"Láo xược!"
Trần Trọng Lương giận tím mặt, quát lớn vào mặt Trần Khang: "Dù thế nào bà ấy cũng là chủ mẫu của ngươi! Dù có lỗi lầm gì, sao có thể dung túng cho ngươi ăn nói hỗn xược như vậy? Ngươi là cái thá gì chứ!"
Trần Lượng cũng lao tới tát Trần Khang một cái "bốp" vang dội, giận dữ quát: "Súc sinh! Ở đây chưa đến lượt mày lên tiếng! Mày cứ giữ mình trong sạch là được, lão gia nhìn mày lớn lên, chẳng lẽ còn oan uổng cho mày được sao?"
Trên mặt Trần Khang hằn lên năm dấu ngón tay đỏ lừ, rõ ràng chột dạ không dám ngẩng đầu, nhưng vẫn cố gân cổ lên cãi: "Vốn dĩ là thế mà! Con còn trẻ trung phơi phới, sao có thể để mắt đến mụ đàn bà già khọm này, đừng nói là thông dâm, cho không con cũng chẳng thèm!"
Đúng lúc này, Tưởng thị im lặng nãy giờ bỗng lao vào người Trần Khang, vùi đầu c.ắ.n mạnh vào n.g.ự.c hắn, mặc cho người khác kéo thế nào cũng quyết không nhả ra.
"Á! Cha ơi, cứu con!"
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé lòng của Trần Khang vang lên giữa đêm dài ồn ào, k*ch th*ch màng nhĩ của tất cả mọi người có mặt, khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Trước mặt Trần Trọng Lương, Trần Lượng không dám phạm thượng đ.á.n.h mắng Tưởng thị, đành dập đầu lia lịa với bà, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Tôi chỉ có mỗi đứa con trai này thôi! Cầu xin phu nhân tha cho nó! Dù Khang nhi có ăn nói hỗn xược với người, người cũng nể tình nó còn trẻ con mà đừng chấp nhặt với nó! Tôi dập đầu lạy người !"
Tưởng thị coi như không nghe thấy, điên cuồng bám chặt lấy Trần Khang, cho đến khi c.ắ.n đứt một miếng thịt, mới chịu nhả ra, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Trần Khang đau đớn ngất đi, Trần Lượng khóc đến đứt từng khúc ruột, nhào lên người Trần Khang liên tục gọi tên con.
Mặt Trần Trọng Lương không chút cảm xúc, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Trần Khang, rồi lại nhìn Tưởng thị, giọng trầm và lạnh lùng: "Rốt cuộc có phải nó không."
Máu trong miệng Tưởng thị như thể phun mãi không hết, những giọt m.á.u đỏ tươi chảy từ khóe môi, lan xuống cổ. Môi đỏ da trắng, cả người bà toát lên vẻ diễm lệ gần như yêu dị. Bà nhếch môi cười, để lộ hai hàm răng dính đầy máu, mấp máy môi, nhẹ nhàng nhả ra hai chữ: "Không phải."
Trần Trọng Lương phản bác: "Đã không phải, sao ngươi lại c.ắ.n nó?"
Tưởng thị cười khẩy một tiếng, nhìn Trần Khang đang hôn mê, ánh mắt như nhìn một con ch.ó c.h.ế.t: "Ta già hay trẻ, không đến lượt một kẻ hạ nhân như hắn bình phẩm. Hắn đã sỉ nhục ta như vậy, tại sao ta không thể ăn miếng trả miếng?"
Trần Trọng Lương nhận ra Tưởng thị đang ngụy biện, gân xanh trên trán giật giật, nghiến răng căm hận đến run rẩy: "Được, nhất quyết không nói chứ gì."
Ông ta giận quá hóa cười: "Được lắm, hay cho câu ăn miếng trả miếng. Chẳng lẽ chỉ cho phép ngươi ăn miếng trả miếng, không cho phép người khác làm vậy sao? Hôm nay ta sẽ thay đại ca thanh lý môn hộ. Người đâu! Nhốt con tiện nhân không biết xấu hổ này vào nhà chứa xác cho ta!"
