Chương 12 - Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

"Á... đau quá, sao lại đau thế này..."

Sau cơn mưa trời lại sáng, vầng dương ló rạng, những tia nắng mai đầu tiên len lỏi vào phòng, chiếu sáng mọi ngóc ngách. Lý Đào Hoa mặt mày tái nhợt nằm cuộn tròn trên giường, cổ tay đặt trên gối bắt mạch, r*n r* yếu ớt: "Bạch Mai tỷ, muội sắp c.h.ế.t rồi phải không? Nếu không sao toàn thân muội đau nhức thế này, đau đến mức không nói nên lời nữa rồi."

Nữ t.ử tên Bạch Mai thu ngón tay khỏi mạch đập của nàng, vừa sắp xếp lại hòm t.h.u.ố.c vừa nói: "Muội dầm mưa nên nhiễm phong hàn, bây giờ bệnh đang phát tác mạnh, uống t.h.u.ố.c rồi ngủ một giấc là khỏi thôi, đừng sợ."

Lý Đào Hoa lập tức nhăn nhó, kéo dài giọng: "Thuốc á? Muội làm gì có tiền mua thuốc, đắt lắm."

Bạch Mai trấn an: "Chuyện này muội không cần lo, Hứa đại nhân đã phái người đến hiệu t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c rồi."

Trong đầu Lý Đào Hoa hiện lên gương mặt thư sinh trắng trẻo của Hứa Văn Hồ, nàng thều thào hờn dỗi: "Cái tên ngốc đó, muội sống hay c.h.ế.t thì liên quan gì đến chàng ta."

"Được rồi," Bạch Mai nhẹ nhàng đặt tay nàng vào trong chăn, chỉnh lại cẩn thận, giọng nói dịu dàng như nước, "Nhớ kỹ mấy ngày này phải nằm nghỉ ngơi, không được đi lại lung tung, phòng ốc phải thường xuyên thông gió, chớ để lao lực, cũng đừng suy nghĩ vẩn vơ."

Nữ t.ử đứng ngược sáng, một lọn tóc mai khẽ rủ xuống bên tai, trên làn da trắng ngần, ngũ quan đầy đặn phúc hậu toát lên vẻ hiền thục. Bộ y phục dù đã giặt đến bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ tinh tươm, toàn thân như được bao phủ bởi một vầng sáng nhu hòa.

Lý Đào Hoa mềm giọng: "Đa tạ Bạch Mai tỷ. Tỷ nói xem, Thiên Tận Đầu này nếu có thêm vài vị Bồ Tát sống như tỷ thì tốt biết mấy."

Bạch Mai cười: "Tỷ đâu phải Bồ Tát, Bồ Tát ngồi trong chùa hưởng hương khói, còn tỷ là người phàm, ngày ngày vẫn phải lo chuyện cơm áo gạo tiền."

Lý Đào Hoa sực nhớ ra: "Phải rồi Bạch Mai tỷ, tỷ nói xem cái vị Phật Mẫu gì đó có linh thiêng thật không? Nếu linh, muội đi lạy bà ấy ngay bây giờ, cầu xin bà ấy hiển linh cho muội khỏi bệnh ngay trong hôm nay."

Tiện thể nguyền rủa tên khốn Lý Tứ kia c.h.ế.t không được t.ử tế.

Giọng Bạch Mai trầm xuống: "Muội bớt tin mấy chuyện đó đi. Người trần mắt thịt, có bệnh thì phải uống thuốc, t.h.u.ố.c vào bệnh lui. Trên đời này, chỉ có một loại bệnh là t.h.u.ố.c tiên cũng không cứu được."

Lý Đào Hoa tỉnh cả người: "Cái này muội biết —"

"Bệnh nghèo."

"Bệnh ngu muội."

"Ngu muội?" Lý Đào Hoa không khỏi thắc mắc, "Đó mà cũng tính là bệnh sao?"

Bạch Mai chỉ cười, không nói thêm gì nữa, dặn dò nàng vài câu rồi xách hòm t.h.u.ố.c rời đi.

Lý Đào Hoa nằm suy nghĩ một hồi, nghĩ mãi không thông, mí mắt cứ nặng trĩu dần, chẳng bao lâu sau thì chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ nàng gặp lại Lý Tứ. Nàng lớn tiếng chất vấn hắn tại sao lại lừa nàng, hắn không trả lời mà cứ như con chuột chũi cắm đầu chạy trốn. Nàng liều mạng đuổi theo, vươn hai tay ra định tóm lấy hắn, miệng hét lớn: "Đừng chạy! Ngươi đứng lại cho ta!"

"Đứng lại! Đứng lại!"

"Lý cô nương, tỉnh lại đi! Là ta đây mà!"

