Chương 116 - Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Mây đen che khuất ánh trăng, trời tối đen như mực, gió rít từng cơn.

Cái lạnh âm u của ngày thu bao trùm lấy hai người. Giữa không gian tĩnh mịch c.h.ế.t chóc ấy, bụng của Lý Đào Hoa bỗng phát ra tiếng kêu "ột ột" rõ to.

Lý Đào Hoa: "..."

Âm thanh vang lên thật đột ngột, cái bụng này đúng là biết cách phá hỏng phong cảnh.

Sắc mặt vốn đang ngưng trọng của Hứa Văn Hồ thoáng giãn ra một chút. Đôi mắt trong trẻo của hắn trầm xuống, dường như trong khoảnh khắc ấy đã quyết định điều gì. Hắn mở lời, giọng ôn tồn nói với Lý Đào Hoa: “Sự việc đã đến nước này rồi. Đào Hoa, chúng ta về ăn cơm trước đi."

Lý Đào Hoa nghi ngờ nhìn hắn: "Chàng không đợi nữa sao?"

Hứa Văn Hồ hỏi ngược lại: "Nàng không đói à?"

Lý Đào Hoa đáp: "Đói."

Hứa Văn Hồ nói: "Đói thì không đợi nữa."

Lý Đào Hoa có chút ngẩn người.

Nếu là nàng, một khi đã hạ quyết tâm chờ cho ra kết quả, lại còn đợi lâu như vậy rồi, thì trừ khi trời mưa dao, bằng không nàng tuyệt đối sẽ không đi. Nếu bỏ về, chẳng phải công sức trước đó đều đổ sông đổ bể sao?

Chỉ vì bụng nàng kêu một tiếng mà Hứa Văn Hồ chịu bỏ về ư? Đơn giản vậy sao?

Trong lòng Lý Đào Hoa bỗng nhiên nhẹ nhõm hẳn đi, bao nhiêu bực dọc tan biến sạch sẽ. Ánh trăng bị mây đen che khuất dường như cũng trở nên trong trẻo hơn. Nàng hừ một tiếng với Hứa Văn Hồ: “Coi như chàng còn chút lương tâm."

Hứa Văn Hồ nhận ra tâm trạng nàng đã tốt lên, thần sắc cũng thả lỏng hơn nhiều, khẽ cười nói: “Vậy chúng ta mau đi thôi. Lúc này cũng chưa tính là quá muộn, trong chùa chắc vẫn còn cơm chay thừa."

"Ăn mấy món canh suông nước nhạt ấy thì có gì thú vị? Ta đã mua rất nhiều đồ ngon, về hâm nóng lại là vừa khéo, chỉ đợi chàng về cùng ăn thôi... À đúng rồi, ban nãy ta đ.á.n.h chàng có đau không?"

Lý Đào Hoa vừa quan sát người Hứa Văn Hồ, vừa bắt đầu lục lại trí nhớ xem vết thương của hắn nằm ở chỗ nào. Đến lúc này nàng mới thấy hối hận, dù sao đi nữa cũng không nên động thủ với người đang bị thương.

Giọng Hứa Văn Hồ vẫn chậm rãi, ôn hòa, toát lên sự điềm tĩnh vững vàng: “Không đau đâu, Đào Hoa yên tâm. Vết thương lành cả rồi, không ngại gì đâu."

Lý Đào Hoa lườm yêu hắn một cái, ánh mắt vẫn dán chặt lên người hắn: “Chàng tưởng là va quẹt nhẹ, nói khỏi là khỏi ngay được sao? Lúc trước đại phu đã dặn rồi, không tĩnh dưỡng đủ nửa năm thì không lành hẳn được đâu."

