Chương 1 - Hoa Hồng Và Bẫy Thiên Thần - Tiểu Thanh Sơn Cấn

Hoa Hồng Và Bẫy Thiên Thần - Tiểu Thanh Sơn Cấn

1.
Sắp đến Tết rồi, tôi đã thất nghiệp được ba tháng, ngồi lì ở nhà ngoài lướt video thì là gặm mì tôm, tâm trạng đã nổ tung.

Haiz, suy nghĩ của con người luôn thay đổi, trước đây chỉ muốn làm giàu, giờ thực tế hơn chút, chỉ muốn thoát nghèo.

Thế giới này thêm một vị đại tiểu thư như tôi thì sẽ nổ tung sao?

Tôi vừa gặm mì tôm, vừa ngửa mặt 45 độ nhìn lên bầu trời, mong chờ ý trung nhân của mình đạp trên đám mây ngũ sắc, rồi rải tiền cho tôi.

Kết quả, hai mắt tối sầm lại, còn tưởng là mất điện, vùng vẫy một lúc mới phát hiện là bao tải.

Tôi biết ngay mà, cả thế giới đều bỏ rơi tôi, nhưng bọn buôn người sẽ luôn kiên định lựa chọn tôi.

Hít một hơi, thế là ngất đi, cái bao tải này còn chế tạo khá công nghệ cao đấy chứ.

2.
Sau khi tỉnh lại, đầu óc hơi choáng váng, dưới thân mềm mại.

Tôi mở mắt ra mới thấy mình đang nằm trên giường, tứ chi bị xích sắt khóa chặt.

Tôi khua tay phải một chút, phát hiện trói khá chặt, sợi xích vàng óng ánh này, trông cũng khá đẹp.

Ngay lập tức, một giả thuyết táo bạo hiện lên trong đầu.

Thứ này không lẽ là vàng thật chứ?

Tôi lập tức tỉnh táo hẳn, giơ tay lên phân biệt thành phần.

Màu càng đậm, độ tinh khiết càng cao, màu của sợi xích này khá ổn.

Tôi lại dùng ngón tay gõ thử, tiếng vang rất trầm, không phải tiếng giòn tan.

Mẹ ơi, sợi xích này 80% là vàng thật, nghĩa là kẻ bắt cóc tôi khá giàu, và đầu óc có chút vấn đề.

Nhà ai bắt cóc lại dùng xích vàng để trói chứ?

Định tạo ra cạnh tranh nội bộ trong ngành à?

Cửa phòng mở ra, tôi quay đầu lại, một bóng người thanh tú hơi gầy bước vào.

Tôi nheo mắt, đánh giá từ trên xuống dưới, eo luyện tập tốt đấy, ôm chắc chắn sẽ rất có cảm giác.

Mông cũng khá cong, càng nhìn nước miếng càng muốn chảy ra.

Kết quả người đó quay lại, tôi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia.

Hờ hờ, cụt hứng.

Đây chẳng phải là anh người yêu cũ truyền thống của tôi sao?

Cái này không cho chạm, cái kia không cho hôn, yêu nhau mấy năm trời, làm tôi sốt ruột đến mức miệng mọc đầy mụn nước, mà cũng chẳng chạm được gì.

Tôi khá thích anh, nhưng môn đăng hộ đối không xứng.

Anh lại hơi thần kinh, không phải tôi mắng anh, mà là anh thật sự có vấn đề thần kinh, từng đi khám ở bệnh viện rồi.

Nhưng chẳng ích gì, tôi vừa đi làm vừa phải chịu đựng việc anh nửa đêm đột nhiên đứng cạnh giường nhìn tôi, thần kinh sắp suy nhược đến nơi, chịu không nổi nên chia tay.

Anh chậm rãi đi tới, ngồi bên giường, bưng một ly nước định đút cho tôi uống.

Tôi ngoan ngoãn uống hết, anh thấy tôi cứ im lặng, lập tức đưa tay ôm chặt tôi vào cơ bụng tám múi của anh.

