Chương 7 - Hoàng Hậu Của Hoàng Đế Hơi Dữ

Hoàng Hậu Của Hoàng Đế Hơi Dữ

A cha lại bắt đầu tìm đối tượng cho ta.

Ông chọn vài dũng sĩ đưa đến trước mặt ta, bảo ta chọn một người làm phu quân.

Ta tùy tiện liếc qua vài lần, chẳng vừa mắt ai cả.

A cha tức đến mức râu dựng đứng lên, chỉ vào mũi ta mắng:

“Con nói xem, có phải ở Trung Nguyên lâu quá nên coi thường nam nhi thảo nguyên chúng ta rồi không?!”

Lão nhân gia lại bắt đầu vô lý gây sự rồi.

Ta thừa nhận những dũng sĩ này đều tuấn tú đường hoàng, thân hình cao lớn, là những chiến binh hàng đầu của thảo nguyên.

Nhưng nhìn từng gương mặt anh tuấn ấy, trong lòng ta không hề có lấy một chút rung động.

Ta không thể kết hôn rồi sống cả đời với một người mà bản thân chẳng có chút cảm giác nào.

Ta đã giảng đạo lý với ông, làm nũng vô số lần.

Ban đầu còn có tác dụng.

Nhưng về sau ông chẳng nghe gì nữa, chỉ lấy tuổi tác của ta ra nói chuyện.

“Con đã hai mươi mốt tuổi rồi! A Á đã sinh ba đứa con rồi đấy! Con còn muốn chậm trễ đến bao giờ nữa!”

Hai mươi mốt tuổi thì sao chứ?

Hai mươi mốt tuổi là thành gái già rồi à?

Ta vẫn xinh đẹp như hoa, người theo đuổi nhiều vô kể.

Giống như nữ nhân già đi một chút là chẳng ai thèm nữa vậy.

A cha càng ép, ta càng muốn đối đầu với ông.

Đời này, ta nhất định phải ở bên người mình yêu.

Sau khi chọc cho lão nhân gia tức giận bỏ đi, ta quay lại bàn, tiếp tục viết bức thư hồi âm còn dang dở.

Chữ của ta bây giờ đẹp hơn hồi nhỏ rất nhiều.

Nét chữ thanh tú mềm mại, không còn vẻ nguệch ngoạc lúc mới học nữa.

Một nửa công lao thuộc về sự kiên nhẫn dạy dỗ của Phó Vân Khanh.

Một nửa còn lại thuộc về sự chăm chỉ luyện tập của chính ta.

Ta viết rất chậm.

Từng nét từng nét đều cực kỳ nghiêm túc.

Tâm ta dần dần lắng xuống, chuyên chú vào từng nét bút.

Ta hy vọng khi hồi âm, Phó Vân Khanh sẽ lại khen ta vài câu.

Ta rất thích nghe nàng khen mình.

Từ những hàng chữ của nàng, ta có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nàng lúc khen ta.

Chắc chắn nàng sẽ đưa tay xoa mặt ta trước.

Ý cười dập dềnh nơi chân mày khóe mắt.

Ánh sáng trong mắt như mặt hồ xanh biếc.

Mỗi lần nàng cười, đôi mắt cong cong như trăng sáng, dường như có thể xua tan mọi u ám trên đời.

Bây giờ ta không còn gặp ác mộng nữa.

Nhưng ta thường xuyên mơ thấy Phó Vân Khanh cười với ta.

Mơ thấy từng chút từng chút trong mười năm chúng ta ở bên nhau.

Mỗi lần tỉnh dậy, gối đều ướt một mảng lớn.

Ta nhớ nàng.

Thật sự rất nhớ nàng.

A Á còn lo lắng cho ta.

Nàng nói mười năm đầu đời ta nhớ mẫu thân, chẳng lẽ sau khi trở về thảo nguyên lại phải dùng thêm mười năm nữa để nhớ hoàng hậu hay sao?

Nàng sợ vô cùng.

Ngày nào cũng khuyên bảo tận tình, tìm đủ mọi trò tiêu khiển để giúp ta chuyển hướng chú ý.

Ta từng nghe lời A Á, thử mở lòng với tình yêu.

Nhưng chỉ được hai ngày đã chẳng đi đến đâu.

Bởi vì lúc ấy ta nhận được một lúc rất nhiều thư của Phó Vân Khanh gửi tới.

Thế là toàn bộ tâm tư đều dồn vào việc viết thư hồi âm.

Ban ngày bận rộn.

Ban đêm cũng cắm cúi viết không ngừng.

Cuối cùng bận đến mức quên luôn cuộc hẹn.

Hại chàng trai kia đợi ta suốt cả buổi chiều, tức giận bỏ đi.

Không biết gần đây nàng sống có tốt không.

Hoàng đế đã băng hà.

A cha nói tiểu thái tử vừa mới đăng cơ, có rất nhiều việc cần nàng xử lý.

Đợi lá thư này của ta tới được Trung Nguyên, e rằng cũng đã qua mấy tháng rồi.

Lúc đó chắc nàng có thể rảnh rỗi hơn một chút nhỉ?

