"Tài! Tài! Tài! Tài ——"
Trong Tụ Bảo Đường, tiếng hò reo tưởng chừng như muốn hất tung cả mái nhà. Một đám đông vây quanh bàn đổ bác sát phạt đỏ đen, ai nấy đều đồng thanh hô "Tài", duy chỉ có một "thiếu niên" mặt mũi lấm lem tro bụi, đôi mắt dán chặt vào chiếc bát úp đang lắc ra đủ kiểu hoa mê hoặc kia, miệng hét lớn: "Xỉu! Xỉu! Xỉu! Xỉu! Xỉu!"
Chỉ nghe một tiếng "cạch" giòn tan, chiếc bát rơi xuống mặt bàn. Trong ánh mắt mong chờ của vạn người, nắp bát từ từ được hé mở, lộ ra ba, ba và hai. Là Xỉu.
"Thiếu niên" cười ha hả, vơ vét toàn bộ số ngân lượng trên bàn ôm trọn vào lòng, rồi quay sang đám con bạc đang nhìn mình với ánh mắt tóe lửa, hả hê nói: "Đa tạ các vị đã nương tay, huynh đệ ta đây xin phép không khách sáo nhé! Người đâu! Khui một vò Nữ Nhi Hồng mười tám năm, mời mỗi vị ở đây một ly, cứ nói là Đào công t.ử ta đây bao trọn!"
Cả sòng bạc lập tức bùng nổ tiếng hoan hô, khung cảnh náo nhiệt chẳng khác nào một cuộc khởi nghĩa.
Chốn sòng bạc làm gì có phân định ngày đêm, nến đỏ cháy rực suốt ngày, tấm màn nhung đen kịt che khuất trần nhà, trên đó đĩa ngọc làm trăng, đá quý làm sao, khiến người ta lạc lối chẳng biết đâu là sáng đâu là tối. Trong cơn mê loạn ấy, kẻ ta chỉ muốn dốc hết tâm lực mà lao vào chiếu bạc.
"Tiểu lang quân, rượu tới rồi đây." Cô nàng chia bài yêu kiều uốn éo thắt lưng ong bưng rượu ngon tới, tự tay dâng lên mời người thắng cuộc.
Rượu ngon đưa đến tận môi, "thiếu niên" ngậm một ngụm đầy, sảng khoái nuốt xuống. Rượu vừa trôi qua cổ họng, đôi mắt chàng ta lại dán chặt vào bàn cược, đẩy phăng số tiền vừa thắng được vào giữa bàn: "Tới! Đặt tiếp!"
Hành động ngông cuồng này khiến càng nhiều ánh mắt đổ dồn về phía chàng ta.
"Mấy ca ca nhìn tiểu huynh đệ này lạ mặt quá, trông không giống người ở Thiên Tận Đầu nhỉ." Có người lên tiếng.
"Thiếu niên" cố ý giả giọng quan thoại, hắng giọng nói: "Ta mới đến Thiên Tận Đầu được hai ngày nay thôi. Trước giờ ta vẫn kiếm ăn ở kinh thành, nhưng thấy ngày tháng trôi qua nhạt nhẽo quá nên mới nảy ra ý định đến đây làm ăn buôn bán nhỏ."
Trong số những kẻ ngoại lai đến Thiên Tận Đầu, mười kẻ thì có đến chín kẻ nhận là đi buôn, và trong chín kẻ ấy, không ngoại lệ đều là tội phạm đang lẩn trốn sự truy nã.
"Chà, thảo nào trông tiểu huynh đệ tướng mạo phi phàm, người từ kinh thành đến quả nhiên khí chất khác hẳn, ra tay hào phóng, tính tình lại sởi lởi rộng lượng."
"Thiếu niên" cười lớn, phất tay một cái: "Nào nào nào! Mở bát tiếp đi! Ván này ta vẫn đặt Xỉu!"
"Xỉu! Xỉu! Xỉu —— Đẹp lắm!"
"Tiểu huynh đệ tay thơm thật đấy, có muốn làm thêm vài ván nữa không?"
"Chơi thì chơi! Ai sợ ai nào!"
...
Mặt trời ngả bóng về tây, ráng chiều đỏ rực lan tràn khắp chân trời, sắc màu tươi thắm đến mức khiến người ta giật mình, rực rỡ gần như tàn khốc.
Lý Đào Hoa vừa bước ra khỏi sòng bạc, chân còn chưa kịp chạm đất bên ngoài đã gập người nôn thốc nôn tháo.
