Chương 7 - Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

22.

Nhớ tới bức thư kia, ta thành thật nói với hắn:

“Nhưng... chuyện này thật sự không phải do thần thiếp sắp đặt.”

Trong thư còn viết, tối nay sẽ có một thích khách giả vờ ám sát ta.

Bảo ta chuẩn bị giáp hộ thân, rồi kiếm thêm chút m á u gà.

Đến lúc đó sẽ biết được rốt cuộc hoàng thượng có thật lòng để ý tới ta hay không.

Nào ngờ tên thích khách ấy lại lừa ta.

Vừa xuất hiện đã lao thẳng về phía hoàng thượng.

Khoảnh khắc ấy thật sự khiến ta sợ đến ch ế t khiếp.

Suýt nữa tưởng thích khách là thật!

May mà cuối cùng chẳng xảy ra chuyện gì.

Ta đưa thư cho Tống Thanh.

Hắn chỉ liếc qua một lượt, sắc mặt lập tức trầm xuống, sải bước đi ra ngoài.

Ta nào dám đứng yên.

Vội vàng đuổi theo.

Bên ngoài điện, cung nữ thái giám chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.

Chỉ còn tên thích khách kia đang cắm đầu chạy như bay.

Ta ngơ ngác.

Không phải thích khách đã chạy từ nãy rồi sao?

Sao giờ vẫn còn ở đây?

Xuân Hạnh đâu rồi?!

Tống Thanh cũng tăng tốc đuổi theo.

Chỉ vài cái nhún người đã bắt kịp đối phương.

Sau đó ta nghe hắn lớn tiếng gọi:

“Mẫu hậu!”

Ta ch ế t lặng.

Tên “thích khách” kia dừng bước, chậm rãi quay người lại.

Rồi tháo khăn trùm đầu xuống, cười gượng:

“Không hổ là con trai của ai gia, nhanh như vậy đã nhận ra mẫu hậu rồi.”

Đồng tử ta chấn động.

Tống Thanh bất lực quay mặt đi.

“Mẫu hậu lại đang bày trò gì thế?”

“Ha ha.”

Thái hậu cười khan.

“Ai gia thấy hai đứa cứ dây dưa mãi, nên muốn giúp một tay thôi.”

Ta cảm thấy trời đất quay cuồng, suýt đứng không vững.

Tống Thanh vẫn tiếp tục:

“Nếu để nhi thần thấy mẫu hậu múa đao múa kiếm nữa, đừng trách nhi thần tịch thu luôn bộ giáp của người!”

“Sói mắt trắng!”

Thái hậu chống nạnh.

“Biết thế năm xưa ai gia đã đốt sạch đống thoại bản của con!”

Lượng thông tin quá lớn.

Ta hoàn toàn hóa đá.

“Mẫu hậu...”

“Được rồi được rồi, đừng nhắc chuyện đó nữa.”

Thái hậu phất tay.

“Con xem, Cẩn Du rõ ràng trong lòng có con.”

“Cứ âm thầm vui vẻ đi.”

“Ai gia còn có việc, đi trước đây!”

“Mẫu hậu...”

“Sao nào? Chẳng lẽ con còn muốn trách ai gia?”

“Không phải...”

Tống Thanh đưa ngón tay cái lên.

“Làm... làm rất tốt.”

“...”

Cằm ta rơi thẳng xuống đất.

Ta bảo mà!

Ngoài Thái hậu ra còn ai có thể biết rõ tiến triển tình cảm giữa ta và hoàng thượng đến thế?

Khoan đã...

Vậy chẳng phải Phượng Minh cung có nội gián?!

Đang suy nghĩ, ta bỗng bắt gặp Diệp ma ma đứng nấp phía xa, tay che miệng cười.

Ta vừa nhìn sang.

Bà ấy lập tức chột dạ quay đầu đi.

Hay lắm!

Nội gián đang đứng đây thưởng thức thành quả đấy sao?!

“Được rồi được rồi.”

Thái hậu đi ngang qua, tiện vỗ vai ta.

“Cẩn Du, ai gia rất xem trọng con.”

