Chương 5 - Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

14.

Ta tìm một gốc cây rồi ngồi xuống, định bụng tạm bợ qua đêm.

Nhưng ở nơi xa lạ, chẳng giường chẳng chăn, muốn ngủ cũng không sao ngủ nổi.

Cái đầu thông minh tuyệt đỉnh của ta nhanh chóng nhảy số, rồi nảy sinh một ý nghĩ vô cùng táo bạo.

Hay là...

Đi hỏi ma đường về?

Nếu lễ phép một chút, chắc chúng sẽ không đánh ta đâu nhỉ?

Dù sao cung có cung quy, gia có gia pháp, địa phủ hẳn cũng có quy củ riêng.

Ta đi ê n cuồng làm công tác tư tưởng, sau đó tháo miếng ngọc xuống, cẩn thận đặt bên cạnh.

Phương Cẩn Du!

Lát nữa dù nhìn thấy con m a nào cũng tuyệt đối không được hét lên!

Ta đếm từng nhịp.

Đến đúng lúc ấy, vô số bóng dáng quả nhiên lần lượt hiện ra.

Ma ở nơi hoang sơn dã lĩnh này thật nhiều.

Có con tay trong tay dạo phố, có con bày quầy buôn bán, có đám còn tụ tập chạy đêm.

Tóm lại, ai chơi việc nấy, vô cùng náo nhiệt.

Cuộc sống của m a đúng là muôn màu muôn vẻ.

Nhưng...

Vì sao đứa nào cũng đáng sợ thế chứ?!

Ta nín thở, lén lút dời mắt sang nơi khác.

Nào ngờ vừa quay đầu, phía sau đã có ba hồn ma đang cúi đầu tụm lại một chỗ, không biết bàn bạc điều gì.

Ơ?

Ba vị này đều búi tóc hai bên, váy áo chỉnh tề, trông chẳng khác người thường là bao.

Loại này ta thưởng thức được.

Nhìn bọn họ, nỗi sợ trong lòng cũng vơi đi không ít.

Đang định hỏi đường thì một người trong số đó phát hiện ra ta.

“Hello bạn hiền, đánh mạt chược không? Thiếu một người đây!”

Ta ngẩn người.

“Hả?”

Con ma mặc váy vàng bĩu môi.

“Bọn ta là người xuyên không tới, cô ấy nghe không hiểu đâu!”

Xuyên không?

Con ma mặc váy xanh giải thích:

“Cũng tương tự như bài lá Diệp Tử của các ngươi ấy.”

Hai mắt ta lập tức sáng rực.

“Diệp Tử bài? Được được được!”

...

Lúc Tống Thanh tìm thấy ta, mặt mũi như xoắn hết vào nhau.

Từ xa hắn đã lớn tiếng gọi.

Ta giật mình, suýt nữa bật dậy bay thẳng lên trời.

Từ biệt ba vị bằng hữu xong, ta đeo ngọc trở lại cổ rồi chạy về phía hắn.

Trên đường trở về doanh trướng, Tống Thanh nắm tay ta, bỗng nhiên hỏi:

“Vừa rồi nàng đang...?”

Nhớ tới cảnh tượng kinh thiên động địa kia, ta vội vàng giải thích:

“Luyện công.”

15.

Ta giấu bó hoa trong ng ự c áo, trở về liền đem tặng Tống Thanh.

Không ngờ hắn thật sự rất vui.

Còn muốn trồng hoa xuống đất.

Đáng tiếc hoa dại chẳng giữ được lâu, chưa đầy hai ngày đã héo.

Từ khi nhìn thấy đám q u ỷ kia tới nay, ta chưa từng ngủ ngon như những ngày gần đây.

Ban ngày tung tăng vui chơi.

Ban đêm đ iê n cuồng.ngủ bù

Cuộc sống quả thực ung dung tự tại.

Đến khi trở lại Phượng Minh cung, ta vẫn thường xuyên nhớ nhung những ngày ngoài cung.

Có điều hiện giờ ta còn một việc quan trọng phải làm.

Thêu bùa bình an.

Thực ra nữ công của ta chẳng ra sao.

May mà Xuân Hạnh rất giỏi.

Ta bèn kéo nàng ấy tới dạy, ngày ngày chuyên tâm làm việc, lười cả ra ngoài.

Gần đây ta bận.

Nhưng không hiểu vì sao, hoàng thượng cũng chẳng tới tìm ta nữa.

Hôm nọ cổ ta đau, nên ra ngoài dạo một vòng.

Sau đó muốn ghé xem hắn đang làm gì, nào ngờ hắn lại lạnh mặt nhìn ta.

Quả nhiên mẫu thân nói không sai.

Nam nhân đều là đồ móng lợn!

Ta xách váy chạy một mạch về cung, nói với Xuân Hạnh:

“Mặt sau của bùa bình an không thêu câu ‘Niên niên khang thái’ nữa!”

Xuân Hạnh hỏi:

“Nương nương thấy chữ ấy khó thêu sao? Hay đổi thành ‘Tuế tuế bình an’ nhé?”

Ta lắc đầu.

“Không. Bổn cung muốn thêu...”

“‘Đồ móng lợn’!”

“...”

16.

Ngày hôm sau, trên đường hồi cung, Xuân Hạnh nhặt được một trang thoại bản.

Chắc là ai đó vừa chép xong, vô ý đánh rơi.

Ta cầm lên xem.

Bên trong kể đoạn hai nhân vật chính đang giận dỗi nhau.

