Chương 52 - Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Bình minh vừa ló dạng, sắc trời lờ mờ sáng, tiếng chim hót ríu rít bên ngoài cửa sổ vang lên không ngớt.

Lạc Tiếu Ân tỉnh giấc vì cổ họng khô khốc như lửa đốt, cơn khát cồn cào thôi thúc hắn phải tìm nước uống. Hắn khó nhọc bò xuống giường, do bao năm bị đối xử như súc vật, phản xạ đầu tiên của hắn không phải là tìm ấm trà trên bàn, mà là tìm chậu nước dưới đất.

Tìm một vòng, thứ duy nhất có thể gọi là chậu chỉ có cái chậu rửa mặt.

Hắn dùng cùi chỏ móc vào giá chậu, dồn toàn lực vào đôi chân tàn tật, chậm chạp và khó khăn nhổm người dậy. Thấy trong chậu còn nửa chậu nước trong veo, hắn thở phào, úp mặt vào chậu, uống ừng ực từng ngụm lớn.

Uống no nước, Lạc Tiếu Ân ngẩng mặt lên, thở hồng hộc.

Hắn cúi đầu, định bò trở lại giường. Nhưng ánh mắt vô tình liếc qua mặt nước phẳng lặng trong chậu, nhìn thấy một khuôn mặt dữ tợn đầy lông lá đen sì phản chiếu lại. Đồng t.ử hắn co rút dữ dội, miệng bất giác thét lên kinh hoàng.

Mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt lan tỏa khắp phòng. Thầy t.h.u.ố.c đặt bát t.h.u.ố.c đã để nguội lên bàn đầu giường, rồi lần lượt bày biện d.a.o cạo, băng gạc, lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c ra bột cầm máu, t.h.u.ố.c mê Ma Phí Tán, sắp xếp đâu ra đấy.

Lý Đào Hoa nhìn con d.a.o cạo sắc bén lóe lên ánh lạnh, không kìm được nuốt nước bọt, quay sang hỏi Lạc Tiếu Ân trên giường: "Ngươi thực sự đã nghĩ kỹ chưa?"

"Nghĩ kỹ rồi." Giọng Lạc Tiếu Ân khàn đặc, chua chát. "Tôi không muốn làm ch.ó nữa, tôi muốn làm người, dùng hình hài con người để tìm tung tích cha tôi, đưa ông về quê cũ."

Bao nhiêu năm qua hắn biết bộ dạng mình chắc chắn rất đáng sợ, nhưng chưa bao giờ có cơ hội soi gương. Cái liếc mắt vào chậu nước sáng nay đã khiến hắn hồn xiêu phách lạc, không thể chịu đựng thêm một khắc nào nữa cái lốt thú vật dính trên người mình.

"Nhưng việc này quá nguy hiểm, có khi còn ảnh hưởng đến tính mạng." Hứa Văn Hồ lo lắng.

Lạc Tiếu Ân lắc đầu, giọng nghẹn ngào: "Tôi không sợ, tôi chỉ sợ cha tôi nhìn thấy bộ dạng này của tôi sẽ không chịu nhận tôi, không theo tôi về nhà."

Thầy t.h.u.ố.c pha chế xong t.h.u.ố.c mê, cho Lạc Tiếu Ân uống, rồi quay sang Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ: "Cảnh tượng lát nữa không tiện có nhiều người ở cạnh, mời hai vị ra ngoài."

Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ nhìn Lạc Tiếu Ân từ lúc tỉnh táo đến khi chìm vào giấc ngủ sâu, đành phải ra ngoài cửa đợi.

Có lẽ t.h.u.ố.c mê đã phát huy tác dụng, hai người đứng ngoài cửa không nghe thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết nào. Mãi đến chập choạng tối, thầy t.h.u.ố.c từ trong phòng đi ra, dặn dò hai người những điều cần chú ý. Lúc này Lạc Tiếu Ân tỉnh lại sau cơn mê, t.h.u.ố.c hết tác dụng, mới không kìm nén được mà hét lên đau đớn tột cùng.

Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ đẩy cửa bước vào, chỉ thấy lông đen dính m.á.u vương vãi đầy đất. Tứ chi của Lạc Tiếu Ân cuối cùng cũng lộ ra hình dáng con người, nhưng toàn thân hắn bị băng gạc trắng quấn chặt kín mít, m.á.u tươi đỏ lòm theo từng cử động giãy giụa của hắn liên tục thấm ra ngoài lớp băng, chẳng mấy chốc đã nhuộm hắn thành một người máu.

