trong biết được sao?"

Vương Kiệm cười ha hả như vừa nghe được chuyện cười gì đó, cười xong hắn nhìn Lý Đào Hoa bằng ánh mắt trịch thượng của kẻ bề trên, giọng đầy thâm ý: "Tiểu huynh đệ nhớ cho kỹ, bổ đầu thì như sắt đá vững bền, còn huyện lệnh thì như nước chảy mây trôi, bất kể kẻ ngồi trong cái huyện nha này họ gì đi nữa, thì cái nha môn ở Thiên Tận Đầu này " hắn nhấn mạnh từng chữ, giọng đầy kiêu ngạo chắc nịch, "mãi mãi mang họ Vương."

"Vương bổ đầu nói lời này là thật sao?" Một giọng nói trong trẻo, ôn tồn bất ngờ vang lên ngay sau lưng Vương Kiệm.

Vương Kiệm cứng đờ người, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy huyện thái gia tân nhiệm vận quan bào màu xanh sẫm, dáng người cao ngất đứng sừng sững, đôi mắt sáng tựa sao trời đang nhìn hắn chằm chằm.

Hắn vội vàng đứng dậy hành lễ, cố tình giả vờ say rượu chếnh choáng: "Thuộc hạ tham kiến đại nhân. Đại nhân minh xét, thuộc hạ vừa rồi uống say nói nhảm, tuyệt đối không có ý đó."

Hứa Văn Hồ chẳng buồn đôi co, trực tiếp ra lệnh cho Hưng Nhi đoạt lấy tờ khế ước trong tay hắn. Cầm tờ giấy xem qua một lượt, chàng mở lời: "Bổ đầu Vương Kiệm, lợi dụng chức quyền, lén lút cho vay nặng lãi trục lợi, nay nhân chứng vật chứng rành rành, lập tức tống giam vào đại lao, chờ ngày xét xử."

Giọng chàng trầm xuống: "Bắt lấy."

Lời vừa dứt, đám nha dịch xung quanh nhìn nhau ái ngại, không một ai dám tiến lên.

Vương Kiệm thấy thế thì bật cười, đứng thẳng người dậy, chẳng thèm giả vờ nữa, đắc ý nói: "Sương đêm lạnh lẽo, đại lão gia giữ gìn sức khỏe, mau về nghỉ ngơi đi thôi, những chuyện bao đồng khác, ta thấy ngài đừng nên xen vào thì hơn."

Gương mặt Hứa Văn Hồ không chút gợn sóng, nhìn về phía đám nha dịch hai bên: "Bản huyện nói lại lần nữa, bắt người."

Vương Kiệm quát: "Ta xem ai dám động vào ta!"

Không gian im phăng phắc, tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Lý Đào Hoa nhân cơ hội nháy mắt ra hiệu cho Hưng Nhi. Hưng Nhi hiểu ý, cậy mình nhỏ con liền lẻn ra sau lưng Vương Kiệm, thừa lúc hắn không đề phòng, đá mạnh một cú vào khoeo chân.

"Á!"

Vương Kiệm đau điếng ngã khuỵu xuống đất. Còn chưa kịp phản ứng, nửa thân trên của hắn đã bị Hưng Nhi dùng dây lưng trói gô lại chắc chắn.

Hắn trừng mắt nhìn Hứa Văn Hồ, hai mắt như muốn phun lửa, nghiến răng nghiến lợi: "Bao đời huyện lệnh ở Thiên Tận Đầu, chưa từng thấy ai lo chuyện bao đồng như ngươi! Ngươi tưởng ngươi là ai, một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch mới mười tám tuổi đầu. Ông đây nể mặt mới gọi ngươi một tiếng đại nhân, không nể mặt thì ông cưỡi lên đầu ngươi đái lúc nào cũng được! Đến ta mà ngươi cũng dám bắt, ngươi cứ đợi đấy, đợi ông mày ra ngoài, ông không g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi không làm người!"

Hứa Văn Hồ chỉ lạnh lùng nói: "Giải đi."

Mấy tên nha dịch lúc này mới do dự ra tay.

Lý Đào Hoa nhìn những đường gân xanh nổi đầy trên trán Vương Kiệm khi bị giải đi, bản thân cũng thấy nổi da gà. Nàng quay lại bên cạnh Hứa Văn Hồ hỏi: "Hắn buông lời ác độc như thế, ngài không sợ sao?"

Hứa Văn Hồ đáp: "T.ử viết: Nội tỉnh bất cữu, phu hà ưu hà cụ?"

Lý Đào Hoa lắc đầu: "Nghe không hiểu."

Hứa Văn Hồ quay sang nhìn nàng, mắt đối mắt, nghiêm túc giải thích: "Làm việc không thẹn với lòng, thì có gì phải sợ hãi lo âu."

Chàng chắp tay thi lễ với nàng, nói một câu vất vả rồi, sau đó quay người đi về phía hậu nha.

