10.
“Đến rồi à?”
Thẩm Thính Tự nhìn tôi một cái trước, sau đó mới nhìn sang tên s.át nhân.
Thần sắc anh tự nhiên, bình tĩnh đàm phán với người đó.
Nhưng tôi vẫn phát hiện ra điểm bất thường, Thẩm Thính Tự kể từ khi bước vào mật thất này đã trở nên vô cùng lạ thường.
Giống như, một phản ứng căng thẳng điển hình.
Tên s.át nhân lại nhất quyết không chịu buông tha cho anh, hắn cầm dụng cụ tr.a t.ấn lên, cười nham hiểm hỏi Thẩm Thính Tự.
“Thế nào, quen thuộc chứ, nhắc mới nhớ cũng hình như khá lâu rồi không đánh mày nữa.”
“Thật là khiến người ta vô cùng khó chịu mà!”
Tiếp đó, hắn bảo Thẩm Thính Tự đưa hộp tro cốt cho hắn trước.
Anh không động đậy, không muốn giao ra con bài chưa cuối cùng.
Thế nhưng, đâu có đơn giản như vậy.
Người đó đi đến sau lưng tôi, xoay chiếc ghế điện này một vòng, kéo theo tôi xoay một vòng, ý đồ không cần nói cũng rõ.
Tôi lập tức hét lên: “Thẩm Thính Tự, đừng đưa cho ông ta! Đây là quân bài cuối cùng, tuyệt đối, tuyệt đối không được đưa cho ông ta!”
Tên s.át nhân cười gằn một tiếng, nhanh chóng nhấn công tắc, một luồng điện mạnh mẽ tức khắc chạy khắp toàn thân.
Điện áp này không phải là ngưỡng thẩm vấn tội phạm thông thường.
Đau! Nỗi đau như xuyên tim xé cốt!
Trong cơn đau tột cùng, tôi như thể đã nhìn thấy cụ cố của mình.
Tôi còn chưa chịu thua, Thẩm Thính Tự đã đầu hàng, anh chủ động đặt hộp tro cốt xuống đất phía trước, rồi lùi lại vài bước.
Tên s.át nhân chép miệng vài cái, nói với vẻ đầy tiếc nuối.
“Thật là đáng tiếc, vốn dĩ tao còn muốn xem thử hai người ai có thể kiên trì lâu hơn, tao nhớ lúc trước hình như mày có thể kiên trì được mười phút.”
Đến lúc này, tôi đã có một suy đoán về bí mật của căn mật thất này.
Tên s.át nhân ôm chặt hộp tro cốt như ôm lấy người tình, âu yếm một hồi, rồi lại chuyển sự chú ý sang hai chúng tôi.
“Hay là chơi trò gì vui vui đi, Thẩm Thính Tự, mày có thể đi mười bước, tao lập tức thả cô nhân tình nhỏ này của mày đi thì sao? Mày biết đấy, tao xưa nay luôn giữ lời hứa.”
Mất đi quân bài cuối cùng, chúng tôi dù không đồng ý cũng chẳng còn cách nào khác.
Bộ dụng cụ tr.a t.ấn còn vương vết m.áu cũ đã trở thành hung khí tốt nhất.
Tôi bị trói chặt trên ghế, dòng điện trong người vẫn còn tê rần, tôi chỉ có thể nằm liệt trên ghế, chứng kiến tất cả chuyện này.
Nhìn Thẩm Thính Tự vì tôi mà phải chịu từng vết thương.
Anh vừa bước một bước, một vệt m.áu lập tức xuất hiện trên lưng anh, mà anh thì chỉ mải nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt kiên định dần lạnh lẽo, chỉ khi nhìn tôi, mới mang theo một tia nhu tình.
Tôi không thể cử động, chỉ có thể lặng lẽ tuôn rơi nước mắt, mưu cầu xoa dịu nỗi đau trong lòng.
Mỗi bước một vết thương, anh đi về phía tôi phải bị thương mười lần.
Mà tôi thoát khỏi anh chỉ cần hai cơ hội.
Tôi hối hận rồi, hối hận vì đã không yêu anh thật tốt.