Nôn xong một trận, nàng quệt ngang miệng, cố nén cảm giác dời sông lấp bể trong dạ dày, quay đầu nhìn trân trân vào cánh cửa sòng bạc, thầm nghĩ:Cha ơi, đây chính là cái chốn mà cha thà khuynh gia bại sản, bán cả con gái vào lầu xanh cũng nhất quyết phải lui tới sao?
Thật sự... quá kinh tởm.
Thân thể Lý Đào Hoa lạnh toát, cõi lòng càng lạnh đến mức tê dại, dường như chẳng còn cảm nhận được nhịp đập. Nàng gượng thẳng lưng tiếp tục rảo bước, trước tiên đi lòng vòng qua bảy ngõ tám ngách để cắt đuôi kẻ "bám đuôi" phía sau, rồi lẻn vào một con hẻm vắng vẻ sau nha môn. Nàng lấy bộ y phục giấu kín ở đó ra thay, mái tóc được búi lên hờ hững bằng trâm, dùng khăn tay lau sạch lớp phấn đen trên mặt. Đợi đến khi bước ra khỏi con hẻm, gã trai lấm lem bụi bặm phút chốc đã hóa thân thành nàng kiều nữ tuổi độ trăng tròn.
Trở về nha môn, nàng không tìm thấy Hứa Văn Hồ trong thư phòng, hỏi ra mới biết chàng đang ở phòng lưu trữ hồ sơ vụ án để kiểm tra vật chứng.
Tại phòng lưu trữ, Hứa Văn Hồ đang chăm chú xem xét hung khí mà năm xưa Tống thị đã dùng để g.i.ế.c chồng — một chiếc bô đi tiểu đêm.
Chiếc bô làm bằng gốm, tròn vo và thô kệch, trên miệng bô có hình mãnh hổ để trừ tà nên còn gọi là "Hổ tử". Phần tay cầm của Hổ t.ử bóng loáng, phủ lên trên là một lớp men dày dạn thời gian.
Chàng nâng Hổ t.ử lên, ướm thử vào đầu mình, dường như đang cân nhắc xem phải dùng lực mạnh đến mức nào mới có thể đập c.h.ế.t người ta.
Đang lúc xuất thần, chàng quay mặt lại thì bất ngờ đụng ngay một khuôn mặt quỷ, chiếc Hổ t.ử trên tay suýt chút nữa thì bay đi mất.
"Ha ha ha!" Lý Đào Hoa cười đến đau cả bụng, chỉ vào chàng mà nói: "Gan bé như ngài mà cũng đòi tra án sao, người sống sờ sờ còn dọa ngài sợ đến thế, sau này gặp người c.h.ế.t, chắc ngài sợ đến mức bay lên trời mất thôi."
Hứa Văn Hồ nhìn rõ là Lý Đào Hoa, thở phào nhẹ nhõm, hai tay bận bưng Hổ t.ử không thể vái chào, đành gật đầu nói: "Lý cô nương vất vả rồi, xin hỏi bên phía sòng bạc đã có manh mối gì chưa?"
Lý Đào Hoa đáp: "Mới đi được một chút thôi, bại gia chi t.ử cũng phải bại theo trình tự chứ, chưa thật sự đến bước sơn cùng thủy tận thì bọn cho vay nặng lãi cũng chưa chủ động tìm đến cửa đâu."
Hứa Văn Hồ đối với chuyện này hoàn toàn mù tịt, bèn gật đầu: "Mọi sự đều nghe theo cô nương, nếu bạc không đủ dùng, cứ việc đến lấy."
Câu nói này thật sự chạm đến đáy lòng Lý Đào Hoa. Nàng cảm thấy được trò chuyện đôi ba câu với vị huyện thái gia ngốc nghếch này, bao nhiêu chướng khí ô trọc ám vào người sau cả ngày ngâm mình trong sòng bạc dường như cũng được gột rửa sạch sẽ, tinh thần sảng khoái hẳn lên. Nàng nhìn chiếc Hổ t.ử trong tay chàng: "Còn ngài, nghiên cứu ra được manh mối gì chưa?"
Hứa Văn Hồ gật đầu, đặt Hổ t.ử xuống, đưa tập hồ sơ trên giá đến trước mặt Lý Đào Hoa: "Lý cô nương xem này, trên này ghi rõ vết thương chí mạng của người c.h.ế.t nằm ở chỗ tiếp giáp giữa gáy và cột sống, đây là t.ử huyệt, bị đ.á.n.h mạnh dẫn đến t.ử vong cũng không có gì lạ. Nhưng theo lời khai của Vương Kiệm, Cẩu Phi khi vào cửa bắt gặp gian tình, liền định ra tay đ.á.n.h Tống thị ngay tại chỗ. Nếu nói như vậy, hắn và Tống thị phải đối mặt nhau, thế thì vết thương lẽ ra phải nằm ở vùng trán mới đúng, tại sao lại ở sau gáy?"
