Chương 14 - Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

27.

Thấy trẫm không nói gì, A Du có vẻ lo trẫm nổi giận, dè dặt hỏi:

“Hoàng thượng... người không giận thần thiếp sao?”

Trẫm nào còn tâm trí để quan tâm chuyện nàng ấy lừa mình hay không.

Cho dù Cẩn Du có đùa giỡn với trẫm cũng chẳng sao.

Chỉ cần biết nàng ấy bình an vô sự là đủ rồi.

Vì thế, trẫm mỉm cười:

“ Chỉ cần tất cả là giả thì đã là may mắn lớn nhất. Trẫm sao có thể giận nàng được?”

Nàng ấy ngập ngừng:

“Nhưng... chuyện này không phải do thần thiếp sắp đặt.”

Nói rồi, Cẩn Du lấy từ trong tay áo ra một bức thư đưa cho trẫm.

Trong thư viết:

"Ta là sứ giả của Nguyệt Lão được phái xuống nhân gian để se duyên cho người có duyên. Thấy Hoàng thượng và Hoàng hậu bát tự tương hợp, duyên phận sâu đậm, lại dây dưa mãi, nên quyết định ra tay giúp đỡ..."

"Đêm nay sẽ có thích khách xuất hiện. Hoàng hậu chỉ cần chuẩn bị trước, giả vờ trúng kiếm, m á u chảy đầm đìa, tất sẽ nhìn rõ chân tâm hoàng thượng..."

...

Âm mưu vụng về thế này.

Ngoài mẫu hậu yêu quý của trẫm ra thì còn ai vào đây?

Lại còn cố tình "hành thích" trẫm ngay tại hiện trường, chỉ để thử xem A Du có thật lòng với trẫm hay không.

Không phải trước đó còn nói không giúp sao?!

Biết đâu bây giờ cái tên "thích khách" ấy vẫn còn đang trốn đâu đó nhìn trộm.

Nghĩ đến đây, trẫm lập tức đuổi theo.

Quả nhiên phía xa có một bóng người đang co giò bỏ chạy.

Trẫm cũng đâu phải hạng ăn chay.

Chẳng mấy chốc đã đuổi kịp.

“Mẫu hậu!!!”

Người nọ khựng lại.

Sau đó gỡ khăn che mặt xuống, ngượng ngùng cười:

“Không hổ là con trai ai gia, nhanh như vậy đã nhận ra rồi.”

Quả nhiên.

Không những đổi ý, mẫu hậu còn đích thân đóng vai thích khách.

“Hì hì, ai gia thấy hai đứa cứ chần chừ mãi nên muốn giúp một tay thôi mà.”

Lừa người!

Rõ ràng đã nói sẽ không nhúng tay.

Theo trẫm thấy, mẫu hậu chỉ nhân cơ hội này múa kiếm cho đã tay thì có.

Không phải trẫm bất hiếu.

Tuổi tác mẫu hậu đã lớn như vậy rồi, ngày nào cũng cầm đao múa kiếm, lỡ va đập trầy xước thì biết làm sao?

Trẫm nghiêm mặt:

“Nếu còn để nhi thần nhìn thấy mẫu hậu múa đao múa kiếm nữa, đừng trách nhi thần tịch thu toàn bộ áo giáp của người!”

Thái hậu tức đến giậm chân:

“Sói mắt trắng! Biết thế ngày xưa ai gia đã đốt sạch đống thoại bản của con!”

Quá đáng!

Không đọc thì thôi.

Sao lại muốn đốt hết?

Mỗi quyển đều là tâm huyết của người viết.

Viết xong còn phải chép tay biết bao bản nữa.

Khổ cực biết bao.

Đương nhiên phải được trân trọng mới đúng.

Nhưng mà...

Dù sao hôm nay trẫm cũng đã biết được tâm ý của A Du.

Trẫm gọi:

“Mẫu hậu...”

Mẫu hậu lập tức cảnh giác:

“Sao? Con còn muốn trách ai gia?”

Trẫm lắc đầu.

Rồi chân thành giơ ngón cái lên:

“Không phải...”

“Mẫu hậu làm... làm rất tốt.”

28.

Sau khi trở về tẩm điện, thấy Cẩn Du vẫn còn mơ hồ về chuyện vừa rồi, trẫm bèn kể cho nàng ấy nghe một ít chuyện về mẫu hậu.

Nói được một lúc.

