Tiếng dế kêu inh ỏi chói tai, nhưng khi bốn mắt nhìn nhau, Lý Đào Hoa chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch dữ dội.
Cách màn đêm, nàng không nhìn rõ biểu cảm của Hứa Văn Hồ, nên từng giây từng phút chờ đợi câu trả lời trở nên dài đằng đẵng.
Liệu chàng có từ chối không?
Mà không đúng, tại sao chàng phải đồng ý chứ?
Cho dù nàng đã cứu chàng một mạng, nhưng cũng không thể lấy đó làm cớ đòi hỏi sự đền đáp như vậy được.
Ý thức được rằng Hứa Văn Hồ chẳng có lý do gì nhất định phải đưa mình theo cùng, Lý Đào Hoa dù đã cố nghĩ thoáng, nhưng trong lòng vẫn không kìm được dâng lên nỗi chua xót.
Nàng dần dần lảng tránh ánh mắt, không dám nhìn hắn nữa.
"Được."
Giọng Hứa Văn Hồ vẫn ôn hòa như mọi ngày, nhưng ngữ khí lại kiên định vô cùng.
Hắn dắt con lừa đến trước mặt Lý Đào Hoa, dường như cũng có chút kích động, nói năng lúng túng: "Đào Hoa, nàng cưỡi lừa đi, không mệt."
Lý Đào Hoa ngẩn ra, rồi nhoẻn miệng cười, chẳng khách sáo với hắn, trèo tót lên lưng lừa ngồi.
Hứa Văn Hồ chẳng biết phát điên cái gì, bỗng nhiên dắt lừa chạy thục mạng, cứ như sợ bị ai đuổi theo bắt mất.
Tâm trạng Lý Đào Hoa lúc này còn trong trẻo hơn cả gió núi đêm hè, nhìn cái gáy đang hoảng hốt của Hứa Văn Hồ, nàng vui vẻ nói: "Này Hứa đại nhân, chàng chạy nhanh thế làm gì?"
Hứa Văn Hồ chạy đến thở hồng hộc cũng không chịu dừng lại, nói lớn: "Ta sợ nàng đổi ý!"
Chạy xa thêm chút nữa, nàng sẽ khó quay về hơn.
Trong màn đêm, tiếng cười của thiếu nữ lanh lảnh như chuông bạc.
Lý Đào Hoa cười mắng hắn một câu "đồ ngốc", quay đầu nhìn lại con đường mình đã đi qua. Con đường ấy dài dằng dặc, tối tăm mù mịt, dường như không có điểm dừng.
"Thiên Tận Đầu, ta đi đây."
Nàng nhàn nhạt nói một câu, rồi quay mặt nhìn về con đường phía trước đang ngập tràn ánh sao, bỗng thấy tinh thần sảng khoái, toàn thân thư thái nhẹ nhàng.
"Ai bánh bao, màn thầu đây —"
"Bánh ú mới ra lò, nhân táo mật thơm ngọt đây!"
"Bánh bao nước nóng hổi, không ngon không lấy tiền —"
Sáng sớm, dưới chân cổng thành người xe tấp nập, tiếng rao hàng của các tiểu thương vang lên rộn rã, bao trùm lấy hai chữ Khải thư ngay ngắn trên tấm biển đá: "Tùng Giang".
Lý Đào Hoa lần đầu tiên đến một nơi phồn hoa náo nhiệt thế này, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, gặp một sạp hàng bán mặt nạ cũng khiến hai mắt nàng sáng rực.
"Mấy cái này là mặt của nhân vật nào thế?" Nàng sán lại hào hứng hỏi.
"Mặt đỏ là Quan Vũ, mặt đen là Trương Phi, mặt quỷ là Lan Lăng Vương." Chủ sạp trả lời.
Lý Đào Hoa vớ lấy cái mặt nạ quỷ che lên mặt, quay phắt sang hù Hứa Văn Hồ: "Sợ không!"
Hứa Văn Hồ chẳng những không sợ mà còn bật cười, đôi mày thanh tú cong cong, ánh mắt dịu dàng hỏi: "Đào Hoa, nàng thích cái mặt nạ này không?"