Vừa run rẩy nói: "Đừng hòng rời xa anh, Trần Tri Diên, em không thể đối xử với anh như vậy."

Không biết anh bạn này lại liên tưởng đến đâu rồi, giọng điệu càng thêm điên cuồng.

"Em đừng hận anh, chúng ta cứ thế này mãi mãi bên nhau thật tốt, không có ai khác. Ngay cả khi ch.ết, em cũng đừng hòng rời xa anh."

Tôi vỗ vỗ vào vòng ba săn chắc của anh, giải cứu mình khỏi vòng tay anh, điên cuồng hít hà không khí trong lành.

Thẩm Thính Tự mắt đỏ hoe, luống cuống nhìn tôi th* d*c.

Tôi ngước mắt nhìn anh, giọng điệu kinh ngạc: "Thẩm Thính Tự, anh chơi kiểu b**n th** thật đấy nhỉ?"

Nếu là bộ dạng thuần khiết trước đây của anh, chắc hẳn phải biến thành Hồng Hài Nhi ngay tại chỗ.

Bây giờ lại mặt không biến sắc, còn nở một nụ cười không rõ ý vị, cười đến mức tôi dựng tóc gáy.

Anh vừa nói vừa hôn lên tôi: "Anh còn nhiều thứ em chưa biết lắm."

Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ, lúc tôi không ở đây, anh có đi đăng ký lớp học thêm không vậy?

Sao lại điêu luyện thế này?

Đêm đó, tôi gặp ác mộng, trong mơ toàn là cảnh Thẩm Thính Tự đứng bên giường tôi cười âm hiểm.

3.
Đây là ngày thứ năm tôi bị giam cầm, thân nhiệt bản thân bình thường, thích nghi rất tốt.

Buổi trưa ăn lẩu nhỏ, nhúng thịt bò A5, uống canh hầm.

Ngày tháng này chả sướng hơn ăn mì tôm à?

Nữ chính bị nam chính giam cầm trong tiểu thuyết, ai nấy đều sống không bằng ch.ết, nắm bắt mọi cơ hội để trốn thoát.

Sao đến lượt tôi lại hưởng thụ thế này nhỉ?

Haz, có lẽ là do số tôi không tốt, chưa thấy qua sự đời, cảm thấy cuộc sống này đã rất mãn nguyện rồi.

Trên thế giới vốn làm gì có đường, người đi lung tung nhiều quá, tôi không biết đi thế nào nữa, thôi thì nằm ngửa tận hưởng luôn.

Xích vàng trên tay tôi đã được cởi ra, chân vẫn còn buộc, nhưng xích khá dài, đủ để tôi tự do đi lại trong phạm vi căn phòng này.

Thật ra tôi cũng hơi tiếc, cho đến khi Thẩm Thính Tự đồng ý tặng sợi xích cho tôi.

Ăn no tôi bèn đi dạo, để xem Thẩm Thính Tự có lén lút nghe bài "Ghi chú sao Thủy" sau lưng tôi không.

Tôi giơ chân đá văng cửa nhà vệ sinh, thân hình tuyệt mỹ đầy bọt xà phòng, thoắt ẩn thoắt hiện, sau khi bị giật mình lập tức vội vàng thụt lại sau tấm rèm.

Thẩm Thính Tự tức tối nói: "Trần Tri Diên, em vào sao không gõ cửa?"

Tôi cũng lên giọng: "Lúc anh trùm bao tải em anh cũng có gõ cửa đâu? Lấy quyền gì yêu cầu em gõ cửa. Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân*."

(*) Cái gì mình không muốn, thì đừng làm cho người khác.

Anh bị tôi chặn họng, im lặng lại, rồi tiếp tục tắm rửa.

Tôi đắc ý ngân nga hát, vỗ một phát vào mông anh rồi chạy mất.

