“Xuất cung? Đi bao lâu?”
“Khoảng ngày kia sẽ hồi cung.”
Vậy chẳng phải sẽ có một ngày không được gặp nàng sao? Vốn dĩ ta cũng chẳng thể ở lại bao lâu nữa. Ta không nỡ lãng phí quãng thời gian quý giá này, bèn hỏi:
“Ta có thể đi cùng cô không?”
Ta đợi một lúc.
Nàng nói được.
Đêm đã khuya.
Dù đã gặp được người mình muốn gặp, nhưng trong lòng ta vẫn ngổn ngang trăm mối. Dường như có ngàn lời vạn ý muốn nói. Một câu “Ta nhớ cô lắm, Phó Vân Khanh” căn bản không đủ để diễn tả nỗi nhung nhớ của ta dành cho nàng. Nhưng nếu muốn nói thật dài, thật nhiều, lại như có thứ gì nghẹn nơi cổ họng, không biết nên mở lời thế nào.
Sáng hôm sau, ta theo Phó Vân Khanh tới một khu rừng xanh ngắt.
Nàng dừng lại trước một ngôi mộ không bia chữ, lấy khăn tay cẩn thận lau sạch bụi bám trên đó.
Ta không khỏi tò mò:
“Đây là...”
“Đây là mộ áo quan của tỷ tỷ ta. Bên trong chỉ có y phục của tỷ ấy thôi.”
Sợ ta không hiểu, nàng còn đặc biệt giải thích thêm.
Nói xong, nàng lại bắt đầu lau tấm bia bên cạnh.
Trên bia khắc mấy chữ:
Ái thê Liễu Như Yên.
“Nàng ấy là người mà tỷ tỷ ta yêu.”
Phó Vân Khanh quay đầu nhìn ta:
“Kỳ lạ lắm phải không? Người tỷ ấy yêu lại là một nữ nhân.”
Nhất thời ta không biết nên đáp thế nào, theo bản năng lắc đầu:
“Không kỳ lạ, không kỳ lạ chút nào. Ai quy định nữ nhân chỉ được thích nam nhân chứ?”
Nàng mỉm cười nhàn nhạt, lấy tiền giấy trong giỏ ra, dùng đá lửa châm lửa đốt.
Ánh lửa phản chiếu lên gương mặt trắng như tuyết của nàng.
Nửa sáng nửa tối.
Vừa rực rỡ vừa quyến rũ.
Ta lại không dời mắt đi được.
“Nàng ấy vốn là cung nữ hầu cận bên cạnh hoàng thượng, là người cũ trong cung. Ta nghe tỷ tỷ nói nàng ấy tính tình lạnh nhạt. Tỷ tỷ ta trời sinh yếu đuối, mỗi lần cãi nhau với tiên đế rồi nghĩ quẩn, tiên đế đều bảo nàng ấy đi khuyên tỷ tỷ ta...”
Khóe môi Phó Vân Khanh khẽ cong lên.
Ánh mắt dịu dàng như đang kể lại một câu chuyện thật dài.
“Tỷ tỷ từng nói, Liễu Như Yên dữ quá, nào có ai an ủi người khác như nàng ấy chứ... Mười lần gặp tỷ tỷ thì có tám lần tỷ ấy than phiền Liễu Như Yên không tốt chỗ này, không tốt chỗ kia. Nhưng về sau, có một lần ta lại vào cung, tỷ tỷ đầy vẻ ngọt ngào nói với ta rằng... tỷ ấy thích Liễu Như Yên.”
Nước mắt Phó Vân Khanh lặng lẽ rơi xuống.
Nàng nghẹn ngào nhiều lần mới nói tiếp được:
“Ta nhớ lần cuối cùng gặp tỷ tỷ. Tỷ ấy nói Liễu Như Yên cũng thích tỷ ấy... còn hôn lên mắt, lên mày tỷ ấy nữa...”
Nói đến đây, nước mắt nàng như mưa.
Đôi vai không ngừng run rẩy.
Ta ôm nàng vào lòng, nhìn hai tấm bia mộ đứng cạnh nhau phía trước rồi khẽ nói:
“Hy vọng kiếp sau họ sẽ được đến một nơi có thể tự do yêu nhau, mãi mãi không phải chia xa.”
Ông trời dường như cũng không muốn chiều lòng người.
Mưa phùn bắt đầu rơi.
Phó Vân Khanh không mang theo hạ nhân, bên cạnh cũng không có ô.