“Mau mau để ai gia ba năm bế hai đứa!”

Ta tràn đầy tự tin đáp:

“Thái hậu nương nương cứ yên tâm!”

23.

Cuối cùng màn náo loạn ấy cũng kết thúc.

Ta ngoan ngoãn nằm trong lòng Tống Thanh, nghe hắn chậm rãi kể chuyện Thái hậu.

Thật lòng mà nói, ta cũng không ngờ một quý phụ nhân cao cao tại thượng như vậy lại nghĩ ra được kế sách này.

Không những nghĩ ra.

Mà còn tự mình thực hiện.

Thật quá đáng yêu.

Tống Thanh nói, Thái hậu từ nhỏ đã đam mê võ nghệ.

Ngày nào cũng mang thương tích trên người.

Không bầm chỗ này thì trầy chỗ kia.

Sở dĩ thái hậu yêu quý ta đến vậy, phần lớn cũng nhờ phụ thân ta.

Phụ thân ta võ nghệ hơn người, tuổi trẻ tài cao.

Tiên hoàng cũng vô cùng trọng dụng.

Nếu năm đó không có cả đám người ngăn cản...

Bây giờ Thái hậu đã là đồ đệ của phụ thân ta.

Ta tò mò hỏi:

“Vậy Thái hậu nói hoàng thượng thích xem thoại bản, rốt cuộc người thích đọc loại nào?”

Tống Thanh khẽ ho một tiếng.

“Trẫm hơi mệt.”

Ta vẫn không chịu buông tha.

“Hoàng thượng từ nhỏ đã thích xem thoại bản sao?”

“A Du...”

Nhìn vẻ mặt lúng túng, muốn nói lại thôi của hắn.

Trong lòng ta bỗng sáng tỏ.

Khóe môi khẽ cong.

“《Bá Đạo Hoàng thượng Yêu Ta》?”

“Là nàng?!”

Tống Thanh kinh ngạc trợn mắt.

Ồ~

Thì ra trang thoại bản mà Xuân Hạnh nhặt được hôm trước là do hoàng thượng đánh rơi.

Đang định mở miệng chế nhạo Tống Thanh vài câu.

Nào ngờ vừa phát ra được một chữ.

Tống Thanh đã như mãnh hổ lao tới, trực tiếp chặn môi ta lại.

Đêm dài đằng đẵng.

Ánh trăng treo cao.

Gió thu len qua ô cửa hoa hình thoi, khiến ánh nến trong phòng lay động.

Một lúc lâu sau.

Tống Thanh bỗng nghiêm túc hỏi:

“A Du.”

“Nếu sau này trẫm mắc bệnh, nàng vẫn sẽ yêu trẫm chứ?”

“Vẫn sẽ ở bên cạnh trẫm sao?”

Ta lập tức căng thẳng.

Lúc này hỏi như vậy...

Chẳng lẽ...

“Hoàng thượng...”

“Ngàười có bệnh kín gì sao?”

“...”

“Hoàng thượng cứ yên tâm.”

“Thần thiếp đối với người tình sâu nghĩa nặng, tuyệt đối sẽ không ghét bỏ người.”

24.

Sáng hôm sau.

Tống Thanh vén chăn bật dậy.

Hùng hục chạy tới góc phòng.

Lục lọi một hồi rồi moi ra một quyển thoại bản.

Sau đó vang lên một tiếng “roẹt” thật lớn.

Hắn bắt đầu xé sách.

Xé xong lại hùng hục chạy trở về.

Chui tọt vào chăn.

Ta nhìn xong chẳng hiểu gì.

Vội vàng hỏi:

“Hoàng thượng làm gì vậy?”

Hắn như vừa bị đả kích nặng nề.

Im lặng hồi lâu mới gào lên:

“Thoại bản quả nhiên hại người!”

“Trẫm phải đốt sạch!”

Ta ân cần an ủi:

“Chính sự bận rộn, lúc rảnh người đọc vài quyển giải trí cũng không sao mà.”

“Giải trí cái gì!”

Tống Thanh tức giận.

“Rõ ràng là lừa người!”

“Ý người là sao?”

