Dù sao thì lấy lại vị giác chỉ là chuyện sớm muộn. Vậy trước mắt, cứ để cô tiếp tục cảm nhận thế giới này bằng vị giác không mùi vị vậy.
Từ sáng thứ hai trở đi, học sinh trường tiểu học Hy Vọng cùng đám người hâm mộ của quán sách chính thức bước vào chuỗi ngày ăn uống no nê, vui hết cỡ!
Đầu sư tử, bánh cuốn, giò heo hầm thanh đạm,…
Trần Nhiễm dốc hết tất cả công thức nấu ăn mà cô từng học được, lần lượt nấu từng món, không sót cái nào.
Hồi trước, đám học sinh tiểu học chẳng ai thích ăn ở nhà ăn cả. Vậy mà bây giờ, đứa nào đứa nấy đều háo hức mong đến giờ cơm như chờ đến Tết.
Hiệu trưởng Lý nhìn bọn trẻ ăn uống vui vẻ thì trong lòng cũng mừng rơn, nhưng vẫn có chút lo lo về khoản chi tiêu của nhà bếp...
Nhà ăn tiểu học làm giò heo hầm thanh đạm cho học sinh ăn, có phải là hơi quá rồi không?
May mà thím Hách nhanh chóng trấn an: “Trời ơi hiệu trưởng, bà bận nhận quyên góp nên không để ý đấy thôi. Mấy ngày nay toàn nguyên liệu người ta tặng đó!”
Có Trần Nhiễm nấu ăn, chuyện nguyên liệu đâu còn là nỗi lo nữa.
Người hâm mộ của quán sách đều vui phát điên!
Mỗi ngày, họ được nếm lại từng món ăn từng làm nên tên tuổi của Trần Nhiễm, món nào cũng được nấu bằng tay nghề hiện tại, còn ngon hơn xưa.
Dần dần, đám người hâm mộ kỳ cựu cũng bắt đầu thấy lạ…
“Sao đầu sư t.ử lại ngon hơn trước rồi?”
“Chuẩn luôn! Nếu lấy món đầu sư t.ử cũ làm mốc, thì món hiện tại phải được 1.5 sư!”
“Bánh cuốn cũng ngon hơn rồi!”
“Này, ai đi đặt vịt ma với vịt trời về chưa? Không khéo tôi lỡ mất món tam áp sáo đấy nhé!”
Chử Nam còn tranh thủ quay cả loạt video từ sớm, chuẩn bị chờ Trần Nhiễm lên đường tham gia Cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh thì sẽ lần lượt tung ra để quảng bá rầm rộ cho cô.
Đúng vậy, mọi người cũng đều biết Trần Nhiễm sắp đi tham gia Cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh rồi.
Là cuộc thi tay nghề đầu bếp từng gây chấn động nhất và có số lượng người tham gia đông nhất, Cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh lần này khởi động lại, đã thu hút sự chú ý của không ít người.
Đặc biệt là khi danh sách được công bố trên trang web chính thức.
Các thành viên trong nhóm sành ăn, từng người một đối chiếu với trang web chính thức, mỗi cái tên xuất hiện, cả nhóm đều ồ lên.
“Trời đất, đây chẳng khác nào buổi họp mặt ngoài đời thật của Danh Sách Đầu Bếp Nổi Tiếng!”
“Người trong bảng Địa gần như đều đi hết rồi!”
“Bảng Thiên cũng có hai người… tuổi lớn như vậy rồi, già mà vẫn dẻo dai nhỉ.”
“Chỉ có điều nhìn danh sách mà thấy ngành đầu bếp đang thiếu người kế thừa thật. Nhìn tuổi không thôi, hầu hết đều đã qua năm mươi.”
“Không sao, Nhiễm Nhiễm của chúng ta kéo tụt tuổi trung bình cả danh sách rồi còn gì!”
Đúng vậy, tuổi của Trần Nhiễm, trong một danh sách đầu bếp trung niên và cao tuổi,vô cùng sáng lạng.
Tuy nhiên, trong mắt một số người, thứ khiến họ chú ý không chỉ là tuổi tác.
“Ông ơi, ông xem một chút… Đây là danh sách Cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh lần này.”
Trần Vân Tòng vừa thắp hương xong, đứng thẳng dậy, cung kính cúi đầu vái tổ tiên, rồi mới phất tay nói: “Có gì đáng nói đâu, cứ nói thẳng cho ông nghe đi.”
Trần Bá Đoan liếc nhìn sắc mặt của Trần Vân Tòng, rồi mới dám lên tiếng: “Trần Nhiễm cũng tham gia Cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh lần này.”
“Ồ? Khá có tiền đồ đấy nhỉ.”
Trần Vân Tòng liếc xuống tờ danh sách trong tay Trần Bá Đoan: “Ai giới thiệu cho nó? Có người nào họ Trần không?”