Vừa chạy vừa trêu chọc: "Lêu lêu, không đánh được đâu. Mông đàn hồi tốt đấy, em rất hài lòng, tiếp tục phát huy nhé."

Sau khi ra ngoài, trong phòng tắm vang lên tiếng đổ vỡ loảng xoảng.

Tôi muộn màng nhận ra, thế này có tính là đắc tội với kim chủ không?

Lát nữa anh suy nghĩ lại, cảm thấy tôi vừa ham ăn vừa tham tiền, lại còn hay bắt nạt anh.

Rồi tỉnh ngộ ra, nghĩ thông suốt mà thả tôi đi, thì tôi biết khóc ở đâu đây?

Càng nghĩ càng hoảng, cứ chằm chằm theo dõi động tĩnh trong phòng tắm, một lúc lâu sau anh mới lau tóc với khuôn mặt lạnh lùng bước ra.

Tôi tiến lên nịnh nọt đón lấy khăn khô, ấn anh ngồi xuống sofa, sắp xếp tỉ mỉ một liệu trình dịch vụ sấy tóc của spa năm sao.

Tôi ra tay vô cùng cẩn thận, sợ làm hỏng tâm trạng vốn đã không đẹp đẽ gì của Thẩm Thính Tự.

Tôi v**t v* làn tóc mềm mại, không khỏi mềm lòng, trước đây luôn là anh sấy tóc cho tôi.

Anh đột ngột lên tiếng: "Trần Tri Diên, thu lại mấy thủ đoạn của em đi, cố tình chọc giận anh hay dùng thủ đoạn dịu dàng đều vô ích, anh không bao giờ thả em đi đâu.”

“Ttrừ khi anh ch.ết, nếu không cả đời này em đừng hòng trốn khỏi bên cạnh anh."

Tôi mất một lúc lâu mới tiêu hóa được chuyện này, hóa ra vẫn còn yêu tôi mà, thế này mà cũng không đuổi tôi đi.

Tâm trạng tôi vui vẻ, đặt máy sấy xuống, cúi người hôn một cái lên mặt anh.

Tôi vui vẻ nói: "Yêu ch.ết anh mất, chỉ thích kiểu lụy tình như anh thôi, yên tâm, em tuyệt đối không đi, chỉ cần cơm nước ở đây một ngày không đổi, tâm địa không muốn đi của em sẽ kiên định thêm một ngày!"

Thẩm Thính Tự vốn dĩ luôn tỏ ra điềm nhiên trước mọi việc, gò má bỗng chốc ửng hồng, và ngày càng lan rộng.

Tôi xấu xa lấy gương ra cho anh soi, trêu chọc: "Ôi chao, ai đó chẳng phải rất lợi hại sao? Sao lại thuần khiết thế này? Ôi chao, là ai thì em không nói đâu."

Mặt Thẩm Thính Tự càng đỏ hơn, giật phắt lấy chiếc gương giấu đi, giả vờ bình tĩnh nói: "Đừng có giở trò với anh, anh không mắc bẫy đâu."

Tôi: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.

Anh có thể nằm thẳng, nằm nghiêng, nhưng tôi đây sẽ mãi mãi phong lưu phóng khoáng.

4.
Nói lời tán tỉnh đã trở thành thói quen hằng ngày của tôi.

"Nên ăn thì ăn nên uống thì uống, có chuyện hay không cũng nhớ đến em nhiều vào."

Một lúc sau lại: "Anh đắm chìm cái gì? Em trông giống đầm lầy lắm sao?"

Nhưng Thẩm Thính Tự vẫn giữ bộ dạng không chút lay chuyển, khiến những ngày tháng thảnh thơi của tôi thêm một phần tẻ nhạt.

Nhưng không ngờ, biến cố lại đến nhanh hơn cả ngày mai.

Buổi tối, một mình tôi gối chiếc khó ngủ, Thẩm Thính Tự không biết đi đâu rồi, vẫn chưa về ngủ cùng tôi.