Đợi đến khi anh bước đến bước thứ bảy, anh đột ngột ho ra một ngụm m.áu, dòng m.áu nóng hổi bắn lên mặt tôi.
Lúc này nó lại giống như một con d.ao, khứa mạnh lên người tôi, đau đến run rẩy không thôi.
Khuôn mặt luôn mang vẻ bệnh tật của Thẩm Thính Tự đột nhiên nở nụ cười, anh khẽ nói một cách tinh quái.
“Em khóc cái gì, anh chẳng đau chút nào cả, đều là diễn cho hắn xem thôi, lưng anh có mặc áo chống đạn, chỉ là bên ngoài lót mấy túi m.áu, nhìn đáng sợ vậy thôi.”
Có lẽ nụ cười này quá đỗi mê hoặc, tôi đã tin.
Nhưng tôi vẫn sợ, sợ anh thực sự ngã xuống, sợ chúng tôi không còn có ngày mai.
Cuối cùng ở bước thứ chín, tôi đã khôi phục lại một chút sức lực, chống người dậy, nhìn thấy vệt m.áu ngoằn ngoèo suốt dọc đường.
Trong phút chốc, tôi đã hiểu ra tất cả.
Tên s.át nhân sau khi châm điện xong lập tức thả tôi ra, vừa vặn lúc này tôi có thể dùng hai tay ôm lấy Thẩm Thính Tự.
Anh ngã vào lòng tôi, điên cuồng ho ra m.áu lên người tôi, mùi m.áu tanh nồng tấn công dữ dội vào lý trí của tôi.
Tay anh lại âm thầm nắm lấy tay tôi, lặng lẽ an ủi tôi.
“Thẩm Thính Tự, sao anh ngốc thế, ông ta gọi anh đến là anh đến thật à? Sao anh ngốc thế hả?”
Chạm vào lưng anh, lớp thịt đẫm m.áu mở ra dữ tợn, tôi run rẩy trong kinh hãi.
“Huhu, anh lại lừa em, sao anh lại chảy nhiều m.áu thế này.”
“Anh không được ch.ết, em xin anh, ngàn vạn lần đừng ch.ết mà.”
“Em nhất định không chạy nữa, em không bao giờ chạy nữa, chúng ta về nhà có được không?”
“Đợi đã, chín cái còn thiếu một cái nữa, đây chẳng phải vẫn chưa ch.ết sao, khóc cái gì?”
11 .
Tôi gồng mình, nằm đè lên phía trước Thẩm Thính Tự để che chắn cho anh, ra hiệu cho hắn đánh cái thứ 10 lên người tôi.
Tên s.át nhân suy nghĩ một chút, cũng đồng ý.
Chỉ có Thẩm Thính Tự vừa ho ra m.áu, vừa kích động kéo tôi lại, hễ mở miệng là m.áu lại chảy ra.
Tôi ôm lấy anh, trán chạm trán, giọng nói khàn đặc: “Anh đừng cử động, để em thử xem lúc nãy anh đau thế nào. Dù sao chẳng phải anh bảo không đau sao? Em tin anh.”
Nói rồi, nước mắt của cả hai chúng tôi hòa vào nhau, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.
Thật sự rất đau, mới một cái thôi mà tôi tưởng chừng như sắp ch.ết đi được, vậy thì lúc nãy Thẩm Thính Tự đã đau đến nhường nào?
“Lúc nãy anh đã đau đến nhường nào chứ?”
Tôi ghé sát tai anh nhỏ giọng nói: “Nếu chúng ta còn sống, anh cưới em có được không, em đưa anh đi gặp mẹ em, kẹo bà ấy nấu là ngọt nhất đấy.”
Tôi thấy khóe miệng Thẩm Thính Tự khẽ nhếch lên, nhỏ giọng ừ một tiếng, nói.
“Viên kẹo ngọt nhất mẹ em nấu, anh đã được ăn rồi.”
12.
Không ngờ rằng, tên s.át nhân đó thực sự giữ lời, tôi và Thẩm Thính Tự thật sự đã sống sót.
