Ta là hoàng hậu, đặc biệt có thể nhìn thấy qu ỷ.
Hoàng thượng lại có thể khiến q u ỷ biến mất.
Ta thật sự sợ hãi, sợ đến phát khóc, thế nên nửa đêm lén lút s* s**ng người hắn.
Nào ngờ lại bị bắt tại trận.
Đối diện với ánh mắt chất vấn kia, ta mặt không đỏ, tim không đập, bình tĩnh giải thích:
"Hoàng thượng, người dùng loại bồ kết nào vậy? Sao da lại mịn màng, trơn láng thế này?"
Hoàng thượng nhướng mày:
"Hoàng hậu, nàng đừng hòng thèm khát thân thể trẫm."
1.
Ta sắp đ iê n rồi!
Thân là tân hoàng hậu vạn sự thuận buồm xuôi gió, vậy mà gần đây lại gặp phải nan đề lớn nhất.
Cứ mỗi khi đèn trong cung thắp lên, ta lại nhìn thấy vô số ma q u ỷ hình thù kỳ dị.
Loại trông được một chút thì còn mang dáng người, tạm gọi là A Phiêu đi.
Loại xấu xí hơn, đầu mọc sừng, toàn thân treo lủng lẳng thịt thối.
Có con bò dưới đất, có con bay trên trời...
Chỉ có thứ ngươi không nghĩ ra tới, chứ không có thứ sẽ không tồn tại!
Bởi vậy, mỗi ngày hễ trời chập choạng tối, ta liền nhắm mắt đi ngủ.
Nhưng khổ nỗi, ta là cú đêm!!!
Cố chịu suốt mấy ngày, cuối cùng ta cũng không chịu nổi nữa.
Một sáng nọ, ta cầm kéo trong tay, bi phẫn gào thét:
"Xuân Hạnh! Ngươi gi ế t ta đi!!!"
Xuân Hạnh tái mặt:
"Nương nương vạn vạn không được! Nếu người muốn tìm ch ế t, nô tỳ nguyện đi trước người một bước!"
Thấy nàng ấy thật sự định đâm đầu vào tường, ta hoảng hốt kéo lại:
"Đừng!"
Ngươi đừng gia nhập đội ngũ của chúng cùng nhau dọa ta chứ!
Lại qua một ngày.
Ta phát hiện hóa ra chỉ có mắt trái mới nhìn thấy q u ỷ.
Thêm một ngày nữa.
Ta lại phát hiện chỉ cần chạm vào hoàng thượng, đám q u ỷ kia sẽ lập tức biến mất.
2.
Hôm ấy, ta dẫn theo Xuân Hạnh đi dạo ngự hoa viên.
Nào ngờ giữa chừng mưa như trút.
Ta đành vào Thiên Thụy Đình tránh mưa.
Chờ mãi mưa lại chẳng nhỏ đi.
Điểm tâm Xuân Hạnh mang đã bị ta ăn sạch.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, ta mới giật mình phát hiện trời đã sẩm tối.
Giờ Dậu...
Nếu còn chờ nữa, ta lại phải nhìn thấy q u ỷ!!
Chỉ là không biết q u ỷ trong ngự hoa viên trông thế nào nhỉ?
Q u ỷ dưới mưa có che ô không?
Mặc kệ!
Qúa lắm đội mưa chạy về!
Xuân Hạnh vừa nhìn thấy ta nhấc váy đã hoảng hốt quỳ xuống:
"Nương nương không thể! Nếu người dầm mưa trở về, nhỡ nhiễm phong hàn, nô tỳ có mười cái mạng cũng không gánh nổi tội!"
Hầy!
Biết trước đã dẫn thêm ít người theo.
Nhưng đám tiểu thái giám kia xếp hàng dài sau lưng ta, giọng ai nấy đều the thé chói tai, ta nghe mà đau cả đầu.
Dầm mưa thì đã sao?
Dù thế nào cũng còn tốt hơn phải nhìn đám quái vật méo mó dị dạng kia.
Nào ngờ vừa bước khỏi đình một bước, ta đã đổ sầm vào người ta.
Ta lùi lại, ngẩn người hồi lâu.
Liếc thấy Xuân Hạnh vẫn quỳ dưới đất không dám ngẩng đầu, ta vội vàng hành lễ:
"Thần thiếp tham kiến hoàng thượng."
Tống Thanh đứng thẳng người, thần sắc cao ngạo.
