Chương 280 - Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Nhưng chỉ liếc một cái... Là cô ấy đứng như dính mắt vào đó luôn!

Món ăn trong nồi đó, miếng mề thì màu nâu đỏ, miếng dạ dày thì trắng tinh, còn xen lẫn ớt chuông hai màu xanh vàng, những miếng măng trắng nõn và lát cà rốt đỏ tươi.

Chỉ riêng màu sắc thôi, nhìn đã đủ khiến người ta thèm ăn rồi!

Chưa kể đến miếng mề hình hoa cúc kia còn rung rinh nhè nhẹ, chỉ nhìn hình dáng thôi cũng có thể tưởng tượng ra độ giòn non bung tỏa.

Còn miếng dạ dày lại càng tuyệt hơn, lúc đầu bếp múc món này ra, cái xẻng vô tình móc phải miếng dạ dày...

Miếng dạ dày vừa nãy chỉ bằng hai đồng xu, bị kéo như vậy một cái, lập tức biến thành hình lưới cá lớn bằng bàn tay!

Nhưng ngay sau đó, nó lại co về kích thước cũ, chỉ còn là một miếng mỏng xinh xinh, không thể đoán nổi lúc nãy nó đã bung ra thế nào.

Nước miếng của Bạch Chỉ sắp chảy ra đến nơi rồi...

Cô ấy cảm thấy độ đàn hồi ấy... đáng ra phải là thứ được đặt ngay giữa đầu lưỡi để nhai, để cảm nhận từng đợt co giãn thơm ngon!

Vốn tính hơi mạnh dạn, Bạch Chỉ liền lên tiếng khen không kiêng dè: “Chị ơi, tay nghề của chị giỏi thật đó! Có cần người nếm thử không ạ? Bố em bảo sau này em có thể làm nhà phê bình ẩm thực chuyên nghiệp đấy!”

Ngô Siêu Mỹ hừ một tiếng. Trần Nhiễm nhìn dáng vẻ sắp nhỏ dãi của cô ấy, cũng không đành lòng từ chối.

Cô lấy một đôi đũa đưa cho Bạch Chỉ: “Vậy em thử giúp chị một miếng nhé.”

Bạch Chỉ lập tức cầm đũa, một lần gắp gọn cả mề, dạ dày và miếng măng.

Trần Nhiễm cho nếm thử có một lần, cô ấy cũng ngại gắp thêm lần nữa, phải tranh thủ hết trong một gắp mới được!

Ngô Siêu Mỹ định lên tiếng ngăn, nhưng cuối cùng cũng chỉ lẩm bẩm: “Ăn từ từ thôi! Coi chừng nghẹn đó!”

Hồi nãy từ phía đầu gió đi đến, Bạch Chỉ không hề ngửi thấy mùi thơm từ món ăn này.

Nhưng bây giờ gắp món ăn này đưa đến gần mũi...

Mùi thơm của nội tạng, so với thịt thông thường, hoàn toàn khác biệt.

Mặc dù nội tạng xử lý không tốt ít nhiều sẽ có chút mùi tanh hôi, nhưng nếu xử lý tốt, mùi thơm độc đáo này của nội tạng càng k*ch th*ch sự thèm ăn của con người.

Chưa kể món ăn này còn được xào qua dầu nóng, mùi thơm được dầu k*ch th*ch khiến Bạch Chỉ hoàn toàn không để tâm đến lời của Ngô Siêu Mỹ nữa.

Cô ấy thổi hai cái, lập tức nhét hết vào miệng!

Hơi nóng, nhưng mà ngon quá!

Miếng dạ dày đàn hồi như lưới co giãn cọ nhẹ đầu lưỡi. Cảm giác ấy, cộng với nước thịt rịn ra lúc nhai, khiến cô ấy không còn quan tâm tới cái miệng sắp bỏng nữa.

Cô ấy c.ắ.n mạnh một cái!

Thông thường, món có độ đàn hồi cao sẽ khiến người ta phải nhai lâu. Nhưng ở đây, miếng dạ dày lại giòn tan trong miệng!

Phải miêu tả sao nhỉ?

Bố của Bạch Chỉ là một nhà phê bình ẩm thực, từng dạy cô ấy cách thưởng thức món ngon từ ba phương diện: Sắc, hương, vị.

Nhưng khoảnh khắc này, Bạch Chỉ nghĩ... cần thêm cả âm thanh nữa! 

Khi nhai miếng mề và miếng dạ dày này, tiếng nhai giòn liên tục trong miệng cô ấy, cùng với nước thịt b.ắ.n ra trong miệng, khiến cô ấy vào khoảnh khắc này, như thể lên thẳng thiên đường!

Giữa nơi núi rừng hoang dã thế này, được ăn món ngon như vậy, cô ấy không khỏi hoài nghi có khi nào mình vừa gặp phải hồ ly không. 