Nàng chìm trong nỗi đau không thể thoát ra, vùi mặt nơi vai ta, khe khẽ nức nở.
Ta cứ vậy lặng lẽ ở bên nàng thật lâu.
Trên đường trở về, nàng hỏi ta:
“Phu quân của ngươi đối xử với ngươi có tốt không?”
“Ta chưa thành thân.”
Nàng trợn mắt kinh ngạc.
Chắc là ngạc nhiên vì ta đã hai mươi mốt tuổi mà vẫn một mình.
Ta nói:
“Ta muốn thành thân với người mà ta thích.”
“Vậy ngươi có người đó chưa?”
“Đến giờ vẫn chưa có.”
Phó Vân Khanh khẽ “ồ” một tiếng rồi không nói gì nữa.
Trong xe ngựa yên tĩnh đến lạ thường.
Tim ta đập như trống dồn.
Trong lồng ngực có một khát vọng khó gọi thành tên đang muốn phá vỡ mọi trói buộc để trào ra ngoài.
Đúng lúc ấy xe ngựa xóc mạnh.
Ta nhanh tay đỡ lấy Phó Vân Khanh đang suýt ngã.
Khoảnh khắc nắm lấy cổ tay nàng, trong cơ thể ta bỗng sinh ra một cảm giác kỳ lạ.
Không thể nói rõ.
Cũng không thể gọi tên.
“Ngươi... ngươi làm gì vậy...”
Nàng luống cuống tránh ánh mắt của ta.
Ta gọi tên nàng.
Nàng không đáp.
Chỉ cúi đầu như đang tìm thứ gì đó.
“Phó Vân Khanh, ta hai mươi mốt tuổi rồi, cũng xem như một cô nương lớn tuổi nhỉ. Trước đây ta từng rung động, nhưng lại bỏ qua nó hoặc coi đó là một loại tình cảm khác. Bây giờ ta muốn xác nhận lại một lần nữa.”
Không để nàng từ chối, ta kéo tay nàng đặt lên ngực mình.
Mặc kệ nàng có nhìn ta hay không.
Ta hít sâu một hơi rồi nói:
“Phó Vân Khanh, ta muốn hỏi nàng cùng một câu hỏi.”
“Nàng có cảm thấy ta kỳ quái không?”
Nàng chậm rãi ngẩng mắt lên.
Hàng mi dài khẽ run.
Rồi dùng chính câu trả lời từng xuất phát từ miệng ta năm ấy để đáp lại:
“Ai quy định nữ nhân chỉ được thích nam nhân chứ?”
Xung quanh lại chìm vào yên lặng.
Ngay cả tiếng vó ngựa lộc cộc bên ngoài cũng không thể át nổi nhịp tim đang đập điên cuồng của ta.
Ta nâng bàn tay nàng lên.
Khép mắt lại.
Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay ấy.
Vài năm sau.
Con gái nuôi của ta nằm sấp trên bãi cỏ, nghe xong câu chuyện liền vẫn chưa thỏa mãn, mở to đôi mắt hỏi:
“Thế là hết rồi ạ? Chỉ vậy thôi sao? Cuối cùng hai người có tỏ tình với nhau không? Từ đầu đến cuối con còn chưa nghe thấy người nói thích bà ấy lần nào cả.”
Ta xoa đầu con bé:
“Có những thứ không cần nói thành lời.”
Cô bé bĩu môi, không đồng tình với cách nói của ta:
“Nhưng phải nói ra mới có ý nghĩa chứ.”
“Các người đang nói gì vậy?”
Sau lưng bỗng mềm mại dựa tới.
Ta nắm lấy cánh tay mềm mại ấy, quay đầu nhìn nàng, buột miệng nói:
“Ta thích nàng.”
Phó Vân Khanh sững người.
Trên gương mặt thanh nhã trắng trẻo hiện lên một tia ngượng ngùng hiếm thấy.
Nàng đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng đẩy đầu ta một cái:
“Càng già càng không đứng đắn.”
“A nha! Can nương ngại rồi! Can nương ngại rồi!”
Cô bé lập tức ồn ào hẳn lên, vừa cười vừa chạy vòng quanh chúng ta.
Ta lên tiếng ngăn lại:
“Được rồi, đừng nghịch nữa. Về nhà ăn cơm thôi.”
Ánh hoàng hôn trải dài trên thảo nguyên mênh mông vô tận.
Theo con đường trở về nhà của chúng ta.
Hoàn