Mặt mày mang ba phần lạnh nhạt, bảy phần hờ hững.
Hắn khẽ phất tay:
"Đứng lên đi."
Ta vừa đứng dậy, không cẩn thận lại giẫm phải gấu váy.
Cả người lập tức nhào về phía hắn.
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi.
Nhưng vì hoảng quá, ta lại tóm Tống Thanh kéo hắn cùng ngã, hắn loạng choạng một cái.
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi.
Nhưng không ngờ lại kéo luôn ban chỉ trên tay Tống Thanh rơi xuống đất.
"Choang!"
Ban chỉ rơi xuống, vỡ tan tành.
Ôi thôi.
Toang thật rồi.
3.
Nhìn hai con mắt Lâm công công như sắp rớt ra ngoài, ta lập tức hiểu được, đại sự không ổn.
Không phải chứ?
Không phải vừa làm hoàng hậu được một tháng đã phải đầu lìa khỏi cổ đấy chứ?!
Nhưng đám q u ỷ kia xấu quá!
Ta không muốn gia nhập đoàn đội của chúng đâu hu hu hu...
"Ngươi... ngươi!"
Tống Thanh không dám tin nhìn bàn tay trống không của mình, sau đó lập tức liếc ta.
Ánh mắt nóng rực ấy mang theo lửa giận ngập trời quét thẳng tới.
Ta nhất thời áy náy vô cùng, liên tiếp lùi về sau, cúi đầu mãi chẳng dám ngẩng lên.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Ta lập tức "bịch" một tiếng quỳ xuống, ôm giày đế gỗ của Tống Thanh.
"Hoàng thượng, thần thiếp biết sai rồi! Thần thiếp thật sự không cố ý! Người tha cho thần thiếp đi! Chỉ cần người chịu tha cho thần thiếp, bảo thần thiếp làm trâu làm ngựa cũng được!"
Tống Thanh cau mày:
"Dù sao nàng cũng là chủ lục cung, còn ra thể thống gì? Buông tay!"
"Người không tha, thần thiếp không buông!"
Hắn hít mạnh một hơi, giậm chân định hất ta ra.
Nhưng ta sao có thể buông?
Buông tay một cái, cái mạng nhỏ này cũng theo đó mà buông đấy.
Ta chỉ còn một bước nữa thôi liền sẽ biến thành một con a phiêu.
Ngay giây tiếp theo.
Tống Thanh đột ngột hất mạnh chân.
Nhưng chỉ hất được ta, còn chiếc giày vẫn nguyên chỗ cũ.
Hắn loạng choạng lùi mấy bước.
Đám tiểu thái giám lập tức ùa tới.
Nhưng người đụng người, kẻ xô người đẩy, cuối cùng chẳng ai đỡ được Tống Thanh.
Thế là hoàng thượng đáng thương cứ vậy ngã ngửa xuống đất.
Bầu không khí tức thì lan tràn luồng khí tức cực kì nguy hiểm.
Cung nữ thái giám xung quanh đồng loạt quỳ rạp xuống dập đầu.
Chỉ có Lâm công công cuống cuồng chạy tới, vội đỡ vị hoàng đế xui xẻo kia dậy.
Còn ta...
Vẫn ngơ ngác ôm chiếc giày trong lòng.
Lúc này còn cầu nguyện gì nữa?
Chắc chắn ta sẽ biến thành A Phiêu!
Tống Thanh một tay ôm mông, một tay chỉ thẳng mặt ta, sau đó bắt đầu mắng xối xả:
"Đồ nhà quê!!!"
"Ng u hết thuốc chữa!!!"
"Không biết liêm sỉ!!!"
"Đồ sao chổi!!!"
"..."
Ta gật đầu đi ê n cuồng:
"Đúng đúng đúng!"
"Người nói gì cũng đúng!"
4.
Sau một khắc mắng ta tối tăm mặt mày, cuối cùng hoàng thượng vẫn còn tức, đỏ bừng cả cổ.
Thấy hắn cũng mắng mệt rồi, ta bèn lồm cồm bò tới trước, ân cần xỏ lại giày cho hắn.
"Hoàng thượng, lúc ch é m đầu nhớ cho thần thiếp uống chút thuốc mê nhé."
Ta đứng dậy, nịnh nọt chân chóa bóp vai cho hắn.
Tống Thanh lập tức tránh ta như tránh tà, còn giơ tay phủi phủi chỗ vừa bị ta chạm vào, vẻ mặt tràn đầy ghét bỏ.