Giọng nói hoảng hốt của một nam nhân đ.á.n.h thức Lý Đào Hoa khỏi cơn mộng mị. Nàng mở mắt, phát hiện mình đã ngồi dậy từ lúc nào, dưới hai tay truyền đến cảm giác ấm áp mềm mại. Định thần nhìn kỹ, hóa ra Hứa Văn Hồ đang ngồi ngay đầu giường, còn tay nàng thì đang bóp chặt lấy cổ chàng.

Lúc này, tên ngốc ấy ngồi im thin thít không dám động đậy, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ luống cuống.

Lý Đào Hoa vội vàng buông tay, hung dữ quát: "Sao ngài lại ở đây?"

Hứa Văn Hồ đưa bát t.h.u.ố.c suýt bị đổ trong tay về phía trước, giọng nói vẫn còn vương chút sợ hãi: "Thuốc... sắc xong rồi."

Lý Đào Hoa đưa tay ra đón, nhưng chẳng biết do lúc nãy trong mơ đuổi bắt tốn sức quá, hay do lúc bóp cổ Hứa Văn Hồ dùng lực quá mạnh, mà hai cánh tay nàng bủn rủn như sợi bún, cầm không vững suýt làm đổ bát thuốc, may mà Hứa Văn Hồ nhanh tay đỡ lấy.

Hứa Văn Hồ do dự trong chốc lát, khẽ nói một tiếng "đắc tội", rồi cầm lấy thìa, múc một thìa nước t.h.u.ố.c đen đặc, đưa đến bên miệng Lý Đào Hoa.

Lý Đào Hoa nhìn thìa t.h.u.ố.c bốc hơi nghi ngút mùi đắng nghét, lại nhìn khuôn mặt Hứa Văn Hồ, kinh ngạc hỏi: "Ngài định tự tay bón cho ta đấy à?"

Hứa Văn Hồ rũ mắt, không nhìn thẳng vào mặt nàng, chỉ đáp: "Hưng Nhi đang bận việc, không dứt ra được."

Lý Đào Hoa lập tức hiểu ra.

Cái nha môn này tuy đông người nhưng toàn là đàn ông, ngoài thằng nhóc Hưng Nhi còn tiện sai bảo thì chẳng còn ai thích hợp cả. So với việc để một gã đàn ông xa lạ vào phòng đưa thuốc, thì thà để Hứa Văn Hồ tự tay làm còn hơn.

Nghĩ đến đây, đôi lông mày đang nhíu chặt của Lý Đào Hoa giãn ra đôi chút.

Hứa Văn Hồ không nhìn nàng, tự nhiên không thấy được sự thay đổi trên nét mặt ấy, cứ ngỡ nàng đang khó xử, định mở miệng nói "việc gấp tòng quyền, chữa bệnh là quan trọng, không nên câu nệ tiểu tiết", thì thìa t.h.u.ố.c trên tay bỗng nhẹ bẫng. Ngước lên nhìn, t.h.u.ố.c trong thìa đã được nàng ngậm lấy nuốt xuống rồi.

Vị đắng xộc lên khiến ngũ quan Lý Đào Hoa nhăn tít lại một chỗ, nàng rướn cổ nuốt mãi mới trôi, nước mắt chực trào ra vì đắng, hai mắt đỏ hoe thở hổn hển: "Đắng quá, sao trên đời lại có thứ đắng đến thế này cơ chứ."

"Thuốc đắng dã tật, phàm là thứ có ích cho người, đại để mùi vị đều chẳng dễ chịu gì." Hứa Văn Hồ vừa nói, thìa t.h.u.ố.c thứ hai đã được múc lên.

Lý Đào Hoa mất kiên nhẫn ngước mắt lên định uống cho nhanh, nào ngờ ánh mắt vừa chạm tới, lại vô thức trượt dài trên đôi bàn tay của Hứa Văn Hồ. Trong khoảnh khắc, nàng ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Nàng từng thấy qua tay của rất nhiều đàn ông, như tay cha nàng, tay người bện giày rơm, tay kẻ bốc vác, tay gã đầu bếp.

Nhưng chỉ có đôi tay của Hứa Văn Hồ là đẹp nhất mà nàng từng thấy.

Từng khớp xương rõ nét, làn da trắng ngần, lại thon dài tú lệ, đều đặn như những đốt trúc non. Không hề có những vết chai sạn thô kệch, không có những mảng da xước đáng ghét, mười đầu móng tay được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ, không vương chút bụi đất, bề mặt móng trơn bóng, tỏa ra ánh sáng dịu dàng như ngọc.

Lý Đào Hoa cảm thấy đây chẳng giống tay người, mà giống như một tác phẩm ngọc tạc. Nhưng đó quả thực là một đôi tay, đôi tay thanh tao chỉ thuộc về người đọc sách.

