Chương 4 - Hoàng Hậu Của Hoàng Đế Hơi Dữ

Hoàng Hậu Của Hoàng Đế Hơi Dữ

Khi ta vào cung, vừa đúng tháng ba mùa xuân, là thời điểm chim oanh ca hát, én múa lượn, vạn vật trong trời đất nơi nơi đều hiện ra cảnh tượng tươi đẹp tràn đầy sức sống.

Chớp mắt một cái, mùa đông giá rét đã lặng lẽ kéo đến, tuyết bay tán loạn.

Ta giẫm lên nền tuyết kêu lạo xạo, ngẩng đầu đón lấy những bông tuyết rơi lác đác. Tuyết lướt qua gò má ta, tan thành từng giọt nước trong suốt, chui vào cổ áo ta.

Nước tuyết lạnh buốt chảy qua da thật sự quá rét, ta lạnh đến rùng mình, phủi tuyết trên người rồi chạy vào phòng, bò lên giường sưởi, ôm lò sưởi nhìn Phó Vân Khanh thêu hoa.

Nàng chăm chú lắm, chẳng nói chuyện với ta.

Ánh mắt ta rơi xuống chiếc bụng ngày một nhô lên của nàng, nghi hoặc hỏi: “Cô không buồn ngủ sao?”

Nàng cắn đứt đầu chỉ, ngẩng mắt kinh ngạc nhìn ta: “Vì sao ngươi cứ hỏi ta câu này vậy?”

Ta nói rất có lý có cứ: “Lúc các thẩm thẩm của ta mang thai, suốt ngày chỉ muốn ngủ. Rõ ràng chẳng phải làm gì, vậy mà họ vẫn tỏ ra mệt mỏi. Phụ nữ mang thai chẳng phải đều nên như vậy sao?”

Phó Vân Khanh mỉm cười nhàn nhạt, cúi đầu xỏ kim luồn chỉ, giọng nói dịu dàng: “Ta cũng buồn ngủ, chỉ là phần lớn thời gian vẫn khá tỉnh táo.”

Nàng có việc để làm, chẳng ai nói chuyện với ta, ta liền buồn chán cực kỳ. Ta ba chân bốn cẳng bò đến bên cạnh nàng: “Phó Vân Khanh, cô đang thêu hoa gì vậy, xấu quá.”

Thật ra tay nghề nữ công của nàng vô cùng thuần thục, ta cố ý nói ngược để chọc nàng tức giận, mục đích là muốn dẫn nàng cãi nhau với ta, như vậy ta sẽ không buồn chán nữa.

Ai ngờ Phó Vân Khanh hoàn toàn không để ý, tiếp tục bận rộn với món đồ thêu trong tay: “Thêu áo nhỏ cho ngươi đấy. Mấy bộ ngươi mang từ nhà đến đều đã cũ rồi, vóc dáng ngươi cũng cao thêm chút ít, áo nhỏ nên làm rộng hơn. Dù sao ta nhàn rỗi không có việc gì làm, vậy thì tự tay làm thôi.”

Nàng chớp mắt với ta, dáng vẻ nghịch ngợm đáng yêu: “Cảm động không?”

“Cảm động, cảm động.” Ta ôm cánh tay nàng làm nũng: “Cô chơi với ta đi mà. Từ sau khi cô có thai, hoàng thượng không cho cô làm cái này, không cho cô làm cái kia, một mình ta sắp bị bí chết rồi.”

Phó Vân Khanh bị ta lắc đến chóng mặt, dở khóc dở cười: “Ngươi muốn chơi gì? Ta luyện chữ với ngươi được không?”

Ta lập tức buông tay nàng ra, dùng tốc độ nhanh nhất nhảy xuống khỏi giường sưởi: “Tự ta cũng được, cô cứ từ từ thêu đi.”

Phó Vân Khanh cười mắng: “Đồ nhỏ vô lương tâm.”

Bên ngoài lạnh, ta không ra khỏi phòng, lấy một miếng bánh rồi lại ngồi về giường sưởi, trước tiên đưa cho Phó Vân Khanh cắn một miếng, sau đó mình mới ăn.

