Chương 131 - Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Hứa Trung nhìn độ cao của cái cây mà không khỏi hít vào một hơi lạnh, thầm nghĩ không biết thằng bé béo tròn này leo lên đó bằng cách nào.

Cũng may lúc đi có mang theo tấm lưới, vốn định dùng để chụp những cái xác sống, giờ trải ra lại vừa vặn để đỡ Hứa Thiên Lân.

Ban đầu Hứa Thiên Lân sợ hãi, sống c.h.ế.t không chịu nhảy xuống.

Hứa Văn Hồ lo lắng càng kéo dài thời gian càng nguy hiểm, bèn dứt khoát nói cứng: "Cha mẹ con đã bị xác sống g.i.ế.c rồi, nếu con không chịu xuống, tất cả chúng ta sẽ cùng c.h.ế.t ở đây!"

Thằng bé béo cuối cùng cũng không chịu nổi, vừa gào khóc t.h.ả.m thiết vừa nhảy xuống.

Chỉ nghe một tiếng "roẹt", tấm lưới bị rách toạc, nhưng may mắn là đã đỡ được phần lớn lực va chạm nên người ngợm không bị thương tích gì nặng, chỉ xây xát chút da.

Hứa Văn Hồ không dám chần chừ, đỡ cháu dậy rồi vội vã rời đi.

Cả nhóm men theo đường cũ quay về, ai nấy đều không dám lơ là, dỏng tai lên nghe ngóng mọi động tĩnh.

Đi được một đoạn, mọi người đồng loạt nghe thấy tiếng "rộp rộp" chói tai, nghe như ch.ó gặm xương.

Hứa Văn Hồ ngước mắt nhìn, nương theo ánh sáng yếu ớt của ống lửa, chàng thấy một ông lão đang ngồi quay lưng về phía họ, tóc bạc phơ, người gầy gò như que củi.

Tiếng "rộp rộp" ấy phát ra từ chính chỗ ông lão.

Hứa Trung rùng mình, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng thấy ông lão chỉ ngồi đó không có phản ứng gì khác, ông ta bèn đ.á.n.h bạo hỏi: "Ông ơi? Ông cũng bị lũ quái vật đó đuổi vào rừng sao?"

Ông lão quay đầu lại, cử chỉ cứng nhắc như khúc gỗ khô.

Dưới ánh lửa chập chờn, đập vào mắt mọi người là khuôn mặt xanh đen bê bết máu. Nguồn gốc của tiếng "rộp rộp" kia chính là bàn tay người đang bị ông ta nhai ngấu nghiến trong miệng.

"Á!"

Đám người làm sợ đến nhũn cả chân, vứt hết đồ đạc bỏ chạy tán loạn.

Hứa Trung hoàn hồn, vừa định kéo em trai và cháu chạy theo thì con quái vật ăn thịt người kia đã bật dậy, dang tay lao về phía ba người.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hứa Văn Hồ vớ lấy cái búa dưới đất, đập mạnh vào đầu con xác sống. Không biết chàng lấy đâu ra sức lực lớn đến thế, cú đập khiến đầu đối phương thủng một lỗ lớn, m.á.u đen hôi thối tuôn ra xối xả.

Con xác sống không ngã xuống, ngược lại còn chộp lấy cái búa, dường như chẳng hề hấn gì.

Trong lúc giằng co, Hứa Văn Hồ hét lớn với Hứa Trung: " Đại ca, mau đưa Thiên Lân đi đi!"

Hứa Trung nhặt liềm xông lên, c.h.é.m vào cổ con xác sống: " Đệ nói nhảm cái gì thế! Sao ta có thể đưa Thiên Lân đi để đệ lại một mình chờ c.h.ế.t chứ!"

"Nhưng nếu huynh cứ cố chấp ở lại, cả ba chúng ta đều sẽ c.h.ế.t!"

"C.h.ế.t thì c.h.ế.t! Ta không thể bỏ mặc đệ!"