Lý Đào Hoa ngẫm nghĩ bốn chữ "không thẹn với lòng", ngẩng đầu nhìn bóng lưng gầy gò thư sinh của Hứa Văn Hồ, cảm thấy mình có chút không hiểu nổi vị huyện thái gia này.

Nhưng mà kệ đi, đằng nào thì năm mươi lượng tiền công vất vả cũng đã tới tay, ngày mai nàng có thể đi tìm người làm hộ tịch giả, từ nay cao chạy xa bay rồi.

Lý Đào Hoa cũng đi về phía hậu nha, vừa đi vừa ngân nga câu hát, mơ màng về cuộc sống tươi đẹp sau khi rời khỏi Thiên Tận Đầu.

Hôm sau, Lý Đào Hoa cố ý dậy thật sớm, ra chợ đợi gã "Lý lười" Lý Tứ.

"Lý lười" không phải lười thật, mà là biệt danh chỉ nhóm người suốt ngày lang thang đầu đường xó chợ, sống nhờ vào việc dắt mối, chạy chọt ân tình. Đa phần bọn họ đều là cha truyền con nối, tích lũy mấy đời mới có được chút mánh lới quan hệ mà người thường không chạm tới được, lấy đó làm kế sinh nhai.

"Cái gì? Ba mươi lượng á?"

Khó khăn lắm mới đợi được người, Lý Đào Hoa nghe xong giá liền nhíu mày: "Trước đó chẳng phải đã nói là hai mươi lượng sao? Sao tự dưng lại tăng giá?"

"Haizz, cái này cũng đâu phải do ta quyết định được," Lý Tứ tỏ vẻ khó xử, "Cô tưởng kiếm được một cái hộ tịch phù hợp mà dễ à, trong đó phải lo lót bao nhiêu là cửa ải, ba mươi lượng là còn rẻ chán đấy. Ra khỏi Thiên Tận Đầu, cái loại buôn bán có thể mất đầu như chơi này, không có trăm lượng bạc thì ai thèm mạo hiểm?"

Lý Đào Hoa suy tính một chút, c.ắ.n răng lấy bạc ra, trầm giọng nói: "Được, ba mươi lượng thì ba mươi lượng, miễn là xong việc, đắt thêm nữa ta cũng chịu."

Lý Tứ nhìn thấy bạc, mặt mày lập tức nở hoa, đang định đưa tay ra đón thì Lý Đào Hoa chỉ rút ra mười lượng đưa cho hắn, số còn lại cất vào trong ngực, nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý: "Mười lượng trước này là tiền để thúc lo lót, hai mươi lượng sau mới là tiền công vất vả, đợi ta nhận được đồ mới đưa nốt cho thúc."

Lý Tứ tức đến nghẹn họng, nhìn chằm chằm vào mặt Lý Đào Hoa, hung tợn nói: "Cái con ranh này không hổ là cầm tinh con khỉ, khôn lỏi từ bé đến lớn, đến cả ta mà cũng dám tính kế. Nếu tính theo vai vế, cô còn phải gọi ta một tiếng bác Tứ đấy nhé."

Lý Đào Hoa mắt cười cong cong gọi một tiếng "Bác Tứ", rồi nói tiếp: "Tiền đã đưa cho bác Tứ rồi, bác Tứ nhất định phải lo liệu việc của cháu gái cho thỏa đáng đấy, cháu đang cần gấp lắm."

Lý Tứ bị mấy tiếng "bác Tứ" ngọt xớt làm cho váng vất cả đầu óc, vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Cô cứ yên tâm, chỉ cần tiền đến nơi đến chốn, đảm bảo người trong nha môn cũng không soi ra được là thật hay giả."

"Làm phiền bác Tứ rồi, bác tuyệt đối không được để xảy ra sai sót gì đâu đấy."

"Yên tâm, ta có lừa ai cũng không lừa cháu gái mình."

Hai người hẹn giờ "tiền trao cháo múc", Lý Đào Hoa liền quay về nha môn.

Về đến cổng nha môn, nàng thấy bên ngoài có một cỗ kiệu dừng ở đó, xung quanh kẻ hầu người hạ đông đúc, không cần nghĩ cũng biết là có quý khách đến thăm.

Lý Đào Hoa đoán chắc là Vương Đại Hải đến kêu oan cho cháu trai rồi. Nghĩ đến khuôn mặt ngô ngố của Hứa Văn Hồ, nàng không khỏi toát mồ hôi hột thay cho chàng, thầm nhủngài tự cầu phúc cho mình đi nhé.

Nàng đi vòng qua sảnh chính, đang định đi xuống hậu nha thì Hưng Nhi từ trong sảnh đi ra, nhìn thấy nàng liền cao giọng sai bảo: "Đến đúng lúc lắm, đun ấm nước mang vào đây!"