Lý Đào Hoa coi như không hiểu những con chữ bé như kiến bò kia, nhưng nàng hiểu ý của Hứa Văn Hồ. Nàng nhẩm tính lại trong đầu một chút, phát hiện ra đúng là như vậy.
Chỗ tiếp giáp giữa gáy và cột sống... nhìn thế nào cũng là bị đ.á.n.h từ phía sau, không giống như do xung đột trực diện gây ra.
"Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán của riêng ta." Hứa Văn Hồ nhìn vào những dòng chữ trên hồ sơ, không khỏi cau mày, "Nếu Cẩu Phi quay người định vớ lấy vật gì đó để đ.á.n.h Tống thị, Tống thị nhân cơ hội dùng bô đập vào gáy hắn, thì cũng có thể giải thích được."
Lý Đào Hoa thấy vẻ mặt chàng nặng trĩu, bèn ngáp một cái: "Cứ đứng đây đoán già đoán non thì chán c.h.ế.t, đi thôi, đi với ta đến một nơi."
Hứa Văn Hồ đang định hỏi đi đâu thì Lý Đào Hoa đã nhấc chân đi trước, chàng vội vàng ôm lấy Hổ t.ử đuổi theo: "Lý cô nương đợi ta với!"
Bên ngoài, Hưng Nhi đang quét sân, thấy hai người một trước một sau đi ra khỏi nha môn, bèn lớn tiếng hỏi: "Công t.ử đi đâu đấy!"
Hứa Văn Hồ không kịp trả lời.
Hưng Nhi vứt toẹt cái chổi xuống: "Tiểu nhân cũng muốn đi!"
Ba người ra cửa vẫy một chiếc xe lừa, cùng nhau đến nhà Cẩu Phi.
Đẩy hai cánh cửa gỗ mục nát ra, chỉ thấy trong sân cỏ dại mọc um tùm. Cối đá dùng để xay đậu phụ vẫn còn đó, bên trên phủ một lớp bụi dày, chẳng còn nhìn ra màu đá nguyên bản.
"Năm đó sau khi xảy ra chuyện, nhà này chỉ còn lại bà mẹ già sáu mươi tuổi của Cẩu Phi, ngày ngày sống nhờ vào sự giúp đỡ của hàng xóm láng giềng." Lý Đào Hoa kể, "Cuối năm ngoái, tuyết rơi một trận lớn, trong nhà không còn than củi để đốt, bà lão cũng cứ thế mà đi rồi."
Chỉ vỏn vẹn vài câu nói, một gia đình cứ thế mà tan nát.
Hứa Văn Hồ hướng về phía sân viện hoang vu trống trải vái dài một cái, tâm trạng nặng nề nói: "Đã mạo phạm rồi."
Hưng Nhi dáo dác nhìn quanh, run lẩy bẩy nói: "Cái sân này quỷ khí âm u, chẳng giống chỗ tốt lành gì, công t.ử ơi chúng ta mau về thôi... Ơ kìa công t.ử đừng đi nhanh thế! Người sắp thành cái đuôi nhỏ của Lý Đào Hoa rồi đấy!"
Ba người lần lượt bước vào phòng ngủ nơi xảy ra vụ án mạng năm xưa. Bên ngoài rõ ràng ánh chiều tà vẫn còn rực rỡ sáng ngời, vậy mà trong phòng lại tối tăm u ám, mùi ẩm mốc xộc lên mũi, một tia sáng cũng chẳng lọt vào được, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ đủ để nhìn thấy vật dụng.
Lý Đào Hoa chẳng màng bụi bẩn, nhảy tót lên giường đóng vai Tống Liên Tâm, lại còn ra lệnh: "Hai người các ngươi, Hưng Nhi làm Cẩu Phi, Hứa đại nhân làm Vương Kiệm."
Hứa Văn Hồ nhận lời ngay, Hưng Nhi run rẩy đôi chân, đành phải làm theo.
Hai người một trước một sau bước vào phòng, Hưng Nhi giận dữ quát: "Con đàn bà lăng loàn kia! Ông đây ngày ngày thức khuya dậy sớm nuôi cái gia đình này, mày dám sau lưng ông vụng trộm, mày có xứng với ông không? Có xứng với mẹ ông không? Có xứng với lời thề bạc đầu răng long lúc trước không? Mày có xứng ——"
"Dừng!"
Lý Đào Hoa mất kiên nhẫn: "Vừa vừa phải phải thôi, ngươi đang đi bắt gian chứ không phải hát tuồng, lát nữa trời tối hẳn, có khi ma quỷ hiện lên cầm tay chỉ việc dạy dỗ giúp ngươi diễn cho đạt đấy."