Trong bóng tối, Lý Đào Hoa núp sau gốc cây nghe trộm nãy giờ, theo bản năng nhìn sang Hứa Văn Hồ, hai người đồng thanh nói: "Nhà chứa xác?"
Tưởng thị bỗng cười lớn, tiếng cười vang vọng trong màn đêm đen kịt, ai oán và thê lương.
"Nhà chứa xác! Hay cho cái nhà chứa xác! Cuối cùng cũng đến lượt ta bị nhốt vào nhà chứa xác rồi. Bao nhiêu năm nay, ta trơ mắt nhìn bao nhiêu người bị nhốt vào đó, vào nườm nượp như nước chảy, rồi mục nát trong đó như vũng nước trong ao tù. Giờ cuối cùng cũng đến lượt ta rồi! Hahaha! Cuối cùng cũng đến lượt ta rồi!"
"Đây là do ngươi tự làm tự chịu!" Trần Trọng Lương quát lớn.
Tưởng thị nhổ toẹt một bãi nước bọt, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn ông ta: "Ta phỉ vào! Trần lão nhị, ngươi không cần phải dùng những lời lẽ đường hoàng đó để tô son trát phấn cho mình! Nhà họ Trần các ngươi làm chuyện thất đức còn ít sao? Năm xưa lão thái gia đã sáu bảy mươi tuổi rồi, tiểu thiếp vẫn cứ từng lứa từng lứa rước vào hậu viện, làm lỡ dở bao nhiêu cô gái nhà lành phải thủ tiết sống. Chỉ cần trái ý các ngươi một chút, các ngươi liền nhốt người ta vào nhà chứa xác. Giờ thì hay rồi, cuối cùng cũng đến lượt ta, ta cũng sớm nên có ngày hôm nay rồi. Ba mươi năm nay, ta sống cái gì chứ? Từ ngày bị ép thủ tiết, ta và đống xương trắng trong nhà chứa xác kia có gì khác nhau đâu!"
Trần Trọng Lương tức đến hai hàm răng va vào nhau cầm cập, chút lý trí cuối cùng cũng tan biến sạch sẽ, gầm lên với đám hạ nhân: "Còn ngây ra đó làm gì! Còn không mau ra tay!"
Đám gia nhân vội vã tiến lên giữ chặt hai vai Tưởng thị. Tưởng thị gặp ai c.ắ.n nấy, khiến không ai dám lại gần. Mãi cho đến khi một tên gia nhân dùng gậy chọc mạnh vào thắt lưng bà, bà mới hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết rồi ngã quỵ xuống đất, mặc cho người ta lôi đi.
Lại có m.á.u trào ra từ miệng Tưởng thị, không biết là m.á.u của Trần Khang hay của chính bà. Từng ngụm m.á.u lớn nôn ra đất, theo vết lôi kéo tạo thành một vệt m.á.u đỏ tươi ngoằn ngoèo. Nhưng bà vẫn cười lớn, đôi mắt rỉ m.á.u nhìn chằm chằm Trần Trọng Lương, gào lên hết sức bình sinh: "Đừng dùng bộ mặt giả nhân giả nghĩa đó với ta, nhà họ Trần các ngươi, chính là cái hang quỷ ăn thịt người!"
"Bịt miệng ả lại!" Trần Trọng Lương ra lệnh.
Gia đinh lập tức làm theo, mấy cái khăn tay hôi hám vo lại, nhét vào miệng Tưởng thị.
Tưởng thị không thể phát ra tiếng nữa, nơi bóng dáng bị lôi đi, chỉ còn nghe thấy tiếng ư ử ngắn ngủi.
Trong bóng tối không người, Lý Đào Hoa trơ mắt nhìn bóng dáng Tưởng thị biến mất ở cuối màn đêm, ngay cả tiếng ư ử cũng không còn nghe thấy nữa. Nàng không kìm nén được cơn giận đang sục sôi trong lồng ngực, nhấc chân định sải bước đi ra.