Hai chúng tôi bây giờ thảm hại vô cùng, hai phòng ICU bên trái bên phải trong bệnh viện đều bị chúng tôi bao trọn.
Sau đó ra ngoài lại cùng nhau chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Trong thời gian đó mẹ tôi đã đến, ngày nào cũng hầm đồ bổ khí huyết.
Thẩm Thính Tự được hưởng ké lộc của tôi, cũng được thưởng thức tuyệt kỹ độc môn của bà Trần.
Ba tháng sau, chúng tôi xuất viện, ở lại dưới quê dưỡng thương, cuộc sống vô cùng dễ chịu.
Buổi trưa khi xem tin tức, vậy mà lại thấy tên s.át nhân trên đó.
Hắn bị phanh phui rất nhiều vụ án gi.ết người, hiện đã bị bắt giam, ba ngày sau sẽ thi hành án t.ử hình.
Và lúc này tôi mới biết tên thật của tên s.át nhân, Thẩm Trì Thâm.
Thẩm Thính Tự đi tới ôm lấy tôi, hương trúc thanh đạm đặc biệt làm người ta an tâm.
Anh bắt đầu kể cho tôi nghe về đoạn quá khứ từng có, không ai hay biết của anh.
Thẩm Trì Thâm là cha đẻ về mặt huyết thống của anh, còn Tống Hòa là mẹ anh.
Anh là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng khi anh chào đời, mẹ anh đã t.ử vong do thuyên tắc nước ối sau khi cấp cứu không thành công.
Mà anh sinh ra đã phải gánh vác mạng người của mẹ, chịu đựng sự oán hận đến từ cha mình.
Và căn mật thất thoát ch.ết kia chính là bóng ma lớn nhất thời thơ ấu của anh.
Mãi cho đến khi anh lấy được tro cốt của mẹ mình mới có được sự tái sinh.
Cuối cùng của cuối cùng anh đã gặp được tôi, thú nhận với tôi về tình trạng tinh thần hiện tại của anh, một sớm một chiều không thể chữa khỏi được.
Tôi xoay người ôm lại anh, hôn anh một cái.
“Không sao đâu, chúng ta cứ từ từ, cùng lắm thì cả đời này tiêu tốn với nó, dù sao anh cũng có em, em sẽ mãi mãi, mãi mãi ở bên anh.”
“Được.”
Tôi bĩu môi bắt đầu làm nũng: “Vậy nên, Thẩm bảo bối, khi nào định cưới em đây? Còn không cưới em, em sẽ bảo mẹ em đánh anh đấy tin không?”
Thẩm Thính Tự cười nuông chiều, vừa định gật đầu.
Kết quả mẹ tôi bồi thêm một câu: “Bốc phét thì đừng lôi mẹ vào, mẹ không nỡ đánh nó đâu.”
Ngượng đến mức tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống, không nhịn được càm ràm với Thẩm Thính Tự.
“Anh xem, từ khi anh đến, mẹ thương anh nhất rồi, con gà mái già hầm cho anh hôm qua anh biết không? Em xin mẹ mấy năm rồi bà ấy còn không nỡ gi.ết, anh vừa đến là bà ấy hầm luôn.”
Thẩm Thính Tự véo chóp mũi tôi, phản bác: “Cuối cùng chẳng phải đều chui hết vào bụng em sao?”
“Hừ, cái đó không giống! Em không quan tâm, anh bắt cóc mẹ em rồi, anh phải đền cho em, vậy thì đền chính anh cho em đi.”
“Ừ, được. Đền cho em, kiếp này, kiếp sau, tất cả mọi kiếp có thể gặp được em.”
...
(Ngoại truyện 1)
Thẩm Thính Tự gần đây trở nên rất kỳ lạ, cứ lén lút mua một đống quần áo bó sát tích trữ.
Số lần đi tập gym cũng nhiều lên, lạ thật! Quá lạ luôn!
Cho đến khi tôi phát hiện mông của anh dưới ánh mặt trời tỏa sáng với đường cong tròn trịa săn chắc.
Thẩm Thính Tự vậy mà lén lút tập mông sau lưng tôi.
