Chương 13 - Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

23.

Dường như sợ trẫm không tin.

Cẩn Du lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bùa bình an.

Trẫm cẩn thận ngắm nghía.

Thứ được thêu ở mặt trước là gì vậy?

À...

Trẫm nhận ra rồi.

Là cá chép.

Nàng ấy xưa giờ chẳng giỏi nữ công.

Vậy mà vẫn tự tay thêu cho trẫm.

Chứng tỏ nàng ấy rất để tâm đến trẫm.

Trẫm từng thấy vô số tác phẩm thêu.

Cũng từng gặp biết bao tú nương xinh đẹp.

Thế nhưng...

Chỉ có tiểu hoàng hậu ngốc nghếch, đáng yêu này.

Mới có thể thêu ra một thứ khiến trẫm khó nhận ra hình dạng như vậy.

Thì đã sao?

Dù vậy.

Trẫm vẫn thích.

Trẫm thích bùa bình an này sao?

Không.

Thứ trẫm thích...

Là nàng ấy.

Là hoàng hậu của trẫm.

Phương Cẩn Du.

Điều khiến trẫm khó hiểu chính là...

Mặt sau bùa bình an lại thêu bốn chữ:

“Đồ móng lợn”.

Nàng ấy giải thích:

“ Vì người không để ý tới thần thiếp.”

“ Thần thiếp cứ thích thêu thế đấy.”

Trẫm bật cười.

Vì sao ngay cả lúc giận dỗi trẫm.

Phương Cẩn Du cũng muốn liên lụy cả chiếc bùa này chứ?

Đáng yêu quá đi mất.

“Vậy hoàng thượng có thích không?”

Trẫm thành thật đáp:

“ Thích.”

Cũng thích nàng.

Nhưng trẫm không dám nói.

Trẫm tin rằng trong lòng Phương Cẩn Du có trẫm.

Nhưng nàng ấy chưa từng chính miệng thừa nhận.

Trẫm sợ...

Lại một lần nữa tự mình đa tình.

Vì thế khi đến thỉnh an mẫu hậu.

Trẫm thuận miệng than thở vài câu.

Không ngờ mẫu hậu từ trước đến nay thích múa đao múa kiếm của trẫm lại sáng rực hai mắt.

Rồi nói:

“Chuyện này ai gia rành nhất!”

“Để ai gia giúp con xử lý!”

Ai cần mẫu hậu giúp chứ!

Nếu trước kia không phải phụ hoàng ngày ngày dỗ dành, chiều chuộng mẫu hậu.

Thì với đống ý tưởng kỳ quặc trong đầu người.

Làm sao ngồi vững hậu vị!

“ Không giúp thì thôi!”

“Ai gia bận lắm!”

“Đừng làm phiền ai gia!”

“Mau về đọc mấy quyển thoại bản nát của con đi!”

Thoại bản nát?

Đang yên đang lành sao lại mắng người!

Trẫm cũng không chịu thua:

“Đống sắt vụn!”

Thái hậu nghiến răng:

“Cẩn thận ai gia xé sạch thoại bản của con!”

“...”

Hiếu tử bất khuất, vĩnh tích nhĩ loại.

Hiếu tử bất khuất, vĩnh tích nhĩ loại.

Trẫm nhịn.

Trẫm đi đây!

24.

Nhắc đến thoại bản, từ sau khi biết chữ, trẫm đã mê thứ này. Ban đầu là do Tam đệ kéo trẫm xuống hố, nhưng trẫm chưa từng hối hận.

Mẫu hậu luôn nói thoại bản hại người, ép trẫm phải chuyên tâm đọc sách. Trẫm dĩ nhiên chăm chỉ, nhưng đọc sách và xem thoại bản thì liên quan gì đến nhau? Trẫm không chỉ muốn học hành đứng đầu, mà ngay cả thú vui tiêu khiển cũng tuyệt đối không chịu thua ai.

Giờ đây, trẫm lại vô cùng cảm kích vì mình đã đọc quá nhiều thoại bản.

Bởi trong những câu chuyện ấy, nam nữ chính thường vì không tin tưởng nhau nên hiểu lầm chồng chất, cuối cùng đau khổ chia lìa.

Nếu hôm đó trẫm không chịu nghe Phương Cẩn Du giải thích, có lẽ đã thật sự bỏ lỡ nàng ấy.

May mà trẫm tin nàng ấy.

May mà nàng ấy cũng xứng đáng để trẫm tin tưởng.