Ta chờ.

Lại chờ.

Chờ tới tận cuối năm.

Vẫn không nhận được thư hồi âm của nàng.

Đúng lúc ta chuẩn bị viết thêm một lá thư nữa, mẫu thân lại giật lấy cây bút trong tay ta.

Bà nói:

“Có khi lá thư này còn chưa tới Trung Nguyên thì con đã gặp được người rồi. Có gì thì gặp mặt nói đi.”

Ta giật bắn người đứng bật dậy khỏi ghế.

Môi mấp máy hồi lâu mà không nói nên lời.

Mẫu thân nhìn dáng vẻ ngốc nghếch ấy của ta rồi bật cười:

“Lần này sang nước Tấn triều bái, a cha con đồng ý dẫn con theo rồi.”

“Thật sao?!”

Ta vẫn không dám tin, hết lần này đến lần khác xác nhận với mẫu thân.

Mẫu thân nói:

“Trước đây không dẫn con đi là vì a cha con ghen đấy. Ông ấy nói trong đầu con lúc nào cũng nghĩ đến vị hoàng hậu kia, đến cả cha mình cũng quên mất rồi.”

“Còn ta thì phải cảm ơn nàng ấy.”

“Nàng ấy nuôi con trắng trẻo mập mạp thế này cơ mà.”

Trái tim ta đã bay thẳng về hoàng cung từ lâu rồi.

Ta không chờ nổi nữa:

“Vậy con đi thu dọn hành lý đây!”

Mẫu thân gọi với theo từ phía sau:

“Qua năm mới mới xuất phát mà, không cần vội!”

Ta chưa từng có lúc nào mong thời gian trôi nhanh như nước như bây giờ.

Ngay cả khoảng thời gian mới vào cung năm ấy, ta cũng chỉ mất vài ngày là không còn quen nữa. Sau khi thân thiết với Phó Vân Khanh, ngoại trừ thỉnh thoảng buồn bã đôi chút, còn lại ta vẫn ăn ngon uống khỏe như thường. Có lẽ vì khi ấy ta còn là một đứa trẻ, vô tâm vô phế chăng.

Mong sao ngóng trăng, đếm từng ngày trên đầu ngón tay, cuối cùng ta cũng đợi được ngày đại quân Nabu xuất phát.

Chúng ta có tới mấy chục cỗ xe ngựa, bên trong chất đầy cống phẩm dâng lên nước Tấn.

Ta không khỏi cảm thán, một bộ tộc nhỏ bé nơi biên cương muốn tồn tại quả thật chẳng dễ dàng gì.

Nhưng mọi sự bỏ ra đều có hồi đáp.

Nước Tấn đối xử với Nabu rất tốt.

Có một đại quốc che chở phía sau, ngoại địch không dám xâm phạm, dân chúng mới có thể an cư lạc nghiệp.

Ta chê xe ngựa đi quá chậm, bèn tự chọn một con tuấn mã, phóng lên dẫn đầu đoàn người.

Tiếng gió rít bên tai cùng hương hoa ngọt ngào thấm vào tận mũi.

A cha tuổi đã lớn, vất vả lắm mới đuổi kịp ta. Ông giơ roi ngựa lên khẽ đánh vào chân ta một cái rồi mắng:

“Đồ vô lương tâm! Hay là để con nhận Thái hậu nước Tấn làm mẹ luôn đi!”

Ta tinh nghịch chớp chớp mắt, mặc kệ tiếng mắng không ngừng của ông, thúc ngựa lao nhanh về phía trước.

Lòng ta như tên bắn về quê.

Không.

Phải nói là như tên bắn về phía Phó Vân Khanh.

Dường như nàng đang ở nơi không xa chờ ta.

Từ thảo nguyên tới Trung Nguyên thật sự quá xa.

Đại quân Nabu đi suốt mấy tháng trời.

Khi đến nơi thì đã là mùa cỏ xanh chim hót, hoa nở khắp nơi.

Ta và a cha bước vào đại điện triều đình trang nghiêm rộng lớn, trong lòng hồi hộp đến mức tim đập thình thịch.

Hôm nay không chỉ có tiểu hoàng đế.

Phó Vân Khanh, nay đã là Thái hậu, cũng sẽ có mặt.

Sau khi hành lễ xong, chúng ta đều cúi đầu.

Phải đợi hoàng đế lên tiếng mới được ngẩng đầu nhìn long nhan.

Những quy củ rườm rà của người Trung Nguyên đúng là phiền phức.

Tiểu hoàng đế vẫn nhớ ta.

Hồi nhỏ nó quấn quýt ta lắm.

Thế nên ta nghe thấy giọng thiếu niên non trẻ của nó vang lên:

“Mọi người mau đứng dậy đi. Tỷ tỷ Hy Hy, lâu rồi không gặp.”

Ta từ từ ngẩng đầu.

Bỏ qua tiểu hoàng đế.

Trực tiếp nhìn về phía người kia.

Phó Vân Khanh ngồi bên phải tiểu hoàng đế, vị trí thấp hơn một chút.