Nhớ lại bộ dạng m.á.u me đầm đìa của Hứa Văn Hồ trước kia, tim Lý Đào Hoa thắt lại, vừa giận lại vừa thương, không nhịn được mà cằn nhằn: “Biết sớm sẽ xui xẻo thế này, thì lúc ra khỏi Thiên Tận Đầu ta đã đi đến nơi xa hơn rồi. Ai cũng bảo dưới chân Thiên t.ử là chốn phồn hoa, ta thấy cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu. Mới đến đã mất nửa cái mạng, suýt nữa thì đi tìm Diêm Vương uống rượu. Khó khăn lắm mới gặp được một ông quan lớn, cứ tưởng bóng cả dễ hóng mát, ai dè lại là một cái bẫy. Còn là Tướng gia nữa chứ, tưởng nhân vật ghê gớm lắm, hóa ra lấy oán báo ơn chẳng chớp mắt. Cứ đà này, liệu sau này chàng còn đường sống không?"

Nói đến đây, Lý Đào Hoa không hiểu sao bước chân khựng lại, quả quyết nói: “Không được! Không thể cứ thế mà bỏ qua được."

Hứa Văn Hồ chưa hiểu vì sao nàng nói vậy, khẽ gọi: "Đào Hoa?"

Lý Đào Hoa quay đầu nhìn hắn, trong mắt rực lửa căm phẫn: “Chàng vất vả lặn lội đến Kinh thành là để điều tra án, cứu giúp bá tánh vô tội, chứ không phải để mơ hồ làm con dê thế tội cho người ta. Dù thế nào đi nữa, chuyện này cũng phải có một lời giải thích thỏa đáng."

Dưới ánh trăng lành lạnh, ánh mắt Hứa Văn Hồ nhìn nàng vô cùng dịu dàng, không hề có chút oán hận hay bi phẫn nào, chỉ thoáng chút bất lực: “Nhưng Đào Hoa à, nàng cũng thấy rồi đó. Ta đã đợi cả một buổi tối mà không gặp được Tống Tướng."

Lý Đào Hoa mím môi suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu lên: “Vậy thì không đợi ông ta nữa, chúng ta đổi người khác mà hỏi."

Hứa Văn Hồ ngạc nhiên: "Hỏi ai?"

Lý Đào Hoa không đáp, kéo tay hắn chạy đi.

...

Tết Trung Thu sắp đến, người đi trên phố đông như mắc cửi, đèn hoa rực rỡ, cảnh đẹp không sao tả xiết.

Dựa vào việc hỏi thăm dọc đường, mất khoảng một canh giờ, hai người cuối cùng cũng tìm được nơi ở của Trương Bỉnh Nhân tại Kinh thành.

Vừa bước chân vào ngõ, Lý Đào Hoa đã giật mình vì sự tĩnh lặng nơi đây, buột miệng nói: “Bên ngoài náo nhiệt như thế, sao trong này lại im ắng quá vậy? Đến tiếng ch.ó sủa cũng không có. Quan lớn mà lại ở cái nơi quỷ quái này sao?"

Hứa Văn Hồ đi trước Lý Đào Hoa, quan sát hai bên rồi nói: “Trương Bỉnh Nhân trước đây làm Thứ cát sĩ ở Hàn Lâm Viện nhiều năm, bổng lộc ít ỏi, sống ở chỗ này cũng không có gì lạ. Chỉ là..."

Hứa Văn Hồ nghe tiếng quạ kêu bên tai, ngẩng đầu nhìn bóng trăng loang lổ: "Đúng là quá yên tĩnh."

Dù là nửa đêm canh ba cũng không nên tĩnh mịch đến mức này, cứ như thể đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước vậy.

Lý Đào Hoa xoa xoa da gà mới nổi trên cánh tay, nói: "Mặc kệ, cứ vào xem sao đã. Tuy từng gặp ông ta ở Khai Phong, nhưng chưa chắc ông ta đã về Kinh. Ngộ nhỡ không có nhà, cùng lắm hai chúng ta đi công cốc một chuyến."

Đúng lúc này, trong màn đêm tĩnh mịch bỗng vang lên tiếng hét t.h.ả.m thiết của một nam nhân. Âm thanh thê lương tột độ, rót vào tai như d.a.o sắc cứa vào thịt.

Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ nhìn nhau, lập tức sải bước lao về phía tiếng hét.

Ánh trăng rọi xuống con ngõ nhỏ, trắng xóa một màu như rải đầy giấy tiền vàng mã. Lý Đào Hoa chạy đến thở hồng hộc, ngẩng đầu thấy trên biển hiệu phủ đệ có hai chữ, liền hỏi: “Trên đó viết gì vậy?"