Hai anh em cùng xông lên, múa liềm múa búa khí thế như múa thương múa đao. Nếu là người có chút võ công, may ra còn thoát được kiếp nạn này. Đằng này một người là thư sinh, một người là địa chủ, cả hai cộng lại cũng không địch nổi một nửa sức lực của con quái vật ăn thịt người kia.

Hứa Thiên Lân khóc lóc t.h.ả.m thiết, quên cả chạy trốn, gào lên: "Người đâu! Cứu đại bá và tam thúc tôi với!"

Đám người làm chạy nhanh như bay, đến lúc nguy cấp chẳng có lấy một kẻ quay đầu lại.

Đúng lúc này, từ trong bụi rậm bỗng lao ra một bóng người, tay cầm con d.a.o mổ lợn sáng loáng. Người đó đ.â.m một nhát vào thắt lưng con xác sống, chẻ đôi nó ra, rồi bồi thêm hai nhát c.h.é.m ngang. Không khí lập tức nồng nặc mùi tanh hôi, con xác sống vừa rồi còn nhe nanh múa vuốt giờ đã biến thành đống thịt vụn nhúc nhích.

"Ngông cuồng hả, ngon thì ngông cuồng nữa xem nào!" Lý Đào Hoa bốc nắm đất rắc lên con d.a.o dính bẩn, chỉ vào đống thịt vụn c.h.ử.i mắng.

Hứa Văn Hồ vẫn còn đang ngơ ngác vì được cứu thoát bất ngờ, nghe thấy giọng nói quen thuộc, hai mắt lập tức sáng rực lên. Chàng quên sạch mọi chuyện trước sau, lao về phía Lý Đào Hoa, giọng nói tràn đầy sự vui sướng và kích động không thể kìm nén: "Đào Hoa!"

Lý Đào Hoa ngẩng đầu nhìn chàng, cánh tay giơ cao lên như muốn ôm chầm lấy chàng.

Nhưng khi khoảng cách chỉ còn gang tấc, cánh tay đang giơ cao ấy hạ xuống, giáng một cú tát giòn giã vào đầu Hứa Văn Hồ.

"Giỏi lắm! Dám dùng tâm cơ với cả ta cơ đấy! Lại còn học đòi dùng t.h.u.ố.c mê? Hứa Văn Hồ, gan chàng to bằng trời rồi phải không!"

Hứa Văn Hồ bị tát đến nổ đom đóm mắt, nhưng vẫn cứ sấn lại gần Lý Đào Hoa, nén đau nói: "Chỉ cần nàng hả giận, đ.á.n.h c.h.ế.t ta ta cũng cam lòng. Nhưng nàng phải nói cho ta biết, nàng đến đây bằng cách nào?"

Chàng không dám tưởng tượng một cô gái yếu đuối phải vượt qua bao nhiêu nguy hiểm trên đường đi.

Lý Đào Hoa nhớ lại cảnh mình kề d.a.o uy h.i.ế.p Thôi Nhan Quang tìm ngựa thuê bảo vệ, chột dạ nên càng tỏ ra hung dữ: "Chàng quản ta đến bằng cách nào làm gì. Dù sao trên đường tới đây ta đã tính rồi, không đ.á.n.h chàng một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t thì ta không tên là Lý Đào Hoa!"

Nàng định giơ tay tát Hứa Văn Hồ cái nữa thì bị chàng nắm chặt lấy tay.

Lý Đào Hoa trừng mắt tức giận: "Giỏi nhỉ, chàng còn dám đ.á.n.h trả cơ đấy!"

Hứa Văn Hồ vội vàng ra hiệu im lặng cho nàng, thì thầm: "Đào Hoa, nàng nghe xem."

Lý Đào Hoa dỏng tai lên nghe, quả nhiên thấy trong bụi rậm truyền đến rất nhiều tiếng sột soạt, cùng lúc đó, một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi.

"Là quái vật!"