Nàng cau mày liên tục lắc đầu, nói quá ngọt, quá ngọt, ngoài ra còn không quên bảo ta đừng ăn nữa, dễ bị sâu răng.

Ta đã mấy ngày không được ăn đồ ngọt rồi, đang chuẩn bị tranh luận tử tế với nàng thì lúc này có một thị nữ bước vào, bưng thuốc đưa cho Phó Vân Khanh.

Ta vươn cổ nhìn một cái, màu thuốc lần này trông dễ chịu hơn nhiều so với lúc ta mới quen nàng, không còn khiến người ta nhìn thôi đã thấy khó nuốt nữa. Phó Vân Khanh uống ừng ực, chẳng mấy chốc một bát thuốc đã cạn đáy. Ta đoán thuốc này chắc cũng đắng, bèn đưa miếng bánh tới bên miệng nàng: “Ăn một miếng là hết đắng.”

Nàng rõ ràng sững ra trong chớp mắt, sau đó đôi mắt cong lên, cúi xuống cắn một miếng nhỏ từ tay ta. Tâm trạng ta lập tức tốt hẳn, miếng bánh trong tay dường như cũng ngon hơn, quả thực chẳng kém gì tay nghề của mẫu thân.

Trong quá trình sớm chiều ở bên nàng, giữa ta và nàng dường như hình thành một loại ăn ý đặc biệt. Ví dụ như ánh mắt chúng ta luôn sẽ chạm nhau, rồi rất tự nhiên nhìn nhau cười.

Mà ánh mắt nàng lúc nào cũng chẳng có ý tốt, lộ ra tia gian xảo. Ví dụ như ngay lúc này, ta nên chạy trốn ngay, nếu không lại bị nàng túm đi luyện chữ.

Nói đi là đi, ta vội co chân bỏ chạy. Khéo không khéo, vừa ra cửa đã đụng phải hoàng đế. Hắn một tay bế ta lên vác trên vai, lại đưa ta trở vào phòng.

“Xem đứa bé này bị nàng nuôi đến càng ngày càng nặng rồi.”

Hoàng đế đặt ta sang một bên, đặt mông ngồi xuống cạnh Phó Vân Khanh, ôm nàng vào lòng, bàn tay lớn xoa lên bụng nàng, nói: “Đây là đứa con trẫm coi trọng nhất, nàng nhất định phải chăm sóc cho tốt, đừng để trẫm thất vọng.”

Mấy ngày liền, mỗi lần hắn tới đều phải dặn Phó Vân Khanh một câu như vậy.

Nói rồi nói, hắn nhắm mắt lại, trong miệng khẽ thốt ra một cái tên.

“Vân Tuyết.”

Ồ? Người hắn ôm là Phó Vân Khanh mà, sao lại gọi tên người khác? Ta tuy còn nhỏ, nhưng cũng không phải chuyện gì cũng không hiểu. Ta đoán trong đầu hoàng thượng lại đang nghĩ đến một nữ nhân khác.

Hậu cung giai lệ ba nghìn, trái tim hoàng đế này không biết đã chia thành bao nhiêu mảnh rồi. Ta bất bình thay Phó Vân Khanh, nhìn chằm chằm bàn tay nam nhân đang vuốt qua vuốt lại trên bụng nàng, không khỏi phẫn nộ gào thét trong lòng: “Hoàng đế thối tha, mau bỏ móng chó của ngươi ra, đi tìm Vân Tuyết Vân Hải của ngươi đi!”

Tên hoàng đế đáng ghét cũng không ở lại lâu. Chỉ cần hắn vừa đi, Phó Vân Khanh lập tức trở nên khác hẳn. Vẻ mặt xám như tro tàn trong lòng hắn vừa rồi biến mất không còn bóng dáng, nàng bắt đầu trêu chọc đùa giỡn với ta.

Nàng đang mang thai, ta không dám làm động tác quá mạnh, chỗ nào cũng nhường nàng. Chúng ta chơi mệt rồi thì cùng nằm trên giường nghỉ ngơi.

Tai ta cẩn thận áp lên chiếc bụng nhô lên của nàng, cố gắng lắng nghe nhịp đập đến từ sinh mệnh mới, đáng tiếc tháng còn nhỏ, căn bản chẳng nghe thấy động tĩnh gì.

