Chương 283 - Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Bình thường thì không sao, nhưng ở chốn thanh tịnh như Thanh Thạch Am thì...

Chắc chắn bà ấy sẽ tìm cớ xuống núi!

Dù có món chay giả mặn như Đỉnh Hồ Thượng Tố, với người như Ngô Siêu Mỹ, ăn sao sướng bằng thịt thật?

“Vị thịt giả này… nói gì thì nói vẫn không phải thịt thật.”

Quả nhiên, sau hai bữa ăn với món Kim Quang Ngũ Phương, Ngô Siêu Mỹ góp ý ngay với Trần Nhiễm: “Nấm đầu khỉ dùng để thay thịt thì tạm được, nhưng vẫn chưa tới. Mùi vị còn khác xa. Lần sau thử thêm vài loại nấm nữa nhé.”

Trần Nhiễm vừa giúp sư cô dọn mâm, vừa gật đầu ghi nhớ.

Tiểu sư cô thì vui lắm, giành lấy bát đũa trong tay cô: “Cô Trần, để tôi rửa bát cho! Cô nghỉ đi, mấy món hôm nay cô nấu ngon tuyệt!”

Được khen, Trần Nhiễm cười tươi, miệng ngân nga vài câu, định ra sau tưới rau thì bị Ngô Siêu Mỹ gọi lại.

“Món song giòn xào nhanh hôm qua ấy, cháu phải luyện thêm cho nhuần nhuyễn.”

Trần Nhiễm nhìn Ngô Siêu Mỹ với vẻ ngạc nhiên.

Bà ấy hôm qua vừa nói rằng món song giòn xào nhanh của cô đã nắm được tám, chín phần tinh túy rồi, phần còn lại chỉ cần thời gian rèn giũa thêm là đủ.

Vậy mà hôm nay lại muốn luyện tiếp?

Hơn nữa...

Cô đưa mắt nhìn quanh.

Trong Thanh Thạch Am thì chắc chắn không thể luyện món mặn. Muốn luyện tiếp, chỉ có thể quay lại khu bếp dã chiến dựng tạm hôm trước. 

Hơn nữa còn có một vấn đề rất quan trọng, ngọn núi nhỏ nơi Thanh Thạch Am tọa lạc vốn đã ở nơi hẻo lánh. Bây giờ đã quá trưa rồi, đi đâu mua nguyên liệu?

Nguyên liệu làm món song giòn xào nhanh hôm đó của cô là do Thường Niệm buổi sáng đã nhờ người mang tới.

“Giờ đi luyện luôn ạ?”. Trần Nhiễm gãi đầu: “Nhưng… mề vịt với dạ dày heo, chắc giờ không còn chỗ nào mua được đâu.”

Ngô Siêu Mỹ thở dài, buông tay, mặt mày hậm hực.

“Biết vậy hôm đó không nghe lời Thường mà lên núi ở! Ngày nào cũng cơm rau, nhạt nhẽo đến phát chán!”

“Rượu cũng không cho uống!”

Trần Nhiễm bật cười, quay sang dỗ dành: “Cô Ngô, ít hôm nữa nếu cháu rảnh, cháu sẽ xuống núi mua con gà quay cho cô. Nhưng rượu thì cô nên uống ít thôi ạ, không tốt cho sức khỏe đâu.”

Cô nói mới được nửa câu, ánh mắt Ngô Siêu Mỹ đã bắt đầu nhìn ra ngoài sân.

Ngay cả Trần Nhiễm cũng tò mò, quay đầu nhìn theo.

Thanh Thạch Am nằm giữa sườn núi, bình thường tĩnh lặng đến độ có thể nghe được tiếng lá rơi.

Thế mà hôm nay… Tjật sự có thể dùng từ “ồn ào náo nhiệt” để miêu tả!

Không chỉ có tiếng động, từ trong nhà ăn nhìn ra xa, Trần Nhiễm và Ngô Siêu Mỹ còn thấy có người đang dựng thứ gì đó. Hình như là một cái lều lớn?

“Họ đang làm gì vậy? Ra ngoài xem thử coi!”

Trụ trì của chùa cũng nghe thấy tiếng ồn, liền bảo một tiểu ni cô ra xem tình hình.

Quanh năm chỉ quanh quẩn trong chùa, tiểu ni cô hiếm khi thấy cảnh đông người như vậy, bèn chạy ra rất nhanh, hồi lâu sau mới quay về.

“Bẩm sư trụ trì! Họ đang dựng rạp, nói là mở hội chợ!”

Sắc mặt trụ trì lúc này thật sự rất khó tả.

Ở vùng núi này, quanh chùa mười dặm không có lấy một nóc nhà dân, hội chợ ở đây là sao? 

Bán gì? Bán cho ai?

Đừng nói là bán cho các ni cô của Thanh Thạch Am, mọi người đều không nhận tiền hương khói, trong chùa cơ bản không có tiền dư dả.

Trụ trì nhíu mày quay sang nhìn Trần Nhiễm và bà Ngô.