Lý Đào Hoa gật đầu cái rụp.
"Vậy thì mua."
Vừa nói, Hứa Văn Hồ đã đưa tiền cho chủ sạp.
Lý Đào Hoa hớn hở ra mặt, dường như đã quen với việc hắn đối tốt với mình: "Đa tạ Hứa đại nhân!"
Hứa Văn Hồ nhìn quanh, nhỏ giọng nói: "Đào Hoa đừng gọi ta là Hứa đại nhân nữa, vả lại, giờ ta cũng chẳng phải đại nhân gì cả."
Lý Đào Hoa chớp chớp mắt nhìn hắn: "Vậy ta nên gọi chàng là gì?"
Hứa Văn Hồ trầm ngâm một lát, hai má bỗng nóng ran, hàng mi dài rũ xuống: "Ta ở nhà là con thứ ba, Đào Hoa sau này cứ gọi ta là Tam Lang đi."
"Tam Lang?" Lý Đào Hoa nhẩm đi nhẩm lại cái tên này trong miệng, cau mày, "Ta thấy ta vẫn thích gọi chàng là Hứa đại nhân, hoặc gọi thẳng tên Hứa Văn Hồ hơn."
Hứa Văn Hồ bật cười: "Đã vậy, Đào Hoa sau này gọi thẳng tên huý của ta cũng không sao."
Lý Đào Hoa cười tít mắt với hắn, úp mặt nạ lên mặt rồi chạy sang sạp khác chơi.
Hưng Nhi đi đến sau lưng Hứa Văn Hồ, lải nhải: "Công tử, người tém tém lại chút đi, dọc đường này người mua cho cô ấy bao nhiêu thứ rồi, tiền của chúng ta có hạn, phải tiết kiệm mà dùng, không thì chưa đi được nửa đường đã phải uống gió Tây Bắc mà sống đấy."
Hứa Văn Hồ nhìn Lý Đào Hoa bước chân sáo vui vẻ dừng lại ở từng sạp hàng nhỏ, giọng nói bất giác tràn đầy sự nhu hòa: "Nhưng ngươi thử nhìn xem, nàng ấy cười vui vẻ biết bao."
Hưng Nhi: "Haizzz!"
Cậu ta cảm thấy chủ nhân nhà mình sắp bị ma xui quỷ khiến đến nơi rồi.
Ba người ăn uống vui chơi suốt dọc đường, mãi đến chập tối vẫn chưa ra khỏi thành. Hứa Văn Hồ ngẩng đầu thấy trời đã muộn, đúng lúc đi ngang qua một khách đ**m, bèn sai Hưng Nhi vào hỏi xem trọ lại một đêm hết bao nhiêu tiền.
Hưng Nhi đang định bước vào thì Lý Đào Hoa lên tiếng ngăn lại: "Mấy khách đ**m kiểu này chuyên c.h.é.m đẹp khách lạ, hay là chúng ta ra khỏi thành tìm chỗ nhóm lửa, ngủ tạm một đêm cho xong, tội gì tốn tiền oan."
Hưng Nhi buột miệng oán thán: "Dọc đường này tốn tiền oan còn ít sao?"
"Còn không mau đi." Hứa Văn Hồ khẽ hối thúc.
Nhìn Hưng Nhi miễn cưỡng bước đi, Hứa Văn Hồ quay sang nói với Lý Đào Hoa: "Đào Hoa, thời tiết chuyển lạnh, ban đêm sương giá, không giống như mùa hè, hay là cứ ở lại đây, mai lên đường cũng chưa muộn."
Lý Đào Hoa cũng không phản bác nữa, nhưng ngẫm lại lời Hưng Nhi vừa nói, nhìn đống đồ ăn đồ chơi lỉnh kỉnh trên tay mình, trong lòng bỗng thấy áy náy, nhìn lại mấy sạp hàng đầy phố cũng thấy bớt thú vị đi nhiều.