Cẩn Du bỗng hỏi:

“Thái hậu nương nương bảo Hoàng thượng rất thích đọc thoại bản. Vậy người thường đọc những loại nào?”

...

Đây là chuyện có thể nói ra sao?

Đặc biệt là cuốn 《Bá Đạo Hoàng Đế Yêu Ta》.

Trẫm ho nhẹ:

“Trẫm hơi mệt rồi.”

Trẫm muốn chạy.

Nhưng Cẩn Du nào chịu buông tha.

“Hoàng thượng từ nhỏ đã thích đọc thoại bản sao?”

“Cẩn Du...”

Nàng ấy nheo mắt nhìn trẫm:

“《Bá Đạo Hoàng thượng Yêu Ta》?”

Trẫm:

“ ...”

Nàng ấy...

Nàng ấy...

Nàng ấy từ đâu biết vậy?!

Chẳng lẽ trang thoại bản bị mất hôm đó là do Cẩn Du nhặt được?

Hay là...

Còn cả quyển thoại bản cung nữ kia lấy được nữa...

Đều đã rơi vào tay nàng ấy?!

Nhìn nụ cười ngày càng sâu của Cẩn Du.

Rõ ràng là chuẩn bị mở miệng cười nhạo trẫm một trận.

Trẫm hoảng rồi.

Phải chặn nàng ấy lại ngay.

Nhưng lấy gì để chặn?

...

Đương nhiên là dùng miệng.

Môi chạm môi.

Tình ý tràod âng.

Hôn đến mức chẳng còn biết trời đất là gì.

Mà trẫm cũng dần dần...

Nảy sinh những ý nghĩ không đứng đắn với nàng ấy.

Đã đến nước này.

Chuyện kia cũng không thể giấu nữa.

Trẫm nhìn nàng ấy, nghiêm túc hỏi:

“Cẩn Du, nếu một ngày nào đó trẫm mắc bệnh... nàng còn yêu trẫm không? Còn nguyện ở bên trẫm không?”

Cẩn Du lập tức hiểu sai:

“ Hoàng thượng...”

“Người có bệnh kín gì sao?”

Trẫm:

“ ...”

Thật sự không cần phải thẳng thắn đến thế đâu.

Nàng ấy nắm lấy tay trẫm, dịu dàng nói:

“Hoàng thượng yên tâm. Thần thiếp yêu người, tuyệt đối sẽ không ghét bỏ người.”

Đây là lần đầu tiên.

Cẩn Du nói yêu trẫm.

Trẫm vẫn không yên tâm:

“Thật sự không hối hận chứ?”

Nàng ấy dứt khoát:

“Không hối hận!”

Được.

Vậy thì tốt.

29.

Sáng hôm sau.

Việc đầu tiên trẫm làm sau khi tỉnh dậy...

Là xé nát quyển thoại bản ch ế t tiệt kia.

Xé xong vẫn chưa hả giận.

Trẫm còn muốn đem toàn bộ đốt sạch!

Ai bảo nó hại trẫm thảm như vậy!

Suýt chút nữa làm lỡ mất hạnh phúc cả đời của trẫm!

Trẫm hoàn toàn bình thường.

Có bệnh là quyển thoại bản đó!

Nếu làm theo những gì nó viết...

Trẫm đã sớm phi thăng thành tiên rồi!

Toàn là bịa đặt!

Tiểu tử viết thoại bản kia!

Ngươi có thể động não một chút trước khi viết được không?!

Nếu để trẫm bắt được...

Cứ chuẩn bị ăn đòn đi!

Cẩn Du nhìn cảnh ấy, còn dịu dàng an ủi:

“Hoàng thượng bận rộn chính sự, lúc rảnh đọc thoại bản giải trí cũng không sao mà.”

Trẫm đành kể hết sự thật cho nàng ấy nghe.

Quả nhiên...

Cẩn Du cười đến không thở nổi.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha...”

Tiếng cười vang như tiếng lừa hí.

Trẫm hận.

Hận không thể đào một cái hố chui xuống ngay lập tức.

Tiếc là dưới đất không có hố.

Mà cho dù có cũng không cứu được trẫm.

Nếu đã vậy...

Thì chỉ còn cách biến xấu hổ thành động lực.

Trẫm ôm Cẩn Du, ghé sát bên tai khẽ nói:

“A Du...”

“Thêm lần nữa nhé...”

Hoàn toàn văn.