Ngô Siêu Mỹ thì còn chưa hiểu chuyện gì. Nhưng Trần Nhiễm đã bắt đầu thấy chột dạ.

Trò "cô ấy trốn, mọi người đuổi, cô ấy có cánh cũng khó thoát" đã diễn ra không biết bao nhiêu lần rồi, nhìn kiểu gì cũng thấy quen lắm…

Nếu thật là do mấy người đó dựng lên…

Cô không nhịn được hỏi tiểu ni cô vừa ra ngoài: "Sư cô, bên ngoài hội chợ bán những gì vậy ạ?"

Tiểu ni cô chắp tay niệm Phật một câu, sau đó mới đáp, giọng hơi lúng túng:

“Bọn họ… bày bán đủ loại rau củ, còn có… thịt nữa.”

"A Di Đà Phật!"

Trụ trì thở dài niệm Phật hiệu, rồi nhìn Trần Nhiễm dịu giọng nói: “Nếu cô có việc thì cứ đi xem một chút cũng được, đừng bận lòng.”

Thực tế, bà ấy còn chưa dứt lời thì Ngô Siêu Mỹ đã kéo tay Trần Nhiễm lôi đi!

“Ối dào, bận tâm gì! Có ăn thịt, uống rượu trong chùa đâu! Mau đi coi thử, xem thịt họ mang lên có tươi không!”

Lưng Ngô Siêu Mỹ thẳng tắp cả lên, chạy còn nhanh hơn cả Trần Nhiễm!

Hai người đi ra khỏi Thanh Thạch Am, rẽ qua đoạn đường đất là thấy ngay khu hội chợ tạm trên bãi trống, người người tấp nập, cờ quạt phấp phới.

Trần Nhiễm lấy tay che nắng, nheo mắt nhìn kỹ, quả nhiên thấy một loạt gương mặt quen.

Người đang xẻ thịt heo, tay nghề d.a.o bếp ra trò chính là Vương Chiêu Sơn, dù gì ông ấy cũng từng học bếp mấy năm, chặt sườn heo cũng ra dáng lắm.

Người đang rửa rau, gọt khoai là Đường Dương, bên cạnh là Cao Lôi với mái tóc duỗi thẳng nhìn trẻ trung hẳn. 

Còn có Chúc Huống Huống, mặc bộ đồ giống hệt Đường Dương, đang đứng tấn bên bếp.

Xa xa là Cơ Du, Cao Thục Nhàn, cả Bạch Khánh cũng có mặt. Ngay cả Mễ Thành Chí và Thanh Tiêu cũng đến, đang xây bếp lò tạm, xếp sẵn mấy chiếc bàn ăn bên cạnh.

Vừa thấy Trần Nhiễm bước ra, cô Vương lập tức đặt máy tính xách tay xuống ghế xếp, còn Vương Chiêu Sơn cũng vứt d.a.o thịt sang một bên.

Ông ấy tuyên bố, kế hoạch dụ bắt Trần Nhiễm lần này, thành công viên mãn!

“Đầu bếp Trần, tới đây nếm thử món song giòn xào nhanh của cháu đi! Chú đã chạy qua mấy cái làng, mua được mề vịt và dạ dày heo vừa g.i.ế.c tươi rói đó!”

Phản ứng đầu tiên của Trần Nhiễm là: Hội chợ dựng gần ngôi chùa như vậy, có ổn không nhỉ?

"Mọi người bày gần quá rồi đấy… trụ trì có giận không ạ?”

Ngô Siêu Mỹ lúc đó đang xem xét nguyên liệu, nghe vậy liền đáp: “Xa thế còn chưa đủ à? Cháu thử hỏi mấy vị sư cô xem, lúc họ xuống núi xin thức ăn, nhà người ta nấu món mặn thì có cần xin phép không?”

Mễ Thành Chí cũng chỉ vào cái máy đặt bên bếp rồi nói: “Không sao đâu, có máy lọc khói này, mùi sẽ không bay sang chùa đâu!”

Trần Nhiễm nhìn anh ta, thấy quen quen, cố nhớ lại một chút rồi hỏi. 

“Anh từng ở cái ổ lừa đảo kia phải không…”

Mễ Thành Chí gật đầu!

Giờ thì anh ta đã có việc làm ổn định, tuy công việc hơi vất vả nhưng ít nhất không phải là nơi lừa lọc người. 

Anh kể: “Vẫn là ông cụ Trình giúp tôi tìm được việc trong xưởng của đệ t.ử cụ ấy. Làm theo ca, nhưng lương khá, lại có thêm phụ cấp!”

Ngày trước, vì muốn tìm việc mà anh ta sa vào chỗ lừa đảo, chẳng ngờ nhờ cú ngã đó lại tìm được cơ hội thật. 

Có điều, giờ chuyện quan trọng nhất với anh ta là giảm bớt mười ký đã tăng lên hồi ở trong ổ ấy!

“Vậy thì tốt quá rồi.”

Trần Nhiễm không giỏi ăn nói, khen được một câu là bí luôn không biết nói gì nữa.