Bởi sau khi biết trẫm đã đọc nhật ký của mình, Phương Cẩn Du tức đến phồng má, sai người mang cuốn sổ ấy tới. Rồi nàng ấy lật đúng trang trẫm từng đọc, chỉ vào đoạn viết:

“Thì ra thứ khiến lũ q u ỷ biến mất chính là miếng ngọc ấy. Giá mà biết sớm hơn thì tốt rồi, nhưng...”

Phương Cẩn Du tức tối:

“Hoàng thượng! Người còn chưa đọc hết đã vội hiểu lầm thần thiếp! Mau xem phần sau đi!”

Trẫm lật sang trang kế tiếp.

“Nhưng ta không hề hối hận. Nếu không trải qua chuyện này, ta sẽ chẳng bao giờ nhận ra Hoàng thượng tốt đến nhường nào. Dù phải thấy q u ỷ cả đời, ta cũng nguyện ở bên chàng ấy mãi mãi.”

“Hoàng thượng lại tặng ta bảo vật quý giá như vậy, thật ngại quá đi mất. Hoàng thượng! Người! Chính! Là! Thần! Của! Ta!”

He he.

Ai đang cười ngốc ở đây ấy à?

Trẫm không nói đâu.

Sau khi làm lành với Cẩn Du, mỗi ngày trẫm đều lật thẻ bài của nàng ấy.

Thậm chí Lâm công công còn giúp trẫm chuẩn bị sẵn, chỉ đưa qua cho trẫm nhìn một cái rồi định lui xuống.

Nhưng trẫm nào yên tâm.

Lỡ lật nhầm thì sao?

Trẫm phải đích thân kiểm tra thật kỹ.

Nhất định phải là Phương Cẩn Du mới được.

Mỗi đêm ngủ cùng nàng ấy, trong lòng trẫm khó tránh khỏi nảy sinh vài suy nghĩ khác.

Nhưng Phương Cẩn Du chưa từng nói thích trẫm.

Trẫm sợ mình quá đường đột.

Nhỡ đâu làm nàng ấy tức giận thì biết làm sao?

Hơn nữa, tuy trong thoại bản có nhắc đến chuyện nam nữ thân mật, nhưng đến lúc thật sự đối mặt, trẫm lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Hay là nói gì đó để giảm bớt ngượng ngùng trước đã.

Ai ngờ Cẩn Du vừa mở miệng đã bắt đầu kể chuyện trong cung.

Nói liên miên không ngừng.

Mà cũng phải thôi.

Đám oanh oanh yến yến ấy đúng là phiền phức vô cùng, ngay cả trẫm cũng phát ngán.

Nhân lúc không có ai, cùng nhau nói xấu vài câu, quả thật trong lòng khoan khoái hẳn.

Đang trò chuyện, nàng bỗng hỏi:

“Trong mắt Hoàng thượng, thần thiếp là người như thế nào?”

Là người thế nào ư?

Đương nhiên là người đẹp nhất.

Là người chỉ cần nhìn thấy thôi cũng khiến lòng trẫm vui vẻ.

Tựa trăng sáng giữa trời.

Tựa x**n th** trong vắt.

Tựa cỏ cây xanh biếc tràn đầy nhựa sống.

Vì thế trẫm hỏi ngược lại:

“Vậy trong lòng nàng, trẫm là gì?”

Phương Cẩn Du đáp ngay:

“Là chỗ dựa.”

Nàng là Hoàng hậu của trẫm.

Trẫm đương nhiên phải là chỗ dựa của nàng ấy.

Trẫm sẽ bảo vệ Phương Cẩn Du bình an cả đời.

25.

Không gian xung quanh dường như bỗng trở nên yên tĩnh.

Hơi thở của nàng ấy quấn quýt ở ngực trẫm, vừa nóng vừa ngứa.

Ngay sau đó...

Môi đỏ nhẹ nhàng chạm tới.

Tiếp theo phải làm gì nhỉ?

Tiếp theo là gì?

A a a!

Trẫm phải nhanh chóng nhớ lại nội dung thoại bản.

Khoan đã...

Trong 《Bá Đạo Hoàng Đế Yêu Ta》, hoàng đế kia một đêm tận bảy lần, mỗi lần kéo dài tận một canh giờ, còn thứ kia có thể...

... vòng ra tận phía sau...

Vòng ra phía sau...

Trẫm...

Trẫm không làm được!!!

Nếu vậy...

Làm sao có thể một lần một canh giờ, một đêm bảy lượt được đây?

Trẫm không thể hại Cẩn Du.

Nếu vì nàng ấy không biết mà trẫm cứ thế xuống tay, chẳng phải quá thất đức sao?