Hứa Văn Hồ vội vàng kéo nàng lại, hỏi: "Nàng đi đâu đấy?"
Lý Đào Hoa nghiến răng nói: "Cái tên Trần Khang kia thật không đáng mặt đàn ông, rõ ràng là chuyện của hai người, giờ thì hay rồi, hậu quả một mình đại phu nhân gánh chịu. Dù sao chuyện cũng đã thế này rồi, ta không thể để hắn sống thoải mái như vậy được, bây giờ ta sẽ đi tố cáo hắn, muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t chung!"
Bàn tay Hứa Văn Hồ nắm cổ tay nàng siết chặt hơn, biết nàng ăn mềm không ăn cứng, giọng điệu bất giác dịu dàng hơn rất nhiều, kiên nhẫn tột cùng: "Đào Hoa nghe ta nói, ở đây đã đủ loạn rồi. Trần Khang tất nhiên phải tố cáo, nhưng không phải bây giờ. Nếu Trần Khang bị tố cáo, chuyện hắn và đại phu nhân coi như hoàn toàn bị phanh phui, đến lúc đó, tình cảnh của đại phu nhân chỉ càng thêm khó khăn."
Lý Đào Hoa dừng lại, nghe lọt hết những lời này, cau mày nói: "Nhưng cứ thế tha cho hắn, ta thực sự không cam tâm."
Hứa Văn Hồ gật đầu: "Tâm trạng của nàng ta đều hiểu, ta cũng phẫn nộ bất bình lắm chứ, nhưng việc cấp bách bây giờ là phải cứu đại phu nhân ra trước đã."
Lý Đào Hoa gật đầu: "Chàng nói đúng, việc cấp bách vẫn là... Khoan đã? Chàng nói cái gì?"
Có tiếng bước chân xuất hiện xung quanh hai người, Hứa Văn Hồ vội vàng ra hiệu im lặng với Lý Đào Hoa, bảo nàng đừng lên tiếng.
Canh ba, mây đen che khuất ánh trăng tàn, bóng cây thưa thớt lay động theo gió. Qua khe hở cành lá, có thể nhìn thấy hai dãy nhà tồi tàn bỏ hoang ở góc dinh thự, bên ngoài dãy nhà còn có một vòng tường bao quanh, lối ra bị năm sáu gã gia đinh chặn kín, ra dáng môn thần giữ cửa.
Lý Đào Hoa vốn định theo thói quen cũ chui lỗ chó, kết quả phát hiện cái sân này chắc là quá nát, góc tường cũng chẳng có ch.ó nào thèm đào, đành phải cùng Hứa Văn Hồ nấp gần đó chờ đợi - không vì gì cả, hai người không tin mấy tên này gác đêm dài dằng dặc mà không có lúc ngủ gật.
"Không nhìn ra nha," Lý Đào Hoa nấp sau gốc cây nhìn chằm chằm mấy gã gia đinh, ngáp một cái nói, "gan chàng cũng lớn phết đấy chứ."
Vừa nói ra nàng đã thấy mình nói thừa, gan Hứa Văn Hồ mà không lớn thì lấy đâu ra dũng khí c.h.é.m tượng Phật Mẫu, xử lý Vương Đại Hải. Tên này dường như có cái vẻ ngoài nhu nhược, nhưng lúc cần ra tay thì dứt khoát không chút do dự, hơn nữa lúc điên lên thì chẳng có chút dáng vẻ thư sinh nào, khác xa một trời một vực với ngày thường.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, Hứa Văn Hồ nhìn hàng mi rung rinh của Lý Đào Hoa khi chớp mắt, nỗi chua xót bất chợt dâng lên trong lòng, hắn cười khổ: "Không, ta là kẻ nhát gan."
