Chương 10 - Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

11.

Trẫm được Phương Cẩn Du kéo vào tẩm điện.

Nhưng lại chẳng biết phải đối mặt với nàng ấy thế nào.

Có lẽ nàng ấy cũng không biết nên nói gì.

Thế là bước tới thay trẫm cởi áo.

Rõ ràng đây chỉ là chuyện hết sức bình thường.

Vậy mà tim trẫm lại đập thình thịch.

Căng thẳng vô cùng, lòng bàn tay cũng rịn mồ hôi.

“Hoàng hậu, hay để trẫm tự làm đi.”

“Ây da, hoàng thượng!”

“Chúng ta đều là lão phu thê rồi, người đừng ngại ngùng thế chứ.”

“Vậy... để trẫm thay nàng cởi áo?”

“Ái chà... hoàng thượng là cửu ngũ chí tôn, như vậy không ổn đâu.”

Cuối cùng.

Hai người vẫn ngăn cách bởi một tấm bình phong.

Ai thay y phục người nấy.

Rõ ràng đây chẳng phải lần đầu cùng ngủ chung.

Vậy mà hôm nay trẫm lại cảm thấy rạo rực trong lòng.

Tim như sắp nhảy khỏi ng ự c.

Phương Cẩn Du hẳn là không nghe thấy...

Thỏ nhỏ trong tim trẫm đang “thình thịch” nhảy loạn đâu nhỉ?

Trẫm ôm chăn.

Quay lưng về phía hoàng hậu.

Bình tĩnh thật lâu.

Đêm đã khuya.

Trẫm vẫn chưa buồn ngủ.

Trong sự tĩnh lặng.

Phía sau truyền đến vài tiếng động rất khẽ.

Ngay sau đó.

Có bàn tay nhỏ sơn móng đỏ hoa trà luồn vào trung y của trẫm.

Đầu ngón tay lạnh buốt.

Làm trẫm giật mình, quay đầu.

“Hoàng hậu, nàng đang làm gì vậy?”

Phương Cẩn Du vô cùng nghiêm túc đáp:

“Hoàng thượng dùng loại bồ kết nào thế?”

“Da mịn như ngọc, trơn láng quá.”

“...”

Trên đời thật sự có nữ tử như thế sao?

Khao khát đến vậy.

Còn ra thể thống gì nữa!

Trẫm nghiêm mặt cảnh cáo:

“Hoàng hậu.”

“Nàng đừng hòng thèm muốn thân thể của trẫm.”

12.

Phương Cẩn Du nói.

Nàng ấy với trẫm là phu thê.

Thì đã sao?

Trước khi tìm được người trong lòng.

Ai cũng đừng hòng!

Hoàng hậu cũng không ngoại lệ.

Trẫm lặng lẽ dịch sang bên cạnh.

Cách nàng ấy xa thêm một chút.

Nhưng Phương Cẩn Du vẫn không chịu từ bỏ.

Cả đêm tìm cách trêu chọc.

Cả đêm sờ tới sờ lui.

Không được.

Không được.

Sáng mai trẫm nhất định phải mang Phúc Bảo chạy trốn.

Trẫm tỉnh dậy.

Mặc y phục.

Súc miệng.

Chuẩn bị chuồn mất.

Hoàng hậu dường như rất buồn.

Ủ rũ nhìn theo trẫm rời đi.

Đến cả Phúc Bảo cũng vùng vẫy không muốn.

Vừa bước khỏi cửa.

Hương rượu nhàn nhạt trong không khí bay tới.

...

Trẫm phát hiện mình không nhấc nổi chân nữa rồi.

Phương Cẩn Du thật biết tính toán.

Chắc chắn đã nghe ngóng được trẫm thích uống rượu.

Nên cố ý dụ dỗ trẫm.

Nhưng...

Trẫm thật sự rất thích.

Thích đến mức không bước nổi.

Thế là trẫm quay lại.

Nhìn thấy Phương Cẩn Du mừng rỡ.

Trẫm tất nhiên không muốn mất mặt.

Liền hừ lạnh một tiếng.

“Chỉ cần ngửi thôi là trẫm biết.”

“Rượu này căn bản không thể so với mỹ tửu của trẫm.”

Hoàng hậu chớp mắt.

“Hoàng thượng có muốn nếm thử không?”

“Để trẫm suy nghĩ đã.”

“Ồ.”

Nàng ấy lập tức rút vò rượu về.

“Hay thôi vậy.”

“Hoàng thượng là cửu ngũ chí tôn.”

“Rượu quê thần thiếp quả thực không xứng với người.”

Xứng hay không.

Đương nhiên phải để trẫm thử trước mới biết.