Tiếng hét thất thanh của Hứa Thiên Lân phá vỡ sự tĩnh lặng, cũng kinh động đến lũ xác sống đang ẩn nấp trong bóng tối. Trong khu rừng rậm rạp kín mít, hàng đàn xác sống lúc nhúc như kiến gặp đường, tranh nhau lao về phía bốn người sống, há to cái miệng đỏ lòm như chậu máu.

"Mọi người chạy mau!" Hứa Văn Hồ nắm tay Lý Đào Hoa, nhắm hướng duy nhất không có xác sống lao ra mà chạy thục mạng, Hứa Trung kéo Hứa Thiên Lân theo sát phía sau.

Trong lúc chạy, Lý Đào Hoa cảm giác mình giẫm phải thứ gì đó trơn tuột, cổ chân nhói lên một cái.

Nàng không kìm được hít hà vì đau. Hứa Văn Hồ đang chạy trốn cũng quay đầu lại: "Đào Hoa, nàng sao thế?"

"Không có gì." Lý Đào Hoa chẳng bận tâm đến chút đau đớn cỏn con này, ngược lại còn kéo Hứa Văn Hồ ra sau lưng, xông lên phía trước, tay d.a.o vung lên hạ xuống, chẻ đôi con xác sống đang lao tới.

Nhưng sau đó, nàng như bị rút hết hồn vía, không chỉ người loạng choạng mà tay cầm d.a.o cũng mất hết sức lực.

Hứa Văn Hồ thấy vậy thì cuống lên: "Đào Hoa, rốt cuộc nàng bị làm sao?"

Lý Đào Hoa cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa, buột miệng nói: "Ta... cổ chân ta đau..."

Hứa Văn Hồ nhìn xuống cổ chân nàng, nói một tiếng "thất lễ", rồi cúi xuống vén ống quần Lý Đào Hoa lên.

Chỉ thấy trên cổ chân phải trắng ngần thon thả hiện lên hai vết thương tròn đang rỉ máu.

Hứa Văn Hồ có ngốc đến đâu cũng nhận ra đây là vết rắn cắn.

Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Hứa Văn Hồ trống rỗng. Gần như là phản ứng bản năng, chàng ghé mặt xuống, áp môi vào vết thương đang chảy máu.

Lý Đào Hoa cứng đờ người, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo không thực, chỉ có cảm giác tê dại ở cổ chân là rõ rệt vô cùng.

Giữa ranh giới sinh tử, nàng thẫn thờ.

"Chàng làm cái gì vậy!"

Lý Đào Hoa lùi phắt lại, cố dùng giọng nói lớn để che giấu sự hoảng loạn của mình. Nhưng khi cúi đầu nhìn vết thương ở chân, nàng bỗng bừng tỉnh: Hứa Văn Hồ vừa rồi là đang cứu nàng.

"Chàng..."

Nàng ngẩng đầu định giải thích thì cảm thấy người nhẹ bẫng, cả thân mình áp chặt vào lồng n.g.ự.c rộng lớn gầy gò.

Hứa Văn Hồ vậy mà bế nàng lên!

Lý Đào Hoa hoảng hốt, dùng chút sức lực cuối cùng kêu lên: "Đồ ngốc, đừng bế ta, chàng bế không nổi đâu."

Hứa Văn Hồ cắm đầu chạy thục mạng, chẳng màng đến lời nàng nói.

Gió rít bên tai Lý Đào Hoa, tiếng tim đập thình thịch hòa lẫn trong đó, đinh tai nhức óc.

Trước mắt nàng ngày càng tối sầm, như rơi vào vực thẳm, cơn buồn ngủ ập đến không cưỡng lại được.

"Đào Hoa, không được ngủ."

Giọng Hứa Văn Hồ khàn đặc, run rẩy.

Lý Đào Hoa cũng không muốn ngủ, vì nàng không chắc nhắm mắt lần này rồi có mở ra được nữa hay không. Nhưng nàng buồn ngủ quá, buồn ngủ đến mức hồn siêu phách lạc.