"Các người g.i.ế.c tôi đi! Đau quá! Còn đau hơn cả bị c.h.ặ.t t.a.y chặt chân! Cầu xin các người g.i.ế.c tôi đi!" Lạc Tiếu Ân gào thét t.h.ả.m thiết với hai người.

Hứa Văn Hồ luống cuống: "T.ử viết, bất phá bất lập, đại phá đại lập, hiểu dụ tân sinh (*). Lạc huynh cố gắng lên, chỉ cần vượt qua được, tương lai phía trước nhất định rộng mở thênh thang, lại có câu T.ử viết nữa là…"

*"T.ử viết..." (Khổng T.ử nói):Hứa Văn Hồ là người đọc sách thánh hiền nên hay trích dẫn lời Khổng T.ử hoặc kinh sách. Câu"Bất phá bất lập..."(Không phá bỏ cái cũ thì không xây dựng được cái mới) hàm ý an ủi Lạc Tiếu Ân phải chịu đau đớn (phá bỏ lớp da lông thú) thì mới có cuộc đời mới. Tuy nhiên đoạn này có yếu tố hài hước khi Hứa Văn Hồ lúng túng chế lời thánh hiền để an ủi trong tình huống cấp bách.

 

 

Lý Đào Hoa bịt miệng hắn lại, nói với Lạc Tiếu Ân: "Thầy t.h.u.ố.c vừa bảo rồi, ngươi chỉ cần chịu đựng qua ngày đầu tiên, những ngày sau sẽ dễ chịu hơn. Chịu đựng chừng một tháng da mới mọc lên là có thể khôi phục được bảy phần dung mạo, dù nửa đời sau phải chống nạng mà đi thì cũng không đến nỗi bị người đời ghẻ lạnh nữa."

Lạc Tiếu Ân hoàn toàn không nghe lọt tai lời nàng, vẫn gào thét không ngừng, cầu xin nàng g.i.ế.c hắn. Lý Đào Hoa cảm giác nếu lúc này hắn mọc được tay ra, e là sẽ tự cầm d.a.o cứa cổ mình cho xong chuyện.

Nàng lôi Hứa Văn Hồ ra ngoài, đóng cửa lại, để Lạc Tiếu Ân tự mình vượt qua cơn đau.

Ba ngày sau.

Sáng sớm có một trận mưa nhỏ, thời tiết hiếm hoi trở nên mát mẻ. Quá trưa, bóng cây lay động, gió hiu hiu thổi.

Lạc Tiếu Ân ngậm một thìa cháo kê do Hưng Nhi bón, cơ thể bị băng bó cứng ngắc không cử động được, chỉ có thể ngồi trên ghế như một vật trang trí, nuốt xong miếng cháo lại lí nhí cảm ơn.

Lý Xuân Sinh ngồi đối diện hắn, đang cầm bút vẽ tranh, phác thảo một hình bầu d.ụ.c chuẩn chỉnh rồi giơ lên hỏi: "Thế này à?"

Lạc Tiếu Ân khẽ đáp: "Không phải, cha tôi mặt vuông."

Lý Xuân Sinh rút tờ giấy khác, cúi đầu vẽ một hình vuông vức, đưa cho hắn xem: "Thế này?"

"Ơ... cũng không vuông đến mức ấy."

Lý Xuân Sinh kiên nhẫn sửa vuông thành tròn: "Thế này?"

"Vuông hơn thế này một chút nữa."

"..."

Lý Đào Hoa ngồi hóng mát dưới bóng cây bên cạnh, đang gặm miếng dưa lê vừa vớt từ giếng nước lên: "Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, dù có vẽ được mặt mũi ra thì liệu có ai nhận ra được không?"

Hứa Văn Hồ chăm chú nhìn những đường nét khuôn mặt dần hiện ra trên giấy: "Dù hy vọng mong manh cũng phải thử xem sao."

Lý Đào Hoa gật đầu, vẻ mặt lơ đễnh, bỗng nhiên nói: "Đúng rồi, chuyện của Lý Quý, cảm ơn huynh đã có lòng."

Hứa Văn Hồ sững sờ, quay sang nhìn chằm chằm vào nàng.

Lý Đào Hoa nhồm nhoàm miếng ruột dưa giòn ngọt, nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của hắn, chớp mắt, ra chiều lạ lùng lắm: "Huynh ngẩn ra đấy làm gì?"

Hứa Văn Hồ cụp mắt xuống, lí nhí: "Ta cứ tưởng, Lý cô nương sẽ trách ta lo chuyện bao đồng."