“Cũng được.”

“Trẫm trước giờ quen sống trong cung.”

“Chưa từng nếm hương vị thôn dã.”

Nói xong.

Trẫm giật vò rượu.

Một hơi uống cạn.

Không ngờ...

Rượu rất ngon.

Thế là trẫm tu ừng ực.

Tu hết ngụm này đến ngụm khác.

Hoàng hậu đề nghị:

“Hay ăn thêm ít lạc rang nhé?”

13.

Hình như...

Trẫm nghiện hoàng hậu rồi.

Rượu nàng ấy nấu ngon quá.

Trẫm hoàn toàn không kiềm chế nổi.

Đêm nào cũng tới uống thỏa thích.

Ăn no.

Uống đủ.

Lại cùng Phương Cẩn Du ngắm trăng.

Thật vô cùng thư thái.

Mặc dù chưa từng nghe hoàng hậu nói thích trẫm.

Nhưng nàng ấy luôn thích sờ trẫm.

Vậy nên trẫm hiểu rất rõ.

Tình cảm Phương Cẩn Du dành cho trẫm hẳn rất sâu đậm.

Thích sờ thì cứ sờ đi.

Dù sao trẫm cũng quen rồi.

Gần đây đám phi tần trong cung bỗng nhiên yên phận lạ thường.

Ngày trước cứ thích tìm đủ cách quấy rầy trẫm.

Trẫm còn phải nghĩ lý do tránh mặt.

Bây giờ lại giống như bốc hơi.

Trẫm hỏi thăm mới biết.

Thì ra bọn họ sắp giẫm nát cửa Phượng Minh cung rồi.

Hậu cung hòa thuận như vậy.

Thật đáng mừng.

Nghe nói Thục Quý phi bị Phúc Bảo cắn.

Ha ha.

Đáng đời.

Nhưng nhìn vẻ mặt sầu não của hoàng hậu.

Trẫm đành an ủi nàng:

“Phúc Bảo là ngự khuyển.”

“Không giống chó đi ê n bên ngoài.”

“Sẽ không làm Quý phi mắc bệnh dại đâu.”

Hoàng hậu thở dài.

“Phúc Bảo là ngự khuyển.”

“Bỗng bị bắt cóc tới đây.”

“Trong lòng chắc hẳn rất hoảng sợ.”

“...”

Tình tỷ muội chắc có bền lâu!

14.

Thì ra hoàng hậu thật sự không thích bọn họ.

Nàng ấy gọi Diệp ma ma lực lưỡng đến.

Đứng ngay cổng Phượng Minh cung chặn người.

Diệp ma ma là người của mẫu hậu.

Mẫu hậu lại đang bày trò gì đây?

Buổi tối hôm ấy.

Sau bữa cơm.

Trẫm lại tới Phượng Minh cung.

Nhưng còn chưa bước vào điện.

Đã nghe cung nữ bên trong nói:

“Nương nương là chủ lục cung.”

“Cũng nên qua lại với các phi tần khác nhiều hơn.”

“Có người nâng đỡ, mới có thể yên ổn sống trong hậu cung.”

Nghe vậy.

Trẫm giơ tay ngăn Lâm công công đang định vào thông báo.

Muốn nghe xem nàng ấy trả lời thế nào.

Ngay sau đó.

Hoàng hậu đã dứt khoát:

“Nhưng bọn họ muốn cướp hoàng thượng với ta.”

“Ta không chịu!”

...

Thật bá đạo.

Giống hệt nam chính trong thoại bản trẫm mới đọc gần đây.

Haha.

Không hiểu sao.

Trong lòng trẫm bỗng ngọt ngào vô cùng.

Cung nữ lại cảm động nói:

“Hu hu, nương nương đối với hoàng thượng đúng là một lòng son sắt.”

Nói rất đúng.

Gần đây trẫm cũng cảm thấy.

Hoàng hậu ngày càng thích trẫm hơn rồi.

Được rồi.

Không cần rút thăm nữa.

Thu săn năm nay.

Trẫm sẽ đưa hoàng hậu đi cùng!

Thế là trẫm tiến vào điện.

Lớn tiếng tuyên bố.

Phương Cẩn Du ngẩn người.

Sau đó cười rạng rỡ.

Ánh trăng dịu dàng phủ lên mặt nàng ấy.

Mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

Tua ngọc bên trâm khẽ leng keng.

Trong khoảnh khắc ấy.

Giống như có thứ gì đó va mạnh vào tim trẫm.

Trẫm...

Trẫm lại nảy sinh một ý nghĩ.

Muốn ôm Phương Cẩn Du vào lòng.

...

Trẫm hồ đồ rồi!