Khi ý thức sắp tan biến, trên má nàng bỗng cảm nhận được sự mát lạnh.

Lý Đào Hoa tưởng trời mưa, đang định than trời không có mắt thì ngước lên thấy trong bóng tối, cằm Hứa Văn Hồ đẫm nước mắt.

Chàng đang khóc.

Lý Đào Hoa cố sức giơ tay lên, muốn lau nước mắt cho chàng nhưng không nhấc nổi tay. Nàng đành dùng chút sức tàn, khẽ nói: "Hứa Văn Hồ, thả ta xuống đi, cứ thế này cả hai chúng ta đều không thoát được đâu."

"Nàng đừng nói nữa!"

Lần đầu tiên trong đời Hứa Văn Hồ nổi giận với nàng, gào lên khản cả giọng.

Sắp c.h.ế.t đến nơi rồi mà Lý Đào Hoa lại thấy buồn cười, thầm nghĩ đúng là con giun xéo lắm cũng quằn.

Những hình ảnh hai người bên nhau trong quá khứ hiện về trong tâm trí Lý Đào Hoa. Nàng bắt đầu tự kiểm điểm, trước kia mình bắt nạt Hứa Văn Hồ như vậy, có phải hơi quá đáng không?

Quá đáng cũng chẳng làm gì được nữa, nàng sắp c.h.ế.t rồi, đâu thể bù đắp cho chàng, cùng lắm thì xuống suối vàng phù hộ cho chàng bớt bị người ta truy sát.

Hứa Văn Hồ như nghe được tiếng lòng nàng, run run nói: "Đào Hoa, nàng sẽ không c.h.ế.t đâu, nàng sẽ sống lâu trăm tuổi, con đàn cháu đống..."

Một giọt nước mắt rơi vào mắt Lý Đào Hoa, cay xè và đau nhói.

Nàng nói: "Đồ ngốc, yên tâm đi, ai rồi cũng phải c.h.ế.t. Chàng còn nhớ câu nói của Tưởng thị không? Người sống mà không vui vẻ thì sống trăm năm hay một ngày cũng có khác gì nhau? Những ngày tháng ở bên chàng, ta rất vui. Cho dù có c.h.ế.t, ta cũng sẽ phù hộ cho chàng."

Vòng tay Hứa Văn Hồ siết chặt hơn, chàng nghiến răng chạy, từng lời của Lý Đào Hoa như d.a.o cứa vào tim chàng.

Chàng cần gì phù hộ chứ, chàng chẳng còn mong cầu gì nữa. Trước đây chàng muốn phá án, muốn chân tướng phơi bày, muốn đòi lại công bằng cho mọi người. Nhưng giờ chàng nhận ra, tất cả đều không quan trọng nữa rồi. Đào Hoa sắp c.h.ế.t rồi, chàng cần nhiều công bằng thế để làm gì, chàng chỉ cần Đào Hoa sống.

...

Hứa Văn Hồ không nhớ mình về đến nhà bằng cách nào, chỉ nhớ cánh cổng lớn vừa đóng lại thì lũ xác sống đuổi theo đã đập cửa ầm ầm.

Chân chàng cũng run lẩy bẩy. Khi Lý Đào Hoa trong lòng được các bà v.ú đỡ lấy, chàng ngã vật xuống đất, thở hổn hển, như sắp tắt thở đến nơi.

Dù vậy, mắt chàng vẫn dán chặt vào Lý Đào Hoa, cố gắng gào lên bằng cái giọng khàn đặc: "Đào Hoa bị rắn c.ắ.n rồi! Mau tìm thầy lang! Mau lên!"

Tần thị sợ trắng bệch mặt. Đang lúc hoạn nạn thế này, cả làng chỉ còn mỗi nhà bà là còn nguyên vẹn, người khác không c.h.ế.t thì cũng bỏ chạy hết rồi, biết tìm thầy lang ở đâu?

...