"Trương Trạch."

Hứa Văn Hồ vừa dứt lời, lại thêm một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên bên tai hai người.

Lý Đào Hoa linh cảm có chuyện chẳng lành, không dám chần chừ thêm nữa, lao lên đạp tung hai cánh cửa.

Kèm theo tiếng "két ——" rợn người, mùi m.á.u tanh nồng nặc theo gió ập vào mặt hai người. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, sân viện hiện ra cảnh tượng kinh hoàng: xác c.h.ế.t nằm ngổn ngang dọc ngang, m.á.u chảy thành sông, từ cửa đi vào thậm chí không còn chỗ đặt chân.

"Cái này..."

Lý Đào Hoa sợ mình hét lên, mới thốt ra một chữ vội bịt chặt miệng lại. Mãi đến khi chấp nhận cảnh tượng trước mắt là thật, nàng mới buông tay, giọng run run: “Chuyện này rốt cuộc là sao?"

Nhìn trang phục của các thi thể, có vẻ đều là hộ viện của ngôi nhà này. C.h.ế.t nhiều người thế này, chẳng lẽ có kẻ cường công?

Đáp lại câu hỏi của nàng là tiếng kêu t.h.ả.m thiết lại vang lên lần nữa.

Hai người ngước mắt nhìn về phía nội viện, nơi phát ra tiếng động.

Đáy mắt Hứa Văn Hồ hiện lên vẻ ngưng trọng, hắn giữ chặt Lý Đào Hoa đang định lao lên, giọng bình tĩnh nói: “Đào Hoa, nàng đi báo quan đi. Ta ở đây canh chừng. Nàng yên tâm, nàng chưa mang người tới, ta tuyệt đối sẽ không đi vào."

Lý Đào Hoa lườm hắn một cái, giọng bất cần: “Thôi đi, muốn lừa ta đi chỗ khác thì dùng chiêu nào cao tay hơn chút, ta còn lạ gì chàng nữa."

Hứa Văn Hồ đang định biện bạch thì Lý Đào Hoa đã gạt tay hắn ra, sải bước đi thẳng vào nội viện.

Hứa Văn Hồ nóng ruột như lửa đốt, muốn gọi lại nhưng không dám lên tiếng, đành phải rón rén đi theo.

Đến khi chỉ còn cách nội viện một bức tường, tiếng kêu t.h.ả.m thiết đã chuyển từ thê lương sang yếu ớt. Lý Đào Hoa giở ngón nghề cũ, men theo tường tìm lỗ chó. Tìm được rồi nàng cũng không chui tọt vào ngay, mà cùng Hứa Văn Hồ nấp kỹ bên ngoài, ghé mắt nhìn qua lỗ hổng.

Chỉ thấy đuốc sáng như rừng, lửa bốc ngút trời. Trong sân sáng như ban ngày, đứng đầy những bóng người như quỷ ma.

Ở chính giữa, Trương Bỉnh Nhân bị l*t tr*n thân trên, trói chặt vào cọc gỗ. Trước mặt ông ta, chiếc roi sắt vung lên, những chiếc gai ngược sắc nhọn lóe lên ánh hàn quang, quất xuống người, móc theo từng mảng thịt lớn, m.á.u me đầm đìa, thịt nát xương tan.

"Dương Thiện! Tên hoạn quan c.h.ế.t tiệt! Ngươi tưởng làm thế này thì ta sẽ sợ sao? Có giỏi thì g.i.ế.c ta ngay bây giờ đi!"

Trương Bỉnh Nhân gào lên khản đặc, m.á.u tươi phun ra từ miệng.

Tiếng roi xé gió vang lên đanh gọn, kéo theo âm thanh thịt da bị xé rách cũng dứt khoát không kém. Chỉ trong chớp mắt, xương trắng đã lộ ra ngoài.

"Đồ hoạn quan! Dương Thiện!"

"Dương Thiện!"

Tiếng c.h.ử.i rủa của Trương Bỉnh Nhân không dứt bên tai, hướng thẳng về phía chiếc ghế giao kỷ đặt trong vùng bóng tối lớn.