Tuổi đã cao, ông rất ít khi quan tâm đến chuyện ngoài xã hội. Mấy chuyện Trần Nhiễm gây ồn ào trên mạng, trong mắt ông chỉ như mấy việc vặt không đáng để tâm.
Trần Bá Đoan ngập ngừng một lúc, lại ngẩng đầu nhìn sắc mặt ông, rồi mới nhỏ giọng đáp: “Ba người giới thiệu là Hứa Trác Hưng, Thường Niệm và Ngô Siêu Mỹ.”
Trần Vân Tòng vẫn giữ nguyên vẻ mặt không biểu lộ gì, nhưng Trần Bá Đoan theo bản năng vẫn khẽ lùi lại một bước.
“Được rồi, lui ra đi. Ông biết rồi.”
“Vâng ạ, cháu xin phép.”
Trần Bá Đoan cẩn thận lui ra ngoài, đóng cửa lại, còn cố ý đi mạnh vài bước cho vang tiếng. Quả nhiên, vừa ra khỏi phòng chưa bao lâu, bên trong đã vang lên tiếng c.h.ử.i rủa dữ dội.
Kế đó là tiếng đồ sứ rơi vỡ.
Ông ta ngăn người giúp việc đang định vào lại: “Cô đừng vào. Chút nữa tôi tự dọn.”
Không chỉ Trần Vân Tòng trong phòng, ngay cả ông ta cũng muốn mở miệng c.h.ử.i người.
Lần này ông ta cũng đăng ký thi Lưỡng Kinh! Mà nếu thua đứa cháu gái kia, sau này còn mặt mũi nào quản lý Chí Vị Trai hay đứng đầu sản nghiệp nhà họ Trần?
Trong khi đó, Trần Nhiễm hoàn toàn không biết nhà họ Trần đã nháo loạn vì cô. Cô vẫn đang bình tĩnh luyện tập theo kế hoạch.
Vẫn là thế giới không có vị giác, nhưng cô đã bắt đầu học cách nếm món ăn. Mặc dù lưỡi không nếm được mùi vị, nhưng trong cơ hội như vậy, cô lại cảm nhận sâu sắc hơn về khẩu vị của mỗi món ăn.
Hai lớp ngoài của món tam sáo áp, dường như vẫn còn không gian cải thiện lớn hơn, thịt vịt trời dai, sau khilọc xương, tốt nhất nên khía thêm vài đường hoa d.a.o bên trong.
Cháo gà thì bề ngoài đã giống cháo trắng, nhưng khi ăn vẫn thiếu độ mềm của gạo chín tới. Cô cần điều chỉnh nhiệt độ, giúp thịt gà vừa mềm, vừa đậm đà.
Món gà nướng song tuyệt cũng có thể làm mềm hơn. Nếu hấp đến khoảng tám chín phần rồi để ngâm qua đêm, chắc chắn sẽ thấm vị và ngọt hơn.
Dựa vào tay nghề hiện tại, Trần Nhiễm nấu lại từ đầu tất cả những món đã từng làm, một lần tổng ôn cả đời bếp.
Người trong bếp ai cũng nhận ra sự thay đổi ở cô.
Trần Nhiễm bây giờ không còn lặng lẽ cúi đầu nấu như trước nữa.
Vẫn chăm chỉ, nhưng lần này có thêm sự thong thả và tận hưởng.
Biểu hiện dễ thấy nhất chính là, Trần Nhiễm trước đây luôn trông có vẻ tỷ lệ mỡ cơ thể cực thấp, tháng này lại béo lên một chút!
Vương Thanh An cười nói: “Phải béo lên một tí mới đẹp chứ! Mặt có tí thịt nhìn mới có sức sống.”
“Mấy tháng trước, Trần Nhiễm trông gầy quá, giờ thế này là đẹp đó!”
Vương Chiêu Sơn đang giúp việc trong bếp, cũng lén quay lại một đoạn video gửi cho Thường Niệm.
“Bà xem này!”
Trong video, Trần Nhiễm đang tự tay rửa lòng lợn, vừa đeo tai nghe một bên, vừa hát ngân nga câu gì đó.
Thường Niệm lập tức chuyển tiếp đoạn video cho Ngô Siêu Mỹ: “Xem đi, Trần Nhiễm đó! Dạo này chị nhắc suốt còn gì.”
“Ai nhớ mong nó chứ?”
Ngô Siêu Mỹ miệng trả lời cực kỳ hung dữ, nhưng tay lại nhấn mở video nhanh hơn bất kỳ ai.
Trong video, động tác Trần Nhiễm rửa và chần lòng lợn trông rất nhàn nhã, thậm chí còn chậm hơn ba phần so với lúc làm phụ bếp cho bà ấy khi xưa.
Động tác tuy chậm hơn, nhưng nhịp nhàng hơn, và quan trọng là vui vẻ hơn.