Lý Đào Hoa c.ắ.n thêm miếng dưa nữa, nhìn ba người kia, ánh mắt dần xa xăm: "Huynh nói đúng, ta rất muốn trách huynh."

"Nhưng Hứa đại nhân à, ta biết phân biệt tốt xấu, biết ai tốt với mình, ai hại mình. Huynh an trí cho Lý Quý chẳng qua cũng vì ta, ta đã biết vậy mà còn trách huynh, chẳng phải thành ch.ó c.ắ.n Lã Động Tân, không biết lòng người tốt sao."

Nàng nuốt miếng dưa cuối cùng, hai tay dính đầy nước dưa, bèn đứng dậy định đi rửa tay: "Hai ta cũng coi như từng cùng sinh ra t.ử mấy lần, quan hệ đâu có mong manh thế, sau này huynh ở cạnh ta không cần phải cẩn thận dè dặt như vậy đâu."

Hứa Văn Hồ nhìn bóng lưng nhẹ nhõm của nàng, dũng khí đột nhiên dâng trào, buột miệng gọi: "Đào Hoa!"

Lý Đào Hoa quay lại nhìn hắn, vẻ mặt kinh ngạc.

Hứa Văn Hồ mặt đỏ bừng, như thể vừa làm sai chuyện gì, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn nàng, nhưng lại cố tỏ ra lý lẽ hùng hồn: "Vừa nãy nàng nói rồi đấy, đối với nàng, ta không cần phải cẩn thận dè dặt."

Lý Đào Hoa nhếch môi, nụ cười rạng rỡ như hoa, lườm yêu hắn một cái: "Tùy huynh gọi thế nào thì gọi, ta chẳng thèm quản."

Nàng sải bước đi thẳng, để lại Hứa Văn Hồ đứng chôn chân tại chỗ như đá, nhìn theo bóng lưng nàng hồi lâu chưa hoàn hồn.

...

Hôm sau, bức tranh vẽ Lạc Mãn và Điền Vịnh được dán lên bảng thông báo bên ngoài nha môn, nhất thời gây xôn xao bàn tán.

"Đây là ai thế, trông lạ hoắc."

"Chưa gặp bao giờ, thôi kệ chẳng liên quan đến mình, đi làm việc thôi."

Trong đám đông, chỉ có một ông già cõng giỏ phân sau lưng nhìn bức tranh đến ngẩn người, không biết nghĩ đến điều gì mà đôi mắt đục ngầu bỗng lóe lên tia sáng tham lam, miệng lẩm bẩm vui sướng: "Phát tài rồi, phát tài rồi..."

"Lão La, không đi nhặt phân đi còn lầm bầm cái gì đấy?"

Ông già vội lắc đầu, bước thấp bước cao bỏ đi.

Ở nơi không ai để ý, đôi môi ông ta run lên vì kích động, mấp máy lặp đi lặp lại câu thần chú: "Phát tài rồi, phát tài rồi."

Đêm đến, Lý Đào Hoa từ hẻm Bát Tự trở về nha môn, liếc mắt liền thấy Hứa Văn Hồ đang ngồi ngay cửa.

"Đường đường là quan huyện, ngồi chồm hổm ở đây như thằng ăn mày thế kia coi sao được?" Lý Đào Hoa bước tới nói.

Hứa Văn Hồ đang bận đập muỗi, nghe tiếng nàng thì cũng quên cả đập, đứng dậy nói ngay: "Đào Hoa, nàng về rồi."

Lý Đào Hoa nhìn hắn, đập vào mắt là hai nốt muỗi đốt đỏ lựng trên má, nằm chình ình trên khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú trông buồn cười không tả được.

Nàng cũng chẳng khách sáo, bật cười thành tiếng, cười xong hỏi: "Đợi ta à?"

Hứa Văn Hồ gật đầu lia lịa, nhất thời không biết mở lời thế nào, chỉ ấp úng hỏi: "Chuyện bên kia thế nào rồi?"

Lý Đào Hoa đi vào nha môn, giọng lạnh tanh: "Thì thế nào được, mang cho ông ta bữa cơm để không c.h.ế.t đói là ta đã như Bồ Tát tái thế rồi, còn lại sống c.h.ế.t ra sao thì tùy vào phúc phận của ông ta thôi."