"Lý cô nương," Hứa Văn Hồ khẽ nhắc, "Thuốc sắp nguội rồi."

Lý Đào Hoa lúc này mới sực tỉnh mình đang nhìn tay người ta đến ngẩn ngơ, vội vàng hoàn hồn ngậm lấy thìa thuốc. Nuốt xong, để che giấu sự bối rối, nàng vội vã mắng Lý Tứ như để lấp l**m: "Cái tên khốn kiếp rùa rụt đầu đó, thế mà dám lừa bà, trước đó đã nói ngon nói ngọt, sao hắn dám làm thế chứ!"

Hứa Văn Hồ thở dài một tiếng, như thể không thể nhịn được nữa: "Lý cô nương, những lời này vốn không nên để Hứa mỗ là một người ngoài nói ra. Nhưng cổ nhân có câu: 'Sĩ chi đam hề, du khả thuyết dã; nữ chi đam hề, bất khả thuyết dã' (Nam giới lụy tình còn có thể gỡ, nữ giới lụy tình thì không thể gỡ). Chính vì vậy, cô nương càng nên lấy đó làm răn, đừng đi vào vết xe đổ của người trước nữa."

Đầu Lý Đào Hoa ong lên: "Ngài cứ suốt ngày 'chi' với 'hề', rốt cuộc là ngài đang nói cái gì thế, ta chẳng hiểu mô tê gì cả."

Giọng Hứa Văn Hồ trầm xuống vài phần: "Ý tại hạ là, Lý cô nương không nên dễ dàng tin lời nam nhân, càng không nên vì hắn mà hủy hoại thân thể của mình."

Lý Đào Hoa ngẫm nghĩ một chút, chớp mắt: "Ta hiểu rồi, ngài tưởng ta vì bị đàn ông làm tổn thương nên mới chạy ra ngoài dầm mưa hả?"

Vẻ mặt Hứa Văn Hồ đầy chắc chắn: "Chẳng lẽ không phải sao?"

Hưng Nhi đã nói với chàng, nếu một cô nương mạnh mẽ bỗng nhiên chạy ra ngoài dầm mưa, về nhà miệng còn mắng c.h.ử.i kẻ bạc tình, thì chắc chắn là bị tình lang bỏ rơi rồi.

"Phải cái đầu của ngài ấy!"

Lý Đào Hoa giật lấy bát t.h.u.ố.c uống một hơi cạn sạch, vớ lấy cái gối ném thẳng vào người Hứa Văn Hồ, đuổi cả người lẫn bát ra khỏi phòng.

Hứa Văn Hồ đứng ngoài cửa đầy sầu não, gãi đầu lẩm bẩm: "Chẳng lẽ không phải? Vậy thì là vì cái gì?"

Trong phòng, Lý Đào Hoa tức muốn nổ phổi, trùm chăn ngủ tiếp.

Giấc ngủ này thật sâu, khi nàng mở mắt ra thì trời đã tối đen như mực.

Mồ hôi toát ra ướt đầm, nhưng người lại khoan khoái lạ thường, tay chân tràn trề sức lực. Nàng bước xuống giường đi lại vài vòng, co duỗi chân tay: "Không ngờ uống t.h.u.ố.c lại hiệu nghiệm thật."

Lúc này, bụng nàng réo lên ùng ục.

Lý Đào Hoa bèn mở cửa đi ra ngoài, định xuống nhà bếp xem còn gì bỏ bụng không.

Đi ngang qua thư phòng, thấy đèn bên trong vẫn sáng trưng. Trăng sao thưa thớt trên cao, áng chừng cũng đã canh ba rồi.

"Muộn thế này rồi mà tên họ Hứa vẫn chưa ngủ sao." Nàng nhìn bóng người in trên cửa sổ, lầm bầm tự nói.

Giấc ngủ vừa rồi đã cuốn trôi cơn giận, nghĩ đến chuyện ban ngày chàng ta có lòng tốt bón t.h.u.ố.c cho mình, lòng Lý Đào Hoa mềm đi đôi chút, bèn bước lại gần.

Đẩy cửa bước vào, nàng thuận miệng hỏi: "Ngài có đói không, có muốn cùng ăn chút gì..."

Lời chưa dứt, nàng đã khựng lại.

Trong phòng, ánh nến chập chờn, bóng đen nhảy múa. Trên án thư, hồ sơ chất cao như núi, một kẻ mặc đồ đen bịt mặt đang đứng ngay sau lưng Hứa Văn Hồ, tay giơ cao thanh trường đao sáng loáng, lưỡi d.a.o sắc lẹm đang kề sát cổ chàng.

Hứa Văn Hồ ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ mệt mỏi, thấy nàng bước vào liền ôn tồn hỏi:

"Lý cô nương vừa nói gì cơ?"