Trên ghế, một nam t.ử mặc huyền bào ống tay rộng, hoa văn vảy rồng thêu kim tuyến nơi cửa tay áo sống động như thật dưới ánh lửa. Bàn tay thò ra khỏi ống tay áo trắng bệch, gầy guộc, những ngón tay thon dài đang v**t v* một con rắn nhỏ đen tuyền. Khi đầu ngón tay lướt qua lớp vảy, lưỡi rắn đỏ tươi thè ra, nhẹ nhàng l.i.ế.m láp đầu ngón tay hắn.

Vừa nhìn thấy con rắn kia, Lý Đào Hoa dựng hết cả lông tọc gáy, theo bản năng nắm chặt lấy tay Hứa Văn Hồ.

Da thịt chạm nhau, lòng bàn tay vốn hơi lạnh của Hứa Văn Hồ dần nóng lên, lấm tấm mồ hôi. Ngón tay hắn từ cứng đờ chuyển sang run nhẹ, cho đến khi nắm ngược lại tay nàng, lực đạo nhẹ nhàng, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sức mạnh: “Đào Hoa, đừng sợ."

Lại một tiếng roi quất xuống.

"Nói! Tại sao lại phản bội Cửu Thiên Tuế!" Kẻ cầm roi gào lên.

Dưới ánh đuốc, thân trên của Trương Bỉnh Nhân như vừa được tắm trong bể máu, xương sườn gần như lộ ra toàn bộ. Ông ta th* d*c, cười lạnh, nhổ ra một ngụm máu, đáy mắt ngập tràn vẻ khinh bỉ: “Ta phi! Thiên tuế cái gì chứ, chỉ là một con ch.ó hoạn quan thôi! Không có Bệ hạ, hắn - Dương Thiện - tính là cái thá gì!"

Kẻ cầm roi giận dữ, vung tay định giáng thêm một đòn.

Bàn tay đang đùa nghịch với rắn bỗng giơ lên.

Chiếc roi khựng lại giữa không trung. Bàn tay kia từ từ hạ xuống, con rắn nhỏ quấn trên cổ tay thè lưỡi trườn xuống nền đất nồng nặc mùi m.á.u tanh.

Dương Thiện đứng dậy, bước về phía Trương Bỉnh Nhân.

Vì khoảng cách khá xa, Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ không nhìn rõ dung mạo của tên gian thần quyền khuynh triều dã này. Trong ánh lửa chập chờn, chỉ thấy một khuôn mặt trắng bệch đến mức xanh xao, và chiếc cằm nhọn hoắt, đơn bạc đầy vẻ âm khí. Bộ y phục rộng thùng thình bao lấy người hắn, đai ngọc thắt chặt vòng eo nhỏ đến mức khó tin. Khi hắn di chuyển, bước chân nhẹ tựa tơ liễu.

—— Giống hệt một con rắn.

Đó là suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Lý Đào Hoa.

Trước cọc gỗ, nam t.ử giống rắn ấy dừng bước, lẳng lặng nhìn Trương Bỉnh Nhân.

Đột nhiên, hắn mở miệng, giọng nói khàn đục khó nghe vô cùng, giống như cổ họng từng bị than hồng nung qua, mỗi chữ thốt ra như có d.a.o cứa vào thanh quản.

Dương Thiện nói: "Lũ văn nhân các ngươi, đúng là giống ch.ó nuôi mãi không thân."

Trương Bỉnh Nhân trừng mắt nhìn hắn: "Nói thật cho ngươi biết, ngay từ đầu tiếp cận ngươi, ta là để lật đổ ngươi! Để lấy được lòng tin của ngươi, ta đã hại c.h.ế.t bao nhiêu mạng người vô tội? Vừa khéo hôm nay ngươi g.i.ế.c ta, ta xuống suối vàng tạ tội với họ, để họ lên đòi mạng ngươi!"

