Chương 297 - Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Lúc Đường Túc đi tìm, Vương Chiêu Sơn không sang ngay. Ông ấy sợ có người ngửi thấy mùi mà lần theo, nên giả vờ chơi nốt một ván bài, lại giả bộ ngáp ngắn ngáp dài nói muốn đi ngủ, rồi mới lén chạy qua.

“Ồ, Trần Nhiễm tính thử làm Cửu chuyển đại tràng rồi hả?”

“Vâng, cháu muốn thử xem sao. Nhưng cháu không nếm được vị, nên nhờ chú giúp cháu thử món.”

Vương Chiêu Sơn không trả lời ngay. Ông ấy liếc nhìn nét mặt Trần Nhiễm, thấy khi cô nói câu đó vẻ mặt rất bình thản, không chút d.a.o động, lúc đó mới yên tâm.

“Cháu yên tâm đi! Cái lưỡi của chú nhạy hơn gấp mấy lần Bạch Khánh kia! Trong giới phê bình ẩm thực, chú cũng có chút tiếng tăm đó nha!”

Trần Nhiễm gật đầu, canh đúng thời gian, vớt lòng già vừa chín tới ra khỏi nồi.

“Hay lắm, độ đàn hồi chuẩn luôn! Làm xong chắc chắn vừa dai vừa giòn sần sật!”

“Em nắm đúng độ lửa thật đấy! Cứ canh giờ thế này là chuẩn. Chứ nếu là anh, chắc phải chọc đũa vào mấy lần cho chắc ăn!”

Trần Nhiễm bật cười, bắt đầu thái lòng già.

Vương Chiêu Sơn vỗ vai Đường Túc một cái, bảo anh ấy bớt nói lại.

Ông ấy đã tiếp xúc với Trần Nhiễm từ hồi còn ở nhà trẻ với món đầu sư t.ử đầu tiên đến tận bây giờ, ít nhiều cũng hiểu tính cô.

Nụ cười vừa rồi nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng tám phần là vì căng thẳng.

Tính cách của cô có chút hướng nội, yêu cầu đối với bản thân cực cao, hơn nữa rất không để ý đến bên ngoài. Nếu cô thực sự tự tin, vừa rồi sẽ không có nụ cười như vậy.

Trong khoảnh khắc này, Vương Chiêu Sơn dường như có chút đồng cảm với Trần Nhiễm.

Làm đầu bếp mà không có vị giác, những món thường còn có thể dựa vào kinh nghiệm và thao tác chuẩn để làm. Nhưng với một món cầu kỳ như Cửu chuyển đại tràng, đủ vị ngọt, chua, cay, mặn, đắng, thơm thì đúng là thử thách lớn.

Ông ấy nhìn Trần Nhiễm thao tác thuần thục, d.a.o cứ thế hạ xuống, lòng già được thái thành từng khúc ngón nhẫn. Cô thắng nước màu bằng đường trắng, rồi cho lòng già vào đảo.

Dù không chắc chắn về mùi vị, nhưng mọi công đoạn còn lại, Trần Nhiễm làm rất chắc tay. Điểm khó nhất của món ăn này nằm ở việc nêm nếm, về kỹ thuật tuy khó, nhưng không làm khó được Trần Nhiễm có độ lửa, xóc chảo đều cấp 3S.

Động tác của cô nhanh, dứt khoát, nhịp nhàng. Rất nhanh, một đĩa Cửu chuyển đại tràng đã cạn nước và được bày ra đĩa.

Trần Nhiễm múc lòng ra, Đường Túc vội vàng đưa đũa cho Vương Chiêu Sơn. Ông ấy gắp một miếng, đưa lên miệng nếm.

“Vị của lòng già này, hình như hơi có chút không đúng.”

Vương Chiêu Sơn chần chừ, vốn định khen Trần Nhiễm hai câu trước, dù sao cảm giác trong miệng của lòng già này rất tốt, chỉ là hương vị và món do Ngô Siêu Mỹ làm có chút khác biệt nhỏ.

Nhưng ông ấy nghĩ lại, cuối cùng vẫn nuốt lại mấy câu khen khích lệ kia.

Với một đầu bếp như Trần Nhiễm thì những lời xã giao đó chẳng giúp được gì, chỉ càng làm cô bực thêm.

“Chú chỉ cảm nhận được vị ngọt và chua là rõ. Hậu vị hơi đắng cũng khá ổn, nhưng vị cay với vị mặn thì chưa nổi rõ lắm…”

Ông ấy vừa nhai vừa nghĩ, rồi từ tốn nói lại cảm nhận. Trần Nhiễm không nói gì, mặt không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng không phải vì thất vọng, mà vì cô đang suy nghĩ.

Trần Nhiễm cố nhớ lại quá trình nấu của Ngô Siêu Mỹ, nhưng càng nghĩ càng rối, không hiểu mình đã sai ở bước nào.