Tôi thầm tính toán, ngày mai nhất định tôi phải dở chứng với anh, tỏ vẻ lúc gần lúc xa một chút, để anh hiểu được tầm quan trọng của tôi.

Để tôi một mình ở đây gối chiếc khó ngủ, anh lại không biết đi đâu tiêu dao rồi?

Nhất thời càng nghĩ càng tức, cửa bị mở ra một tiếng "két", tôi trở mình không thèm nhìn mặt anh.

Giọng một cô gái truyền đến: "Trần Tri Diên! Này! Mau tỉnh lại đi."

Tôi nghe vậy ngạc nhiên ngồi dậy, là một người lạ mặt, đang vội vã chạy lại muốn mở xích chân cho tôi.

Giọng điệu gấp gáp: "Tôi biết cô bị anh ta nhốt ở đây, bây giờ tôi sẽ giúp cô trốn thoát khỏi đây, chúng ta nhanh chân lên, anh ta sắp về rồi."

Tôi phải giải thích thế nào đây, thật ra ngoài việc bị nhốt là thật, thì việc muốn trốn chạy gì đó đều là giả.

Bị người đó ảnh hưởng, tôi cũng bắt đầu lo lắng theo, sau khi xích chân được mở ra cô ta kéo tôi định chạy.

Tôi gạt cô ta ra, vội vàng cuộn sợi xích vàng mang theo mới cất bước rời đi.

Cô gái đó nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, nhưng tình hình căng thẳng, cô ta không để tâm mà kéo tôi chuồn lẹ.

Chúng tôi lợi dụng bóng đêm, băng qua hết căn phòng này đến căn phòng khác, rồi băng qua hết khu vườn này đến khu vườn khác, công trình này đến công trình khác.

Đầu óc hơi mụ mị, hỏi người đang lo lắng sốt vó phía trước: "Ở đây sao mà rộng thế? Là trang viên à?"

Dù cô ta hơi ngơ ngác trước câu hỏi của tôi, nhưng vẫn gật đầu.

Trước đây tôi biết Thẩm Thính Tự giàu, nhưng không ngờ anh giàu đến thế, bước chân chạy trốn của tôi bắt đầu có chút do dự.

Cô gái nhiệt tình cảm nhận được, quay đầu khích lệ tôi: "Cố lên kiên trì thêm chút nữa, sắp trốn thoát khỏi đây rồi."

Đột nhiên một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía trước chúng tôi.

"Trốn đi đâu?"

Tay cô gái nhiệt tình đột nhiên nóng lên, đối mặt với Thẩm Thính Tự, cô ta không hề nao núng, lên tiếng chỉ trích đầy chính nghĩa.

"Thính Tự, tôi biết anh tùy tính lạnh lùng, nhưng không ngờ anh lại hoang đường đến mức này, coi thường pháp luật, tự ý bắt cóc người, anh làm như vậy là không đúng?"

"Chú Thẩm và dì Thẩm biết được thì sẽ thế nào? Sao anh lại trở nên như thế này rồi?"

Thẩm Thính Tự hoàn toàn không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, ánh mắt sắc bén như d.ao găm xoáy vào người tôi.

Giọng điệu trầm mặc: "Trần Tri Diên, anh hỏi em một lần nữa, em định trốn đi đâu?"

Tôi biết đây là tiền đề cho cơn giận của anh, hơi chột dạ trốn sau lưng cô ta.

Giọng nói của Thẩm Thính Tự không mang theo chút nhiệt độ nào, lạnh lùng bay vào tai mọi người.

"Từ Duyệt, cô cút đi. Đây là lần đầu tiên, tôi chưa tính toán với cô, nếu không thì..."

Lời chưa nói hết, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Nhưng Từ Duyệt vẫn cứng cỏi, tôi thực sự rất khâm phục cô ta.

"Thẩm Thính Tự, anh đừng hòng tôi không quản chuyện này, đừng vì người phụ nữ này mà làm tổn hại hòa khí hai nhà.”