Hắn nghiến răng:

“Trong thoại bản, hoàng đế kia một đêm bảy lần!”

“Mỗi lần dài cả canh giờ!”

“Còn nói...”

Hắn nghẹn một chút.

“Còn nói thứ đó dài đến mức vòng ra sau lưng được!”

“Thế mà trẫm... lại tin!”

“Hahhahaha”

Ta không nhịn cười.

“Ha ha ha ha ha ha!”

Tống Thanh vậy mà thật sự tin thoại bản!

Ha ha ha ha ha ha ha ha!

Còn vì thế mà âm thầm tự ti!

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!

Tống Thanh vẫn đang lẩm bẩm không ngừng:

“Trâu bò cũng không cày kiểu đó.”

“Ruộng đất chẳng phải sẽ hỏng mất sao?”

“Trẫm rất bình thường đúng không?!”

Ta vội vàng gật đầu.

Tên ngốc này.

Tống Thanh kéo kéo tay áo ta, vẻ mặt nghiêm túc.

“A Du...”

“Lại đây với trẫm một chút...”

25.

Sau khi biết từ chỗ Thái hậu, khối ngọc này có thể bảo hộ bình an cho hoàng thượng, ta vẫn quyết định trả lại cho Tống Thanh.

Dù sao hiện giờ ngày nào chúng ta cũng ở bên nhau.

Có hắn ở cạnh, ta cũng chẳng nhìn thấy đám q u ỷ kia nữa.

Tống Thanh không chịu nhận.

Lại nhét trả vào tay ta.

Ta mím môi, hỏi:

“Hoàng thượng không sợ thần thiếp mang ngọc bỏ trốn sao?”

“Nếu A Du muốn rời đi, trẫm sẽ không cản.”

“Trẫm cũng tin vào chân tình của A Du.”

“Thần thiếp cũng tin vào chân tâm của hoàng thượng.”

Ta rạng rỡ cười.

Tống Thanh đưa tay kéo ta vào lòng.

“Nhưng hoàng thượng, thần thiếp đã đọc rất nhiều sách.”

“Đã học được nấu ăn.”

“Thêu thùa cũng ngày càng khá.”

“Đàn tuy vẫn dở, nhưng ít nhiều cũng biết đôi chút.”

“Chỉ sợ...”

“Thần thiếp vẫn chưa vượt qua được.”

Nói đến đây, ta hùng hồn tuyên bố:

“Cho nên mục tiêu tiếp theo của thần thiếp là học cách không còn sợ ma nữa!”

Tống Thanh bật cười.

“Được.”

Thế là ngay chiều hôm đó, Tống Thanh sai người đem tới cho ta cả một chồng tranh vẽ yêu ma q u ỷ quái.

Bảo ta từng bước làm quen.

Ta kiên trì xem suốt năm ngày.

Nhìn nhiều đến mức dần tê liệt cảm xúc.

Thậm chí còn bắt đầu tổng kết được những đặc điểm đáng sợ của q u ỷ.

Thế là ta hùng tâm tráng chí trả ngọc lại cho Tống Thanh.

Quyết định thử thực chiến một phen.

Ai ngờ ngay đêm đó đã bị dọa đến hồn bay phách lạc.

Trong đêm, ta sống ch ế t bám ch ặ t cánh tay Tống Thanh.

“Thần thiếp nghĩ... vẫn nên học thêm một thời gian.”

Tống Thanh khẽ xoa lưng ta, dịu dàng an ủi:

“A Du đừng sợ.”

“Có trẫm ở đây.”

Đúng vậy.

Có hoàng thượng ở đây.

Có chỗ dựa của ta ở đây.

Hắn vẫn luôn đứng đó.

Vững vàng như núi.

Vậy thì...

Ta còn phải sợ điều gì nữa?

Ánh trăng len qua cửa sổ, phủ lên mặt Tống Thanh một tầng sáng dịu dàng.

Đôi mắt ấy trong trẻo và ấm áp đến lạ.

Giữa lúc ta còn đang thất thần suy nghĩ, có nụ hôn đã nhẹ nhàng đáp xuống.