Lý Đào Hoa không nghe ra sự cay đắng trong giọng điệu của hắn, ngẩng mặt lên nhìn hắn nói: "Cứu đại phu nhân ra rồi, chàng định giấu bà ấy ở đâu? Chẳng lẽ để một phu nhân nhà giàu quen sống trong nhung lụa theo chúng ta phiêu bạt giang hồ?"
Hứa Văn Hồ quay mặt đi, cố tình không nhìn vào đôi mắt hạnh vẫn linh động sáng ngời trong đêm tối kia, dùng sự trầm ngâm để che giấu sự hoảng loạn trong lòng. Một lúc sau hắn nói: "Người đến c.h.ế.t còn không sợ, sao lại sợ phiêu bạt giang hồ."
Lý Đào Hoa gật gù tán thành: "Có lý."
Đợi đến lúc rạng đông, mấy người kia cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, người thì bỏ đi, người ở lại cũng nằm vật ra đất, chẳng mấy chốc tiếng ngáy như sấm đã vang lên.
Lý Đào Hoa vốn đang buồn ngủ rũ rượi, nghe tiếng ngáy như bò rống lại tỉnh cả ngủ, canh đúng thời cơ, kéo Hứa Văn Hồ lẻn qua.
Hai người một trước một sau, rón rén như chuột trộm dầu, không dám thở mạnh, đi bằng mũi chân, gót chân mãi không dám hạ xuống, cứ thế bước qua đầu mấy tên kia, chui vào căn nhà tối om tồi tàn.
Lúc vào cửa, đúng lúc có tia trăng rọi xuống tấm biển xiêu vẹo sắp rơi.
Hứa Văn Hồ ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy ba chữ "Phương Hương Cư" (Nhà Thơm).
Phương Hương Cư... Lúc mới đặt tên, có ai ngờ nơi này sau này sẽ trở thành "Nhà chứa xác" không?
Hứa Văn Hồ thu lại những suy nghĩ vẩn vơ, bám sát bước chân Lý Đào Hoa.
"Đây là nhà chứa xác mà họ nói sao?" Trong phòng tối đen như mực, kín mít không một kẽ hở, đi lại bụi bay mù mịt cả trượng. Lý Đào Hoa bịt mũi, tiện tay gạt mạng nhện phủ lên mặt, "Cảm giác ngoài tối một chút thì cũng chẳng có gì ghê gớm."
Hứa Văn Hồ định trả lời, bỗng nhiên sự chú ý chuyển sang hướng khác, không khỏi vui mừng nói: "Đào Hoa, gan nàng lớn hơn rồi."
Lý Đào Hoa giật một mạng nhện khác xuống, bị bụi sặc ho hai tiếng: "Vì chàng nói đúng, trên đời này chắc là không có ma đâu, nếu không thì tự mình báo oán báo thù hết rồi, cần gì đến nha môn nữa."
Hứa Văn Hồ nhìn dáng vẻ bình tĩnh của nàng, thật lòng khen ngợi: "Đào Hoa thật lợi hại."
Lý Đào Hoa hất cằm tự phụ: "Đương nhiên, cũng không xem ta là... Á! Cái gì kia!"
Giọng điệu Lý Đào Hoa thay đổi quá nhanh, Hứa Văn Hồ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị nàng nhào vào lòng.
Cảm nhận được sự mềm mại trong vòng tay, Hứa Văn Hồ căng thẳng đến mức không cử động nổi, chẳng còn tâm trí đâu mà hỏi nàng nói gì nữa, chỉ biết nuốt nước bọt, cố gắng dùng giọng điệu thoải mái nhất nói: "Đào Hoa, nàng đang cố ý dọa ta à? Ta thì không thấy sợ đâu, nhưng, nhưng nàng dù sao cũng là người đã có hôn ước, hành động thế này e là không hợp lễ nghi, dù sao Khổng T.ử từng nói..."
Lý Đào Hoa: "T.ử cái đầu chàng ấy, tự nhìn xem kia là cái gì!"