“Vốn dĩ tôi không định quản, nhưng anh quá càn rỡ rồi, coi thường tình nghĩa hai nhà, đòi hủy bỏ hôn ước với tôi."

Vừa nói vừa nhìn anh đầy mong manh, ánh mắt là ý vị mập mờ giữa nam và nữ.

Hóa ra bấy lâu nay, Từ Duyệt cô ta là vì để giữ Thẩm Thính Tự, tôi chỉ là công cụ ở giữa hai người thôi sao?

Sau đó cô ta lại quay đầu lại an ủi tôi: "Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu cô ra ngoài."

Ờ, người phụ nữ này, cô hai mặt hơi bị rõ ràng đấy nhé.

Thẩm Thính Tự mất kiên nhẫn, ra lệnh cho người kéo Từ Duyệt ra, rồi chậm rãi tiến về phía tôi.

Tôi cười ngượng ngùng, hôm nay chắc chắn tiêu đời rồi.

Đột nhiên, tiếng còi cảnh sát vang lên, mọi người đều nhìn về phía Từ Duyệt.

Từ Duyệt hất vò bàn tay đang bị trói buộc, nở nụ cười tự tin: "Tôi đã nói rồi, hôm nay nhất định sẽ cứu cô ra ngoài, loại giam giữ phi pháp này, cứ để các chú cảnh sát giải quyết đi."

Tôi có chút không hiểu nổi, vì quan hệ hai nhà vốn tốt đẹp, báo cảnh sát thế này chẳng phải càng làm sứt mẻ tình cảm, khiến chuyện bé xé ra to sao?

Hoặc là đầu óc Từ Duyệt có vấn đề, hoặc là cô ta nghĩ đầu óc tôi có vấn đề.

Ăn một bữa no với được ăn cả đời, tôi vẫn phân biệt được rõ ràng.

Cảnh sát nhanh chóng đến nơi, dưới sự dẫn dắt của Từ Duyệt, đi về phía chúng tôi.

Thẩm Thính Tự đứng cạnh tôi sắc mặt đen như nhọ nồi, hòa làm một với màn đêm, nhìn có chút buồn cười.

Tôi vô ý bật cười thành tiếng, Thẩm Thính Tự bên cạnh lườm qua, nghiến răng nghiến lợi nói.

"Có thể rời xa anh khiến em vui đến vậy sao? Anh biết ngay những ngày qua là em giả vờ mà."

Anh nắm chặt lấy tay tôi, thấp giọng đe dọa: "Em đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay anh, cho dù em có chạy trốn, anh cũng sẽ bắt em về! Chính tay anh sẽ đánh gãy chân em, để xem em chạy thế nào?"

Tôi vỗ vỗ vào bàn tay đang nắm lấy mình của anh, mệt mỏi dỗ dành: "Yên tâm đi mà, bảo bối, ngoài chỗ anh ra em chẳng đi đâu hết."

Từ Duyệt nhìn thấy đôi tay đang đan vào nhau của chúng tôi, mắt muốn lồi cả ra, lớn tiếng nói.

"Trần tiểu thư, cô đừng sợ sự đe dọa của anh ta, tôi sẽ không để cô bị Thính Tự làm hại đâu."

Cảnh sát rõ ràng cũng nghe thấy, đi tới hỏi: "Ở đây có chuyện gì vậy?"

Từ Duyệt vội vàng kể lể lại chuyện vừa rồi một lượt, nhấn mạnh việc tôi bị giam giữ.

Chú cảnh sát nhíu mày, hỏi tôi: "Trần tiểu thư, đây có phải sự thật không?"

Ông ấy nhìn tư thế thân mật của chúng tôi, có chút không tin.

Thẩm Thính Tự càng siết chặt tay tôi hơn, nhưng mặt tôi vẫn mỉm cười nhẹ nhàng, trong lòng thầm chửi rủa.