Chẳng bao lâu sau, Hưng Nhi quay lại, nói với Hứa Văn Hồ: "Công tử, ta hỏi tiểu nhị rồi, quán này ít nhất cũng phải năm trăm văn một phòng."
Lý Đào Hoa nhẩm tính: "Năm trăm văn một phòng, hai phòng là một lượng bạc... Thôi thôi! Chúng ta đi tìm rừng cây ngủ đi, thế này đúng là cướp tiền mà."
Hưng Nhi nói tiếp: "Nhưng hắn ta còn bảo, quán này còn một chi nhánh ở rìa thành, chuyên dành cho khách bình dân, chỉ thu năm mươi văn một phòng. Phòng ốc tuy kém hơn ở đây chút đỉnh, nhưng được cái giá cả phải chăng."
Hứa Văn Hồ lộ vẻ ưng ý.
Lý Đào Hoa cười khẩy: "Ta biết rồi, chi nhánh cái gì, tên tiểu nhị này rõ là lén lút sau lưng chủ quán giới thiệu khách ra ngoài ăn hoa hồng đây mà."
Nàng kéo tay Hứa Văn Hồ: "Đi, chúng ta quyết không để hắn đắc ý, đi theo ta vào rừng ngủ."
Hứa Văn Hồ lại trở tay nắm lấy cổ tay nàng, kéo giật lại, bảo Hưng Nhi: "Đi hỏi xem quán trọ đó nằm ở đâu."
Hưng Nhi lại chạy đi một chuyến, quay về bảo: "Tiểu nhị nói quán đó ở hẻm Vi Diệp, không có biển hiệu, bảo chúng ta cứ đi thẳng, trên đường hỏi người ta là biết ngay."
Hứa Văn Hồ gật đầu, dắt lừa dẫn theo một lớn một nhỏ bên cạnh, tiếp tục đi về phía trước.
Đi chừng hai nén nhang, thấy phía trước có nhiều ngã rẽ, Hứa Văn Hồ bèn đi đến một sạp bán bánh rán vắng khách bên đường, hỏi ông lão bán bánh: "Vãn bối xin chào, dám hỏi lão trượng, hẻm Vi Diệp đi đường nào ạ?"
Ông lão có vẻ lãng tai, nghiêng đầu hỏi lại: "Hẻm Vi gì?"
"Hẻm Vi Diệp."
"Vi gì Diệp?"
"Hẻm Vi Diệp."
"Vi Diệp cái gì?"
"..."
Lúc này có một thanh niên đi ngang qua không nhịn được xen vào: "Hẻm Ô Y chứ gì, đi thẳng lên trước rồi rẽ về phía Bắc là tới."
"Đa tạ huynh đài chỉ dẫn." Hứa Văn Hồ cảm tạ thanh niên, cùng Lý Đào Hoa và Hưng Nhi tiếp tục đi.
Hẻm Ô Y, trước cổng Trần phủ.
Một người đàn ông trung niên mặc gấm vóc lụa là đi đi lại lại trước cổng, miệng lẩm nhẩm: "Áo dài, tiểu đồng, con lừa..."
"Áo dài, tiểu đồng, con lừa..."
Bên kia, Lý Đào Hoa theo Hứa Văn Hồ bước vào hẻm. Nàng nhìn con đường lát gạch xanh sạch sẽ ngăn nắp, tường chắn lửa cao lớn trắng toát, trên tường dây leo xanh mướt, không khỏi nghi hoặc: "Con phố này sạch sẽ tinh tươm mà chẳng có mấy bóng người, trông chẳng giống nơi có quán trọ bình dân tẹo nào."
Hứa Văn Hồ nhìn cảnh trí xung quanh, vẻ mặt cũng không khỏi thắc mắc.
Đúng lúc này, người đàn ông trung niên đang đi dạo nhìn thấy họ, hai mắt lập tức sáng rực, chạy vội tới nắm chặt lấy cánh tay Hứa Văn Hồ, kích động vô cùng: "Đợi mãi đợi mãi, cuối cùng cũng mong được ngài đến rồi!"