"Nàng yên tâm, trẫm sẽ không gi ế t nàng. Trẫm chỉ cầu từ nay về sau nàng đừng xuất hiện trước mặt trẫm nữa!"
Vì sao Tống Thanh lại nói vậy?
Bởi vì mỗi lần ở cạnh ta, hắn chẳng gặp được chuyện gì tốt đẹp cả.
Phụ thân ta là đại tướng quân, nhưng từ nhỏ ta được gửi về quê nuôi. Đến năm cập kê mới được đón về lại kinh thành. Không ngờ chưa đầy ba năm, phụ thân lại đưa ta vào cung.
Cũng chẳng hiểu vì sao.
Rõ ràng ta không tài không nghệ, vậy mà vẫn vượt qua tầng tầng tuyển chọn ngồi lên hậu vị.
Người ta nói nữ tử vô tài chính là đức.
Nhưng ta ngay cả đức cũng chẳng có!
Quy củ trong cung, ta nào biết được bao nhiêu.
Đêm đại hôn.
Nến đỏ cháy rực, phù dung trướng ấm.
Tống Thanh vén khăn hỉ.
Lần đầu nhìn thấy hoàng đế, ta chỉ cảm thấy người này thật đẹp.
Mắt hẹp dài, dung mạo thanh tú, khí chất hơn người.
Tính ra hắn cũng chẳng hơn ta mấy tuổi.
Mới trò chuyện được vài câu, ta đã nhiệt tình lấy quả dại hái ngoài cung chia cho hắn.
Tống Thanh cũng thật ham ăn.
Thấy ta ăn trông ngon quá, hắn liền nếm thử một miếng.
Kết quả tối hôm đó...
Hoàng đế tiêu chảy suốt đêm.
Thấy hắn khó chịu, ta tốt bụng rót trà cho uống.
Không ngờ sơ ý làm đổ cả chén trà lên người hắn.
Đến nửa đêm ngủ say, ta trở mình một cái, lại đá hắn lăn xuống giường...
Còn vô số chuyện tương tự.
Lúc dùng bữa gắp sạch những món hắn thích ăn.
Dạo ngự hoa viên tiện tay vứt vỏ chuối, kết quả đập trúng trán hắn.
Làm vỡ cả bát ngọc trắng chó cưng của hắn dùng để ăn cơm...
Trong một tháng kể từ khi trở thành hoàng hậu.
Hết lần này đến lần khác, ta đem kiên nhẫn lẫn tính tình Tống Thanh giẫm trên đất.
Nhưng tất cả thật sự chỉ là ngoài ý muốn!
Ta không khống chế được?
Dù sao ta cũng chưa từng cố ý hại ai.
Hôm nay lại làm vỡ thêm ban chỉ yêu quý của hắn.
Chắc hẳn Tống Thanh lại càng tức giận rồi.
Không gặp thì không gặp.
Ta cũng chẳng muốn gả cho hắn.
"Tạ chủ long ân! Thần thiếp xin bảo đảm, từ nay sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hoàng thượng làm người chướng mắt nữa!"
"Rất tốt. Bây giờ nàng lập tức trở về Phượng Minh cung."
Ta vừa định bước đi, chợt khựng lại.
"Hoàng thượng... nhưng thần thiếp không có ô."
Tống Thanh liếc Lâm công công một cái.
Lâm công công lập tức hiểu ý, sai mấy tiểu thái giám đi lấy ô.
Đứng mãi cũng mỏi chân.
Thấy Tống Thanh chắp tay sau lưng đứng đấy, chẳng biết hắn đang nghĩ gì, ta bèn lên tiếng:
"Hoàng thượng hay ngồi nghỉ một lát?"
"Trẫm không ngồi."
"Hoàng thượng phải giữ gìn long thể!"
Ánh mắt Tống Thanh trầm xuống.
"Nàng muốn ngồi thì cứ ngồi."
Chờ đúng câu này đấy.
Ta nhìn trái ngó phải một hồi sau đó đặt m ô ng ngồi xuống ghế đá.
Ghế hơi cao, thế là ta đong đưa chân.
Thoải mái vô cùng.
Phóng mắt nhìn xa.
Bầu trời đã bị bóng đêm phủ kín.
Trăng cũng chẳng thấy đâu.
Mưa gió rít lên từng đợt, khiến khung cảnh không khỏi có chút rợn người.
Khoan đã...