Dưới ánh lửa, đôi mắt đen láy của Dương Thiện sâu thẳm như vực thẳm, lạnh lẽo, không chút gợn sóng. Hắn nhìn thuộc hạ cũ đang sẵn sàng hy sinh vì nghĩa lớn trước mặt, giọng điệu không chút tiếc nuối: “Theo ta bao năm nay, thủ đoạn của ta ngươi biết rõ mà, chẳng lẽ không sợ sao?"

"Sợ?" Trương Bỉnh Nhân cười khẩy: “Đại trượng phu sinh ra giữa trời đất, lẽ đương nhiên phải đem thân bảy thước báo đền nợ nước, chín lần c.h.ế.t vẫn chưa hối, nói gì đến chữ sợ?"

Ông ta liếc nhìn Dương Thiện, giọng mỉa mai: "Nhưng cũng phải thôi, những điều này đâu phải thứ mà một kẻ hoạn quan như ngươi có thể lĩnh ngộ được."

Dương Thiện chỉ lặng lẽ nhìn ông ta, không hề tranh biện.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối vang lên tiếng khóc của nữ tử.

Lý Đào Hoa nhìn về phía tiếng khóc, thấy một thiếu nữ bị áp giải tới, khóc như mưa, toàn thân run rẩy.

Thiếu nữ nhìn thấy Trương Bỉnh Nhân, điên cuồng lao tới, miệng gào khóc: "Cha!"

Trương Bỉnh Nhân trợn tròn mắt, sau khi hoàn hồn thì mặt cắt không còn giọt máu, giọng run rẩy: “Anh nhi? Sao con lại ở đây? Không phải cha đã đưa con và nương con đi rồi sao?"

Thiếu nữ khóc nấc lên: "Con và nương đi được nửa đường thì bị chặn lại, bị đám người này cưỡng ép đưa về Kinh thành. Trên đường đi nương định dẫn con trốn, bị bọn họ phát hiện đ.á.n.h cho một trận, giờ nương chỉ còn thoi thóp thôi."

Trương Bỉnh Nhân chịu nhục hình bao lâu không hề rơi lệ, giờ phút này nước mắt như mưa, quay sang Dương Thiện khóc lóc van xin: “Dương... không, đại nhân! Đại nhân tôi sai rồi! Vừa rồi tôi không nên c.h.ử.i ngài. Tôi cầu xin ngài, xin ngài tha cho vợ con tôi, ngài bảo gì tôi cũng nghe, sau này tôi không dám sinh sự nữa, xin ngài, lạy ngài..."

Khóe miệng Dương Thiện nhếch lên, trên khuôn mặt xanh xao cuối cùng cũng hiện lên chút khoái trá. Hắn lắng nghe tiếng cầu xin của Trương Bỉnh Nhân như thưởng thức nhã nhạc, bước chân thong thả đi đến trước mặt con gái Trương Bỉnh Nhân, hỏi: “Đã từng làm cá chưa?"

Trương Anh co rúm sau chân cha, mặt đầy hoảng sợ, lắc đầu lia lịa.

Dương Thiện nói: "G.i.ế.c cá đơn giản lắm. Phần lớn người ta thích đập cho cá ngất đi trước, rồi mới mổ bụng."

Hắn cười: "Nhưng ta không thích thế."

"Ta thích dùng tay giữ chặt thân cá, cạo sạch vảy trước, rồi men theo sống lưng, lạng từng miếng thịt cá xuống. Lúc ấy con cá sẽ giãy giụa rất dữ dội, nhưng m.á.u chảy càng nhiều, sức nó cũng yếu dần đi. Đến khi lạng miếng thịt cuối cùng xuống, nó đã hoàn toàn không còn sức giãy nữa. Lúc đó, bộ xương cá trắng hếu bao lấy lục phủ ngũ tạng, dưới lòng bàn tay cảm nhận được nó co giật nhè nhẹ, thú vị vô cùng."

Hắn nhắm mắt lại, vẻ mặt đầy tận hưởng.

Trương Anh ôm chặt lấy chân cha, khóc nấc: "Cha ơi, con sợ..."

Trương Bỉnh Nhân mặt đầy m.á.u và nước mắt, vẫn không ngừng van xin Dương Thiện.

Dương Thiện mở mắt, hờ hững liếc nhìn Trương Anh một cái.

