Chỉ trong chốc lát, năm bàn tiệc đã được đăng ký kín. Sau khi chốt xong danh sách, Cao Thục Nhàn đi tìm Trần Nhiễm, tiện thể ghé bếp giúp một tay.
“Cao Thục Nhàn, gần đây nhà em có tìm tới nữa không?”
Cao Thục Nhàn lắc đầu: “Không. Một số việc làm mờ ám trong nhà em bị điều tra rồi, sản nghiệp cũng bị tịch thu kha khá. Giờ họ lo đối phó còn không xuể, chắc chẳng có sức mà đuổi theo em nữa đâu.”
Cô ấy đưa Trần Nhiễm xem sơ đồ chỗ ngồi: “Tối nay có tổng cộng tám mươi người tham gia. Mỗi người được mua ba hộp mù, nghĩa là cần chuẩn bị 240 món ăn.”
“Còn một bàn do hiệu trưởng Lý mời khách, có bốn người. Bàn này chị tính thế nào?”
Vừa nghe đến đó, mặt Trần Nhiễm hơi cứng lại. Nếu không phải vì trường tiểu học Hy Vọng vẫn đang cần họ giúp đỡ, cô thật sự muốn đem ra bốn đĩa dưa chuột trộn cho xong chuyện!
Vạn Giai Hân vừa bước vào đã thấy sắc mặt Trần Nhiễm thay đổi, vội nói ngay: “Trần Nhiễm, bàn đó dù sao cũng nên tiếp đãi đàng hoàng. Người ta là quản lý trực tiếp, hơn nữa hiệu trưởng Lý chỉ cần uống thêm vài ly là xin được kinh phí rồi, cái này coi như là…”
Cô ấy chưa nói hết, nhưng mọi người đều hiểu.
“Được.”
Trần Nhiễm suy nghĩ một chút, vẫn quyết định làm cho bàn này mấy món ngon, dù sao hiệu trưởng Lý cũng ngồi ở bàn này.
“Vậy món chính của bàn này sẽ là đầu sư t.ử và Đỉnh Hồ Thượng Tố, món chính dùng bánh kếp trứng, những món khác chị sẽ xem xét rồi nấu.”
Cô chỉ biết nấu ăn, những chuyện quan trường này cô không hiểu, cứ giao cho người chuyên môn lo liệu đi.
“Thế thì ổn rồi. Em giúp chị nhặt rau nhé!”
Để đề phòng sau này những người này gây khó dễ cho hiệu trưởng Lý, cô phải làm một bàn đầy những món ăn đặc biệt để họ uống rượu!
Hiệu ứng đặc biệt hương vị của món Đỉnh Hồ Thượng Tố, từ khi được khai phá ra, cô còn chưa dùng lần nào.
Trần Nhiễm mở hệ thống, nhấp vào giao diện của món Đỉnh Hồ Thượng Tố.
[Hương vị ngộ ra từ trong vô vị, mang theo trí tưởng tượng rực rỡ nhất.]
[Sự kiên trì này của đầu bếp, nhất định cũng sẽ truyền sang thực khách.]
[Hiệu ứng đặc biệt về mùi vị: Ai ăn món Đỉnh Hồ Thượng Tố này, sau đó thường hay nhớ lại cảm xúc của chính mình vào lúc thưởng thức món ăn đó.]
[Giới hạn: Mỗi năm chỉ dùng được một lần.]
Đây là một trong những hiệu ứng kéo dài nhất trong số những món ăn mà hệ thống từng ghi nhận. Dĩ nhiên, càng đặc biệt thì càng có nhiều điều kiện đi kèm.
Trần Nhiễm vẫn chưa tìm được dịp thích hợp để thử món này. Nhưng lần này chính là lúc thích hợp nhất.
Tối hôm đó, hiệu trưởng Lý đặc biệt mượn xe để đi đón khách. Giám đốc Hứa tốt bụng cho bà ấy mượn hẳn chiếc xe sang của mình, khiến hiệu trưởng Lý cảm động ra mặt.
“Có xe ngon thế này, đi đón khách đỡ vất vả thật.”
Giám đốc Hứa chỉ khoát tay, thở dài: “Tôi chỉ giúp chút chuyện nhỏ thôi. Người vất vả thật sự là bà.”
Ở một ngôi trường nhỏ như vậy, có thể một lần mời được mấy vị cấp trên tới ăn cơm, đủ thấy hiệu trưởng Lý đã lặn lội, chạy vặt bao nhiêu lần, vất vả đến mức nào.
Nghe bà ấy nói riết, ai nấy trong các phòng ban đều ngán ngẩm, nhưng cũng chẳng thể làm gì người phụ nữ cứng cỏi này, đành phải nể mặt mà đến.
Lúc hiệu trưởng Lý bước vào, không khí trên bàn khá nặng nề, gương mặt mấy vị khách đều chẳng vui vẻ gì.