Bây giờ chắc đã sang giờ Tuất rồi nhỉ?
Thế...
Q u ỷ đâu?
5.
Ta bỗng...
Không nhìn thấy chúng nữa?
Niềm vui vỡ òa trong lòng.
Ta suýt nữa nhảy cẫng.
Tống Thanh liếc thấy động tác kỳ quái của ta, quay đầu lạnh lùng nhìn sang.
"Nàng lại muốn làm gì?"
"Không có gì, hì hì."
Ta chẳng còn tâm trí đâu mà để ý hắn.
Trong lòng đã ngân nga khúc hát từ lâu.
Khoảng chừng một nén nhang.
Mấy tiểu thái giám đi lấy ô vẫn chưa quay lại.
Ta chán ngán ngắm cảnh xung quanh.
Ngắm rồi ngắm...
Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện thêm một "người".
Kẻ ấy chống ô giữa màn mưa, uyển chuyển múa lượn.
Tóc đen dài buông xuống.
Trường sam trắng phần phật trong gió.
Bỗng nhiên.
Nàng ta dừng lại.
Rồi quay đầu nhìn ta.
Trên môi hiện lên một nụ cười q u ỷ dị.
!!!
Ta lại nhìn thấy q u ỷ rồi sao?!
Ta lập tức xoay người đối diện hoàng thượng.
Chỉ thấy phía sau hắn cũng đang lơ lửng thứ giống như đám mây.
Có mắt.
Có mũi.
Đang nghiến răng ken két.
Phát ra tiếng:
"Két... két..."
"A a a!"
Ta vội nhắm mắt trái lại, chỉ về phía sau lưng Tống Thanh.
"Hoàng thượng! Có... có q u ỷ!"
"Q u ỷ?"
Tống Thanh nhìn quanh một lượt.
Sau đó thái độ đánh giá ta.
Một lúc lâu mới u ám lên tiếng:
"Hoàng hậu..."
"Vì sao trẫm lại cảm thấy..."
"Nàng còn đáng sợ hơn cả q u ỷ vậy?"
Hắn tiến lên một bước.
Con q u ỷ kia cũng theo lên một bước.
Ta hoảng sợ lao tới túm tay Tống Thanh.
Định kéo hắn bỏ chạy.
Nào ngờ ngay giây tiếp theo.
Tống Thanh hất tay ta ra.
"Hoàng hậu, nàng lại định giở trò gì?"
Ta hoảng sợ.
"Hoàng thượng! Thật sự có q u ỷ!!"
Tống Thanh nhíu mày.
Hiển nhiên hắn cảm thấy chuyện này vô cùng hoang đường.
Ta ngẩng đầu nhìn lại.
Thứ trên đầu hắn đã biến mất.
Lại quay sang chỗ nữ q u ỷ vừa múa dưới mưa.
Trống không.
Không còn gì cả.
Q u ỷ đâu rồi?!
...
Trở về Phượng Minh cung.
Ta nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ.
Vì sao người khác đều không nhìn thấy những thứ đó?
Chẳng lẽ ta mắc chứng hoang tưởng rồi sao?
Phụ thân ta tên Đại Hổ.
Mẫu thân ta tên Lan Tâm.
Ta là hoàng hậu.
Ta mười tám tuổi.
Ta có ba mươi cái răng.
Giữa mi tâm có một nốt ruồi.
Trên chân có một vết bớt.
Ta rất tỉnh táo.
Thật đấy!
Nhưng hôm nay vì sao lúc nhìn thấy, lúc lại không nhìn thấy?
Chẳng lẽ...
Là vì ta chạm vào tay hoàng thượng?
Hôm nay ta chạm vào Tống Thanh hai lần.
Khoảng nửa canh giờ sau mới lại nhìn thấy q u ỷ.
Vậy có phải...
Chỉ cần chạm vào hoàng thượng, đám q u ỷ sẽ biến mất.
Sau đó hiệu lực kéo dài nửa canh giờ?
Biết được chân tướng.
Nước mắt ta lập tức rơi xuống như mưa.
Tại sao ta lại không phát hiện sớm chứ?
Bây giờ ta đã hứa với Tống Thanh sẽ không xuất hiện trước mặt hắn nữa!
Nhưng mà...
Ta thật sự sợ lắm.
Ta đau khổ nhắm mắt.
Ngủ thôi, ngủ thôi.
Mọi chuyện...
Để ngày mai tính tiếp vậy.