“Nàng mang thai ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, trả lại tín vật đính ước, tự xin chuyển tới lãnh cung.”

“Tương tư khôn nguôi, cuối cùng hắn vẫn tới trước cánh cửa ấy, đứng lặng thật lâu.”

“‘Trẫm không cho nàng rời khỏi trẫm!’ Hắn bá đạo giam ch ặ t đôi tay nàng. ‘Dù nàng trốn đến chân trời góc bể, trẫm cũng sẽ tìm được nàng. Bởi vì trẫm... trẫm yêu nàng!’”

“‘Thần thiếp tin hoàng thượng. Nhưng tình yêu đế vương, thần thiếp không dám nhận.’”

“Nàng chạy, hắn đuổi. Dù có mọc cánh cũng khó thoát.”

Ta gãi đầu.

Quyển thoại bản này...

Thật thú vị vô cùng!

Ta ngoắc Xuân Hạnh lại gần.

“Ngươi nói xem, nếu bổn cung cũng chuyển vào lãnh cung, hoàng thượng sẽ thế nào?”

Xuân Hạnh suy nghĩ một lát.

“Nô tỳ cho rằng... chín phần mười là không ra được.”

“Xuân Hạnh.”

Ta ghé sát tai nàng ấy, nhỏ giọng:

“Dù phải đào ba thước đất, ngươi cũng phải tìm cho bổn cung trọn bộ thoại bản này!”

Xuân Hạnh ngẩn ra.

“... Vâng.”

Xuân Hạnh thường dùng thân thể yếu ớt nhất để nói những lời hung tàn nhất.

Cho nên thật ra Xuân Hạnh rất lợi hại.

Lần này chỉ mất hai ngày đã mang tới cho ta thoại bản 《Bá Đạo Hoàng Đế Yêu Ta》.

Ta vô cùng yêu thích.

Vội thêu xong bùa bình an, liền nằm dài đọc.

Chỉ là...

Quyển thoại bản này sao lại miêu tả chuyện nam nữ tỉ mỉ đến vậy?

Ta xem mà nóng cả mặt.

Quả thực không thích hợp cho một mỹ nhân quốc sắc thiên hương như ta thưởng thức.

Mỹ nhân như ta nên đọc thi từ ca phú mới phải!

Hay ta xem đoạn lãnh cung trước vậy.

Ái chà!

Vị hoàng đế trong thoại bản thật bá đạo!

“Xuân Hạnh!”

“Nô tỳ đây!”

Ta đong đưa chân nhỏ.

“Mau thu dọn đi, bổn cung lập tức xuất phát!”

Xuân Hạnh ngơ ngác.

“Nương nương muốn đi đâu?”

“Lãnh cung.”

17.

Khi Tống Thanh hùng hổ xông tới, ta đã ngủ một giấc trong lãnh cung từ lâu rồi.

“PHƯƠNG CẨN DU!”

“Hôm nay nàng lại làm trò gì nữa?!”

“Hoàng thượng còn nhớ tới thần thiếp, thật hiếm có.”

Tống Thanh thoáng ngẩn người.

Sau đó nghiêm mặt:

“Nàng đổi trắng thay đen!”

Ta hùng hồn đáp trả:

“Ngài ác nhân cáo trạng trước!”

“Rõ ràng là nàng không để ý trẫm!”

“Ngài nói bậy! Rõ ràng là hoàng thượng không để ý thần thiếp, còn suốt ngày trưng bộ mặt cá ch ế t!”

Nào ngờ lần này Tống Thanh lại đưa ra chứng cứ.

Là gì ư?

Chính là cuốn ‘Nhật ký sinh hoạt’ ta viết mỗi ngày.

Cuốn đầu tiên đã viết xong, lúc vào lãnh cung không mang theo, nên bị bỏ lại trong Phượng Minh cung.

“Trẫm đọc hết rồi!”

Hắn cau mày.

“Nàng nhìn thấy q u ỷ. Nàng lợi dụng trẫm! Lợi dụng xong liền mặc kệ trẫm!”

Nhìn gương mặt tức giận của hắn, ta chột dạ cắn môi.

Đúng là lúc đầu ta cố ý tiếp cận hắn vì mục đích riêng.

Nhưng mà...

Nhưng mà bây giờ...

Ừm...

Ta có chút không muốn thừa nhận.

Bèn nói bừa:

“Thần thiếp chỉ viết thoại bản chơi thôi !”

Mặt Tống Thanh lập tức đen sì.

“Ngồi xếp bằng dưới đất, hai tay sờ loạn khắp nơi, miệng cười hớn hở, lẩm bẩm không ngừng... đó gọi là ‘luyện công’?”

“Nàng nói thử xem, luyện loại bí kíp võ lâm nào?”

Quân tử quang minh lỗi lạc.

Thôi thì nói thật vậy.

“Được rồi, hoàng thượng. Thần thiếp nhận tội.”

“Ngài muốn phạt thế nào cũng được.”

“Quả thực ban đầu thần thiếp cố ý tiếp cận ngài. Nhưng sau khi lấy được ngọc, thần thiếp cũng có cố tình tránh mặt ngài đâu!”

Tống Thanh lặng người nhìn ta.

Một lúc lâu sau mới khẽ thở dài.

Rồi bỗng nhiên ấm ức nói:

“Nhưng nàng không sờ trẫm.”

“...”

“Về cung cũng không đến tìm trẫm!”

“...”