Đường Túc đứng bên cạnh, dè dặt nói nhỏ: “Trần Nhiễm à, món Cửu chuyển đại tràng này đúng là khó nhất rồi. Cùng một người làm, lặp lại mấy lần còn chưa chắc ra đúng vị như nhau, huống hồ em mới làm lần đầu, lại không nếm được…”

Câu này chưa dứt, Vương Chiêu Sơn đã đưa tay bịt miệng anh ấy lại!

Tên nhóc này đúng là đang xát muối vào tim người khác!

Hai người nhìn nhau, mặt ra hiệu c.ắ.t c.ổ gà nhắc nhở im lặng. Nhưng đúng lúc đó, bên phía Trần Nhiễm lại có động tĩnh.

Vừa quay sang nhìn, Vương Chiêu Sơn đã thấy Trần Nhiễm cầm đũa gắp một miếng lòng già, đưa thẳng vào miệng!

Hai người nín thở. Trong mắt họ, rõ ràng Trần Nhiễm đang bị kích động.

Nhưng ăn xong một miếng, cô lại tiếp tục gắp miếng nữa!

Vương Chiêu Sơn cẩn thận hỏi: “Trần Nhiễm… Cháu khôi phục vị giác rồi sao?”

Trần Nhiễm lắc đầu, rồi cho thêm một miếng Cửu chuyển đại tràng vào miệng.

Không nếm được mà vẫn ăn hết miếng này đến miếng khác… Chẳng lẽ cô đã bị kích động thật rồi sao?

“Đầu bếp Trần, em đừng vội quá… Món này cần thời gian mới thuần thục được.”

Nhưng Trần Nhiễm như chẳng hề nghe thấy.

Không phải cô bị kích động. Chính câu nói ban nãy của Đường Túc đã khiến cô nhớ lại lời dặn của Ngô Siêu Mỹ hôm đó. 

“Không nếm được vị, thì hãy ghi nhớ cảm giác này! Ghi nhớ thế giới không bị mùi vị quấy nhiễu này!”

Cô làm chậm lại, nhai kỹ hơn, cố gắng cảm nhận cảm giác của từng miếng lòng trong miệng.

Quả thật, khi không bị hương vị che lấp, cô lại cảm nhận rõ hơn những khác biệt nhỏ bé.

So với Cửu chuyển đại tràng của Ngô Siêu Mỹ, miếng cô làm mềm hơn một chút, lớp nước sốt cũng sánh hơn.

Trần Nhiễm nhớ ra, vừa rồi Vương Chiêu Sơn nói món ăn này vị chua ngọt đặc biệt nặng, thế chẳng phải khớp rồi sao!

Đường cho nhiều hơn một chút, nên nước dùng sệt hơn, giấm cho nhiều hơn một chút, nên protein bị mềm hóa, lòng già không đủ giòn như vậy, sẽ hơi mềm một chút.

Giống như khi hầm thịt, người ta cũng cho giấm để làm mềm.

Trần Nhiễm nhắm mắt lại, thêm một miếng nữa, nhai chậm từng chút một, nghiền ngẫm từng thay đổi nhỏ.

Vương Chiêu Sơn càng nhìn càng thấy lo. Ông ấy định nhắn cho Vương Thanh An, nhờ qua nói chuyện với cô. 

Nhưng vừa mở điện thoại, Trần Nhiễm đã cử động!

Cô mở tủ lạnh, lấy nửa bộ lòng già còn lại ra. Một món nổi tiếng như Cửu chuyển đại tràng, cô không thể mong lần đầu làm đã thành công hoàn hảo.

Tuy trong lòng nôn nóng, nhưng động tác của cô lại chậm rãi và chắc chắn.

Lòng già được rửa sạch, chần lại một lần nữa, rồi đem luộc. 

Lần này, thay vì dùng đường trắng thắng màu, cô dùng đường phèn để tạo màu nước sốt.

Xào khô! Om! Ninh! 

Đợi nước sốt cô cạn lại còn vừa, Trần Nhiễm lật chảo, chín đoạn lòng già nằm ngay ngắn trên đĩa, màu sắc bắt mắt.

“Để chú…”

Vương Chiêu Sơn định bước lên thử trước, nhưng chưa kịp nói hết câu, đã thấy Trần Nhiễm gắp một miếng, bỏ vào miệng.

Cô không nếm được vị, nhưng không có nghĩa là cô không cảm nhận được gì.

Vừa ăn vào, lớp nước sốt sánh mịn lan ra trong miệng, lòng già giòn và dẻo, đúng độ. Trần Nhiễm nhắm mắt lại, nhai chậm rãi, như muốn ghi nhớ thật kỹ từng cảm giác nhỏ.

“Được rồi, nếm thử đi.”

Vương Chiêu Sơn và Đường Túc mỗi người một đôi đũa, lập tức tiến lên bắt đầu thử món ăn.

Khi mùi vị lan khắp khoang miệng, Vương Chiêu Sơn bất giác dừng lại. Mắt ông ấy như hơi đỏ lên.

Chua, ngọt, đắng, cay, mặn…

Đây chính là hương vị của cuộc đời.