Nhưng phải giải thích với nàng ấy thế nào đây...

Còn phải khiến nàng ấy chấp nhận nữa.

Dù sao hôm nay chắc chắn không được!

Vì thế trẫm xoay người sang chỗ khác, cứng đờ nói:

“ Đ... để lần sau đi.”

Từ sau đêm ấy...

Hình như cũng chẳng còn “lần sau” nữa.

Cẩn Du bỗng nhiên chăm chỉ học hành.

Học viết chữ.

Học nấu ăn.

Học thêu thùa.

Học đánh đàn.

Học đủ mọi thứ trên đời.

Ban ngày nàng ấy bận đến mệt nhoài, tối đến vừa đặt lưng xuống liền ngủ ngay.

Trẫm nào dám quấy rầy.

Ngay cả trở mình cũng phải nhẹ tay hết mức.

Có những lúc nhìn Cẩn Du mềm mại thơm ngát nằm cạnh, trẫm cũng không nhịn được rung động.

Nhưng trẫm thật sự không thể hại nàng ấy.

Nàng ấy tốt đến vậy.

Không thể mơ mơ hồ hồ hủy hoại cả đời mình vì nam nhân mang “ bệnh” như trẫm.

Trẫm buồn quá.

Hu hu.

26.

Hôm ấy, trẫm như thường lệ đến tìm Cẩn Du.

Đang trò chuyện vui vẻ chợt ngoài điện bỗng vang lên tiếng hô lớn:

“ Có thích khách!”

Trẫm giật mình bật dậy.

Nhưng dường như đã quá muộn.

Tên thích khách kia đã xông vào trong.

Kiếm bạc lao thẳng về phía trẫm.

Trẫm không tránh.

Chỉ cần A Du không sao là được.

Nhưng ngay giây tiếp theo...

Nha đầu ngốc ấy lại lao tới.

Dùng thân chắn trước mặt trẫm.

Nhìn m á u tươi phun ra, tim trẫm như bị ai đó bóp nghẹt.

 

Nàng ấy đ iê n rồi sao?

Đến mạng cũng không cần nữa?

Thị vệ phá cửa xông vào.

Tên thích khách kia lập tức bỏ chạy.

Trẫm run rẩy.

Tay siết ch ặ t lấy tay nàng ấy.

“ Người đâu! Mau truyền thái y!”

Cẩn Du yếu ớt nói:

“Hoàng thượng... nếu thần thiếp ch ế t rồi...”

“Không được!”

Trẫm gào lên.

“Trẫm không cho nàng chết! Trẫm còn muốn ở bên nàng đời đời kiếp kiếp!”

Chúng ta còn chưa con đàn cháu đống.

Trẫm tuyệt đối không cho phép nàng ấy rời đi như vậy.

Đều là lỗi của trẫm.

Là trẫm không bảo vệ tốt Cẩn Du.

Thà người gặp chuyện là trẫm, còn hơn nhìn nàng ấy thành ra thế này.

Cẩn Du khẽ nói:

“ Đại lừa đảo... Người từng nói sẽ giữ mình vì người mình yêu... Chúng ta thành thân đã lâu mà vẫn chưa có phu thê chi thực... Vậy chắc thần thiếp không phải người trong lòng người...”

Trẫm cũng đâu muốn thế...

Nếu...

Nếu nàng ấy thật sự không sao...

Trẫm nhất định sẽ nói hết mọi chuyện.

Đại trượng phu phải dám đối mặt.

Trẫm không muốn giữa hai người còn bất kỳ tiếc nuối nào nữa.

“Chờ nàng bình phục... trẫm... trẫm sẽ không né tránh nữa!”

Nào ngờ...

Cẩn Du bỗng cười.

Rồi nhào vào lòng trẫm.

“ Thần thiếp tin. Thần thiếp cũng yêu người!

Trẫm sững sờ.

Thấy Cẩn Du không còn thoi thóp như lúc nãy, ánh mắt cũng sáng ngời trở lại.

Trẫm lập tức giữ vai nàng ấy, nhìn đi nhìn lại:

“A Du, nàng không sao thật chứ?”

Cẩn Du gật đầu.

Vén vạt áo lên.

Bên trong là giáp hộ thân.

“Thần thiếp không bị thương.”

“ Vậy m á u này là...”

“Là giả... Hoàng thượng, xin lỗi. Thần thiếp lừa người.”

Nghe nàng ấy nói xong.

Lòng trẫm cuối cùng cũng nhẹ nhõm.

“May quá...”

“May quá...”

May mà tất cả chỉ là giả.

May mà Cẩn Du vẫn bình an.