Nàng bước qua ngưỡng cửa, chiếc đèn lồng treo trước cửa đung đưa trong gió đêm, hắt xuống cái bóng mờ ảo vàng vọt. Lý Đào Hoa quay lại nhìn lướt qua Hứa Văn Hồ, đôi mắt hạnh lấp lánh như sao: "Huynh đợi ta đến giờ này chỉ để hỏi chuyện đó thôi à?"

Hứa Văn Hồ nhìn nàng, cổ họng nghẹn ứ, không nói nên lời.

Lúc này hắn mới cảm thấy mặt ngứa, quay đi chỗ khác không dám nhìn nàng, tay khẽ gãi gãi, nói khẽ: "Không phải, thực ra ta muốn hỏi nàng về chuyện Vương Đại Hải."

Nghe đến tên Vương Đại Hải, Lý Đào Hoa lập tức nghiêm túc hẳn lên: "Huynh cứ hỏi đi."

Hứa Văn Hồ: "Ta muốn hỏi, có phải hắn giàu có ngay từ đầu không?"

Lý Đào Hoa tuy không hiểu sao hắn đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Đâu có, nhà ông ta ngày xưa còn nghèo hơn nhà ta ấy chứ. Hồi cha ông ta còn sống chỉ đi làm thuê kiếm ăn qua ngày, đến một cái nghề lận lưng cũng không có. Mãi đến khi ông ta lớn lên bắt đầu đi hái t.h.u.ố.c bán, rồi học đòi người ta đi buôn mới bắt đầu phất lên đấy."

Hứa Văn Hồ: "Nói vậy thì vốn liếng làm ăn của hắn là nhờ bán t.h.u.ố.c mà có?"

Lý Đào Hoa: "Cái này ta chịu, lúc ông ta phát tài thì Lý Quý còn là thằng nhãi ranh, nói gì đến ta. Nhưng ta nghe người ta đồn, hình như ông ta đang nghèo rớt mồng tơi thì đùng một cái giàu sụ sau một đêm, rồi từ đó cứ giàu mãi lên, tiền tiêu không hết."

Lý Đào Hoa chợt nhận ra điều gì, bước chân khựng lại, giọng nói cũng ngưng bặt, mở to mắt nhìn Hứa Văn Hồ: "Khoan đã, huynh không phải đang nghi ngờ..."

Hứa Văn Hồ gật đầu, ánh mắt sáng rõ đầy quyết đoán: "Đúng vậy, ta nghi ngờ Điền Vịnh bị Vương Đại Hải hại c.h.ế.t."

Lý Đào Hoa khó hiểu: "Chỉ vì ông ta giàu lên sau một đêm ư?"

Hứa Văn Hồ: "Không chỉ có thế. Hôm đến đại viện Xích Cước ta đã biết được rằng, Vương Đại Hải thời trẻ từng ở chính gian phòng phía Bắc nơi Điền Vịnh bị hại, sau đó đột ngột chuyển đi, rồi chẳng bao lâu sau trở thành Vương viên ngoại giàu nứt đố đổ vách."

Tim Lý Đào Hoa thót một cái, buột miệng: "Đã vậy thì huynh còn ngẩn ra đó làm gì, mau bắt ông ta về nha môn thẩm vấn đi."

Hứa Văn Hồ lộ vẻ do dự: "Nhân chứng vật chứng đều không có, giờ mà đến đó chỉ tổ bứt dây động rừng, để hắn nghĩ cách đối phó trước mà thôi."

Lý Đào Hoa nghĩ cũng phải, không kìm được thở dài thườn thượt.

Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy đau đầu nhức óc.

Họ đang định sánh vai bước đi thì bên ngoài nha môn bỗng vang lên tiếng khóc lóc, kèm theo tiếng bánh xe gỗ nghiến trên mặt đường.

Lý Đào Hoa quay đầu lại, nheo mắt nhìn qua ánh đèn lờ mờ, thấy một người đàn ông đang kéo xe cải tiến, nhìn rõ mặt người đó, nàng nghi hoặc hỏi: " La huynh? Đêm hôm khuya khoắt huynh ra đây khóc lóc cái gì thế?"

Tiếng khóc của người đàn ông càng to hơn, hắn dừng xe ngay trước cửa nha môn, quỳ sụp xuống dập đầu trước mặt Hứa Văn Hồ, miệng gào to: "Thảo dân có oan ức, xin huyện thái gia làm chủ!"

Hứa Văn Hồ đích thân đỡ người dậy, ngước mắt nhìn vào trong xe, chỉ thấy bên trong lù lù một t.h.i t.h.ể ông già đang nằm đó.