Hưng Nhi sợ đến dựng cả tóc gáy, quay sang mách Hứa Văn Hồ: "Công t.ử nhìn cô ta kìa!"
Hứa Văn Hồ giọng ôn tồn nhỏ nhẹ: "Nghe lời là được rồi, Lý cô nương bảo ngươi làm thế nào thì ngươi cứ làm thế ấy."
Lý Đào Hoa nhướng mày với Hưng Nhi, vẻ mặt đắc ý ra mặt, nàng hắng giọng: "Làm lại."
Hai người lui ra ngoài cửa, rồi lại bước vào.
"Con đàn bà lăng loàn, xem ông có g.i.ế.c c.h.ế.t mày không!"
Hưng Nhi sải bước lao tới, Lý Đào Hoa nhảy xuống giường, giơ cao chiếc Hổ t.ử đập về phía đầu hắn.
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch ấy, động tác của Lý Đào Hoa khựng lại.
Nàng nhìn cái đầu của Hưng Nhi, thầm nghĩ:Không đúng, sao vẫn là trúng trán?
Lý Đào Hoa nhìn sang Hứa Văn Hồ, nhận thấy trong mắt chàng cũng ánh lên nỗi nghi hoặc y hệt.
Phòng ngủ này chẳng rộng rãi gì, ngoài kê một chiếc giường sát tường ra, chỗ trống còn lại xoay người cũng khó.
Rốt cuộc Cẩu Phi đã ở trong tình huống nào mà lại đưa gáy về phía Tống thị?
Hưng Nhi diễn đến toát cả mồ hôi lạnh, không chịu nổi nữa, quay người bỏ chạy: "Hai người cứ ở đây mà từ từ nghiên cứu nhé! Tiểu nhân đi trước đây!"
Hứa Văn Hồ thở dài đuổi theo: "Vốn dĩ nhân lực đã không đủ rồi, nghe lời nào, mau quay lại đây."
Hai người đều đã ra ngoài, Lý Đào Hoa một mình ở lại trong căn phòng u ám chật chội, nghĩ trăm phương ngàn kế vẫn không sao hiểu nổi, đành thầm hỏi trong lòng:Liên Tâm tỷ, rốt cuộc tại sao chị lại g.i.ế.c Cẩu Phi?
Là vì hắn cờ bạc? Vì hắn nợ nần chồng chất?
Lý Đào Hoa lập tức phủ nhận suy nghĩ này.
Cha ruột của nàng còn cờ b.ạ.c ghê gớm hơn, nàng hận ông ta đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng nếu bảo nàng ra tay g.i.ế.c người, nàng tuyệt đối không làm được.
Huống hồ tính khí Liên Tâm tỷ thế nào nàng biết rõ, cùng lắm chị ấy chỉ đòi Cẩu Phi một tờ hưu thư để từ nay đường ai nấy đi, làm sao có thể g.i.ế.c hắn, mà lại còn g.i.ế.c ngay trước mặt người ngoài là Vương Kiệm.
Đang suy tư rối rắm, bên ngoài vọng lại tiếng sụt sùi của Hưng Nhi: "Biết thế tiểu nhân đã chẳng đến đây, đang yên đang lành ở nha môn, tự dưng chạy tới đây hóng hớt làm cái gì không biết, tiểu nhân đúng là đáng c.h.ế.t mà."
Lý Đào Hoa nổi m.á.u nghịch ngợm, cố tình nấp sau cánh cửa.
Chẳng bao lâu sau, có bóng người bước vào, Lý Đào Hoa bất thình lình nhảy bổ ra hét lớn một tiếng "Oà!".
Hứa Văn Hồ giật b.ắ.n mình, tay ôm lấy ngực, quay mặt lại run rẩy, giọng nói vẫn giữ nét ôn nhu: "Lý cô nương, đây là lần thứ hai trong ngày cô dọa ta rồi đấy."
Lý Đào Hoa gãi đầu vẻ ngượng ngùng: "Ta chỉ nghe thấy tiếng của Hưng Nhi, không nghe thấy tiếng ngài, nên theo phản xạ cứ tưởng hắn đi trước. Vốn định dọa hắn, ai dè lại dọa nhầm người, thật ngại quá."
Hứa Văn Hồ thấy nàng là vô tâm, lắc đầu bất lực định nói một câu "thôi bỏ đi", nhưng trong một thoáng bất chợt nghĩ đến điều gì, ánh mắt chàng chuyển hướng về phía sau cánh cửa, thần sắc dần dần trầm xuống.
Nàng vừa mới nói:
Dọa nhầm người.