“Sinh con đau lắm.” Ta nói với nàng: “Lúc các thẩm thẩm của ta sinh em bé, họ khóc đến sống đi chết lại, kêu trời gọi đất nói ta không sinh nữa đâu, đau chết mất.”

Phó Vân Khanh nói: “Đau thì đau thôi, dù sao cũng là chuyện phải trải qua.”

Ta nằm sấp trên giường, một tay chống má nhìn gương mặt gần đây hơi tròn trịa hơn nhưng vẫn xinh đẹp của nàng: “Cô thích bé trai hay bé gái?”

“Trai gái đều không quan trọng.” Nàng quay đầu nhìn ta, ánh sáng trong mắt dịu dàng như nước: “Có thể đáng yêu giống ngươi là được.”

Ta rất khó xử cau mày: “Ta lại không phải cha của đứa bé.”

“Ngươi ấy à... ngươi luôn khiến người ta không biết tiếp lời thế nào.”

Phó Vân Khanh co ngón tay búng nhẹ lên trán ta. Có lẽ nàng mệt rồi, chậm rãi nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Nàng ngủ rất sâu, ta có thể nghe thấy tiếng hít thở dài đều đặn.

Mang thai là chuyện vô cùng vất vả, Phó Vân Khanh chịu không ít khổ sở, ngay cả ban đêm trở mình cũng không dám cử động mạnh. Cả ngày nàng uống những thứ thuốc bổ kỳ kỳ quái quái do hoàng đế đưa tới, uống vào là nôn, nôn là nôn không ngừng. Đáng ghét nhất là tên hoàng đế kia chỉ biết không ngừng lải nhải trước mặt nàng: nhất định phải là đích tử, nếu là công chúa thì chúng ta sinh thêm một đứa nữa, những lời kiểu vậy.

Nam hay nữ quan trọng đến thế sao? Chẳng phải đều là máu mủ ruột thịt của ngươi à?

Ta không khỏi sinh lòng thương xót Phó Vân Khanh, thường tiếc cho nàng, nếu nàng không vào cung, gả cho một người bình thường thì dù sao cũng tốt hơn ở hậu cung ngày ngày phải đối mặt với bao nhiêu đối thủ, tranh giành sủng ái của một nam nhân.

Nhưng nghĩ lại, không đúng. Nếu nàng không phải hoàng hậu, vậy chẳng phải ta sẽ không gặp được nàng sao? Ta nhìn các phi tần trong cung này, luận khí chất, luận phẩm hạnh, cũng chẳng có mấy người có thể sánh với nàng.

Ta từng khen Phó Vân Khanh như vậy trong thư gửi mẫu thân, kết quả người hồi âm lại là vị lão cha thủ lĩnh chẳng đọc được mấy quyển sách của ta.

Ông nói trong mắt tình nhân thì Tây Thi cũng đẹp, còn nói nữ nhân Trung Nguyên đều không đẹp bằng mẫu thân ta.

“...”

Tuy ta đọc sách cũng không nhiều, nhưng vào cung theo Phó Vân Khanh học được chút da lông thi từ, đương nhiên biết câu này không dùng như vậy. Nó dùng để hình dung sự ái mộ giữa nam và nữ.

“Hy Hy...”

Một tiếng nói mê của Phó Vân Khanh cắt ngang lời oán thầm của ta dành cho lão cha trong lòng.

Theo bản năng ta định đáp lời, nhưng đầu óc xoay chuyển, ta cười xấu xa ghé sát nàng: “Sao vậy, Khanh Khanh?”

Cách gọi sến súa này là ta học từ hoàng đế. Lần trước ta gọi một lần, Phó Vân Khanh lập tức sa sầm mặt giận ta. Đương nhiên ta không phục, dựa vào đâu hắn có thể gọi, còn ta gọi thì cô trở mặt?

Chỉ là một cách xưng hô thôi mà, chẳng qua vì người ta là hoàng đế, còn ta là trẻ con chứ gì. Không công bằng.

Quả nhiên nàng mở mắt, tức giận trừng ta một cái, sau đó chẳng hiểu sao lại cười cười: “Phô mai tháng này tịch thu.”