Tôi bám riết lấy vấn đề này không buông: “Nói! Có phải anh có con giáp thứ mười ba nào ở ngoài không? Vậy mà lại đi tập mông?”
Tôi càng nói càng cảm thấy có gì đó sai sai, mẹ kiếp, ai mà lại quan tâm mông có cong hay không đến thế chứ?
Ngay lập tức liên tưởng đến mấy truyện H văn của văn học Mỗ Đường xem gần đây, Thẩm Thính Tự đây là bị bẻ cong rồi sao?
Còn đặc biệt là người nằm dưới nữa chứ!
Không nhịn được, nước mắt chảy ra từ khóe miệng, tuôn trào nỗi đau khổ, bi thương, không thể tin nổi của tôi.
Thẩm Thính Tự rõ ràng nhận ra trí tưởng tượng bay xa của tôi, mỉm cười tặng cho tôi một cú cốc đầu.
Đau! Quá đau luôn!
Sau đó anh quay đầu đi dỗi, chị gái bị cắm sừng đáng thương là tôi đây, phải đi dỗ dành gã bạc tình này rồi.
Haha, đùa thôi, là dỗ dành bảo bối của tôi.
Tôi tìm một góc độ thích hợp, tự lăn mình vào lòng anh, cười đểu nói.
“Hê, người đàn ông này, anh đã thành công thu hút sự chú ý của em rồi! Mèo nhỏ, hôn em một cái, mạng này đưa cả cho anh luôn!”
Thế nhưng, Thẩm Thính Tự vẫn kiên định như bàn thạch, không mảy may quan tâm đến sự làm màu của tôi.
Ôi, đàn ông, thật là tốt số, còn phải để chị đây đích thân đi dỗ.
Tôi đưa bàn tay tội lỗi ra, thừa lúc anh không để ý mà nhào nặn mạnh bạo b* m*ng săn chắc của anh.
Thẩm Thính Tự quả nhiên có phản ứng, d** tai đỏ bừng, trợn mắt nhìn tôi, há miệng định nói mấy lời đâm chọc tôi.
May mà chị đây có tầm nhìn xa trông rộng, chặn lại rồi.
Chặn hồi lâu, thái độ anh cuối cùng cũng mềm mỏng, phối hợp để tôi chặn anh.
Sau này lâu lắm tôi cũng quên mất chuyện này, anh đột nhiên giải thích với tôi.
Vì lúc đó vấn đề tâm lý chưa chữa khỏi, luôn không có cảm giác an toàn.
Mà tôi lại thường xuyên biểu hiện ra là rất thích, ừm, b* m*ng cong của anh, cho nên mới xảy ra chuyện dở khóc dở cười này.
Được rồi, tôi là đồ mê trai đẹp, tôi nhận tội.
...
(Ngoại truyện 2)
Tối qua, tôi và Thẩm Thính Tự đã xảy ra một cuộc tranh cãi nảy lửa, có thể gọi là chiến tranh thế giới thứ ba!
Nguyên nhân là video phổ cập kiến thức về việc có nên có con hay không.
Dù sao thì nó cũng nói ra đủ mọi phương diện rủi ro ngoài ý muốn của việc phụ nữ sinh con.
Tôi nằm trong lòng anh nửa đùa nửa thật hỏi: “Anh muốn con gái hay con trai thế?”
Anh mím môi, trông có vẻ không vui lắm đáp lại tôi: “Không thích, đều không thích.”
“Haha, em cũng không thích. Con cháu tự có phúc của con cháu, không có con cháu thì em hưởng phúc!”
Mắt tôi đảo một vòng, đột nhiên nảy ra ý định trêu chọc anh một chút.
“Vậy nếu, thực sự có rồi, đến lúc khó sinh bắt anh chọn giữ mẹ hay giữ con, anh chọn cái nào?”
Thẩm Thính Tự nhíu mày, lồng ngực phập phồng dữ dội, cảnh báo.
“Giữ con! Em đừng hòng nghĩ đến chuyện đó! Nếu em dám như thế, anh lập tức giữ con, sợ thì hãy sớm dập tắt ý nghĩ đó đi!”