“Hiệu trưởng Lý à, tình hình tài chính chỗ chúng ta cũng khó khăn lắm… Mình là huyện nghèo mà.”
Bà ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tòa nhà văn phòng mới của ủy ban huyện đang lấp lánh dưới ánh đèn, cả bức tường kính sáng choang.
“Nhưng tiền hỗ trợ lần này đã trễ lắm rồi… Không thể để thầy cô không có lương mà ăn Tết chứ?”
Lưng của hiệu trưởng Lý giờ đã hơi còng theo năm tháng, bà ấy ngồi xuống, cầm ly rượu theo thói quen: “Tôi xin phép cạn trước.”
Bà ấy không giỏi nói lời hay ý đẹp, dù rất lo cho học trò thì giọng điệu vẫn thẳng tuột, cứng nhắc.
Người như vậy, ngồi vào bàn này lại càng không biết nịnh nọt, không biết lấy lòng.
Nhưng suốt mười năm qua, bà ấy vẫn kiên trì chạy khắp nơi chỉ nhờ vào câu “kính cạn trước" này, và tửu lượng rèn ra sau không biết bao nhiêu lần nôn mửa, tất cả chỉ để giữ lại ngôi trường này cho lũ trẻ.
Bà nâng ly uống cạn một hơi. Một người đàn ông ngồi bên cạnh thở dài, chỉ thẳng ngón tay vào bà ấy: “Lại giở chiêu cũ rồi! Tôi nói thật, lần này tôi không mắc mưu nữa đâu!”
Bên huyện khác đang xây khu du lịch hang động gì đó, lại nghe nói định làm khu vui chơi Thủy Ty Lầu. Họ cũng muốn có cái gì đó để gọi vốn đầu tư.
Một đồng cũng là tiền...
Đúng lúc đó, ngoài cửa sổ vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt.
Năm bàn hộp mù của buổi tiệc gây quỹ đã bắt đầu đấu giá rồi!
Chỉ tiếc, các vị khách đang ngồi trong phòng ăn, chỉ có thể nhìn ra ngoài sân qua ô cửa kính lớn.
“Bây giờ là lượt công bố món đầu tiên!”
Vạn Giai Hân từng làm trong giới giải trí, nhanh chóng bắt nhịp, dẫn dắt không khí sôi động.
“Hộp mù đầu tiên được Khâu Nhàn đấu giá với tám trăm tệ! Hãy xem trong hộp là món gì… Là một phần giò heo rang muối tiêu! Chúc mừng Khâu Nhàn đã vớ được món hời!”
Khâu Nhàn vui ra mặt!
Ai cũng có số lượt đấu giá giới hạn, nên hộp đầu tiên đa phần đều chỉ dám đấu thử. Cô ấy mạnh tay chi tám trăm, nhận lại một phần giò heo to đùng, đúng là lời to!
Mà toàn bộ số tiền quyên góp lần này, không thiếu một đồng nào, đều sẽ được gửi cho trường tiểu học Hy Vọng.
Vừa làm việc thiện, vừa được ăn ngon, ai lại không thích?
“Hộp mù thứ hai được Vương Thanh An đấu giá hai nghìn tệ… Là món tam sáo áp! Xin chúc mừng cô Vương!”
Vương Thanh An gật đầu đắc ý.
Trong lô hộp mù đầu tiên chắc chắn sẽ có một món lớn, phán đoán của bà ấy không sai!
Bàn của hiệu trưởng Lý thì mỗi lúc một im lặng.
Một lát sau, có người đập mạnh đũa xuống bàn: “Hiệu trưởng Lý, màn kịch ngoài kia bà diễn cho ai coi vậy?”
Ý là gì? Bọn họ không cấp tiền thì nhà trường lại tự đi quyên góp à?
Nếu giỏi vậy, sau này đừng xin thêm đồng nào nữa!
Vừa dứt câu, cửa mở ra.
Cao Thục Nhàn bước vào, tay bưng một chậu lớn đầu sư tử.
Cô ấy làm như không hề nghe thấy tiếng cãi cọ ban nãy, đặt món ăn vào giữa bàn, rồi mở nắp.
Nếu có người ngoài chứng kiến cảnh này, chắc chắn sẽ tròn mắt kinh ngạc, tay nghề của Trần Nhiễm giờ đã khác xưa rất nhiều!
Sau khi học được cách nấu đầu sư t.ử hầm thanh canh từ Hứa Trác Hưng, cô đã tự kết hợp nhiều kỹ thuật để nâng cấp lại món đầu sư t.ử này.
Và tất nhiên, hiệu ứng đặc biệt của món ăn cũng đã được kích hoạt.
Trong mùi thơm của thịt, có người nuốt nước miếng đ.á.n.h ực một cái.
“Mặc kệ đi, cãi với bà ấy làm gì... Biết bao năm rồi, ông cũng rõ tính bà ấy thế nào. Giống như cục gạch trong nhà vệ sinh vậy, vừa cứng vừa lì...”