Hai người lớn và một chị gái, có khi nào là hồ ly biến thành? Còn món ăn đang tan dần trong miệng cô ấy  đây... có khi nào là món do hồ ly biến ra?

Sau khi nhai xong, cô ấy rót thêm ngụm nước, để mặc bạn thân kéo đi mà vẫn cứ ngoái đầu nhìn mãi.

"Đi thôi mà! Nhìn nữa là cậu dính bùa mê đấy!"

Tới khi về đến nhà, Bạch Chỉ vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Bạch Khánh vừa đi quay phim về, thấy con gái thất thần, bèn hỏi:

“Sao thế con? Leo núi mệt à? Bố về sớm rồi, con muốn ăn gì bố nấu cho.”

"Con muốn ăn mề gà xào dạ dày..."

Bạch Chỉ không phân biệt được là mề gà hay mề vịt, cũng không biết món ăn này chính là món song giòn xào nhanh lừng danh trong truyền thuyết.

Cô ấy bắt đầu khua tay múa chân kể lại: "Cái miếng dạ dày ấy, vốn chỉ nhỏ xíu thôi, thế mà kéo một cái là giãn to thế này này! Giống như lưới cá vậy! Bố, bố xào cho con một đĩa được không? Chẳng phải bố nói nhà phê bình ẩm thực cũng là nửa đầu bếp sao?"

Uống một ngụm nước, cô ấy nhắm mắt lại, nhớ về hương vị vừa rồi: “Ngon lắm... Con nghi mình vừa gặp hồ ly thật đó...”

Miêu tả nửa ngày, Bạch Chỉ liếc nhìn bố mình vẫn còn đứng ngây ra đó.

"Bố! Chẳng phải bố nói làm cho con sao?"

Bạch Khánh thở dài, rút điện thoại, mở nhóm trò chuyện, nhanh chóng gõ một dòng chữ: "Món này con đến nhà hàng lớn ở Kinh Thành gọi, cũng chẳng có mấy người làm ra được đâu... Người con gặp không phải hồ ly đâu."

Đó là Trần Nhiễm!

Mở nhóm trò chuyện ra, ngay khoảnh khắc sắp bấm gửi tin nhắn, Bạch Khánh lại ngập ngừng.

Lần trước, chuyến tàu tham quan ấy, anh ấy đã bỏ lỡ!

Đó là món cơm chiên trứng hoàng kim kia mà! Có nhà phê bình ẩm thực nào lại không mang chút ấp ủ với món ấy chứ?

Vương Chiêu Sơn còn viết hẳn ba bài nhận xét tâm huyết, vậy mà anh ấy một chữ cũng không theo kịp.

Bạch Chỉ ló đầu sang nhìn thấy bố vừa gõ vừa xóa, không nhịn được lên tiếng hỏi. 

“Bố quen cái chị đầu bếp hồ ly kia à?”

Bạch Khánh vẫn đang cân nhắc có nên báo tin trong nhóm mê ẩm thực không, đâu để ý giọng cô con gái đã hơi khác lạ.

Anh ấy kể với vẻ mặt có chút tự hào: "Con lên mạng tìm là ra thôi, tìm Trần Nhiễm, bộ thảo đầu thêm chữ Nhiễm trong 'nhiễm nhiễm thăng khởi'. Bố con đây đã ăn món tam sáo áp và đầu sư t.ử của đầu bếp Trần rồi, ngon đến nỗi..."

Chưa kịp dứt lời, anh ấy đã bị Bạch Chỉ choàng tay siết cổ từ phía sau.

“Bố! Bố đã ăn nhiều lần như vậy rồi mà không nói cho con biết một lời nào?”

G.i.ế.c bố ruột rõ ràng rồi!

"Khụ khụ... Buông tay, buông tay..."

Nói tới đây, Bạch Khánh hơi ngại. Quả thật là chưa từng nhắc đến Trần Nhiễm với con gái, cũng chẳng dẫn cô ấy theo bao giờ.

“Ngày xưa con xem phải phim ma, mấy đêm liền không dám ngủ một mình. Món tam sáo áp đó lại toàn ăn trong nhà ma, bố dám dẫn con đi theo sao...”

Ban đầu còn xấu hổ, nhưng nói một hồi, lưng anh ấy lại thẳng lên đầy lý lẽ.

Không phải anh ấy không dẫn con đi, mà thật sự là những nơi Trần Nhiễm nấu ăn, chẳng chỗ nào dễ ăn cả!

Anh ấy nói lớn: “Sau cái nhà ma đó, cô lại chuyển sang võ đường. Con có thấy cái Đại hội võ lâm giành đồ ăn không? Hai bố con mình mà chen vào đó thì ăn được gì chứ!”

"Sau đó còn chạy đi làm ở ổ lừa đảo nữa..."

Bạch Khánh càng nói càng tự tin, ưỡn ngực: “Con nói xem, những nơi như vậy bố dẫn con theo kiểu gì? Mau nói, món song giòn xào nhanh lần này con ăn ở đâu?”