Tôi ôm chặt lấy anh, cười mắng: “Sao anh không chịu nổi đùa thế, đúng đúng đúng! Em là người tiếc mạng nhất, em còn phải sống lâu trăm tuổi, cùng anh làm yêu quái cơ mà.”
Đêm khuya thanh vắng, trong lúc mơ màng tôi nghe thấy anh nói bên tai tôi: “Đừng dọa anh, anh thực sự là kẻ điên đấy! Anh chuyện gì cũng dám làm vì em.”
Sáng lúc ngủ dậy thì anh đã biến mất rồi, tôi gọi mấy cuộc điện thoại đều là trợ lý của anh nghe, bảo là đang bận đi công tác.
Đợi đến trưa anh mới quay về, nhưng sắc mặt người trắng bệch, bước chân nghiêng ngả, giống như bị yêu tinh hút hết tinh khí vậy.
Tôi tiến lên đỡ anh vào ghế sofa, lo lắng hỏi có phải cơ thể anh có vấn đề gì không.
Tôi nhìn môi anh không còn chút huyết sắc nào, lúc ngồi xuống tư thế đều vô cùng gượng gạo.
Nhưng anh cứ cắn chặt răng không chịu nói đã xảy ra chuyện gì.
Đêm đó đi ngủ anh cũng nằm ngửa một cách khó chịu, hơi thở rất nặng nề, có một cảm giác rằng dù anh không nói tôi cũng biết là rất đau.
Tình trạng này kéo dài cho đến khi tôi dọn dẹp đồ đạc trong thư phòng của anh và tìm thấy một tờ đơn đã ký.
Xem xong mắt tôi tối sầm lại, ngã khuỵu xuống sàn, tay run rẩy như bị Parkinson, không thể tin nổi mà đọc đi đọc lại hết lần này đến lần khác.
Đơn tự nguyện triệt sản!
Phía dưới là ba chữ viết rồng bay phượng múa Thẩm Thính Tự.
Thư phòng bùng nổ tiếng gào thét của tôi!
"Thẩm! Thính! Tự!"
Tôi ném tờ đơn thắt ống dẫn tinh này trước mặt anh, run rẩy chất vấn anh.
Anh nghi hoặc nói: "Đúng vậy, là anh làm phẫu thuật.”
“Chỉ là thắt ống dẫn tinh thôi mà, anh chỉ không muốn em bị một vật ký sinh sự sống khác cướp mất thôi, cho dù phải trả một chút giá nào đó."
Tôi không kìm được nước mắt ngắn dài, nghẹn ngào.
"Anh ngốc quá! Sao bảo đi thiến là đi luôn thế! Không phải toàn là con gái đi làm sao? Anh đi góp vui cái gì chứ?"
Anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi, vỗ nhẹ vào lưng tôi, an ủi tôi.
"Đeo bao anh không thích, uống thuốc sẽ ảnh hưởng đến cơ thể em, chỉ có thắt ống dẫn tinh mới có thể giải quyết dứt điểm một lần.”
“Vả lại anh đã tìm hiểu rồi, triệt sản đối với phụ nữ tổn thương rất lớn, nam giới làm thì không có vấn đề gì lớn.”
“Hơn nữa là anh yêu cầu em không sinh con, nên anh phải chịu trách nhiệm cho vấn đề này.”
“Em đừng khóc, anh không đau."
Nghe vậy tôi càng khóc nức nở hơn, tôi có đức hạnh gì mà có được người như vậy, kiếp này thật sự không sống hoài phí rồi.
"Phụ nữ không phải công cụ sinh sản, nuôi dưỡng thế hệ sau là trách nhiệm chung của cả hai bên, chúng ta đã chọn không sinh con, dành tương lai cho chính mình.”
“Và anh với tư cách là người yêu, là chồng của em. Anh có quyền chịu trách nhiệm cho những điều này.”
“Anh không muốn dùng những đặc quyền mà thời đại này ban cho nam giới để bắt nạt em, anh đến là để yêu em."
Hoàn.