Nàng mặc triều phục lộng lẫy phức tạp, đầu đội phượng quan, gương mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng uy nghiêm.

Có chút xa lạ.

Không giống Phó Vân Khanh trước kia nữa.

Đột nhiên ta muốn khóc.

Là vì ta thay đổi quá nhiều nên nàng không nhận ra ta sao?

Tại sao nàng không nở với ta một nụ cười?

Hốc mắt ta dần nóng lên.

Ta thất vọng cúi đầu, cố ép nước mắt quay trở lại.

Đột nhiên a cha huých vào cánh tay ta một cái:

“Thái hậu đang gọi con kìa!”

“Là Hy Hy sao?”

Là giọng của Phó Vân Khanh!

Vẫn giống hệt ngày trước.

Mỗi lần gọi tên ta, nàng luôn dịu dàng như nước.

Trong mắt lập tức ngập tràn nước mắt.

Ta đoán dáng vẻ mình lúc này cười còn khó coi hơn khóc.

Ta chắp tay hành lễ:

“Linh Hy bái kiến Thái hậu...”

“Miễn lễ.”

Nàng nói.

Ta nhìn thấy nàng chớp mắt mấy lần.

Rồi mỉm cười với ta.

Phó Vân Khanh không thay đổi nhiều.

Vẫn đẹp đến động lòng người.

Nàng vẫn là nữ tử đẹp nhất mà ta từng gặp.

Sau khi tiểu hoàng đế bãi triều, ta được một thị nữ dẫn tới một cung điện.

Nơi này ta rất quen.

Đây là chỗ ở của Thái hậu.

Lúc này Phó Vân Khanh đã thay triều phục bằng thường phục nhẹ nhàng hơn.

Nàng vẫy tay với ta:

“Lại đây, để ta nhìn xem nào.”

Ta ngoan ngoãn bước tới.

Nàng giơ tay đo thử trên trán ta rồi nói:

“Cao rồi.”

“Còn cao hơn cả ta nữa.”

Trong mắt nàng luôn ánh lên lệ quang.

Nhìn dáng vẻ nàng muốn khóc, bao nỗi nhớ nhung tích tụ suốt bao năm nay bỗng hóa thành vị đắng nơi đầu lưỡi.

Rõ ràng trong bụng có cả ngàn lời muốn nói.

Cuối cùng chỉ hóa thành một câu thật cẩn thận:

“Ta có thể ôm cô một cái không?”

Phó Vân Khanh cho người lui xuống.

Sau đó gật đầu.

Ta dang tay, khẽ ôm lấy nàng.

Có lẽ vì thân phận nàng bây giờ còn cao hơn trước, nên ta có chút không được tự nhiên.

Vừa định buông tay ra.

Bên eo bỗng siết chặt.

Phó Vân Khanh ôm lấy ta thật mạnh.

Đó giống như một sự cho phép.

Ta cũng dùng sức ôm lại nàng.

Mọi thứ đều không cần nói thành lời.

Những lời muốn nói...

Có lẽ đều nằm trong cái ôm này rồi.

Không biết đã ôm bao lâu.

Ta lưu luyến buông nàng ra.

Đầu óc mơ hồ, buột miệng nói một câu:

“Phó Vân Khanh, ta sắp chết rồi.”

Nàng tưởng ta đang nghịch ngợm.

Liền dùng giọng điệu năm xưa hỏi ta:

“Tại sao vậy?”

Ta như người mất hồn.

Hành động tiếp theo còn khó hiểu hơn.

Ta kéo tay nàng đặt lên ngực mình:

“Tim đập nhanh quá.”

“Nó sắp nhảy ra ngoài rồi.”

Mặt Phó Vân Khanh lập tức ửng đỏ.

Nàng rút tay về, quay lưng lại với ta:

“Đứa trẻ này, vẫn nghịch ngợm như vậy.”

“Lúc nào cũng khiến người ta không biết phải đáp thế nào.”

Sau khi tỉnh táo lại, ta mới cảm thấy hành động vừa rồi thật đáng xấu hổ.

Thế là chủ động bỏ qua đoạn nhỏ ấy, vui vẻ trò chuyện với nàng.

Chúng ta nói rất nhiều.

Rất rất nhiều.

Cho đến khi mặt trời lặn.

Nàng giữ ta ở lại đây một đêm.

Ta cầu còn không được.

Sau bữa tối, chúng ta lại nằm trên giường trò chuyện.

Đêm khuya.

Hai người nằm ngửa nói chuyện.

Không hiểu vì sao lại có sự ăn ý kỳ lạ.

Cùng lúc nghiêng người nhìn về phía đối phương.

Ta không biết trong mắt mình lúc ấy chứa đựng cảm xúc giằng xé thế nào.

Nhưng ta chỉ muốn nhìn Phó Vân Khanh như vậy mãi.

Không muốn dời mắt đi.

Bị ta nhìn chằm chằm đến ngượng ngùng, gò má nàng lại đỏ lên.

Nàng quay lưng lại rồi nói:

“Ngủ đi.”

“Ngày mai ta còn phải xuất cung nữa.”