Tùy tùng hai bên hiểu ý, lập tức lôi xềnh xệch Trương Anh ra khỏi chân cha, đẩy đến trước mặt Dương Thiện.

Dương Thiện vươn tay, chạm lên má Trương Anh.

Trương Bỉnh Nhân thấy vậy lòng đau như cắt, không còn vẻ yếu hèn nữa mà c.h.ử.i ầm lên: "Cẩu hoạn quan láo xược! Có giỏi thì băm vằm ta ra, nếu dám động đến con gái ta, ta c.h.ế.t thành ma cũng không tha cho ngươi!"

Dương Thiện nói với Trương Anh: "Hôm nay, ta dạy ngươi cách g.i.ế.c cá."

Hắn bất ngờ kéo mạnh Trương Anh vào lòng, tiện tay cầm lấy cây cung tùy tùng dâng lên, mượn tay Trương Anh giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào Trương Bỉnh Nhân.

"Đừng mà!"

Ngay khoảnh khắc Trương Anh thét lên, mũi tên rời dây lao vút đi, cắm phập vào đùi Trương Bỉnh Nhân.

Trương Bỉnh Nhân đau đến ngất đi, chỉ có đôi môi mấp máy c.h.ử.i rủa: "Hoạn quan c.h.ế.t không được t.ử tế... thả con gái ta ra..."

Trương Anh không vùng vẫy nổi, khổ sở van nài: "Cầu xin Thiên tuế đại nhân tha cho cha tôi... Nếu... nếu ngài nhất định phải lấy mạng ông ấy, xin ngài cho ông ấy ra đi thanh thản, ít nhất... đừng mượn tay tôi g.i.ế.c cha mình."

Lời chưa dứt, Dương Thiện đã lại giương cung, trong chớp mắt mũi tên thứ hai b.ắ.n ra, trúng ngay mắt phải Trương Bỉnh Nhân.

Máu tuôn xối xả.

"Tôi cầu xin ngài, tha cho cha con tôi!" Trương Anh gào khóc.

Động tác của Dương Thiện vẫn nhẹ nhàng ung dung, mạn bất kinh tâm lắp mũi tên thứ ba, rồi thứ tư...

Mãi đến mũi thứ mười mấy, trên người Trương Bỉnh Nhân cắm đầy tên, chỉ có vùng tim là sạch sẽ, lồng n.g.ự.c vẫn phập phồng yếu ớt.

Chưa c.h.ế.t, nhưng đã sống không bằng c.h.ế.t.

Dương Thiện thong dong rút thêm một mũi tên, dùng bàn tay đã cứng đờ của Trương Anh kéo căng dây cung, nhắm thẳng vào mắt trái của Trương Bỉnh Nhân.

Ngay khoảnh khắc tên bay đi, Trương Anh đột nhiên hét lên một tiếng, tay cầm cung ghì mạnh xuống, thoát khỏi sự khống chế của Dương Thiện. Mũi tên b.ắ.n ra cũng vì thế mà lệch xuống thấp vài phần.

Một tiếng "phập" trầm đục vang lên, mũi tên cắm thẳng vào trái tim đang đập của Trương Bỉnh Nhân.

Đồng thời, từ miệng Trương Anh ộc ra một ngụm m.á.u lớn, m.á.u chảy ròng ròng, nhỏ xuống ống tay áo của Dương Thiện.

Dương Thiện buông tay, thân thể nàng mềm oặt ngã xuống đất, co giật vài cái rồi bất động, chỉ có đôi mắt vẫn trừng lớn tròn vo.

Tùy tùng kiểm tra xong, bẩm báo: "Bẩm đại nhân, là c.ắ.n lưỡi tự sát."

Dương Thiện giũ tay áo, thuận tay ném cây cung dính m.á.u đi, liếc nhìn t.h.i t.h.ể Trương Bỉnh Nhân rồi nói: “Ngày mai truyền tin ra ngoài, Tri phủ Đam Châu Trương Bỉnh Nhân do đường xa mệt nhọc, tái phát bệnh cũ, bạo bệnh qua đời vào đêm mười bốn tháng tám."

...